Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 897: CHƯƠNG 897: ĐẠI KẾT CỤC - TA ĐÃ LÀ TRỜI (5)

“Trường sinh sao? Bây giờ chậm rồi. Ta phát hiện ngươi không mạnh như ta nghĩ, ngươi có vấn đề. Chỉ có giết ngươi, ta có thể biết cuối cùng là bí mật gì.”

“Chuyện mà Phạt Thiên Thiên Tôn làm không được, ta sẽ làm.”

“Ngươi muốn xin tha, chậm rồi.”

Cả người Lâm Phàm đỏ bừng, Lục Tí Lôi Phật thân đã có vết rạn. Nhưng dưới sức mạnh mạnh mẽ của hắn, hắn vẫn áp chế Thiên như trước.

“Đại Đạo Chi Hỏa!”

“Nhân Quả Chi Hỏa!”

“Luân Hồi Chi Hỏa!”

“Hợp Nhất!”

Rầm!

Ba ngọn lửa bay lên không trung, dung hợp vào nhau. Chúng không ngừng dung hợp, ba ngọn lửa biến thành đài hoa sen. Kể từ khi đài hoa sen xuất hiện, thần quang vô tận chiếu rọi thế gian. Thiên bị thần quang bao phủ, sâu trong lòng hắn ta xuất hiện sự sợ hãi.

“Hủy diệt đi!”

Thiên giận tím mặt, thi triển tất cả sức mạnh, chuẩn bị mở lại kỳ hỗn độn. Sinh linh trong mảnh trời đất khiến hắn ta tuyệt vọng. Cho dù là lúc trước đối diện với Phạt Thiên Thiên Tôn, hắn ta cũng chưa từng có cảm giác này.

Đối phương không giống với Phạt Thiên Thiên Tôn. Phạt Thiên Thiên Tôn muốn phong ấn hắn ta, còn tên trước mắt lại muốn giết hắn ta.

Khuôn mặt Lâm Phàm bình thường, gặp biến không đổi, hắn búng tay một cái, đài hoa sen lao tới.

Rầm rầm!

Va chạm!

Hủy diệt chi lực tiêu tán.

Một tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền ra.

“Lâm Phàm, ngươi đang đi con đường cũ của ta, ngươi sẽ rơi vào vạn kiếp bất phục…”

Rầm!

Trời nứt ra, ánh sáng lộng lẫy chiếu rọi khắp thế gian.

“Kết thúc.”

Lâm Phàm thu hồi ba ngọn lửa, đột nhiên hắn phát hiện trong hư không có một quả cầu tinh thể đang lơ lửng. Quả cầu tinh thể xoay tròn lao về phía hắn, vèo một tiếng, nó dung nhập vào trong thân thể Lâm Phàm.

“Ý chí!”

“Ý chí của trời!”

Hắn đã biết, bây giờ cái gì hắn cũng biết.

Trời nguyên bản thật là linh trí, có suy nghĩ của chính mình. Nhưng nói cho cùng, đã từng có cường giả cổ xưa dung hợp với ý chí của trời, cuối cùng không thể thừa nhận được cho nên trở thành một bộ phận của trời.

Mà con đường hắn đi chính là con đường mà vị cường giả kia từng đi.

Nhưng con đường hắn đi lại không giống vậy.

Hắn có thể khống chế thân thể của mình, trường sinh nằm ở trong tay hắn.

Bên môi hắn lộ ra nụ cười tươi.

“Lâm Phàm…”

Có giọng nói truyền tới, Lâm Phàm quay đầu lại nhìn, hắn cười tươi: “Thánh chủ, sư tôn…”

Thánh chủ đi tới trước mặt Lâm Phàm, muốn nói nhưng lại thôi. Lão đã biết rõ tất cả mọi chuyện, cảm giác tất cả đều rất khủng khiếp. Mấu chốt chính là bọn họ nghe thấy giọng hét vào lúc cuối cùng.

Câu hét không cam lòng của Thiên.

“Ngươi bây giờ…” Thánh chủ rất tò mò.

Lâm Phàm cười: “Đi vào đường cũ. Thiên Tôn cảnh rồi dung hợp với ý chí của trởi. Ta là Lâm Phàm, cũng có thể nói là trời.”

Thánh chủ trợn trừng mắt, không nói nổi câu nào.

“Sư tôn…”

Sau đó hắn nhìn về sư tôn, muốn hoàn toàn trấn áp tâm ma cho sư tôn. Nhưng rất nhanh, hắn phát hiện sư tôn cũng không còn tâm ma nữa mà là… Ai, quả nhiên là như vậy, ánh mắt lúc trước đúng là không tốt mà.

Đường Phi Hồng nói: “Ta đi tới phế địa, gặp sư tỷ của ngươi. Ngươi không nói, ta sẽ không nói cho ngươi biết, ta chỉ muốn nhìn xem khi nào ngươi sẽ nói…”

Nghe thấy lời này, Lâm Phàm cả kinh, tựa như chuyện này hắn chưa từng nghĩ tới.

