Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 829: CHƯƠNG 829: HÀNH ĐỘNG CỦA YÊU TỘC (1)

“Lâm thánh tử, xin người cẩn thận lựa chọn.”

Phạn Thiên Phật chủ phất tay, từng luồng kim quang hiện lên, tuyệt học lơ lửng trước mắt, cảnh tượng này, bất kì kẻ nào nhìn vào đều sẽ trở nên điên cuồng, cảnh tượng gì thế này, vô số tuyệt học lần lượt hiện ra trước mắt như vậy, đúng là thích muốn điên mà.

“Được.”

Lâm Phàm xem thật cẩn thận.

Tuyệt học của Đại Phật La tự quả thực không tồi, số lượng rất nhiều, để xem có thứ hắn muốn hay không.

《 Đại La Phật Diệt Luận 》

Phật quang loá mắt, ngưng tụ thành một pho tượng Phật Đà xoay vòng trên tuyệt học, lờ mờ ẩn hiện, dường như có thể thấy một pho tượng Phật Đà diệu thế đang ngồi khoanh chân với một vị cường giả thần bí, mở ra pháp Luận Đạo.

Đây là môn tuyệt học chân chính.

Tuy chưa chắc nó có thể hình thành liên kết với quy tắc nào đó mà hắn cần nhưng…

Ể!

Hình như trong đầu Lâm Phàm vừa lóe lên một tia sáng.

Đúng vậy.

Cần gì phải lựa tới lựa lui như vậy, dù những tuyệt học này không phải thứ hắn tìm kiếm, nhưng giữ lại Thiên Hoang thánh địa thì cũng đâu phải là một lựa chọn tồi, đâu ai ghét việc có nhiều tuyệt học.

“Ta muốn cái này.” Lâm Phàm nói.

Phật chủ Phạn Thiên mỉm cười gật đầu, lão khẽ phất tay, Phật quang lóe lên, bản sao chép đáp xuống tay Lâm Phàm, đối với Phạn Thiên Phật chủ, có thể được chọn trúng là điều vô cùng may mắn, và cũng chính là điều lão muốn nhìn thấy nhất.

Lão chỉ sợ đối phương không chọn được tuyệt học thích hợp.

Giờ đây môn tuyệt học đầu tiên đã được chọn, Phạn Thiên Phật chủ vui đến không nói nên lời, lão còn hơi cong môi cười với nam Phật, trông thì như cười thân thiện, nhưng thực chất nụ cười đó lại nói lên rằng, nhìn thấy chưa, tuyệt học Tịnh Thổ của các ngươi thật sự quá dỏm, chọn cả nửa ngày mới chọn ra được một môn.

Nhìn tuyệt học của Đại La Phật tự đi kìa, phải nói là chuẩn không cần chỉnh.

“Môn này cũng thích hợp.”

Lâm Phàm tiếp tục chọn.

Đương nhiên hắn không thể lấy đi hết toàn bộ, tuy trong tình huống hiện tại, dù hắn có lấy đi hết, Phạn Thiên Phật chủ không muốn đi nữa thì lão cũng chỉ có thể cắn răng nuốt ngược cục tức vào trong.

Nhưng thân là người có đạo đức.

Hắn thầm nghĩ.

Vẫn là không nên làm quá, chọn hai ba cái là được rồi, những môn tuyệt học kia trông cũng khá dở, không cần giữ lại làm gì.

“Cái này cũng được.”

“Ta lấy cái này.”

“Cái này trông ổn đấy.”

Dần dần.

Mặt Phạn Thiên Phật chủ biến sắc.

Hình như hắn lựa hơi nhiều rồi đó.

“Ôi chao, còn chọn nữa à, không được chọn nữa, ngươi chọn muốn hết rồi kìa.”

Trong lòng Phạn Thiên Phật chủ thầm gào thét.

Vừa rồi lão còn thoáng đắc ý, tuyệt học nhà mình được người ta nhìn trúng, xịn xò hơn Tịnh Thổ nhiều, nhưng nào ngờ, thế mà mọi chuyện lại thành ra như vậy, nếu ông trời cho lão một cơ hội làm lại, lão tuyệt đối sẽ không có loại ý nghĩ đó.

Nam Phật đứng cạnh cố nén cười.

Nhưng khóe miệng nhếch lên đã khiến bộ dạng muốn cười rồi lại nhịn của ông ta lộ hết ra ngoài.

Này thì khoe khoang.

Cho ngươi chừa.

E rằng tuyệt học của Đại La Phật tự các ngươi sắp bị đối phương chọn sạch luôn rồi.

Từ nay về sau, tuyệt học của Đại La Phật tự các ngươi sẽ hoàn toàn bị truyền ra ngoài.

