Rầm rầm!
Từng tiếng động nặng nề vang vọng khắp đất trời.
Một ngón tay của Lâm Phàm chỉ vào bàn tay của tộc trưởng Thiên Yêu tộc, Diệt Thần phát ra, đục lỗ bàn tay của đối phương. Ngay lập tức, tộc trưởng Thiên Yêu tộc bị đánh văng ra ngoài, mà Lâm Phàm cũng bị những người còn lại đánh trúng.
“Lâm Phàm, ngày chết của ngươi tới rồi. Hãy trả giá vì sự càn rỡ của mình đi.” Chước Thần đánh một quyền lên long cốt phía sau lưng của Lâm Phàm.
“Thiên kiêu kỳ tài của Nhân tộc, con đường của ngươi tới đây là kết thúc.”
U Minh lão tổ của Hoàng Tuyền tộc giương năm ngón tay phiếm màu vàng đất, ông ta nắm lấy bụng của Lâm Phàm, Hoàng Tuyền chi lực mạnh mẽ không ngừng phá hủy thân hình hắn.
Sát chiêu của các cường giả đều được thi triển trên người hắn.
Cái cảm giác này, ai có thể hiểu được.
“Ha ha…”
Khóe miệng Lâm Phàm tràn ra máu tươi, Lục Tí Lôi Phật thân lung lay sắp đổ, trên Phật thân đã hiện lên vết rạn nhưng chung quy vẫn chưa bị đánh vỡ. Trái lại, ánh mắt hắn đặt lên trên người của tộc trưởng Thiên Yêu tộc.
Ông ta bị Phạt Thiên thức thứ nhất, Diệt Thần đánh trúng. Tuy rằng không chết nhưng cũng đã bị thương nặng.
“Khốn Long văn!”
Lâm Phàm gầm nhẹ một tiếng, mặt đất rung rẩy. Trận văn Khốn Long văn bùng nổ, tiếng rồng rít gào, mấy con Thiên Long rít gào phá mặt đất mà ra tạo nên một trận văn. Trong trận văn, vô số xiềng xích bay ra, quấn quanh đông đảo cường giả.
“Cái gì?”
Bọn họ kinh hãi, hiển nhiên là không ngờ Lâm Phàm vậy mà còn lưu lại chiêu sau.
“Trận chiến này ta chưa thua, nhưng các ngươi cũng cần phải trả giá.”
Rầm!
Lâm Phàm đánh bay bọn họ, hắn xuất chiêu nhắm ngay vào tộc trưởng của Thiên Yêu tộc. Phạt Thiên thuật thức thứ hai Đoạn Đạo bùng nổ, huyền diệu chi lực dày đặc tựa như vũ bão.
“Không tốt.” Khuôn mặt của tộc trưởng Thiên Yêu tộc khó coi. Lâm Phàm thi triển sát chiêu quá đáng sợ, lão cảm giác hắn giống như đã thoát khỏi hạn chế của quy tắc.
Rầm!
Tiếng nứt nặng nề vang thấu trời cao.
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc lại một lần nữa bị thương nặng. Thân hình ông ta giống như một viên đạn vậy, hung hăng bay xa rồi rớt mạnh xuống đất. Khuôn mặt ông ta trắng bệch, sức mạnh trong cơ thể đang có xu hướng bị đứt gãy.
Mọi người nhìn thấy tình trạng của tộc trưởng Thiên Yêu tộc, trong lòng bọn họ cũng cả kinh.
Rốt cuộc là hắn đã thi triển dạng tuyệt học gì mà có thể tạo nên thương tổn đến mức đó cho tộc trưởng Thiên Yêu tộc.
“Thế nào?” Có người hỏi.
“Còn tốt.”
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc đứng dậy, ông ta cũng không bị sát chiêu của Lâm Phàm đánh chết. Bất kỳ ai cũng không thể chống đỡ được một chiêu, càng đừng nói tới chuyện đỡ được hai chiêu. Tuy rằng ông ta nói là còn tốt, nhưng chung quy ông ta vẫn đang cưỡng ép bản thân mình.
“Lâm Phàm, chiêu thức đả thương địch thủ một ngàn nhưng tự tổn hại 800 này còn không?”
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc cười lạnh.
Lúc này, Lâm Phàm đứng ở giữa trời. Lục Tí Lôi Phật thân xuất hiện vết rạn, hơi thở hắn hơi có chút uể oải, không còn mạnh mẽ như lúc trước nữa. Hắn chịu sát chiêu của cường giả nhiều như vậy, có thể duy trì Lục Tí Lôi Phật thân không vỡ ra đã là rất mạnh rồi.
