Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 849: CHƯƠNG 849: CỔ THỤ HUYNH, TA GIÚP HUYNH LẤY LẠI THỂ DIỆN TRƯỚC (1)

Thân là sư tôn, nhất định phải có trách nhiệm với đồ nhi của mình.

Hồn thể gặp được Triệu Đại Chính đều tham lam muốn nhập vào.

Nhưng dù nói thế nào, Triệu Đại Chính cũng là cường giả Đạo cảnh. Sao mấy hồn thể này có thể chiếm được thân xác của lão ta? Chúng chưa đến gần thì đã bị khí tức mạnh mẽ nghiền nát.

Lão ta đi lại ở Minh sơn âm u quỷ dị, đi về phía nơi xa không biết có gì nguy hiểm.

Rất khó tìm được thần dược, cần có thời gian, nhưng nếu lão ta đã đến thì sẽ không từ bỏ.

Thời gian dần trôi qua.

Không biết là bao lâu.

Triệu Đại Chính nhìn tình huống phía trước, trầm tư: "Nơi này minh khí hội tụ. Với kiểu sinh sống của thần dược, chắc chắn sẽ sinh trưởng ở nơi có minh khí hùng hậu, có lẽ có thể được."

Lão ta biết đồ nhi có thể chất chí dương. Lúc tu luyện, Long Cốt giống như được lửa tôi luyện. Bây giờ thần hồn tan vỡ được thể chất bảo vệ, được một ngọn liệt diễm chí cường bao phủ. Tìm một cây thần dược chí hàn mới có thể phá vỡ liệt diễm bao bọc này.

Mà Minh sơn được minh khí bao trùm quanh năm chắc chắn là nơi tuyệt vời để thần dược chí hàn sinh trưởng.

Nếu thần dược này có được tác dụng của thần dược điều dưỡng thì càng là làm ít được nhiều.

"Nên đến chỗ này."

Triệu Đại Chính nhìn về phía xa xa, lão ta có thể thấy minh khí trong trời đất đều hội tụ về đấy. Nơi đó chắc chắn có thứ mà lão ta muốn, còn rốt cuộc có phải hay không thì chỉ có thể nghe theo số trời.

"Vu Thần, Triệu Đại Chính đã đến Minh sơn rồi. Lão ta đang đi tới vực sâu. Chúng ta có ra tay không?" Chúc báo lại tình hình, còn hơi kích động.

Rốt cuộc, đợi chút nữa là có thể chém giết trưởng lão thánh địa, hơn nữa còn là cường giả Đạo cảnh.

Nghĩ một chút cũng có chút kích động.

Vu Thần trầm giọng nói: "Không vội. Nếu ta đoán không sai, hướng lão ta đi có Minh thú cực mạnh. Chờ lão ta bước vào lãnh địa của Minh thú kia, thể nào cũng sẽ xảy ra đại chiến. Đã như vậy thì sao không ngồi yên làm ngư ông đắc lợi."

"Vu Thần anh minh, chỉ là Minh thú kia có thể là đối thủ của lão ta?"

"Ha ha, đừng xem thường Minh thú của Minh sơn này. Chúng còn sống lâu hơn chúng ta, được minh khí nuôi dưỡng quanh năm, sức mạnh khó có thể tưởng tượng. Cho dù Triệu Đại Chính có thể đánh bại Minh thú, có lẽ cũng sẽ bị thương." Vu Thần cười lạnh, rõ ràng gã nắm rõ tình hình nơi này như lòng bàn tay.

Ở bên cạnh, vẻ mặt Xa như thường nhưng trong lòng rất xoắn xuýt.

Hắn ta không ngờ Triệu Đại Chính lại thật sự đến.

Chúc vỗ vai Xa: "Huynh đệ, ngươi thật là giỏi. Tuy ở thánh địa không lấy được tin tức có ích gì nhưng ngươi lại có thể lừa được lão già kia đến đây tìm thần dược cho ngươi, bái phục."

Xa cười: "Vô cùng đơn giản, lừa gạt Nhân tộc có gì khó. Nếu không phải Vu Thần khiến bảo ta về, ta muốn khiến lão già kia đi chết cho ta, e là cũng không thành vấn đề."

Ngoài miệng nói rất lạnh lùng nhưng trong lòng hắn ta lại khó mà bình tĩnh. Rõ ràng hắn ta ra hiệu cho người đưa đò nói rằng đã có một đám cường giả đến, tại sao lão ta vẫn muốn đến?

