Nguyệt Hi của Kiếm Minh là một mỹ phụ trung niên, vóc người đẫy đà, vòng eo lả lướt, đôi chân thon dài. Bộ xiêm y trắng muốt khéo léo ôm trọn thân hình nàng, trên bộ ngực cao vút là biểu tượng hình kiếm độc hữu của Kiếm Minh, từ thân thể mềm mại toát ra khí chất đoan trang, chín chắn.
Hòa Tảo và Hòa Miêu dẫn Dương Khai tới trước mặt nàng, cung kính cất tiếng gọi.
Sắc mặt Nguyệt Hi vẫn còn chút tái nhợt, trên bộ xiêm y trắng muốt cũng có nhiều vết máu, nghe vậy thì hồ nghi nhìn Dương Khai đang đứng sau lưng Hòa Tảo và Hòa Miêu, cảnh giác hỏi:
- Các ngươi dẫn một người của Tử Tinh tới đây làm gì?
Nàng chưa từng gặp Dương Khai, tất nhiên sẽ nghĩ hắn là người của Tử Tinh.
- Sư phụ, hắn không phải là người của Tử Tinh.
Hòa Miêu bước tới khoác tay Nguyệt Hi, chỉ vào Dương Khai cười hì hì giới thiệu:
- Hắn chính là người đã cho con và tỷ tỷ tinh thạch cùng đan dược ở vực sâu hỗn loạn. Hắn tên là Dương Khai.
- Là hắn?
Nguyệt Hi nhướng mày, dường như có chút bất ngờ.
Lúc tìm được Hòa Tảo và Hòa Miêu ở vực sâu hỗn loạn, nàng cũng đã nghe hai người họ nói qua chuyện này, biết rằng nếu không nhờ Dương Khai cung cấp cho họ một ít vật phẩm hồi phục, hai tỷ muội đã sớm không trụ vững được nữa.
Tuy nhiên, nàng vẫn còn chút hoài nghi đối với lai lịch của Dương Khai.
Một võ giả Nhập Thánh nhất tầng cảnh cớ gì lại chạy đến vực sâu hỗn loạn? Hắn có bản lĩnh đó sao?
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng thần sắc Nguyệt Hi lại không tỏ ra điều gì, khẽ hé môi nói:
- Tiểu tử, cảm ơn ngươi đã chiếu cố hai đồ đệ của ta.
- Tiền bối khách khí rồi.
Dương Khai thản nhiên gật đầu:
- Chỉ là tiện tay giúp đỡ mà thôi.
- Ừm, trước đó ngươi đã đưa cho Hòa Tảo và Hòa Miêu một ít vật phẩm hồi phục, thế này đi, ta sẽ đưa ngươi một nghìn viên thánh tinh coi như tạ lễ.
Nguyệt Hi nói xong liền giơ tay ra hiệu, lập tức có một võ giả đi tới, nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới rồi cất giọng ồm ồm:
- Bằng hữu, nhẫn không gian của ngươi đâu?
Dương Khai ngạc nhiên lắc đầu:
- Ta không có thứ đó.
Người này bối rối nhìn Nguyệt Hi, Dương Khai không có nhẫn không gian thì dù y có muốn giao một nghìn viên thánh tinh cho hắn cũng không được.
Nguyệt Hi nhíu mày ra lệnh:
- Đưa nhẫn không gian của ngươi cho hắn đi, dù sao cũng không phải là thứ quá quý giá.
- Vâng.
Người này gật đầu một cách gượng gạo, chiếc nhẫn trên tay không ngừng lóe hào quang, y lấy hết những thứ thuộc về mình ra khỏi nhẫn giao cho đồng bọn bảo quản, một lát sau mới gỡ nhẫn ra đưa cho Dương Khai:
- Trong này có một nghìn viên thánh tinh, ngươi nhận lấy đi.
- Ta không phải tới để đòi trả ơn.
Dương Khai mang thần sắc cổ quái.
Hắn bỗng nhiên cảm giác Nguyệt Hi dường như chỉ muốn nhanh chóng đuổi mình đi, sợ mình tiếp tục ở lại đây.
Hắn không biết chuyện này rốt cuộc là vì sao.
- Vậy ngươi muốn gì?
Nguyệt Hi nhíu mày lại, vẻ mặt có chút không vui.
Người đưa nhẫn không gian kia cũng bĩu môi cười khẩy:
- Bằng hữu, một nghìn viên thánh tinh đã không phải là con số nhỏ, còn tặng ngươi một bí bảo để cất giữ, nên biết đủ rồi chứ?
- Ta đã nói, ta không phải tới để đòi thù lao.
Dương Khai cũng nhíu mày, hắn bỗng nhiên ý thức được hình như đối phương nghĩ mình tới đòi trả ơn.
Chuyện này làm hắn rất khó chịu.
- Sư phụ, là thế này.
Hòa Tảo đi tới giải thích:
- Hắn bị Lã Quy Trần hạ cấm chế, không thể vận công được, cho nên muốn nhờ người giúp giải trừ cấm chế.
