Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1007: CHƯƠNG 1006: LUYỆN ĐAN

Trong rừng rậm, Dương Khai và Thần Đồ nhanh như gió, từng gốc linh thảo linh dược cao cấp lần lượt bị thu vào trong túi.

Nơi đây quả là một vùng đất trù phú về dược liệu, phẩm cấp thấp nhất cũng là Thánh cấp, còn lại đa số đều là Thánh Vương cấp.

Thần Đồ hưng phấn đến độ mặt mày cũng vặn vẹo.

Y chưa bao giờ ngờ rằng, vật tư trên đại lục này lại phong phú đến thế, gần như cứ mười trượng lại có một gốc linh thảo dược liệu sinh trưởng vô số năm đang chờ y và Dương Khai đến thu hái.

Linh dược trên đại lục này phong phú hơn gấp mười mấy lần so với bất kỳ tinh vực nào. Dược tính ngưng đọng, niên đại đủ lâu, đáng quý nhất là cho đến nay, nơi này vẫn còn nguyên vẹn, chưa từng bị ai dòm ngó tới.

Lão già thần bí kia có tu vi cao thâm, hơn phân nửa là không để mắt đến đám dược liệu này, thu thập cũng không có tác dụng gì nhiều, cho nên linh thảo nơi đây mới có đủ thời gian sinh trưởng.

Đối với thảo dược, Thần Đồ cũng không am hiểu nhiều, bình thường y chỉ biết sử dụng đan dược đã được luyện chế sẵn. Dù vậy, khi nhìn thấy kho dược liệu phong phú này cũng đủ khiến y hoa mắt chóng mặt, hưng phấn không thể kìm nén.

Dưới sự chỉ dẫn chuẩn xác của Dương Khai, y đi đến đâu, tất cả những dược liệu đủ niên đại đều bị dọn dẹp sạch sành sanh đến đó.

- Này, Dương Khai, ngươi qua đây xem này...

Thần Đồ bỗng nhiên kêu lên, giọng y run rẩy, như thể phát hiện ra thứ gì đó cực kỳ kinh người.

Dương Khai nhanh chóng lướt tới, đến trước mặt y. Chỉ thấy y đang ngồi xổm trước một gốc hoa lan kỳ dị, gốc lan này tỏa ra mùi thơm thoang thoảng, vừa ngửi đã cảm thấy khoan khoái dễ chịu, toàn thân thư thái, cánh hoa trắng nõn lấp lánh ánh huỳnh quang, quả thật phi phàm.

Dương Khai kinh ngạc thốt lên:

- Thất Sắc Thiên Kết Lan?

Linh dược trên đại lục này về cơ bản không khác nhiều so với Thông Huyền Đại Lục, khác biệt duy nhất là phẩm cấp cực cao. Tuy nhiên, cũng có nhiều loại mà ngay cả Dương Khai cũng không nhận ra, đó là những loại thảo dược mà Thông Huyền Đại Lục chưa từng có.

Nếu một gốc Thất Sắc Thiên Kết Lan sinh trưởng ở Thông Huyền Đại Lục, tối đa cũng chỉ đạt tới Thánh cấp trung phẩm. Nhưng ở đây, đóa lan này lại phát ra dao động năng lượng kinh người và dược lực vô cùng khủng khiếp, vượt xa Thánh cấp trung phẩm.

- Dương Khai, nó là cấp bậc gì vậy, sao ta cảm giác nó không hề tầm thường chút nào.

Thần Đồ kinh ngạc kêu lên, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm Thất Sắc Thiên Kết Lan.

- Nếu phân chia theo sức mạnh của võ giả Tinh Vực thì thứ này hẳn là dược liệu Hư cấp.

Dương Khai trầm giọng đáp.

Thần Đồ hít một hơi khí lạnh, sắc mặt biến ảo liên tục, nhưng sự phấn khích vẫn chiếm phần nhiều hơn, y thì thào:

- Nơi này lại có dược liệu Hư cấp, trời ạ, nơi này lại có dược liệu Hư cấp!