"Ngươi hơi khoác lác rồi đấy." Chúc không thèm tin mấy lời này của Xa.

Nếu thật sự có bản lĩnh này thì hắn ta chẳng lên trời rồi.

Xa cười cười, không nói nhiều mà nhìn về phương xa, ánh mắt bình tĩnh, không ai biết rốt cuộc trong lòng hắn ta nghĩ gì.

Đối với hắn ta, Triệu Đại Chính là người bị hắn ta lợi dụng khi ẩn nấp ở thánh địa. Chỉ là nghĩ lại từng chút một những chuyện đã qua, hắn ta vô cùng cảm động.

Lão ta đúng là một vị sư tôn đạt chuẩn.

Điều sợ nhất khi làm nội ứng không phải bị phát hiện mà là bỗng nhiên bị cảm động.

Ầm ầm!

Tiếng nổ dữ dội vang vọng.

Vực sâu trong Minh sơn xảy ra đánh nhau, thiên địa chi lực quấn quanh, đan xen vào nhau, uy thế hình thành đã ảnh hưởng tới nơi này.

"Đánh rồi."

"Uy thế đúng là không tầm thường, Minh thú có chút năng lực đấy."

Đám người Vu Thần tộc nói với nhau.

Sắc mặt Xa như cũ nhưng trong lòng cũng vì đó mà trở nên lo lắng.

"Đi, chúng ta đi xem xem, đến lúc đó trực tiếp ra tay." Vu Thần nói.

Vực sâu.

Triệu Đại Chính đối mặt với một con Minh thú khổng lồ, trên người Minh thú này hừng hực liệt diễm u ám, bộ dạng trông giống sư tử, tiếng gầm rung trời, uy thế rất mạnh.

Ở Minh sơn, có thể làm chúa tể một phương, chiếm cả một địa bàn, đủ để nói lên Minh thú trước mắt này mạnh thế nào.

Cho dù tu vi của Triệu Đại Chính đạt tới Đạo cảnh, lão ta cũng không dám nói có thể dễ dàng trấn áp đối phương.

"Ta không có ý định xảy ra xung đột với ngươi, chỉ muốn mang cây thần dược này đi cứu đồ nhi của ta. Hy vọng có thể nể mặt một chút, sau này tất có hậu tạ." Triệu Đại Chính cầm một cây thần dược trong tay. Thần dược này tỏa ra minh khí dày đặc, lạnh thấu xương, đúng là thứ lão ta muốn lấy được.

Chỉ là lão ta không biết rốt cuộc cây thần dược này có ích hay không.

Dù sao cho đến bây giờ, đây là cây thần dược mà bản thân cho rằng phù hợp nhất trong những cây lão ta từng gặp.

Trốn ở trong bóng tối, trong lòng Xa chấn động nhìn bóng dáng ở đằng xa.

Chẳng biết tại sao, gã phát hiện bộ dạng của sư tôn có vẻ tiều tụy rất nhiều.

Minh thú tức giận gầm thét nói: "Tự tiện xông vào địa bàn của bản tọa, còn muốn mang thần dược đi, mơ tưởng hão huyền, bỏ thần dược xuống, nếu không ngươi phải chết."

Minh thú không hề có thiện cảm với Nhân tộc.

Nó gầm lên giận dữ, sóng âm tạo thành giống như lưỡi dao sắc bén không ngừng chém Triệu Đại Chính.

Triệu Đại Chính cất kỹ thần dược. Lão ta biết không thể chạy được, chỉ có thể giải quyết xong Minh thú trước mắt mới có cơ hội rời đi.

"Được, đã như vậy, đành đắc tội rồi."

Nếu không nói chuyện được với Minh thú thì đương nhiên cũng không cần phải nói nữa.

Vừa dứt lời, đại chiến bùng nổ.

Xa trầm ngâm xem cuộc chiến, lòng bàn tay hắn ta đổ mồ hôi.

Hắn ta biết cứ tiếp tục như vậy, Triệu Đại Chính nhất định sẽ chết. Bất luận lão ta có phải đối thủ của Minh thú hay không thì kết quả cuối cùng cũng giống nhau. Vu Thần đích thân ra tay, còn có bọn họ giúp đỡ, Triệu Đại Chính chống lại thế nào được.

Chương 849 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!