Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1005: CHƯƠNG 1004: KỲ NGỘ CỦA Ô TÁC

Khi hấp thu những năng lượng thần hồn này, sự lĩnh ngộ của Dương Khai về cảnh giới Nhập Thánh Cảnh đã đạt đến trình độ không thể tưởng tượng nổi, khả năng khống chế sức mạnh cũng vượt xa trước kia.

Không chỉ có vậy, bởi vì mỗi khi hấp thu năng lượng thần hồn của người khác, ít nhiều gì Dương Khai cũng được tăng cường sức mạnh thần thức. Một hai lần rơi rớt tuy ít, nhưng tích tiểu thành đại, gia tăng theo cách này làm cho thần hồn của hắn cũng mạnh hơn nhiều lần so với võ giả cùng cấp.

Biển lửa thần thức ngưng tụ dường như cũng vì thế mà trở nên càng thêm đậm đặc.

Dương Khai hấp thụ nốt luồng năng lượng thần hồn cuối cùng còn sót lại.

Tuy nhiên, khi nuốt chút năng lượng thần hồn cuối cùng đó, vẻ mặt của hắn bỗng trở nên cổ quái. Hắn liền vội vàng dừng động tác lại, kinh ngạc nhìn qua.

Trước mặt hắn lơ lửng một luồng năng lượng thần hồn không quá mạnh, thậm chí còn yếu hơn so với những luồng khác, chỉ ở cấp độ Siêu Phàm tam tầng cảnh.

Đây chính là năng lượng thần hồn của đồ sư Ô Tác để lại sau khi chết!

Dương Khai hiểu rõ, vì lúc đó hắn tận mắt chứng kiến Ô Tác biến thành một đám sương máu trước mắt mình, hài cốt không còn sót lại chút gì. Mà trong toàn bộ Động Lực thất của chiến hạm, chỉ có mình Ô Tác là Siêu Phàm Cảnh, những người khác đều là Nhập Thánh Cảnh.

Năng lượng thần hồn của Ô Tác lưu lại hình như có chút khác thường.

Quả thật chỉ là Siêu Phàm tam tầng cảnh, yếu hơn hẳn so với những người khác, nhưng bên trong đó còn ẩn chứa những điều phi phàm.

Dương Khai ngưng tụ thần niệm tra xét trong đó.

Chợt, hắn dường như thoát ly khỏi thức hải của chính mình, đứng giữa một vùng Tinh Không rộng lớn, bốn phía đầy sao trời mịt mùng. Có những vì sao tỏa ra quang huy chói lọi mê hoặc lòng người, có vì sao lại tản mát sinh cơ bừng bừng, có vì sao thì lại trầm mặc, lúc rực rỡ, lúc u tối.

Cả người hắn trong nháy mắt dường như trở nên vô biên vô hạn, đứng giữa Tinh Không, phóng tầm mắt bao quát toàn bộ Tinh Vực.

Bất kỳ một góc hay một ngôi sao nào cũng đều không thể thoát khỏi tầm mắt hắn.

Những ngôi sao này đang được điều khiển bởi một lực lượng huyền diệu, vận chuyển theo một quy luật cực kỳ phức tạp khiến hắn không thể nắm bắt được.

Dương Khai chỉ thoáng nhìn đã thấy được nơi nằm ở vị trí trung tâm trong toàn bộ Tinh Vực.

Những ngôi sao ở nơi đó dường như rực rỡ hơn hẳn, có màu đỏ như lửa bóng thiêu đốt, cũng có trắng xóa như băng tuyết phủ kín. Có ngôi sao năng lượng phong hệ ngưng tụ thành thực thể, hóa thành những cự long gió thông thiên. Còn có những ngôi sao như một cây cổ thụ...

Vực sâu hỗn loạn!

Dương Khai chấn kinh.

