Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 883: CHƯƠNG 883: TA SẴN LÒNG LÀM CHUYỆN CÓ KHÍ PHÁCH (5)

Lâm Phàm cười, nhưng không nói thêm cái gì, cũng cất thần hồn của ông ta đi, quả nhiên, một trận chiến này là đáng giá, vậy mà đã thu phục được Yêu tộc.

Trở về nói cho thánh chủ bọn họ, bọn họ cũng chưa chắc sẽ tin đâu.

“Các ngươi… Các ngươi.” Chước Thần của Hoang Lang tộc trợn to hai mắt, ông ta thật sự không thể tin được, Yêu tộc kiêu ngạo, vậy mà lại xuất hiện những tên nhát như cáy này.

“Các ngươi đều là Yêu tộc, vậy mà thần phục Nhân tộc, các ngươi chính là sự sỉ nhục của Yêu tộc.”

Chức Thần lớn tiếng chửi rủa.

Cả người gã toát ra một cỗ chiến ý ngất trời: “Lâm Phàm, ta biết ngươi rất mạnh, nhưng Hoang Lang tộc nhất định không bao giờ thần phục ngươi, cho dù ta chết, cũng phải đứng chết.”

Vừa dứt lời.

Chước Thần hung hãn xông vào Lâm Phàm, khí thế kia cũng khiến Lâm Phàm kinh động, với Lâm Phàm mà nói, trái lại, hắn cảm thấy Chước Thần vô cùng có khí phách, nhưng đáng tiếc, ngươi oán hận ta như vậy, chắc chắn là không thể giữ lại.

Rầm!

Hắn trực tiếp tung ra một quyền, bao trùm Chước Thần, trong nháy mắt, đánh gã nổ tung, hồn phi phách tán, tan thành mây khói.

Tộc trưởng Thiên Yêu tộc và U Minh lão tổ lắc đầu cảm thán.

Sao phải vậy.

Phải lẽ là hơi có khí phách rồi, nhưng lại không còn gì nữa, hoàn toàn tan biến khỏi thế gian.

“Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, cũng muốn chết sao?” U Minh lão tổ nhìn về phía những tộc trưởng Mộng Thần còn lại, nếu như không phục, thật sự sẽ chết.

Rầm rầm!

Lão ta vừa dứt lời, một đám tộc trưởng Yêu tộc quỳ xuống đất, không cam lòng dâng ra thần hồn, bọn chúng biết từ nay về sau, Yêu tộc sẽ hoàn toàn không còn tiếng thơm.

Bây giờ, Lâm Phàm rất vừa lòng với tình trạng lúc này.

Yêu tộc quả nhiên không ngốc. Hắn cảm giác khống chết Yêu tộc còn tốt hơn nhiều so với việc tiêu diệt bọn họ. Tộc trưởng Thiên Yêu tộc, U Minh lão tổ, vân… vân đều là cường giả đứng đầu Yêu tộc, là người xuất sắc trong Đạo cảnh.

Bọn họ là những người có thể chống lại Đường Phi Hồng.

Nói vậy, không phải là… thực lực của Lâm Phàm ta thực ra đã có thể ganh đua cao thấp với sư tôn sao?

Mấy chuyện đó có thể có có thể không.

Lúc này, U Minh lão tổ cúi đầu đứng tại chỗ, lão ta không biết nên nói chuyện với đối phương như thế nào. Chuyển biến có chút nhanh khiến lão ta nhất thời chưa phản ứng lại kịp. Lão ta cảm thấy có chút không tự do. Nếu đối phương muốn động thủ với lão ta, chỉ cần một suy nghĩ của hắn cũng có thể giết được lão ta rồi.

Ai!

Ai mà có thể ngờ được mọi chuyện sẽ phát triển đến tình trạng này.

Yêu tộc thật sự xuống dốc trong tay bọn họ mà.

“Ta giữ tính mạng của các ngươi lại, các ngươi cũng nên tự biết bản thân nên làm cái gì. Lão tổ Thiên Thủ tộc đã trốn thoát, ta cần các ngươi tìm kiếm tung tích của lão ta. Biết chưa?”

Lâm Phàm muốn biết rốt cuộc là lão tổ Thiên Thủ tộc đã chạy đi đâu.

