Thiên Ngưu tộc là chủng tộc tương đối am hiểu về sức mạnh trong các Yêu tộc.
Mà huyết mạch chính là mấu chốt.
Trình độ huyết mạch của thiên kiêu này khá cao, rất mạnh, cũng thuộc dạng lợi hại trong các thiên kiêu ở đây.
Đối diện với một rìu đáng sợ như vậy, bất kỳ thiên kiêu nào cũng sẽ lựa chọn né tránh. Mà Kiếm Nhất Thiên thì lại không giống vậy, hắn ta không chút để ý mà đối diện với nó, tất cả mọi người đều đang quan sát, muốn xem xem hắn ta thi triển tuyệt học gì để có thể ngăn cản thế công từ thiên kiêu của Thiên Ngưu tộc.
Ai có thể ngờ được.
Kiếm Nhất Thiên mặt không cảm xúc chém ra một kiếm.
Một kiếm này, ánh sáng lộng lẫy đến tận cùng, thân kiếm lóa mắt, tựa như trong trời đất chỉ có một kiếm này tồn tại, nhưng thứ khác ở trước mặt nó đều có vẻ ảm đạm không ánh sáng, không hề có màu sắc.
Rầm rầm!
Thân kiếm lộng lẫy che đi tầm mắt của mọi người.
Cảm nhận được kiếm ý của Kiếm Nhất Thiên, bọn họ sợ hãi từ tận đáy lòng.
Mạnh quá.
Dường như một kiếm này cũng chặt đứt tâm trí của bọn họ.
Quá đáng sợ.
Nếu như để bọn họ ngăn cản, bọn họ cũng không biết nên ngăn cản như thế nào, có thể ngăn cản được hay không.
“Kiếm ý này có chút thú vị.”
Lâm Phàm đưa ra đánh giá cực cao, nếu cùng thế hệ có thể khiến cho hắn chú ý không có bao nhiêu người.
“Ngươi lại chặn được sát chiêu của ông đây.”
Thiên kiêu của Thiên Ngưu tộc rất khó chịu.
Gã ta muốn dùng một chiêu rìu chém đối phương thành hai nửa.
Nhưng mà…
Một âm thanh thanh thúy phát ra.
Rắc!
Gã ta trừng to mắt, rìu lớn trong tay vậy mà lại bị chặt đứt. Nơi bị chém đứt ngang cũng rất phẳng. Nó bị kiếm ý sắc bén chặt đứt khi nào, thần không biết quỷ không hay, thậm chí cả cơ hội để phản ứng lại cũng không có.
Mọi người đều ồ lên.
Mấy người thiên kiêu đang quan sát đều trắng bệch, mặt cắt không còn giọt máu.
Ai có thể ngờ sẽ có chuyện như vậy xảy ra. Rìu lớn đứt gãy như thế nào bọn họ cũng không thấy rõ được. Không lẽ kiếm ý của Kiếm Nhất Thiên thật sự đã được tu luyện đến cảnh giới cực cao sao?
“Ngươi dám hủy binh khí của ta!” Thiên kiêu của Thiên Ngưu tộc rống giận, quát lớn.
Gã ta giận đến mức mặt đỏ tai hồng, lửa giận bùng cháy,
Kiếm Nhất Thiên hờ hững nhìn đối phương, hắn ta bình tĩnh nói: “Ngươi không phải là đối thủ của ta. Lui ra đi.”
“Đáng giận. Có gan thì ngươi tới một trận tử chiến với ta. Thiên Ngưu tộc không có câu chịu thua.” Thiên kiêu của Thiên Ngưu tộc phẫn nộ đến tận cùng.
Bị Nhân tộc coi khinh như vậy, sao gã ta có thể chịu đựng được. Gã ta hận không thể tới một trận tử chiến với đối phương.
Cho dù có chết ít nhất cũng có thể đứng mà chết,
Kiếm Nhất Thiên chậm rãi nói: “Dưới kiếm ta không có người nào là vô danh cả.”
Đậu!
Lời này vừa mới phát ra, nhóm thiên kiêu chấn động.
Đúng là một tên thích làm màu, dám nói đối phương là hạng người vô danh. Bọn họ có người còn không phải đối thủ của tên thiên kiêu từ Thiên Ngưu tộc đâu.
Nói vậy không phải là đang nói bọn họ còn không bằng hạng người vô danh sao?
Giận thì giận đấy.
Nhưng chẳng làm gì được.
