“Các ngươi? Bây giờ chỉ còn lại một mình ta, ngươi nói các ngươi có phải có chút buồn cười không?” Mặc Trần nói chậm rãi.
“Hử?” Thịnh Lan nhíu mày: “Ta ra tiền, các ngươi làm việc. Quá trình như thế nào cũng không quan trọng đối với ta, đó là chuyện ngươi nên suy xét. Bây giờ nhiệm vụ của các ngươi đã hoàn thành, ta rất vừa lòng, cáo từ.”
Vừa dứt lời, Thịnh Lan cũng chuẩn bị rời đi.
“Chờ chút.” Mặc Trần mở miệng.
Thịnh Lan nhíu mày rất không vui. Không lẽ đối phương thấy hy sinh quá nhiều nên muốn tăng giá?
“Ngươi muốn làm gì?” Thịnh Lan xoay người.
Ngay trong giây phút bà ta xoay người lại.
Một tia sáng lập lòe.
Phảng phất sáng lập đất trời.
Phụt!
Âm thanh thanh thúy mà lại chói tai.
“Róc rách!” Thịnh Lan che cổ lại, máu tươi không ngừng chảy xuôi ra bên ngoài. Thịnh Lan muốn nói gì đó, nhưng chỉ thấy vết cắt trên cổ bằng phẳng, đầu bà ta thong thả trượt dần rồi rớt xuống dưới đất.
“Chủ nhân nhà ta nói muốn giết ngươi.” Mặc Trần lạnh nhạt.
Thịnh Lan muốn nói cái gì nhưng mà cái gì bà ta cũng không nói nên lời được. Giống như là bị che miệng vậy. Đồng thời, bà ta cảm giác được thân thể của mình hình như không chịu sự khống chế của mình nữa.
Bà ta rất muốn chất vấn đối phương…
Vì sao lại làm như vậy…
Nhưng mà tất cả đã không còn kịp nữa rồi.
…
U Tử phong!
Lâm Phàm khoanh chân mà ngồi, tiếp tục tu luyện. Bây giờ hắn cần phải hợp nhất hồn phách, ngưng tụ thành thần hồn, cuối cùng đánh sâu vào Thiên Nhân cảnh.
Tốc độ tu luyện của hắn đã rất nhanh rồi.
Nhưng mà vẫn đang còn chưa đủ.
[Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích 3200 lần!]
[Hệ thống nhắc nhở: Độ thông thạo thần hồn +3200!]
Thần hồn là một thứ rất kỳ quái. Hợp nhất hồn phách, ngưng tụ thành vật thể thật sự có tiến bộ vượt bậc.
Mà vào lúc hắn đang tu luyện.
Thịnh gia biết được chuyện Thịnh Lan chết thảm. Việc này bị gia chủ Thịnh gia ém nhẹm đi, không báo cho lão tổ. Bây giờ Thịnh gia đã tới thời khắc mấu chốt, bọn họ biết Thịnh Lan vì sao mà chết.
Kể từ sau khi Thịnh Nguyên bị giết ở bên ngoài, ngọn lửa báo thù của Thịnh Lan bốc lên hừng hực.
Bà ta mấy lần muốn mượn lực lượng của Thịnh gia để báo thù.
Nhưng mà loại thù này Thịnh gia há có thể trả được sao?
Thiên Hoang thánh địa không phải quả hồng mềm, một khi chọc giận đối phương, đổi lại sẽ là tai họa ngập đầu.
Bây giờ che giấu chỉ là không muốn để lão tổ biết. Để lão tổ an tâm tu luyện, không bị phiền não bởi mấy việc vặt.
Phế địa.
Chính Đạo tông.
Những người có thể lên đài ở Đại Âm đều ở đây.
“Bách huynh, bây giờ Huyết yêu đang hoành hành trong địa giới Đại Âm. Thủ đoạn quỷ dị, chỉ để lại bóng dáng. Lão phu đã mệnh lệnh Yêu đường và Võ đường tra soát khắp nơi. Hiệu quả rất nhỏ.”
Ngụy Trung khống chế chiến lực của Hoàng triều Đại Âm.
Vốn tưởng giải quyết mọi chuyện ở Đại Càn thì tất cả đều có thể khôi phục bình tĩnh, có thể khiến Đại Âm phát triển hòa bình. Không ngờ, còn chưa duy trì được lâu đã xuất hiện những việc này.