- Không thể vận công?
Nguyệt Hi kinh ngạc nhìn Dương Khai, thần niệm quét tới xác nhận một phen rồi mới nói:
- Để ta xem xem.
Vừa nói vừa giơ tay chỉ về phía Dương Khai.
Dương Khai không hề nhúc nhích. Mặc dù đối phương hiểu lầm khiến hắn có chút không vui, nhưng lúc này quan trọng nhất vẫn là giải trừ cấm chế.
Cho nên hắn ngoan ngoãn phối hợp.
Ngón tay Nguyệt Hi điểm trên trán Dương Khai, một luồng năng lượng dịu dàng truyền vào trong cơ thể hắn.
Không biết vì sao, Dương Khai bỗng có một cảm giác kì diệu, vị trí luồng năng lượng đó đi qua trở nên cực kỳ thoải mái, tinh thần khắp người bất giác nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, Dương Khai biến sắc, hắn rùng mình như bị sét đánh, lùi về sau mấy bước, tránh được ngón tay của Nguyệt Hi, ánh mắt âm trầm nhìn nàng.
Nữ nhân này... đã âm thầm kèm theo một đạo thần niệm trong luồng năng lượng vừa rồi để đâm vào thức hải của hắn.
Nếu không phải phản ứng nhanh chóng đóng kín thức hải, Dương Khai phỏng chừng bí mật trong thức hải của mình đã sớm bại lộ trong mắt nàng.
Trong thức hải của Dương Khai có Ôn Thần Liên lục sắc, có lửa thần thức, có Diệt Thế Ma Nhãn đã hòa làm một thể với hắn. Bất cứ thứ nào hắn cũng có thể giấu kỹ trong trường hợp bình thường, nhưng một khi có người dò xét thức hải thì hắn không thể che giấu.
Bất kể mục đích của Nguyệt Hi là gì, thì hành động của nàng cũng đã xúc phạm đến giới hạn của Dương Khai.
Cho nên hắn lập tức tránh đi.
Nguyệt Hi kinh ngạc ra mặt, dường như không ngờ cảm giác của Dương Khai lại nhạy bén đến vậy, có thể nhận ra được động tĩnh của nàng.
- Dương Khai, ngươi sao vậy?
Hòa Miêu thấy sắc mặt Dương Khai không ổn liền giật mình, vội vàng hỏi.
- Không có gì, tiền bối tu vi quá cao, luồng năng lượng đánh vào cơ thể vừa rồi ta gần như không chịu được.
Dương Khai thuận miệng giải thích, hắn không nói ra sự thật bởi vì làm vậy không có lợi cho hắn chút nào.
Nguyệt Hi ngơ ngác một chút rồi cũng mỉm cười nói:
- Là ta hơi nặng tay, khiến ngươi kinh hãi rồi.
- Sư phụ, cấm chế trong cơ thể hắn đã được giải chưa ạ?
Hòa Tảo khẩn thiết hỏi.
Nguyệt Hi lắc đầu, khổ sở nói:
- Nếu như trước kia ta còn có thể giải trừ, nhưng vừa rồi ta bị lão già đó đả thương, cấm chế trong cơ thể hắn ta tạm thời cũng đành bất lực.
Hòa Tảo lập tức lộ vẻ thất vọng, nhìn sang Dương Khai, hai tỷ muội đều trông đầy áy náy.
- Không sao, không giải được thì thôi.
Dương Khai không chút thất vọng, giơ tay cầm lấy nhẫn không gian trên tay võ giả bên cạnh Nguyệt Hi, chắp tay nói:
- Dù sao cũng đa tạ hảo ý và hậu lễ của tiền bối.
Nói xong liền xoay người rời đi.
- Dương Khai ngươi đừng vội, đợi vài ngày nữa sư phụ hồi phục là có thể giúp được ngươi mà.
Hòa Miêu hồn nhiên gọi theo, nhưng không nhận được câu trả lời, không kìm nổi cong môi nói:
- Sao hắn lại có vẻ tức giận vậy?
- Tiểu tử này rất khả nghi.
Võ giả bên cạnh Nguyệt Hi nhìn xoáy vào bóng lưng Dương Khai.
- Theo như hai vị sư muội nói, lẽ ra hắn phải đang lưu lạc trong vực sâu hỗn loạn mới đúng, sao lại xuất hiện cùng người của Tử Tinh? Hiện tại hắn có thể ở đây rõ ràng là trước đó đã ở bên trong chiến hạm của Tử Tinh. Hơn nữa hắn chỉ là một tên Nhập Thánh nhất tầng cảnh, cớ sao Lã Quy Trần lại phải ra tay giam cầm sức mạnh của hắn?
- Có ý gì?
Hòa Tảo nhìn người nọ.
Người này cười hì hì:
- Ta cảm thấy chắc là hai vị sư muội bị hắn lừa rồi. Nói không chừng hắn vốn là người của Tử Tinh, giả vờ vô tình gặp hai muội ở vực sâu hỗn loạn, sau đó tìm hiểu tin tức của hai muội. Ta nhớ các muội từng nói đã gặp hắn hai lần đúng không?
