Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1013: CHƯƠNG 1012: VÌ SAO CỨ PHẢI CHỌN VÃN BỐI?

Trận pháp tạo thành từ vô số thánh tinh chính là một pháp trận không gian, cánh cửa trung tâm được luyện chế từ các mảnh vỡ chiến hạm, bên ngoài rìa cánh cửa được bao trùm bởi một tầng Không Linh tinh mỏng manh!

Tầng Không Linh tinh này chính là điểm mấu chốt để duy trì thông đạo hư không, được luyện chế từ hơn trăm chiếc nhẫn không gian.

Quỷ Tổ cướp đoạt nhẫn không gian của mọi người, chính là vì trong đó có chứa Không Linh tinh.

Lúc này, Lã Quy Trần và Nguyệt Hi mới vỡ lẽ ra Quỷ Tổ định dùng cách nào để rời khỏi đây, lão muốn lợi dụng pháp trận không gian này để đưa mình đi.

Tất cả mọi nghi hoặc, mọi thắc mắc trong lòng đều được giải đáp ngay khi họ nhìn thấy thông đạo hư không này.

Nhưng bất cứ ai cũng có thể nhìn ra, pháp trận không gian này không hề ổn định, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, liệu có thể sử dụng được không? Hơn nữa, cho dù có thể vận chuyển thì đích đến cũng không rõ ràng, nếu chẳng may bị truyền tống đến một khe nứt không gian nào đó, thà rằng cứ ở lại đại lục này còn hơn, ít nhất nơi đây còn có linh khí kinh người, vật tư phong phú.

Trong phút chốc, tất cả đều rơi vào trầm mặc.

Quỷ Tổ cười nói:

- Bây giờ đến lượt các ngươi ra tay giúp rồi!

Lời này vừa dứt, tâm trạng mọi người liền chìm xuống đáy vực.

Dường như lão muốn mọi người vào trong đó để thăm dò tình hình...

Hiểu được ý đồ của lão, ai nấy đều biến sắc.

- Tiền bối, như vậy không ổn lắm thì phải?

Nguyệt Hi vội vàng lên tiếng, muốn cò kè mặc cả với Quỷ Tổ.

- Hử, có gì không ổn?

Quỷ Tổ lạnh lùng nhìn nàng, khí tức âm hàn như một tấm màn trời vô hình bao phủ lấy Nguyệt Hi, khiến nàng không thể thốt nên lời.

- Các ngươi nghĩ vì sao lão phu không muốn các ngươi tàn sát lẫn nhau? Vì sao lại mặc cho các ngươi tìm kiếm vật tư ở nơi này? Hừ, nếu các ngươi không có chút tác dụng nào, lão phu đã sớm giết sạch các ngươi để tế luyện Quỷ Hồn phiên rồi, đâu để các ngươi làm càn ở đây!

Quỷ Tổ cười khằng khặc, giờ khắc này, lão đã lộ rõ bản tính tàn độc, khí chất ôn hòa ban nãy đột nhiên trở nên khát máu u ám:

- Kẻ nào dám nói một chữ “không”, lão phu sẽ cho kẻ đó biết tay!

Tất cả đều câm như hến, không dám hó hé thêm lời nào.

Với sức mạnh của lão, dù không cần dùng sức cũng chẳng ai có thể phản kháng, vì vậy mọi người đều trở nên ngoan ngoãn hơn hẳn.

Quỷ Tổ hài lòng gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi người một vòng, người nào bị lão nhìn trúng đều không tự chủ được mà cúi đầu, sợ bị lão nhắm tới.

- Mẹ kiếp, đừng nhìn ta, đừng nhìn ta...

Thần Đồ cúi gằm mặt, vẻ mặt căng thẳng, miệng khẽ lẩm bẩm như niệm chú, mong cho ánh mắt của lão già kia dời sang người khác.

- Ngươi! Tiểu tử ngươi lại đây!

Quỷ Tổ bỗng nhiên đưa tay chỉ.

Theo hướng lão chỉ, mọi người liền thấy rõ người đó là ai, tâm trạng căng thẳng tức thì thả lỏng, không ít người còn lộ vẻ hả hê trên nỗi đau của người khác.

- Chết tiệt!

Thần Đồ sa sầm mặt mày, trong lòng chửi thầm một tiếng, ngượng ngùng cười cười, xoa xoa hai tay, dè dặt nói:

- Tiền bối, tiền bối gọi vãn bối sao? Chắc không phải gọi vãn bối chứ?

Giờ khắc này, y đã chuẩn bị tâm lý cho cái chết, âm thầm quyết định, nếu Quỷ Tổ thực sự chọn y đi dò xét tác dụng của pháp trận không gian đó, y thà chết cũng không thỏa hiệp.

- Là tiểu tử bên cạnh ngươi đó!

Quỷ Tổ đưa mắt nhìn Dương Khai.

- Vãn bối?

Lần này đến lượt Dương Khai biến sắc, hắn đưa tay chỉ vào mũi mình, phẫn uất nói:

- Tại sao lại là vãn bối? Nơi này nhiều người như vậy, sao cứ phải chọn vãn bối?

Trong lòng hắn tràn ngập bực bội, ở đây tụ tập gần trăm võ giả của Kiếm Minh và Tử Tinh, vậy mà lão quỷ này lại chọn trúng hắn, thật không biết năm nay có phải năm hạn của hắn hay không nữa.

Quỷ Tổ hừ lạnh:

- Tiểu tử ngươi trông có vẻ không an phận.

- Chỉ vì lý do này thôi sao?

Dương Khai nhíu mày, vội vàng nói:

- Tiền bối, tiền bối tha cho vãn bối một mạng, sau này vãn bối cam đoan sẽ ngoan ngoãn.

- Sau này? Không có sau này đâu!

Quỷ Tổ lộ vẻ không kiên nhẫn.

- Tiền bối anh minh!

Nguyệt Hi cao giọng nói, khóe miệng nở một nụ cười lạnh, liếc xéo Dương Khai, vẻ mặt vô cùng sảng khoái.

Lúc trước Dương Khai đã sỉ nhục nàng, nay hắn gặp xui xẻo, quả báo đến cũng thật nhanh. Trong lòng Nguyệt Hi không kìm được mà có chút cảm kích lão già này, nàng muốn nhìn thấy Dương Khai thống khổ, một là để giải mối hận trong lòng, hai là để báo thù cho đệ tử.

Sắc mặt Dương Khai trở nên lạnh lẽo, hắn liếc Nguyệt Hi một cái, nghiến răng mắng:

- Tiện tỳ, ta nhớ kỹ ngươi rồi!

Nguyệt Hi cười cợt lơ đễnh, châm chọc nói:

- Ngươi cứ sống sót qua ngày hôm nay rồi hẵng nói!

- Tiền bối quả nhiên anh minh, Tử Tinh ta xin vô điều kiện phục tùng mệnh lệnh của tiền bối!

Lã Quy Trần cũng hùa theo.

Chỉ cần Quỷ Tổ không chọn người của phe mình, Lã Quy Trần hay Nguyệt Hi đều chẳng bận tâm.

- Mọi người đều đồng ý rồi, tiểu tử ngươi không nên từ chối nữa!

Quỷ Tổ cười ha hả, chợt phất tay, một lực hút không gì sánh được truyền ra từ lòng bàn tay lão. Thân hình Dương Khai không tự chủ được bay về phía lão, trong nháy mắt đã bị kéo đến trước mặt, không thể phản kháng.

Nhìn chằm chằm vào thông đạo hư không do pháp trận mở ra, Dương Khai mặt trầm như nước.

Hắn có thể cảm nhận được, thông đạo hư không này khác với những cái mà hắn từng thấy trước đây.

Những thông đạo hư không mà hắn từng thấy trước kia tuy đều do các cường giả thời thượng cổ vô ý tạo thành trong lúc đại chiến, nhưng chúng đã tồn tại vô số năm, sớm đã ổn định.