Bách Hạo nói: “Ngụy công, bây giờ Huyết yêu am hiểu che giấu hơi thở của bản thân, ngụy thành người thường. Nếu không tu luyện đến một cảnh giới nhất định rất khó để cảm ứng ra được. Bây giờ các thành đều thiết lập tổ chức đồ yêu nhưng khuyết thiếu nhân viên nghiêm trọng. Mỗi một tổ chức đều cần phải có Tẩy Tủy tầng năm tọa trấn.”
Ngụy Trung cảm thán.
May mắn lúc đó long mạch còn chưa bị đoạt, vẫn lưu lại ở Đại Âm. Bằng không, nếu như thật sự có chuyện xảy ra, lúa cũ ăn hết, lúa mới chưa chín, ai có thể đối phó lâu dài với Huyết yêu?
Lão rất nhớ Lâm Phàm.
Nếu như hắn còn ở đây thì thật sự tốt biết bao.
Có lẽ tất cả đều sẽ không là vấn đề.
Thời gian vội vàng như nước chảy.
Một năm đã trôi qua.
Lâm Phàm đang bế quan miễn tiếp tất cả các loại quấy rầy.
Phục Bạch tới tìm hắn.
Trần Uyên tới tìm hắn.
Tiêu Chấn tới tìm hắn.
Tất cả đều bị hắn cự tuyệt. Tu luyện mới là chuyện quan trọng nhất.
Lại còn có một đám sư tỷ không chịu nổi việc không nhìn thấy hắn nên muốn tới U Tử phong tìm người. Nhưng ngay cả vào còn không vào được.
Lúc này.
Lâm Phàm mở mắt, hai tia sáng phát ra.
Ta nên đột phá.
[Thăng cấp!]
[Tiêu hao: Điểm vạn năng 16000!]
Hắn vừa mới đột phá, một lực lượng mạnh mẽ bộc phát ra. Đồng thời, một lực lượng huyền ảo lôi kéo đất trời.
Rầm!
Đất rung núi chuyển.
Toàn bộ U Tử phong đều đang chấn động.
Động tĩnh ở nơi này làm kinh động tất cả các đệ tử ở thánh địa.
Ai nấy đều lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.
“Mọi người nhìn xem, đó là chuyện gì vậy?”
Có người chỉ vào không trung, hô lớn.
Nghe thấy tiếng kêu của hắn, tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn không trung.
Bọn họ phát hiện, trời cao đột nhiên giăng đầy mây đen, sấm chớp thoáng hiện, từng đám mây vần vũ, dày nặng không thấy điểm cuối, giống như là ngày tận thế vậy.
Một uy áp mạnh mẽ chậm rãi ngưng tụ.
Vốn một vài đệ tử khi mới cảm nhận được lực uy áp này còn có thể thừa nhận được. Nhưng dần dà, uy áp không ngừng ngưng tụ, bọn họ cảm thấy giống như có một tòa núi lớn đè trên người bọn họ vậy.
Cảm thấy hơi khó thở.
“Đây là thiên kiếp. Có người sắp độ kiếp.” Phục Bạch ngẩn người, sau đó nhìn lại khu vực bị thiên kiếp bao phủ, trong lòng hắn ta đột nhiên hoảng sợ: “Thiên Nhân Cảnh kiếp, bao phủ trên U Tử phong. Nơi này ai có thể độ kiếp, hay là… Không thể nào…”
U Tử phong không có ai cả, người duy nhất có thể độ kiếp chính là Lâm sư đệ.
Hắn ta há hốc mồm.
Tốc độ tu luyện của sư đệ quá nhanh rồi.
Đây là muốn trở thành Thiên Nhân cảnh sao?
Hắn ta thật sự có chút không thể tin được.
U Tử phong.
Tiểu lão đầu đã sớm kinh ngạc đến mức ngây người, đứng như trời trồng. Nhìn nơi bị uy thế kia bao phủ, rõ ràng chính là tiểu tử này. Nhưng mà cẩn thận ngẫm lại càng cảm giác khủng bố.
Kể từ khi biết tên tiểu này cho tới bây giờ mới trôi qua được bao lâu mà hắn đã tu luyện đến Thiên Nhân cảnh.
Hắn chỉ cần vượt qua được lôi kiếp là đã chắc chắn vững vàng rồi.
Dị tượng vẫn còn đang tiếp diễn, động tĩnh càng lúc lớn.
Toàn bộ thánh địa đều sôi trào rồi.
“Sư muội, hắn đây là độ kiếp, tiến vào Thiên Nhân cảnh?”
Thánh chủ khuôn mặt khiếp sợ, giống như tất cả những người quen biết với Lâm Phàm vậy. Lão biểu hiện ra rất khiếp sợ, giống như không thể tin được những gì bản thân chứng kiến.
Chương 727 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]