Dù là xét trên toàn bộ Tinh Vực, dược liệu Hư cấp cũng có giá trị cực cao, vậy mà bọn họ mới tìm kiếm chưa được bao lâu đã phát hiện một gốc. Điều này đủ để thấy tài nguyên trên đại lục này phong phú đến mức nào.

Dương Khai cẩn thận hái Thất Sắc Thiên Kết Lan, bỏ vào túi Càn Khôn, sâu trong nội tâm cũng có chút kích động.

Hai người liếc nhìn nhau, không nói một lời, liền tiếp tục ra sức tìm kiếm.

Đại lục lơ lửng có vô số dược liệu, đám người Tử Tinh và Kiếm Minh cũng bị kích thích, gần như tạm quên đi tình cảnh hiện giờ, tất cả đều điên cuồng chạy ngược chạy xuôi.

Bất kể có thể rời khỏi đại lục này hay không, những dược liệu này đều có tác dụng to lớn trong việc thăng cấp đối với võ giả.

Dương Khai và Thần Đồ cũng bội thu. Đại lục này có diện tích không nhỏ, võ giả Kiếm Minh và Tử Tinh chỉ có hơn trăm người, sau khi phân tán ra bốn phương tám hướng, về cơ bản sẽ rất ít khi đụng độ nhau.

Bọn họ có thể an toàn và toàn tâm toàn ý tìm kiếm dược liệu.

Sau hơn mười ngày, Dương Khai dừng bước.

- Sao vậy?

Thần Đồ vẫn còn đang hăng hái, tìm kiếm khắp nơi, hai mắt tỏa sáng, khi phát hiện Dương Khai dừng lại, y không khỏi quay qua hỏi.

- Dược liệu thu thập cũng kha khá rồi, ta muốn bắt đầu luyện đan.

- Luyện chế loại đan dược giải trừ cấm chế trên người ngươi sao?

Thần Đồ hỏi.

- Ừ!

- Nhưng ngươi không thể vận dụng sức mạnh, làm sao mà luyện?

Thần Đồ nghi hoặc.

- Ta tự có cách. Ngươi cứ tiếp tục tìm dược liệu đi, bên kia có một sơn động, ta sẽ tạm thời ở đó, sau này có thể đến đó tìm ta!

Dương Khai chỉ về một nơi cách đó không xa, lúc hai người vừa đến đây, hắn đã phát hiện ra một nơi nghỉ chân không tệ.

- Được thôi.

Thần Đồ cũng không miễn cưỡng, biết hắn nôn nóng muốn khôi phục sức mạnh:

- Ngươi hãy cẩn thận, ta đi tìm kiếm thêm một chút.

Nói xong, y liền ung dung rời đi.

Dương Khai phân biệt phương hướng, đi về phía sơn động đã phát hiện.

Chốc lát sau, hắn đã đứng trước cửa sơn động, thần niệm dò xét bên trong một lúc, sau khi xác nhận không có nguy hiểm gì mới bước vào.

Sơn động này hẳn là hình thành tự nhiên, trên trần có rất nhiều thạch nhũ lâu năm, từ những đầu nhọn của thạch nhũ, từng giọt linh dịch ẩn chứa linh khí kinh người chậm rãi nhỏ xuống.

Dương Khai hứng mấy giọt uống thử, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Nước trong sơn động này không phải là nước bình thường, bên trong ẩn chứa năng lượng vô cùng to lớn, gần như là do thiên địa linh khí chuyển hóa mà thành. Bất cứ ai uống vào đều chỉ có lợi chứ không có hại, hiệu quả gần giống như Vạn Dược Linh Dịch, có thể cải thiện thể chất, tăng cường công lực.

Tuy nhiên, hiệu quả vẫn kém hơn một chút so với Vạn Dược Linh Dịch.

Dương Khai đi thẳng vào sâu trong sơn động, tìm một nơi khô ráo rồi khoanh chân ngồi xuống.

