Sau một hồi.
“Dừng tay.”
Người khổng lồ bị từng tia đau đớn kích thích làm cho trong lòng như sắp nổ tung.
Trải qua mấy ngày chiến đấu hết mình, gã đã có chút kiệt sức.
Nhưng mà gã thật sự không nghĩ tới, nhân loại nhỏ bé trước mắt này giống như tràn ngập hỏa lực vô tận vậy, đến bây giờ mà hắn vẫn tràn ngập lực lượng như cũ, thật làm cho người khác cảm thấy sợ hãi.
Người khổng lồ biết chính mình thua, thua trong tay nhân loại nhỏ bé mà gã vẫn luôn chướng mắt.
“Có phục hay không?”
Lâm Phàm giơ nắm tay lên cao, dò hỏi.
Người khổng lồ không có trả lời.
“Hừ.”
Lâm Phàm hừ lạnh một tiếng, tiếp tục vung quyền, không ngừng ẩu đả mặt của người khổng lồ, hơn nữa mỗi một quyền còn ẩn chứa lực lượng quy tắc, việc này đối với người khổng lồ mà nói quả thực chính là một loại tra tấn.
Đau đớn kịch liệt làm tinh thần gã chịu đủ mọi tra tấn.
“Dừng tay.”
Người khổng lồ mở miệng, âm thanh to lớn vang dội vô cùng, Lâm Phàm dựa gần như thế, màng tai đều bị chấn đến có chút đau, hắn không dừng tay mà tiếp tục đánh người khổng lồ.
“Có phục hay không?”
Vẫn dò hỏi như cũ.
Có lẽ đối với người khổng lồ mà nói, dò hỏi như vậy sẽ làm người khác cảm thấy không có bất cứ mặt mũi gì, từ chối trả lời, gặp được loại cứng đầu này, đương nhiên Lâm Phàm không kinh ngạc chút nào.
Mà giơ nắm tay lên cao, lực lượng quy tắc ngưng tụ lại từ bốn phương tám hướng.
Không hề nghĩ ngợi mà đánh người khổng lồ một trận tơi bời.
Ầm vang một tiếng.
Mặt đất chấn động, trời đất khiếp sợ.
Người khổng lồ hét thảm một tiếng, vang vọng trời cao, gã đã bị Lâm Phàm hoàn toàn áp chế, không có bất cứ đường sống chống lại nào.
Lúc trước triền đấu có thể nói là thế lực ngang nhau, nhưng theo thời gian liên tục, cuối cùng phát triển tới nông nỗi như bây giờ, sức lực của người khổng lồ đều đã bị Lâm Phàm hao hết.
Một lát sau.
Có lẽ là người khổng lồ không có cách nào chịu được thống khổ, rốt cuộc bái phục dưới sự đe dọa của Lâm Phàm.
“Phục, phục.”
Mặc kệ người khổng lồ có cứng đến đâu, dưới loại tình huống không có đường sống chống lại hoặc không có bất cứ hy vọng nào thì cuối cùng vẫn phải cúi đầu trước bạo lực.
“Nói sớm đi, sao cứ phải tự tìm mất mặt, nhưng mà thực lực của ngươi không tệ, ngược lại cũng có chút bản lĩnh, xem như ngươi là kẻ đầu tiên có thể đấu với ta đến bây giờ, đủ để cảm thấy tự hào rồi.”
Người khổng lồ bị Lâm Phàm ấn trên mặt đất đánh thảm, lặng im.
…
Cổ thụ cảm ứng được dao động tan đi, rất muốn biết kết quả, hắn ta không biết rốt cuộc là ai thắng, là người khổng lồ thắng, hay Lâm huynh đệ thắng.
Nếu một hai phải bắt hắn ta lựa chọn, thì hắn ta hy vọng Lâm huynh đệ có thể thắng lợi.
Có tiếng động truyền đến.
“Cổ thụ huynh…”
Một một giọng nói truyền tới.
Cổ thụ nghe được, tinh thần chấn động, mừng rỡ nói: “Lâm huynh đệ…”
Có thể nghe được âm thanh của Lâm Phàm, đương nhiên kết cục không cần suy nghĩ nhiều.
Khẳng định là Lâm huynh đệ thắng.
Hắn thật sự rất khiếp sợ, ai có thể ngờ Lâm huynh đệ lại có thể trấn áp người khổng lồ, việc này thật sự quá không thể tưởng tượng.
Ngay sau đó.