Thực lực của lão già đó có thể tạo nên uy hiếp cho hắn. Tuy rằng tuổi lão đã già, khí huyết cũng đã giả, nhưng mà cảnh giới vẫn còn. Lão chắc chắn vẫn còn rất nhiều thủ đoạn, nếu như cứ để mặc chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra.

Hắn không muốn để người như vậy tồn tại.

Nhưng mà lần hành động này của hắn tại Yêu tộc thu hoạch thật lớn, có thể nói là toàn thắng. Nếu như mấy người ở Thiên Hoang thánh địa biết, e là bọn họ sẽ bị hành động của hắn làm cho khiếp sợ.

Ai có thể tưởng tượng được hắn vậy mà có thu hoạch khổng lồ như vậy.

“Các vị tộc trưởng của Yêu tộc, thực ra các ngươi nên sớm biết đã không còn hy vọng nữa, cần gì phải đối nghịch với ta đến tận bây giờ. Chước Thần thật ra là người kiên cường, thà chết chứ không chịu khuất phục.” Lâm Phàm nói.

Các tộc trưởng Yêu tộc còn sống sót cúi thấp đầu.

Bọn họ hổ thẹn vạn phần, có cảm giác đau đớn không nói nên lời.

U Minh lão tổ nói: “Chước Thần thật sự là kiên cường. Nhưng mà hắn ta cũng thật sự quá ngu xuẩn. Tu vi của Lâm tử đã đạt tới loại cảnh giới này, hắn ta nên biết nếu tiếp tục đấu với Lâm thánh tử sẽ không có kết quả gì tốt cả. Nhưng mà lão ta quá… Ai, có nói cũng thế.”

Các tộc trưởng Yêu tộc đã thần phục nhìn U Minh lão tổ mặt không đỏ, tim không suyễn mà nói ra được những lời này khiến bọn họ nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Da mặt của lão ta cũng hơi bị dày rồi đấy, ngay cả những lời này mà có thể nói ra miệng được.

Nhưng mà ngẫm lại thôi cũng có thể biết, nếu không có năng lực như vậy, U Minh lão tổ lão cũng không có khả năng sống sót.

U Minh lão tổ cảm nhận được ánh mắt của bọn họ. Lão ta biết cảm nhận của mọi người về lão ta đã có thay đổi, đáng tiếc, không còn cách nào khác cả, lão ta chỉ muốn tồn tại mà thôi.

Có lẽ đông đảo tộc trưởng Yêu tộc ở đây đều rất không cam lòng.

Nhưng mà vậy thì làm sao chứ?

Lâm Phàm dùng thực lực tuyệt đối của mình để nghiền nát, quét ngang tất thảy. Ngay cả lão tổ của Thiên Thủ tộc hiển thánh cũng phải rời đi, hắn biết lão tổ Thiên Thủ tộc xuất hiện chứng tỏ thế gian này có nhiều cường giả đang ẩn nấp. Nhưng cường giả Yêu tộc có thể thật sự chỉ có một vị này.

Nếu không, Yêu tộc gặp phải biến hóa thật lớn như vậy mà những cường giả đó vì sao không xuất hiện?

Hoặc là Yêu tộc có sống sót hay không cũng chỉ là chuyện râu ria với bọn họ?

Có lẽ thật sự là có khả năng này.

Tu luyện đến cuối, những cường giả chân chính đã không thèm để ý những thứ khác, chỉ để ý tình huống của bản thân.

Với tình trạng hiện tại của lão tổ Thiên Thủ tộc, hắn nhìn ra được một vấn đề. Đó chính là lão tổ đã tồn tại rất lâu rồi, nhưng vấn đề cũng từ đó mà nảy sinh, đó là thọ mệnh của lão ta sắp kết thúc, khi nào cũng có thể đi tới chung điểm.

Khí huyết suy bại chính là một đòn trí mạng đối với bất kỳ vị cường giả nào, đặc biệt là trong chiến đấu, cực kỳ rõ ràng.

Chiến quá kịch liệt chắc chắn càn phải tiêu hao một lượng khí huyết lớn, thậm chí có khi sẽ cần dùng tới lực căn nguyên. Một khi đã dùng lực căn nguyên giống như mở ra vòi rồng vậy, điên cuồng tiêu hao.

Nếu muốn bổ sung thì độ khó cực cao.

Chương 883 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!