Phía cuối động có diện tích không nhỏ, lớn chừng vài gian phòng, tuy hơi tối tăm nhưng môi trường như vậy lại vừa khéo để Dương Khai thi triển.

Sức mạnh trong cơ thể hắn quả thật không thể vận dụng, nhưng sức mạnh thần thức lại không bị hạn chế.

Từ rất lâu rồi, hắn đã không cần dùng sức mạnh cơ thể để luyện đan, chỉ cần lửa thần thức là hắn có thể luyện ra bất kỳ loại đan dược nào mình muốn, hơn nữa, phương thức này còn tiện lợi hơn nhiều so với dùng Thánh nguyên.

Mỗi lần luyện đan, Dương Khai đều lấy ra một ít dược liệu Thánh cấp trước, chuẩn bị luyện chế vài viên đan dược để khởi động.

Hắn lấy lò luyện đan ra đặt trước mặt.

Thần niệm của Dương Khai bao phủ từng gốc dược liệu, ngọn lửa thần thức tỏa ra, cô đọng dược dịch.

Chẳng mấy chốc, vài phần dược liệu Thánh cấp đã được chắt lọc tinh hoa, chỉ lưu lại dược dịch thơm nồng và ngập tràn năng lượng.

Đủ loại linh trận dùng để luyện đan được khắc vào trong lò, sau đó đổ dược dịch vào, khống chế hỏa hầu.

Dương Khai đã quen tay hay việc, động tác vô cùng thuần thục.

Tuy đã lâu không luyện đan, nhưng đây đã trở thành bản năng của hắn.

Không có bất cứ sai sót nào, chuẩn xác đến mức không thể soi mói.

Thời gian dần trôi, trong sơn động tràn ngập mùi hương của đan dược.

Khi mùi thơm nồng đậm đến một mức độ nhất định, Dương Khai thu lại ngọn lửa thần thức, im lặng chờ một lát, sau đó gảy nhẹ ngón tay lên lò luyện đan.

Một viên đan dược tròn vo bay lên, nằm gọn trên đầu ngón tay hắn.

Không có đan văn, có chút đáng tiếc, nhưng đây là đan dược Thánh cấp trung phẩm hàng thật giá thật.

Khẽ gật đầu, Dương Khai rất hài lòng, thuận tay ném viên đan dược vào trong Ma Thần Bí Điển, rồi nhắm mắt lại khôi phục.

Luyện chế một viên Thánh đan cần tiêu hao một lượng thần thức nhất định, tuy không nhiều nhưng cũng không ít. Dương Khai không thể tùy tiện phung phí sức mạnh thần thức của mình, cho nên mỗi thời khắc hắn đều phải duy trì ở trạng thái đỉnh cao.

Sau thời gian một nén hương, hắn tiếp tục luyện chế.

Ngay từ khi còn ở Thông Huyền Đại Lục, Dương Khai đã có thể luyện ra đan dược Thánh cấp thượng phẩm. Khi ở Cửu Thiên Thánh Địa, hắn có được rất nhiều dược liệu và của cải, tạo điều kiện cho hắn có thể tùy tâm sở dục nâng cao kỹ năng luyện đan của mình.

Nhưng đan dược Thánh cấp thượng phẩm còn chưa đủ để giải trừ cấm chế của Lã Quy Trần.

Lã Quy Trần là cường giả Thánh Vương Cảnh, chỉ có đan dược Thánh Vương cấp mới có thể phá giải thủ pháp của y.

Cho nên, việc cấp bách hiện giờ của hắn là nhanh chóng dùng tài nguyên sẵn có để nâng cao kỹ năng luyện đan của mình lên.

Khi rời khỏi Thông Huyền Đại Lục, hắn đã mang theo không ít vật tư, ở đại lục này, hắn và Thần Đồ lại thu thập thêm rất nhiều dược liệu cấp Thánh Vương, thậm chí cả Hư cấp.

Hắn hoàn toàn không cần lo lắng về vấn đề dược liệu.