Hắn lập tức nhận ra vùng Tinh Không lạ thường mà mình nhìn thấy chính là Vực Sâu Hỗn Loạn mà trước kia hắn từng bị lạc lối không tìm thấy lối ra. Những ngôi sao chói mắt và bừng bừng năng lượng đó hắn đã quá quen thuộc rồi.

Điểm đến đầu tiên khi hắn tới Tinh Vực chính là Vực Sâu Hỗn Loạn. Hắn sớm đã khắc sâu hình ảnh nơi đó vào tâm trí, nên những gì nhìn thấy không hề khác là bao.

Chỉ là đã thu nhỏ lại vô số lần.

Không ngờ năng lượng thần hồn của Ô Tác còn có một tấm Tinh đồ.

Hơn nữa lại còn là bản đồ toàn bộ Hằng La Tinh Vực.

Dương Khai trợn tròn mắt, không khỏi kinh ngạc.

Ngay lúc thần niệm của hắn còn lẩn quẩn trong Tinh đồ, lặng lẽ quan sát, thì thức hải như bị bốc hơi, mực nước thần thức nhanh chóng hạ xuống với tốc độ kinh người.

Cảm giác đau đớn tê dại từ thức hải lan khắp toàn thân. Dương Khai kinh hãi vội vàng thu hồi thần niệm trở về, lúc này mới phát hiện sự thay đổi trong thức hải của mình.

Trong thời gian rất ngắn đó, sức mạnh thần thức đã tiêu hao gần một nửa.

Cơn đau đớn xé rách này chính là dấu hiệu của việc thần thức tiêu hao quá mức, hình như có chút liên quan tới việc hắn vừa thăm dò Tinh đồ huyền bí đó.

Dương Khai hít sâu một hơi, không dám lại lỗ mãng lần nữa, vội vàng thoát ly tâm thần.

Ý thức trở về với thể xác, cơn gió lạnh thổi qua, toàn thân hắn chợt lạnh toát, y phục ướt đẫm mồ hôi, các thớ thịt căng chặt, người run lên bần bật.

Thần Đồ ngồi ngay bên cạnh, trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.

Thấy hắn như gặp phải đại địch, đau đớn đến sống không bằng chết, không kìm được khuyên nhủ:

- Dương Khai, từ từ thôi, không cần gấp gáp. Dù sao đó cũng là cấm chế của cường giả Thánh Vương Cảnh, ngươi tạm thời không có cách nào giải trừ được đâu.

Rõ ràng y nghĩ Dương Khai đang cố giải cấm chế của Lã Quy Trần nên mới chật vật như vậy.

- Ta biết, cứ kệ ta.

Dương Khai thuận miệng đối phó rồi lén lút lấy từ Ma Thần Bí Điển ra một viên Thánh đan bổ sung thần thức nhét vào miệng, vừa điều tức khôi phục vừa trầm tư.

Theo lời Thần Đồ nói lúc trước, Ô Tác có thể nói là đồ sư cấp ba trong thế lực Tử Tinh, cho nên mới có tư cách trấn giữ trong chiến hạm Tử Tinh, phụ trách định hướng của chiến hạm, tu bổ Tinh đồ.

Một vị đồ sư cao cấp như vậy chắc chắn có sự lý giải độc đáo của riêng mình về Tinh Vực. Cả đời lão, ngoại trừ dành chút ít thời gian tu luyện, thì thời gian còn lại chắc chắn đều dùng để nghiên cứu Tinh đồ.

Nhưng điều đó căn bản không thể giải thích được lý do tại sao sau khi uy lực thanh tẩy của Kim Quang Diệt Hồn giải phóng, Tinh đồ vẫn còn nguyên vẹn.

Kim Quang Diệt Hồn có thể xóa đi toàn bộ ký ức cả đời của võ giả lưu lại sau khi chết, chỉ còn lại năng lượng tinh thuần.

Đây cũng là lí do vì sao Dương Khai xưa nay chỉ có thể thấy được cảm ngộ của người khác về Thiên Đạo Võ Đạo mà không thể thấy được công pháp bí điển mà họ tu luyện.