- Vậy thì sao?
Hòa Tảo nhíu mày.
- Không sao cả, sư muội đừng nóng, ta chỉ muốn nhắc nhở các muội, các muội vẫn luôn theo sư phụ tu luyện, chưa từng trải sự đời, thế giới bên ngoài rất phức tạp.
Y cười hì hì giải thích, như thể vừa rồi chỉ là thuận miệng nói.
- Tỷ tỷ, hắn không phải là người của Tử Tinh đấy chứ?
Nghe sư huynh nói vậy, Hòa Miêu cũng đem lòng sinh nghi.
- Không giống lắm.
Hòa Tảo chậm rãi lắc đầu, hai lần chạm mặt Dương Khai, hắn cũng không tìm hiểu gì từ hai tỷ muội, hơn nữa lần thứ hai gặp mặt hắn còn không ràng buộc gì mà đưa cho họ một ít tinh thạch và linh đan.
Nếu hắn thực sự là người của Tử Tinh, căn bản không cần phải làm vậy, chỉ cần tiết lộ tin tức cho Lã Quy Trần thì hai tỷ muội đã không đợi được sư phụ tới.
Cho nên nàng cũng không tin vào phỏng đoán của sư huynh.
- Cẩn thận một chút cũng không sai.
Nguyệt Hi lên tiếng.
- Sư phụ...
Hòa Tảo nhìn Nguyệt Hi với thần sắc kỳ lạ, như muốn nói gì rồi lại thôi.
- Ngươi muốn nói gì?
- Không, không có gì, sư phụ nghỉ ngơi đi ạ.
Hòa Tảo nuốt lại lời định nói.
Nàng muốn hỏi sư phụ có phải thực sự không thể giải trừ cấm chế trong cơ thể Dương Khai hay không, nhưng những lời này không thể nói ra.
Nhìn bóng dáng Dương Khai cô độc rời đi, Hòa Tảo cảm thấy hơi áy náy.
Nghiêm túc mà nói, Dương Khai xem như đã cứu mạng nàng và muội muội, căn bản không phải một chiếc nhẫn không gian và một nghìn viên thánh tinh là có thể bù đắp được.
Thở dài một tiếng, Hòa Tảo liếc mắt với muội muội, hai người lén lút đi ra ngoài.
Đợi sau khi hai tỷ muội rời đi, Nguyệt Hi đang khoanh chân ngồi dưới đất khôi phục bỗng mở mắt, quay sang tên võ giả đó nói:
- Vệ Vũ, chú ý hướng đi của gã tiểu tử đó, đừng cho hắn thường xuyên tiếp xúc với Hòa Tảo và Hòa Miêu, ta cảm thấy hắn có chút vấn đề.
Vệ Vũ ánh mắt sáng lên, vội vàng chắp tay nhận lệnh.
Ánh mắt Nguyệt Hi sâu xa, nàng khẽ giọng nỉ non:
- Sao lại cổ quái như vậy?
Vừa rồi trong khoảnh khắc một sợi thần thức đâm vào thức hải Dương Khai, nàng bỗng nảy sinh một cảm giác sợ hãi, cũng bởi vì Dương Khai kịp thời đóng thức hải lại, cho nên cảm giác đó chỉ lóe lên rồi biến mất ngay, khiến Nguyệt Hi cũng không cảm nhận được rõ cho lắm.
Nàng không biết trong thức hải đó rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì.
Tuy nhiên, làm như vậy, lai lịch của hắn cũng càng khiến người ta thêm suy nghĩ. Nguyệt Hi không thể không thận trọng, tránh cho hai đồ đệ của mình bị người khác lừa gạt.
Nàng hiểu rõ nhất tính cách của đồ đệ mình, thiện lương không gây chuyện, có ân tất báo.
Hắn đã cứu họ một mạng, họ nhất định sẽ muốn báo đáp ân tình, việc này nếu xử lý không tốt nhất định sẽ để lại phiền toái.
Dương Khai đi xa khỏi đám người Kiếm Minh, một mình tìm chỗ ngồi xuống.
Hắn cảm thấy bản thân vẫn không nên đến gần Nguyệt Hi, nàng đã đem lòng sinh nghi với thức hải của mình, hơn nữa thái độ của nàng với hắn ban đầu cũng không phải quá tốt.
Đám người Tử Tinh hiện tại cũng không dám gây chuyện, Dương Khai phỏng chừng trong khoảng thời gian ngắn mình coi như được an toàn.
Thể xác và tinh thần vừa thả lỏng, hắn mới cảm nhận được đại lục này linh khí nồng đậm. Giờ phút này, hắn không thể vận dụng sức mạnh trong cơ thể cũng không thể vận chuyển huyền công, nhưng linh khí thiên địa lại tự động rót vào trong cơ thể hắn, thẩm thấu vào da thịt, dung nhập vào máu huyết, khiến hắn nhẹ nhàng mà khoan khoái vô cùng.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay