Bát tiểu thư cho người mang giấy bút đến.
Dựa theo miêu tả, trực tiếp vẽ lại.
Sau đó căn cứ vào miêu tả của người làm, sửa chữa một chút.
Nhìn dáng vẻ vẽ ra.
Nàng ta trầm tư.
Chưa từng thấy.
Thậm chí ngay cả một chút ấn tượng cũng không có.
"Thưa mẹ, có vấn đề sao?" Phu nhân thấy bà bà trầm tư, cảm thấy nhất định có vấn đề.
"Ta sẽ cho người điều tra đối phương là ai."
Bát tiểu thư rất tinh tế, cảm thấy chắc chắn không đơn giản như vậy.
Lúc này, Lâm Phàm đi tới nghĩa trang của Kình Lôi minh, nơi bang chúng tử trận của Kình Lôi minh, cũng sẽ được an nghỉ ở đây, hắn không tìm thấy Quách gia, chứng tỏ Quách gia đã qua đời, rốt cuộc vẫn không thể chống lại thử thách của thời gian.
Trước một khối bia mộ.
'Quách Chính Đường chi mộ.'
Thật sự ở đây.
Nhìn thời gian ra đi, vậy là chết mấy năm trước.
Quách gia vẫn chịu đựng một quãng thời gian rất dài, rồi mới về chầu tổ tiên.
Có lẽ, lão ta thật sự đang đợi mình trở về, chỉ là cuối cùng vẫn không đợi được.
"Lão Quách, ta về rồi."
Lâm Phàm đứng ở trước bia mộ với rất nhiều cảm xúc, hồi tưởng những cảnh tượng từng xảy ra, thật sự tràn đầy hồi ức, Quách gia được hắn đưa về thành Thiên Cửu, trôi qua cuộc sống tốt đẹp.
Cũng coi như nửa đời sau của Quách gia gặp người tốt, đời sống viên mãn.
"Lão Quách, ngươi cứ an tâm nằm ở đây đi, không ngờ ta trở về liền gặp tình huống Huyết Yêu này, ta phải điều tra rõ một chút, xem có phải theo ta tới từ bên kia không."
"Rượu này từ từ uống, lần sau lại tới thăm ngươi."
Lâm Phàm quay người rời đi, lão Quách nằm ở nơi này chắc chắn không chạy thoát được, lần sau quay lại gặp lão Quách cũng vẫn như vậy thôi.
Rời khỏi nghĩa trang, khi sắp ra bên ngoài, một người quen đi đến.
Là Ngô Tuấn.
Từng là tiểu đệ trung thành của Lâm Phàm.
Chỉ thấy trong tay hắn ta cầm theo một vò rượu, không nhanh không chậm gặp đi thoáng qua Lâm Phàm.
Đột nhiên, Ngô Tuấn dừng bước, quay người nhìn bóng lưng Lâm Phàm rời đi, hắn ta cảm thấy rất quen thuộc, nhưng dung mạo kia lại không phải vị mà trong lòng hắn ta nhớ.
Lắc đầu.
Không nghĩ thêm nữa, xem ra là chính mình đã nghĩ quá nhiều.
Sinh ra ảo giác.
Từ khi Lâm Phàm rời khỏi Kình Lôi minh, hắn ta liền cố gắng phấn đấu, bây giờ đã là tồn tại số một của Kình Lôi minh, dù quyền trong tay cực cao, nhưng hắn ta chưa bao giờ có bất cứ ý nghĩ đoạt quyền hay phản bội Kình Lôi minh.
Hắn ta biết rõ bản thân có thể có ngày hôm nay, đều là nhờ ai.
Hắn ta biết con trai của Lâm ca là minh chủ, bởi vậy, hắn ta chỉ muốn phụ tá thật tốt, bây giờ Lâm ca cũng có cháu trai, hắn ta cũng dự định làm tốt viẹc phụ tá thiếu gia.
Năm tháng lưu lại ở trên người hắn ta không ít dấu vết.
Trên mặt thêm một vết sẹo, vết sẹo trên người càng nhiều không kể hết, hai tóc mai cũng đã trắng, thay đổi lớn nhất chính là, hắn ta cũng đã lập gia đình, cũng có con rồi, nhưng con vẫn còn nhỏ, mới hai tuổi mà thôi.
Đi đến trước bia mộ lão Quách.