Nhưng sau đó, hắn lắc đầu. Hắn xem như đã hiểu ra vì sao sư tôn có khi sẽ đột nhiên biến mất. Hóa ra là đi phế địa, đây là chuyện mà hắn không ngờ tới.

Lâm Phàm không tiếp tục dây dưa chuyện này nữa.

“Bây giờ, mọi chuyện đã kết thúc. Thiên Tôn Đạo Quả xuất hiện, sau này sẽ có tương lai vô hạn…”

Sau khi nói xong câu đó, hắn vội vàng rời đi, quay về thánh địa.

Biểu hiện của hắn rất bình thường, hắn chưa nói quá nhiều. Chỉ khi gặp phải Triệu Đại Chính, hắn nhìn Ngô Uân si dại, sau khi dung hợp ý chí, hắn chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu tình huống của cậu ta.

Ngô Uân này cũng không phải là Ngô Uân kia, mà là Xa của Vu Thần tọc.

Hắn nói mọi chuyện cho Triệu trưởng lão, để lão lựa chọn.

Cuối cùng, Lâm Phàm vẫn chộp Xa tới đây để tự bọn họ nói chuyện. Hắn đã không có bất kỳ hứng thú gì nữa, mặc kệ âm mưu quỷ kế hay là suy tính gì, tất cả đều đã kết thúc.

Vu Thần làm đến cuối cùng cũng đã hoàn toàn tuyệt vọng. Hắn ta phảng phất như biết cái gì, một mình đơn độc đi tới thánh địa, tự sát. Hắn ta chỉ hy vọng Lâm Phàm có thể cho Vu Thần tộc một con đường sống.

Vu Thần rất thông minh, biết chỉ có lựa chọn do chính hắn ta lựa chọn mới có thể khiến đối phương có lòng thương hại. Bằng không, cho dù hắn ta có trốn đến chân trời góc biển cũng không có tác dụng gì.

Tất cả đều nằm trong sự khống chế của đối phương.

Phế địa, Chính Đạo tông.

Hắn đã trở lại.

Tất cả mọi chuyện đều đã được giải quyết, sư tỷ đã không còn là vấn đề. Hắn quay về không có quá lóa mắt mà là rất bình thường.

Ngô Thanh Thu giống như lúc trước, thường ở bên cạnh vách núi, đó chính là nơi Lâm Phàm từng tu luyện.

Lúc này, Ngô Thanh Thu nhìn nơi xa, hưởng thụ gió nhẹ. Trong không trung, một bóng người đột nhiên xuất hiện sau lưng nàng. Nàng giống như cảm nhận được gì đó, quay đầu lại.

Trong mắt nàng dần hiện lên sắc thái sáng ngời.

“Sư đệ…”

Nảng như là không thể tin mà dụi mắt mình.

Sau khi xác định bản thân không nhìn nhầm, nàng đi tới trước mặt Lâm Phàm, vuốt ve khuôn mặt hắn: “Ta cho rằng ngươi sẽ không trở lại.”

Lâm Phàm mỉm cười: “Đồ ngốc, ta sao có thể không trở lại chứ? Tất cả đều đã kết thúc, sau này chúng ta sẽ không tách ra.”

“Hừ! Sư tôn của ngươi còn biết tới ta đấy, chỉ có ngươi không trở lại.” Ngô Thanh Thu làm bộ giận dữ.

Lâm Phàm nghe nàng nói vậy thì bất đắc dĩ lắc đầu, này…

Không ngờ nàng đã thật sự biết từ lâu.

Lâm Phàm ôm lấy sư tỷ, nhẹ giọng vỗ về.

“Được rồi, ta biết sai rồi. Sau này chúng ta sẽ không tách ra ngươi. Theo ta đi tới Thần Võ giới đi, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau ở nơi đó…”

Lâm Phàm chưa từng nhẹ nhàng như vậy bao giờ.

Toàn bộ thiên địa đều nằm trong sự khống chế của hắn, mà hắn lại không muốn làm độc thủ sau màn gì cả.

Hắn chỉ muốn ở bên cạnh sư tỷ, sinh sống một cuộc sống bình đạm, này có gì sai sao?

Hoàn toàn không sai chút nào.

Còn về mấy đứa nhỏ, bọn chúng đều còn nhỏ, để bọn chúng tự phát triển thôi. Dung hợp ý chí của trời, trở thành trời. Huyết mạch có thể truyền thừa, bọn họ còn con đường còn cần bản thân phải tự đi.

Nhưng mà…

Hắn có chút không biết tình huống của sư tôn như thế nào. Tâm kiếp đã khong có, nhưng trái tim kia rốt cuộc là còn ý tứ gì với hắn không?

Đây là chuyện hắn nghĩ không ra.

Mà ngay vào lúc hắn đang tự hỏi những cái này, môi hắn ấm áp.

Sau đó, hắn cười thầm trong lòng.

Thôi mặc kệ, hà tất phải nghĩ quá nhiều?

Đi bước nào hay bước nấy, cuộc đời phải có chút nhấp nhô mới thú vị chứ.

Không phải sao?

【Hết】

Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

Chương 897 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!