Hắn ta nhìn thấy người xa lạ đi theo ở bên cạnh Lâm huynh đệ, đối phương trần truồng, đũng quần cũng gần như chỉ có da thú bao vây, đầu trọc, còn mặt mũi thì bầm dập giống như đầu heo vậy.
“Ơ! Hơi thở rất quen thuộc.”
Cổ thụ suy tư, sau đó phảng phất như nghĩ tới một chuyện đáng sợ, trừng lớn mắt thụ, gắt gao nhìn chằm chằm đại hán đầu trọc.
Chẳng lẽ đây là người khổng lồ đó ư?
Tuy rằng đối phương thu nhỏ cơ thể, nhưng hơi thở tuyệt đối sẽ không gạt người.
“Lâm huynh đệ, chẳng lẽ gã chính là…” Cổ thụ khiếp sợ dò hỏi, khỏi phải nói rõ ràng như vậy.
Lâm Phàm nói: “Ừ, gã chính là người khổng lồ đó, kẻ đã từng tuốt sạch ngươi mấy lần, giờ đã bị ta trấn áp, ta cố ý dẫn gã lại đây, sau này có gã che chở ngươi, ngươi ở nơi đây sẽ an toàn tuyệt đối.”
Cổ thụ rất kinh ngạc, sao có thể nghĩ đến sẽ biến thành như vậy.
Người khổng lồ đó đối với hắn ta, có thể nói là kẻ thù truyền kiếp, thế mà cứ như vậy bị Lâm huynh đệ trấn áp, hơn nữa nghe ý tứ trong lời này, về sau người khổng lồ sẽ trở thành cận vệ của mình.
Nói thật, việc này làm cổ thụ rất phấn khởi.
Người khổng lồ nhìn thấy cổ thụ, đôi mắt nóng như lửa, phảng phất nghĩ đến một màn lại một màn lúc trước, đúng là tài liệu tốt, tuốt sạch cành khô, lá cây của cổ thụ, sau đó tước nhỏ là có thể thọc vào cơ thể của rất nhiều cự thú.
Đặt trên đống lửa nướng thịt, công cụ tuyệt vời đến cỡ nào.
Cổ thụ bị ánh mắt của người khổng lồ xem đến cả người phát run, ngay cả lá cây đều đang run rẩy.
Lâm Phàm phảng phất như cảm nhận được loại tình huống này, hung hăng tát một cái vào đầu trọc của người khổng lồ: “Nghĩ cái gì đấy, về sau nếu lại có suy nghĩ không đàng hoàng với cổ thụ huynh ta thì ta sẽ xử đẹp ngươi.”
Dưới sự tàn phá của Lâm Phàm, người khổng lồ không dám xằng bậy, rụt đầu lại, rõ ràng là bị đánh phục, một chút tính tình cũng không có.
“Đã biết.”
Theo người khổng lồ mở miệng, cổ thụ cũng sợ ngây người.
Hiển nhiên không ngờ được, người khổng lồ đáng sợ như thế thật đúng là mở miệng nói chuyện, đồng thời bị Lâm Phàm đối xử như vậy lại không có một chút tính tình.
Này…
Cổ thụ nhìn vết thương trên mặt người khổng lồ, cũng không khó tưởng tượng cho lắm.
Sợ là gã đã gặp tổn thương cực kỳ thảm thiết.
“Ai, đúng là tên xui xẻo, gặp được người còn ác hơn ngươi.”
Cổ thụ vẫn luôn xem người khổng lồ thành một kẻ hung tàn hoành hành không e sợ ở nơi đây, không ai có thể ngăn cản, mãi đến khi Lâm Phàm xuất hiện, rốt cuộc hung hăng đánh người khổng lồ một trận tơi bời.
Sảng khoái!
Thật sự quá sảng khoái!
Lâm Phàm nói: “Cổ thụ huynh, bây giờ ngươi cứ yên tâm đi, sau này tuyệt đối sẽ không có bất cứ vấn đề gì, tuy nói tên này bị ta trấn áp, nhưng cũng không có vài người có thể chống lại gã.”
Cổ thụ chấn động lá cây, rất đồng ý với lời nói của Lâm Phàm.
Quả thực như thế, thực lực của người khổng lồ đã sớm xâm nhập vào trong lòng cổ thụ.
Hắn ta đã từng gặp qua rất nhiều kẻ mạnh đến chỗ này đánh nhau với người khổng lồ, nhưng cuối cùng đều là bị người khổng lồ đánh lui.
Chương 856 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]