Ngẫm lại, đúng là một chuyện đáng buồn.

Nam Phật biết ơn Lâm Phàm vô cùng.

Cảm ơn vì chỉ chọn duy nhất một môn tuyệt học.

Ngươi thật tốt bụng.

Sau này, nhất định Tịnh Thổ sẽ duy trì mối quan hệ hòa hảo lâu dài với Thiên Hoang thánh địa.

“Phạn Thiên Phật chủ, ta đã chọn xong rồi, còn lại thì ta không cần.” Vẻ mặt Lâm Phàm hết sức thản nhiên, tỏ ra cực kì bình tĩnh, nhưng vẻ bình tĩnh này của hắn so với tâm trạng hiện tại của Phạn Thiên Phật chủ, đúng là quá đối lập.

Nội tâm lão tê rần.

Thực sự đã hoàn toàn tê rần.

Thánh chủ thầm cảm thán.

Đúng thật là tàn nhẫn.

Tóm được Phạn Thiên Phật chủ một cái là chặt chém không nương tay, nhưng điều khiến lão ta tò mò chính là, chẳng lẽ Đại La Phật tự thực sự có nhiều đồ tốt lắm sao?

Phạn Thiên Phật chủ cất tuyệt học xong.

Tâm trạng cực kì xấu.

Lão cứ cảm thấy như vô số của cải đã bỏ mình mà đi, nhưng nghĩ đến Lôi Phật Thân sáu tay, tâm trạng chợt trở nên sung sướng hơn nhiều, ít nhất thì lão cũng có được pháp thân tối cao, hết thảy đều là đáng giá.

Lúc này, nam Phật đang cảm thấy thật may mắn, tâm trạng đẹp vô cùng.

Đột nhiên.

Ông ta phát hiện Lâm Phàm đứng trước mặt mình, mỉm cười với ông ta.

Một nụ cười hết sức thân thiện.

Nam Phật không biết vì sao, nhưng ông ta cũng cười lại với đối phương.

Hình như là đang dò hỏi nhau.

Lâm thánh tử, mắc gì ngươi cười với ta.

“Nam Phật đại sư…”

“Hả?”

Nam Phật vẫn chưa phát hiện ra điều gì khác thường, ông ta vẫn chỉ nghĩ, có lẽ là Lâm thánh tử có chuyện gì muốn nói, chứ hoàn toàn không nghĩ nhiều, dù sao thì hắn cũng đã chọn xong rồi, làm gì có chuyện đòi chọn tiếp.

“Khi nãy ta chọn chưa nghiêm túc, dường như đã lỡ mất vài môn tuyệt học, vẫn xin nam Phật tiếp tục bày tuyệt học ra cho ta xem.”

Lâm Phàm vừa nói dứt câu.

Nam Phật sợ đến ngây người.

Hai mắt trừng lớn tròn xoe.

Chắc là bản thân nghe nhầm thôi.

Rõ ràng hắn đã chọn xong, thế quái nào còn muốn ông ta lấy tuyệt học ra nữa, không hiểu tại sao, một cảm giác bất an dấy lên trong lòng nam Phật.

Ông ta nhìn Lâm Phàm ngơ ngác.

Mà Lâm Phàm thì vẫn luôn mỉm cười, mặt đối mặt với ông ta.

Cuối cùng…

Nam Phật vẫn phải lấy tuyệt học ra.

Ông ta không có Lôi Phật thân sáu tay, nên cũng không có quyền lên tiếng, cho cũng đã cho rồi, chỉ đành phóng lao thì theo lao thôi, không biết Lâm Phàm còn muốn chọn bao nhiêu tuyệt học.

Nhưng nhìn vào cách hắn chọn của Đại La Phật tự thì có thể thấy.

Mọi chuyện tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy.

Toang rồi.

Xem ra tuyệt học nhà mình sẽ khó mà giữ được.

Lâm Phàm chẳng thèm nghĩ ngợi, nhanh chóng bắt tay vào lựa, khi nãy là bản thân nghĩ không ra, hiện giờ, đột nhiên nghĩ tới, nếu đã chọn lựa, vậy thì nhất định phải chọn nhiều chút, có thể bản thân hắn không dùng đến, nhưng hắn cũng không ngại sưu tầm đống tuyệt học này.

Lâm Phàm chọn đến đâu.

Ruột gan nam Phật quặn thắt đến đấy.

Mỗi lần phất tay sao chép tuyệt học, ông ta lại cảm giác như cánh tay mình vừa nặng thêm ngàn cân, hết sức nặng nề, nếu không phải vì có được Lôi Phật Thân sáu tay, sao ông ta có thể nguyện ý nhìn một màn như vậy xảy ra trước mắt mình.

Chương 829 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!