Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 688: CHƯƠNG 688: ĐÀN ÔNG KHÔNG THỂ NÓI MÌNH KHÔNG ĐƯỢC (1)

Thật mạnh.

Huyết khí lại lớn mạnh đến mức này.

"Đường trưởng lão, đã sắp xếp xong người, đi theo ta." Đồ Đằng nói, ông ta nhìn về phía Lâm Phàm, vị này chính là thiên kiêu của Thiên Hoang thánh địa, một người rất nổi tiếng mấy năm gần đây.

Hắn không chỉ nổi tiếng ở Đông bộ, mà ngay cả toàn bộ Thần Võ giới cũng đã truyền ra rồi.

Mấy vị thiên kiêu mà hắn đánh bại dù là ở Đông bộ hay Thần Võ giới, đều có tiếng tăm lừng lẫy. Hơn nữa hắn không chỉ đánh bại một vị, việc này khiến người ta rất kinh ngạc, cảm thấy thật sự rất khủng bố.

"Ừ."

Đường Phi Hồng dẫn Lâm Phàm đi theo đối phương.

Đồ Đằng và Đường Phi Hồng trò chuyện về một số việc linh tinh xảy ra ở Thần Võ giới.

Đây là cuộc trò chuyện giữa các cường giả, tưởng chừng như là chuyện linh tinh nhưng vào tai Lâm Phàm lại là mấy chuyện phi thường, có lẽ đây chính là cuộc sống thường ngày của các đại lão.

"Các ngươi nghe nói chưa, thiên kiêu Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa đến Thánh sơn chúng ta muốn luận bàn cùng Lê sư huynh đó."

"Có thật không?"

"Tất nhiên là thật."

"Ha ha, hắn tự tìm cái chết mà, chỉ mong Lê sư huynh đừng đánh cho hắn tàn phế."

"Không thể nói thế, theo ta được biết, thực lực của Lâm Phàm rất mạnh, từng trấn áp rất nhiều cường giả đáng gờm, trận này chắc chắn đặc sắc vô cùng, mau mau đi xem, nếu bỏ lỡ thì có lẽ không gặp được nữa."

Một nhà phân tích trung lập rất mong chờ trận này.

Trong mắt hắn ta, đây mới là cuộc so tài của cường giả chân chính ở thế hệ trẻ.

Hôm nay, núi Man Thánh rất náo nhiệt.

Rất nhiều đệ tử lũ lượt kéo đến nơi luận bàn, họ đều muốn nhìn thấy cuộc luận bàn sôi nổi của hai vị thiên kiêu trước tiên.

Rất nhanh.

Đồ Đằng dẫn bọn họ đến đài luận bàn của Thánh sơn.

Đường Phi Hồng nói: "Đi lên đợi đi."

"Vâng, sư tôn." Lâm Phàm đáp. Hắn bay lên không trung rồi đáp xuống võ đài. Chỗ này cũng giống đài luận bàn của Thiên Hoang thánh địa, bốn hướng đều dựng một pho tượng đá, hình thể của tượng đá vô cùng vạm vỡ, rất oai phong, uy vũ phi phàm, có lẽ đây là Man Tôn mà sư tôn đã từng nhắc tới.

Sao cái tên cùng ta luận bàn còn chưa xuất hiện?

Cũng đã hơi không thể chờ nổi để làm việc như là hung hăng đánh đối phương tơi bời.

Chiến ý trong người hắn đã sục sôi đến mức sắp nổ tung, cái cảm giác này rất khó diễn tả bằng lời. Hắn đang áp chế, đang đợi, rất muốn cùng thiên kiêu mạnh nhất núi Man Thánh luận bàn thật tốt một phen.

Khán đài.

"Đường trưởng lão, đệ tử mà ngươi thu nhận thật sự đáng gờm, làm cho bọn ta rất hâm mộ." Đồ Đằng cười nói.

Đường Phi Hồng dửng dưng nói: "Đều dựa vào chính hắn."

Đồ Đằng cười, thế này sao lại là hắn dựa vào chính mình. Nếu không có một vị sư tôn tốt thì cho dù bản thân thật sự rất cố gắng cũng không thể nào bình an vô sự đến bây giờ.

Sau đó ông ta nhìn thấy một con rắn nhỏ nằm yên lặng ở bên người Đường Phi Hồng.

Ồ!

Không dễ chịu.

Thứ đồ chơi này cũng không phải là rắn nhỉ.