Thời gian chậm rãi trôi qua, Dương Khai đắm chìm trong thế giới luyện đan, một mình ngồi giữa sơn động, giữa không khí ngập tràn mùi đan dược. Trong khi đó, đại lục lơ lửng lại vô cùng náo nhiệt, hai bên Tử Tinh và Kiếm Minh đều có thu hoạch rất lớn, ai nấy đều vui mừng phấn khởi.

Nhưng Lã Quy Trần lại không vui nổi.

Bởi vì trên tay bọn họ không có trữ vật bí bảo!

Không có trữ vật bí bảo, dù cho thu thập được nhiều dược liệu đến đâu cũng không biết cất vào đâu. Đây là chuyện nhỏ, vấn đề nghiêm trọng là, sau khi bị nhổ lên khỏi đất, dược hiệu của linh dược sẽ mất đi theo từng giờ từng khắc.

Điều này làm cho Lã Quy Trần xót xa không nói nên lời, cảm nhận dược hiệu của những linh dược Thánh Vương cấp, Hư cấp kia không ngừng giảm đi, mỗi ngày y đều vô cùng đau đớn.

Y hận không thể lập tức đi tìm lão già thần bí kia để đoạt lại không gian giới chỉ của mình.

Nhưng y chỉ dám nghĩ trong lòng, nếu thật sự đối mặt với lão già đó, Lã Quy Trần không thể nảy sinh nửa điểm ý niệm phản kháng.

...

Trong một ngọn núi khác, vẻ mặt lão già thần bí trở nên vô cùng căng thẳng, lão đang cẩn thận bố trí thứ gì đó trên một khoảng đất bằng phẳng. Trên đó đặt rất nhiều thánh tinh cấp bậc cực cao, được sắp xếp thành từng hàng, vẽ nên một đại trận.

Trung tâm đại trận có một thứ trông như cánh cửa, dựng đứng trên mặt đất.

Cánh cửa này được luyện chế từ chính những mảnh vỡ chiến hạm mà lão nhặt được lúc trước.

Hai chiếc chiến hạm đều là Thánh Vương cấp thượng phẩm, vật liệu làm khung hạm cũng có phẩm cấp cực cao, vừa khéo để lão luyện chế thành cánh cửa này.

Đại lục này không có khoáng vật quý hiếm, cho nên lão già trước giờ vẫn chưa tìm thấy vật liệu thích hợp để luyện chế ra cánh cửa quan trọng này.

Chỉ có trời mới biết, khi những mảnh vỡ chiến hạm từ trên không trung rơi xuống đại lục này, lão đã hưng phấn đến mức nào!

Khung và phần đế của cánh cửa đó cũng được khảm đầy thánh tinh cực phẩm, trông vô cùng lộng lẫy.

Một luồng sóng năng lượng kỳ dị từ trong cánh cửa chậm rãi truyền ra, một nhân vật mạnh mẽ như lão già thần bí lại không dám đến gần cánh cửa này, dường như bên trong ẩn chứa nguy hiểm cực lớn nào đó.

Lão già lộ vẻ mặt vừa dữ tợn vừa điên cuồng, vừa bố trí vừa lẩm bẩm:

- Sắp rồi, sắp rồi, sắp được rồi!

Trong mắt lão bắn ra những tia sáng cực kỳ ghê rợn, khiến người ta nhìn vào cũng không rét mà run.

Bố trí được một lúc, lão bỗng nhiên ngừng lại, thần niệm khuếch tán ra như gợn sóng, trong nháy mắt đã bao trùm toàn bộ đại lục.

Tất cả động tĩnh của mọi người trên đại lục đều hiện lên rõ ràng trong đầu lão.

Lão nhếch miệng cười quái dị:

- Ha ha, tất cả đều rất sinh động nhỉ, không tệ không tệ, có sức sống là tốt rồi. Lão phu sợ nhất là không khí tĩnh lặng, lão phu đã cô độc hai ngàn năm, không chịu nổi sự hành hạ này nữa. Nếu các ngươi không có sức sống, thì lão phu đau đầu lắm... Ồ, tiểu tử này, cũng thú vị đấy

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!