Tri thức về Tinh đồ có thể xem là lĩnh vực tu luyện cả đời của Ô Tác, theo lý mà nói thì sẽ bị tinh lọc sạch sẽ.

Nhưng nó vẫn nguyên vẹn, không hề suy suyển.

Hiện tượng này vô cùng kỳ lạ, trước nay chưa từng xuất hiện.

Suy nghĩ hồi lâu, hắn chợt nảy ra một khả năng.

Tinh đồ còn nguyên này không phải kiến thức mà Ô Tác tự nghiên cứu học tập được, mà chính là kỳ ngộ của Ô Tác. Cũng không biết lão dung hợp được Tinh đồ này từ đâu.

Nó không thuộc về Ô Tác, nên không bị tinh lọc, và thậm chí còn có cấp bậc cao hơn cả Diệt Thế Ma Nhãn!

Chỉ có khả năng này mới có thể giải thích được tình hình hiện tại.

Dương Khai càng nghĩ càng thấy suy đoán của mình là chính xác.

Hắn bỗng nhiên lại mở mắt ra nhìn sang Thần Đồ nói:

- Hỏi ngươi một chuyện nhé.

- Chuyện gì?

Thần Đồ quay đầu nhìn hắn.

- Ngươi biết bao nhiêu về đồ sư Ô Tác đó?

- Sao tự nhiên lại hỏi về lão ta?

Thần Đồ thần sắc cổ quái.

- Hình như lão ta chết rồi, ta cũng chưa thấy lão ở đây. Sao, trước kia ngươi có quen lão à?

- Không quen, chỉ là hiếu kỳ.

Thần Đồ khẽ cười một tiếng:

- Lão ta còn chẳng phải mỹ nữ, ta không biết nhiều. Nhưng Ô Tác dù sao cũng là một vị đồ sư cao cấp nên ta cũng biết vài chuyện liên quan đến lão. Nghe nói người này vốn xuất thân từ một thế lực nhỏ, gia cảnh sa sút. Về tu luyện cũng không có gì gọi là thiên phú hơn người, cứ vậy tới gần hai trăm tuổi mới tới Siêu Phàm Cảnh, đúng là vô dụng...

Thần Đồ biết không ít, hễ há miệng ra là thao thao bất tuyệt.

Dương Khai cũng không ngắt lời y, nghe những tin tức vô thưởng vô phạt này thần sắc vẫn bình thản.

- Đúng rồi, việc lão ta trở thành đồ sư cũng mang đầy màu sắc truyền kỳ. Trước khi đạt tới Siêu Phàm Cảnh, lão còn là một kẻ vô danh tiểu tốt, nhưng sau khi tấn thăng đến Siêu Phàm Cảnh bỗng nhiên tỏa sáng rực rỡ ở lĩnh vực Tinh đồ. Những bản đồ do lão vẽ ra đều vô cùng tinh chuẩn, có thể giúp tránh được vô số hiểm nguy. Nơi lão xuất thân là một đại lục của Tử Tinh, tiếng lành đồn xa, sau đó lão liền được Tử Tinh mời về.

- Sau khi đạt tới Siêu Phàm Cảnh lão mới trở thành đồ sư sao?

Thần sắc Dương Khai kích động.

- Ừ, kỳ lạ không? Cũng có người tìm hiểu rồi nhưng lại không nghe ngóng được nhiều tin tức. Có điều về cơ bản, mọi người đều cho rằng hẳn là có một vị đồ sư lợi hại nào đó đã âm thầm chỉ dạy Ô Tác. Trước đó lão không có hứng thú với việc nâng cao tu vi, hẳn là vì chuyên tâm học Tinh đồ. Nếu không, hẳn là lão không thể trở thành đồ sư với trình độ cao thâm như vậy trong thời gian ngắn ngủi. Đồ sư ở cấp bậc này số lượng quá ít, để bồi dưỡng được một người cũng cần hao phí vô số tinh lực và thời gian. Mỗi thế lực lớn trong Tinh Vực đều có cơ cấu bồi dưỡng đồ sư riêng của mình, nhưng những đồ sư bồi dưỡng ra mà có thể dùng được vẫn vô cùng hiếm hoi.