“Ha ha ha…”
Lâm Phàm cười, hào khí tận trời: “Các ngươi còn không biết xấu hổ mà hỏi ta à? Nhiều người như vậy còn chưa đánh chết được ta mà ta lại khiến cho ngươi bị thương nặng. Thể diện của ngươi ở đâu mà ngươi dám mở miệng hỏi loại vấn đề này?”
“Ta còn có thể chiến một trận, ngươi được không?”
Đối với câu hỏi của Lâm Phàm, khuôn mặt của tộc trưởng Thiên Yêu tộc xanh mét.
Nếu không phải ông ta lúc nãy coi thường sát chiêu của hắn, há có thể để chuyện như vậy xảy ra? Nhưng mà không có thuốc hối hận nào cả.
Lâm Phàm vuốt máu tươi trên người, khí thế hắn tăng vọt. Chiến ý Chiến Thiên Đấu Địa hóa thành cột sáng bừng sáng, phóng lên tận trời cao.
“Khốn Long văn mở ra, trận đấu bắt đầu. Trận chiến này không kết thúc nhanh như vậy đâu. Các vị nhân cơ hội này để khiên tên nhãi Nhân tộc ta ăn chút khổ đi.”
“Chiến!”
Vừa dứt lời, chiến ý quét ngang, đại chiến tiếp tục.
“Gia gia, con rất sợ hãi, hắn thật đáng sợ.” Cô bé nhỏ một sừng run bần bật, cô bé núp vào trong lồng ngực của ông lão, trong mắt cô toàn là sự sợ hãi. Lâm Phàm đã để lại một bóng ma rất sâu trong lòng cô.
E là đời này cô phải sống trong khủng hoảng.
Ông lão há hốc mồm rất lâu vẫn chưa khép lại được.
“Hắn muốn một trận chiến kinh đến thiên địa…”
Vạn Ma lão tổ mấy lần muốn ra tay, lão muốn mang Lâm Phàm đi từ trong đám sài lang hổ báo kia. Nhưng không ngờ Lâm Phàm càng đánh càng hăng, không hề có ý định rút lui. Hắn biểu hiện khiến mọi người cảm giác hắn còn được, hắn còn có thể đánh, còn có thể giết.
Chỉ biết đùa với trái tim của lão.
Hơn nữa, lão xem như là đã phát hiện, tên nhãi Lâm Phàm này rất khôn khéo.
Cường giả quần chiến, nhìn như có rất nhiều nguy hiểm nhưng thực ra cũng đã hạn chế, khiến đa số mọi người đều không thể phát huy hết được. Người có thể chân chính thoải mái tay chân để chiến đấu chỉ có hắn. Những người khác đều sợ uy thế của bản thân khuếch tán ra sẽ ảnh hướng tới người bên cạnh, dù sao bọn họ cũng đang liên thủ mà.
Nhưng kể cả như vậy, lão vẫn nguyện ý tôn Lâm Phàm lên làm người mạnh nhất Thần Võ giới.
Một trận chiến này kết thúc, chỉ cần hắn còn sống, Thần Võ giới chắc chắn sẽ lan truyền uy danh của hắn.
Cường giả tuyệt thế vô số người kính ngưỡng, vô số người cúng bái.
Từ nay về sau, ai cũng không thể bỏ qua sự tồn tại của hắn. Không ai có thể so sánh với hắn.
Kẻ tài cao gan cũng lớn, to gan lớn mật, sắp phá tan bầu trời rồi.
Mẹ nó nữa.
Người trẻ tuổi bây giờ, tên này có thể đánh giỏi hơn tên kia, có khả năng. Mấy lão già như bọn họ thật sự nên tắm rửa đi ngủ thôi.
Trận chiến này, trời đã phá, đất đã nứt.
Lúc trước, không ai nghĩ rằng Lâm Phàm có thể tồn tại dưới sự vây công của nhiều cường giả như vậy.
Nhưng bây giờ, đã không ai biết được kết quả nữa.
Cho dù như thế nào, thể diện của Bắc bộ đã mất sạch, uy danh của Yêu tộc xuống dốc không phanh.
Khốn Long văn đang phát uy.
Hắn đã lĩnh ngộ viên mãn quy tắc, hình thành nên quy tắc sát chiêu, đấu đá lung tung khiến nhóm cường giả Yêu tộc khó giải quyết được.
Chương 814 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]