Thực lực của bọn họ tất nhiên không phải là đối thủ của Kiếm Nhất Thiên. Căm giận bất bình trong lòng thì như thế nào chứ? Bọn họ cũng chỉ có thể trừng mắt mà nhìn thôi.
“Còn có ai, muốn thử một lần?”
Ánh mắt của Kiếm Nhất Thiên sắc bén, bễ nghễ nhìn mọi người ở dưới, hoàn toàn không để những thiên kiêu vào mắt, không… cũng không phải là không bỏ vào mắt, mà hắn ta cho rằng những người này không cùng một trục ngang với hắn ta.
Càng không phải cùng một cấp bậc.
Lúc này, mọi người đều bị khí thế của Kiếm Nhất Thiên áp chế, có cảm giác không thể thở dốc.
“Rốt cuộc là trong mười năm này hắn ta đã lĩnh ngộ được loại kiếm ý gì mà lại bá đạo như thế.”
“Thiên kiêu của Kiếm Cốc, ngàn năm khó có được một lần, quả là danh bất hư truyền.”
“Nếu như để hắn ta có được Địa Hỏa, thực lực của hắn ta sẽ có thay đổi về chất, đến lúc đó cũng không biết hắn ta sẽ mạnh tới trình độ nào.”
Ai cũng không muốn để Kiếm Nhất Thiên có được Địa Hỏa.
Nhưng tình trước mắt chỉ có thể nói rõ rằng thực lực của đối phương đã mạnh mẽ tới tận cùng.
Ai dám xuất đầu?
Ai dám ra tay?
Xích Hoàng Thần Điểu kêu to.
Nó tận mắt thấy sự bá đạo của chủ nhân nhà mình, chỉ chém một kiếm thôi đã khiến đông đảo thiên kiêu không có lời nào.
“Kiếm Nhất Thiên, thực lực của ngươi đúng là rất xuất chúng. Nhưng mà bọn ta có nhiều người ở đây như vậy, cùng nhau ra tay trấn áp ngươi, ngươi tự nhận là có bao nhiêu phần chắc chắn?”
Có người hô to.
Chung quy bọn họ vẫn không cam lòng.
Dụ hoặc của Địa Hỏa thật sự là quá lớn,
Bọn họ vẫn còn muốn thử một lần.
“Ha ha…”
Kiếm Nhất Thiên nhẹ giọng cười.
“Có thể thử một lần.”
Hắn ta không nhiều lời, nhưng lại khiến cho mọi người cảm thấy một áp lực cực lớn.
Nhìn Kiếm Nhất Thiên đang đứng trên người Xích Hoàng Thần Điểu, ai nấy hai mặt nhìn nhau, không biết nên như thế nào cho phải.
Mới nãy là ai nói thì lên đi!
Kiếm Nhất Thiên rất ngạo nghễ. Hắn ta dám nói ra lời như vậy tất nhiên là đã có phần nắm chắc.
Hắn ta tu luyện kiếm đạo tất nhiên sẽ có thần thái thẳng tiến không lùi, cho dù có đối mặt với bao nhiêu thiên kiêu đi nữa, hắn ta cũng không hề sợ hãi chút nào.
Từ đầu tới cuối, kiếm ý sắc bén kia bao phủ trong lòng mọi người.
Loại áp chế này rất mạnh.
Đối với bọn họ, kiếm đạo của Kiếm Nhất Thiên khiến bọn họ cảm thấy áp lực cực lớn.
Sau khi quay về, tất nhiên cần phải báo việc này cho tông môn để chú ý nhiều hơn. Độ nguy hiểm của người này đã đạt tới cực hạn.
Thậm chí, có người còn thầm nghĩ sao Lâm Phàm mới nổi gần đây của Thiên Hoang thánh địa không chống lại đối phương.
Nhưng vừa nghĩ thôi đã tự lắc đầu phủ định.
Hẳn là không thể chống lại.
Bọn họ thừa nhận Lâm Phàm rất mạnh, nhưng chưa chắc đã là đối thủ của Kiếm Nhất Thiên.
Lúc này.
Có người khiếp sợ hô lên: “Hắn là ai…?!”
Giọng nói này phát ra, mọi người không hẹn mà đều hướng ánh mắt nhìn về nơi xa có Địa Hỏa, thật đúng là nhìn thấy một bóng người xuất hiện bên cạnh Địa Hỏa.
Chương 666 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]