"Gần đây, nghe nói có hành tung của Vu Thần tộc ở lãnh thổ Bắc bộ, Yêu tộc cùng bọn họ có chỗ liên hệ, có quan tâm đến chuyện này không?" Đồ Đằng hỏi, vẻ mặt hơi nghiêm túc.

Đường Phi Hồng nói: "Ừ, biết một chút. Mấy trăm năm trước, Vu Thần tộc có để lại một dư nghiệt trên đời, xem ra nó đã trưởng thành, lại bắt đầu gây sóng gió."

Đồ Đằng trầm tư một lát, gật đầu, nhưng không nói thêm gì.

"Lê sư huynh, lấy ra uy thế của Thánh sơn ta cho tên kia biết tay đi."

"Đúng vậy. Mẹ nó, quá ngông cuồng, lại nói thẳng là thách đấu với sư huynh của chúng ta, có gan thì đến thách đấu với ta này, xem ta có đánh hắn thành tên đần không."

"Sư huynh nói rất có lý, tên kia quá ngạo mạn, lần đầu đến đã thách đấu với sư huynh của chúng ta, theo ta thấy, sư huynh cũng đừng đồng ý, trước tiên để hắn thắng chúng ta đã."

Nghe những lời các sư đệ nói, trong lòng Lê Phong bất đắc dĩ thở dài.

Nhìn đám sư đệ vì thế mà tức tối bất bình này, hắn ta có thể nói cho họ biết, không phải là các ngươi không thể lên mà là trưởng lão không tin tưởng các ngươi, biết các ngươi đi lên sẽ bị đánh.

Bởi vậy, thân là sư huynh, ta chỉ có thể thay các ngươi lên, vì các ngươi mà gánh chịu hậu quả không nên gánh.

"Được rồi, việc này do trưởng lão sắp xếp, trưởng lão tự có tính toán của ông ta." Lê Phong nói xong thì đi ra ngoài, ngoài đó đã giục rồi. Hắn ta biết rõ kết quả ra sao nhưng không biết sẽ bị đánh thành bộ dạng gì, chỉ hy vọng có thể chịu đựng được.

Cho dù là Tần Trăn hay Khuê Dương thì đều không đáng kể, hắn ta có thể đánh một trận. Duy chỉ có Kiếm Nhất Thiên kia, mẹ nó, sao ngươi lại không thể hung hãn chút mà trấn áp Lâm Phàm chứ?

Hắn ta từng giao thủ với Kiếm Nhất Thiên.

Kiếm ý của đối phương rất mạnh, cuối cùng hắn ta thua, tuy nói đó là chuyện rất lâu về trước nhưng chỉ có thể dũng cảm đối diện.

Võ đài.

Đã có rất nhiều đệ tử tập trung xung quanh đây.

Bọn họ nhìn tình hình ở đây.

Nam đệ tử siết chặt nắm đấm, cho dù không hề quen biết Lâm Phàm nhưng đối phương khiêu khích đến tận cửa, sao có thể cho hắn sắc mặt tốt, cả đám đều tỏ ra rất căm hận.

Nói nhỏ, dù sao cũng không có lời nào tốt.

Trái lại, đám nữ đệ tử kia lại không giống thế.

"Oa, đẹp trai quá."

"Đúng vậy, thật sự khác biệt, trước giờ ta chưa từng gặp ai như thế."

"Nhưng hắn đang chờ để cùng Lê Phong luận bàn. Gã to con đó chính là một tên to xác ngốc nghếch, không biết nặng nhẹ, rất sợ hắn bị thương."

"Sẽ không đâu, ta nghe nói hắn rất lợi hại, đã từng đánh bại rất nhiều thiên kiêu dũng mạnh."

"Vậy sao?"

"Chắc chắn."

"Ai, cơm nước của Lê sư huynh vẫn luôn là ta chuẩn bị, nếu ta có thể biết sớm một chút thì đã cho thuốc xổ vào thức ăn của Lê sư huynh rồi."

"Việc này thật đúng là đáng tiếc."

"Đúng vậy."

Chỉ cần dáng dấp đẹp trai thì tam quan cũng chạy theo ngũ quan.

Nếu Lê Phong biết được lời mà một đám sư muội đang nói thì trái tim kia chắc chắn sẽ vỡ ra.

Ta chính là sư huynh mà các muội kính yêu nhất, các muội mới gặp hắn lần đầu đã biến thành như vậy, còn có công lý không.

Lâm Phàm đã đợi rất lâu.

Chương 688 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!