Hắn ta đặt vò rượu xuống, lúc vừa chuẩn bị sửa sang lại bia mộ, chợt phát hiện, vậy mà có vò rượu đặt bên cạnh, hơn nữa bia mộ rất sạch sẽ, thoáng chốc, hắn ta sững sờ.
Nhìn xung quanh tìm kiếm.
Vội vàng đi đến lối ra.
Nhưng không thấy người vừa nãy.
Hắn ta ngây người đứng tại chỗ, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn, trong đầu nghĩ đến người vừa mới nhìn thấy kia…
Trước kia, chỉ có hắn ta và minh chủ đến xem lão Quách, dù sao quan hệ của bọn họ với lão Quách là gần nhất, đương nhiên sẽ không có người khác, ngoại trừ vị kia trở về, bằng không còn có thể là ai?
"Trở về rồi sao?"
"Đó là Lâm ca đã trở về sao?”
Ngô Tuấn giống như nghĩ đến cái gì đó, vội vàng rời đi, bây giờ hắn ta phải trở về Kình Lôi minh, hỏi xem có người thần bí nào đã đến Kình Lôi minh không, chỉ có như vậy, mới có thể xác định Lâm ca đã trở về hay chưa.
Bằng châu.
Nơi đây từng là hành lang kinh tế quan trọng nhất của vận tải biển, nhưng trong thời gian gần đây, đã xảy ra tình huống cực lớn.
Huyết Yêu bất ngờ đến từ mặt biển.
Không ngừng quấy rối an nguy của Bằng Châu.
"Nhạc phụ, những tường thành này không ngăn được Huyết Yêu đâu." Trần Tử Nghĩa đứng ở trên tường thành nhìn biển cả mênh mông vô bờ, đứng bên cạnh chính là nhạc phụ của hắn ta, minh chủ của Tụ Nghĩa minh, Vương Khai Sơn.
Vương Khai Sơn nói: "Hừ, bọn Huyết Yêu chết tiệt, vậy mà có thể đi đường thủy, nếu không ngăn cản như này, bọn chúng ùa lên, có thể nơi đây đã nguy hiểm."
Trần Tử Nghĩa nói: "Nhạc phụ yên tâm, ta đã dẫn theo cao thủ của Kình Lôi minh, còn liên hệ với Yêu đường và Võ đường rồi, có giúp đỡ của bọn họ, hẳn là không vấn đề gì."
"Hy vọng như vậy."
Vương Khai Sơn nhíu mày, trầm ngâm nhìn về phía trước.
Hy vọng có thể dẹp yên Huyết Yêu.
Đến tận bây giờ bọn họ vẫn chưa tìm ra Huyết Yêu đến từ đâu.
Rất quỷ dị.
Tựa như đột nhiên xuất hiện vậy.
Đúng, chắc chắn là thế.
Chắc chắn là đột nhiên xuất hiện.
Bọn họ từng hoài nghi có phải một thế lực khủng bố ẩn nấp trong bóng tối ra tay hay không, muốn gieo rắc cho Đại Âm, Đại Càn nỗi sợ vĩnh viễn không có điểm dừng.
Nhưng ngay sau đó, bọn họ phát hiện sau lưng chúng không có bất kỳ cánh tay khủng bố nào giật dây.
Có thể khẳng định như vậy, bởi lẽ những Huyết Yêu này chỉ hút máu, không quan tâm tới bất kỳ thứ khác.
Không một ai hay biết rốt cuộc chuyện này là thế nào. Chỉ có thể nói rằng những thứ xuất hiện này là một đám yêu quái hút máu.
“Con rể, cho tới giờ lão phu vẫn rất tò mò, ngươi liên hệ với Ngụy công như thế nào?” Vương Khai Sơn vô cùng tò mò, lão từng điều tra Kình Lôi minh, nhưng chỉ có sức ảnh hưởng ở thành Thiên Cửu mà thôi.
Còn ở Đại Âm vẫn chưa đáng là gì.
Hơn nữa, khi Ngụy Trung giải quyết Đại Âm xong thì ra tay đối phó với các bang hội lớn và sơn môn, kiềm chế bọn họ lại, chỉ có Kình Lôi minh và Chính Đạo tông vẫn bình an vô sự.
Vốn dĩ Tụ Nghĩa minh của bọn họ cũng bị Ngụy công thanh trừng. Nhưng không ngờ rằng vẫn bình yên vô sự. Lão biết không phải Ngụy công và lão quen biết nhau, mà là do lão gả khuê nữ tới Kình Lôi minh, từ đó mới miễn bị Ngụy trung thanh toán.
Chương 743 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]