Nhưng cái trước mắt này lại cực kỳ hỗn loạn, sự hỗn loạn của dòng chảy không gian bên trong cũng đủ làm cho trái tim Dương Khai đập loạn nhịp.

Nếu lao vào đó, chắc chắn nguy cơ trùng trùng, sơ sẩy một chút là sẽ lạc lối vĩnh viễn trong đó, không bao giờ tìm được đường ra.

- Ta cũng không phong bế sức mạnh của ngươi, bởi vì bên trong có thể sẽ có nguy hiểm. Ngươi vào điều tra tình hình, nếu có thể sống sót trở về thì không gì tốt hơn, nhưng không về được thì cũng đừng oán lão phu... Ừm, ngươi tự cầu đa phúc đi!

Nói xong, Quỷ Tổ liền chuẩn bị ném Dương Khai vào trong thông đạo hư không.

- Đợi một chút!

Dương Khai vội quát lên.

- Còn gì nữa?

Quỷ Tổ không vui nhìn hắn.

- Tiền bối chỉ cần vãn bối đi điều tra tình hình bên trong, đúng không?

- Không sai!

- Vậy làm thế nào là quyền tự do của vãn bối, phải không? Mong tiền bối giúp đỡ, để vãn bối tự dùng cách của mình!

- Hử?

Quỷ Tổ bỗng nhiên lộ vẻ hứng thú, nhìn Dương Khai đầy hào hứng:

- Ngươi muốn dùng cách gì? Ngươi phải hiểu, giở trò trước mặt lão phu là vô dụng.

- Vãn bối không có ý đó!

Dương Khai mặt trầm xuống, một bụng khó chịu.

- Muốn bao nhiêu thời gian? Lão phu không có hơi đâu mà chờ ngươi!

Như thể cảm thấy Dương Khai sắp chết đến nơi, Quỷ Tổ lại trở nên dễ nói chuyện một cách kỳ lạ.

- Không cần chờ!

Dương Khai nói xong liền khoanh chân ngồi xuống, khẽ quát một tiếng:

- Xuất khiếu!

Theo tiếng quát của hắn, một luồng năng lượng thần hồn như ẩn như hiện đột nhiên xuất hiện từ trong cơ thể hắn. Năng lượng hư ảo huyền diệu, không ngừng thay đổi hình dạng, một lát sau liền ngưng tụ thành hình dáng giống hệt Dương Khai.

- Linh thể thần hồn?

Có người khẽ kêu lên, liếc mắt một cái đã nhìn ra huyền cơ trong đó.

Nhóm người Lã Quy Trần, Nguyệt Hi đều trợn mắt há mồm.

Quỷ Tổ cũng bật ra một tiếng cười quái dị.

Chẳng ai ngờ được cách mà Dương Khai nói lại là dùng linh thể thần hồn thoát xác.

Hiển nhiên là hắn muốn dùng linh thể thần hồn tiến vào thông đạo hư không để dò xét.

Chẳng lẽ hắn không biết, linh thể thần hồn vô cùng yếu ớt, căn bản không thể tồn tại bên ngoài cơ thể quá lâu. Hơn nữa, làm như vậy cũng cực kỳ nguy hiểm, lúc này nếu có ai dùng Thần Hồn Kỹ tấn công Dương Khai, có thể dễ dàng khiến hắn bị thương nặng.

Không có thân thể bảo vệ, linh thể thần hồn dù mạnh đến đâu cũng trở nên vô cùng yếu ớt, không chịu nổi một đòn.

- Ồ...

Quỷ Tổ, người luôn luôn bình thản, lại biến đổi thần sắc, trở nên vô cùng ngưng trọng. Lão dùng thần niệm dò xét trên người Dương Khai một phen, vẻ mặt lộ ra nét cổ quái.

Bởi vì lão phát hiện trong cơ thể Dương Khai vẫn còn thần hồn tồn tại, căn bản không giống với tình trạng linh thể thần hồn thoát khỏi thể xác.