Thần Đồ giải thích:

- Ngươi yêu cầu một vị đồ sư khắc bản đồ đi từ một ngôi sao đến một ngôi sao khác thì ai cũng làm được, nhưng một khi khoảng cách này được kéo dài thì những đồ sư này đều trở nên vô dụng. Bản đồ bọn họ khắc ra căn bản không thể cung cấp lối đi chính xác và an toàn.

- Ta hiểu rồi, ngươi tu luyện đi.

Nghe ngóng được những tin tức mình cần, Dương Khai không muốn nghe y lải nhải thêm nữa mà vội vàng nhắm hai mắt lại.

- Này ngươi còn chưa nói với ta ngươi tìm hiểu tin tức về Ô Tác làm gì? Chẳng lẽ ngươi muốn trở thành một đồ sư?

Thần Đồ nói một mình, cười to:

- Ta khuyên ngươi bỏ ý nghĩ đó đi, nếu không có đam mê mấy chục đến hơn trăm năm và nghiên cứu về trường vực Tinh Vực, ngươi căn bản không thể làm được đâu. Những gì đồ sư cần nắm giữ rất phức tạp.

Dương Khai không để ý đến y, Thần Đồ thấy mất hứng liền ngậm miệng lại, yên lặng vận chuyển huyền công.

Linh thể thần hồn của Dương Khai lại hiện ra trong thức hải. Sau khi trò chuyện với Thần Đồ một phen, hắn cơ hồ đã xác minh được phán đoán của mình lúc trước.

Ô Tác vì có được kỳ ngộ mới bỗng nhiên trở thành đồ sư, mà kỳ ngộ đó của lão ẩn giấu ngay ở Tinh đồ trong thần hồn của lão.

Có một tấm Tinh đồ như vậy, bất cứ kẻ nào cũng có thể trở thành đồ sư.

Sở dĩ sau khi tấn thăng đến Siêu Phàm Cảnh, lão mới tỏa sáng, e là vì để nắm được huyền bí của Tinh đồ này cần có thần thức lực lượng khổng lồ. Không đạt đến Siêu Phàm Cảnh, căn bản không thể dò xét tới được.

Điều này Dương Khai thấu hiểu vô cùng rõ ràng.

Vừa rồi hắn tuy dò xét mất thời gian một nén nhang, sức mạnh thần thức đã tiêu hao hơn nửa. Nếu đổi lại là Ô Tác thì chỉ cần thời gian nửa chén trà đã kiệt sức mà vong.

Đối với nghề đồ sư, hắn không có quá nhiều ý định, chẳng qua là cảm thấy hứng thú với cấu tạo Tinh Vực và sự phân bố của quần tinh mà thôi.

Giữa Tinh Vực có rất nhiều nguy hiểm, những nguy hiểm này ngay cả cường giả Thánh Vương Cảnh cũng phải tránh né. Đồ sư là người có thể kịp thời phát hiện nguy hiểm, thậm chí là người đầu tiên tránh né.

Nếu có thể dung hợp tấm bản đồ Tinh Vực như vậy vào tự thân, Dương Khai nghĩ bản thân mình về sau sẽ không cần e ngại chuyện lạc lối giữa Tinh Vực.

Hắn đã nếm trải cay đắng ở Vực Sâu Hỗn Loạn nên vẫn luôn canh cánh trong lòng. Cho nên hắn quyết định luyện hóa Tinh đồ này. Kỳ ngộ của Ô Tác giờ đã nằm trong tay hắn, hắn tất sẽ không bỏ qua.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!