Cẩn thận nhìn lại linh thể thần hồn kia, Quỷ Tổ phát hiện thần hồn này có chút ngơ ngác, dường như không có suy nghĩ của riêng mình.

- Tiểu tử ngươi tu luyện bí pháp cổ quái gì thế? Sao lại có được hai linh thể thần hồn?

Quỷ Tổ kinh hô, vẻ mặt không thể tin nổi.

Nhân vật mạnh như Quỷ Tổ cũng bị thủ đoạn của Dương Khai làm cho kinh sợ.

- Phân Thần thuật!

Dương Khai thản nhiên nói.

Phân Thần thuật, một loại thần thông của Đại Ma Thần!

Năm đó, khi Dương Khai ở trong Thánh Lăng của Cửu Thiên Thánh Địa, hắn đã hấp thụ và dung hợp một giọt Ma Thần Kim Huyết, từ giọt máu đó lĩnh ngộ được thần thông này. Từ đó về sau, hắn luôn luôn bồi dưỡng phân thần của mình, chớp mắt đã qua gần mười năm.

Phân thần này cũng sắp đại thành, sắp có chỗ dùng được.

Nhưng hôm nay, hắn bị buộc phải vận dụng phân thần, chỉ để kiểm tra tình hình trong thông đạo hư không cho Quỷ Tổ.

Hắn đau lòng khôn xiết.

- Thú vị lắm, tiểu tử ngươi thật khiến người ta kinh ngạc!

Quỷ Tổ có chút hứng thú quan sát phân thần đó, lão phát hiện phân thần của Dương Khai không khác gì so với linh thể thần hồn của bản thân Dương Khai, chỉ là yếu hơn một chút và không có ý thức của riêng mình mà thôi.

Nói một cách nghiêm túc, nó không khác gì một con rối, điều khác biệt duy nhất là không có thực thể.

Nhìn một hồi, Quỷ Tổ lại nói:

- Nếu tìm được một thân xác tốt, vậy là có thể phát huy được uy lực... Nhưng thật ra cũng không có tác dụng gì to tát.

Chỉ liếc mắt một cái, lão đã nhìn ra khuyết điểm của phân thần.

- Thôi được, ngươi cứ hành động đi.

Quỷ Tổ nói xong, từ trong cơ thể lão tràn ra một oán hồn, giương nanh múa vuốt bao quanh lấy phân thần của Dương Khai, kéo nó vào trong thông đạo hư không.

Lão có thể thông qua oán hồn đó của mình để quan sát toàn bộ quá trình.

Tất cả mọi người đều nín thở, lặng lẽ chờ đợi kết quả.

Bọn họ biết rõ, nếu lần này không thành công, vậy thì việc như vậy sẽ còn xảy đến lần thứ hai, lần thứ ba...

Quỷ Tổ sẽ không ngừng thử nghiệm, cho đến khi tìm ra phương hướng chính xác mới thôi.

Hôm nay Dương Khai bị chọn trúng, bọn họ hả hê trên nỗi đau của người khác, âm thầm thấy mình may mắn. Nhưng nào ai biết được, lần tiếp theo sẽ đến lượt ai, có khi lại chính là mình, khi đó lại trở thành kẻ xui xẻo.

Trong phút chốc, mọi người đều rầu rĩ, lại bắt đầu cầu nguyện cho Dương Khai bình an vô sự, an toàn trở về. Ai nấy cũng đều vô cùng thành kính, ngay cả Nguyệt Hi, người chỉ mong Dương Khai chết đi, cũng không khỏi hồi hộp.

Thời gian trôi qua từng chút một.

Hào quang trên thánh tinh lúc sáng lúc tối, năng lượng ẩn chứa bên trong nhanh chóng bị tiêu hao.

Bên cạnh cánh cửa, Dương Khai khoanh chân ngồi, sắc mặt biến ảo không ngừng.

Bên cạnh hắn, sắc mặt Quỷ Tổ cũng theo đó mà thay đổi.

Ánh sáng của thánh tinh chiếu lên mặt lão, khiến trông lão âm trầm bất định, càng thêm kinh khủng.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!