Ngọn núi nơi Quỷ Tổ cư ngụ vốn xanh um tươi tốt, phong cảnh hữu tình, chim hót líu lo, trăm hoa đua nở.
Nhưng giờ đây, cả ngọn núi dường như đã bị lửa thiêu, đỉnh núi trơ trụi, đất đai xung quanh khô cằn, chẳng còn lại chút phong cảnh hữu tình nào của ngày xưa.
Ngay cả pháp trận dùng để hội tụ linh khí dường như cũng đã bị hủy hoại.
Trong lòng núi, những khe suối đã hoàn toàn khô cạn, chẳng còn sót lại một giọt nước.
Bên trong thạch thất, một lốc xoáy vô hình đang điên cuồng xoay chuyển, cuốn lấy toàn bộ thiên địa linh khí hội tụ về nơi này.
Quỷ Tổ lặng lẽ xuất hiện trước mặt Dương Khai, đứng yên bất động, nhíu mày quan sát hắn.
Dương Khai dường như không hề hay biết, một lúc lâu sau, hắn mới nhẹ nhàng hít vào một hơi, ngừng vận chuyển huyền công.
Lặng lẽ kiểm tra lại bản thân, thần sắc Dương Khai trở nên phấn chấn hẳn lên.
Dương dịch trong đan điền và tà năng trong Ngạo Cốt Kim Thân đều đã hoàn toàn biến mất. Hai luồng sức mạnh này đã dung hợp làm một, tạo thành một loại năng lượng mới mang đầy đủ đặc tính của cả hai, uy lực vượt xa dương dịch và tà năng đơn thuần, ẩn chứa sức sát thương kinh người.
Luồng sức mạnh này chảy xuôi trong kinh mạch, gột rửa huyết nhục toàn thân rồi tích trữ trong Ngạo Cốt Kim Thân.
Dương Khai cảm giác bản thân mình đã thay đổi từ trong ra ngoài, tựa như thay da đổi thịt, toàn thân tràn ngập một sức mạnh vô song.
Một lần cảm ngộ, một lần tu luyện, lại khiến bản thân có sự biến hóa nghiêng trời lệch đất đến thế này!
Hắn thậm chí cảm thấy mình có thể đấu một trận long trời lở đất với cao thủ Thánh Vương Cảnh!
Tu vi cảnh giới cũng tăng lên một bậc, không chút trở ngại nào mà tiến vào Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh.
Dương Khai thậm chí còn không biết mình đã đột phá, bởi suốt thời gian qua hắn vẫn chìm đắm trong việc dung hợp hai loại sức mạnh. Niềm vui bất ngờ này khiến hắn càng thêm phấn khởi.
Tâm niệm vừa động, Dương Khai thử thi triển Ma Thần Biến.
Từng đạo Ma văn vô hình lan tràn, ẩn vào huyết nhục của Dương Khai. Trong tích tắc, khí huyết và sinh mệnh lực của hắn điên cuồng tăng vọt...
Xem ra vẫn có thể thi triển Ma Thần Biến, Dương Khai thầm chắc mẩm, dù sao sức mạnh sau khi dung hợp vẫn sở hữu toàn bộ đặc tính của dương nguyên và tà năng.
- Không tệ, không tệ. Ngươi làm rất tốt!
Giọng nói của Quỷ Tổ truyền đến từ phía trước, mang theo ý khen ngợi từ tận đáy lòng.
Dương Khai mở mắt, thu lại Ma Thần Biến, ôm quyền thi lễ:
- Tiền bối, đa tạ tiền bối ngày trước đã chỉ bảo.
Quỷ Tổ lộ vẻ mặt cổ quái, hừ lạnh nói:
- Lão phu nào có chỉ bảo ngươi điều gì. Không cần cảm ơn lão phu!
Dương Khai cười ha hả:
- Tiền bối chỉ thuận miệng nói thôi, nhưng nếu không có câu nói ấy, vãn bối muốn đi đến bước này có lẽ phải mất mười mấy năm, thậm chí còn lâu hơn. Cho nên dù thế nào đi nữa, vẫn phải đa tạ tiền bối đã chỉ điểm!
- Tùy ngươi thôi!
Quỷ Tổ xua tay, như thể không muốn dây dưa với Dương Khai, trầm giọng nói:
- Ngươi bế quan đã hơn một tháng, lão phu rộng lượng cho ngươi thời gian dài như vậy để đột phá, nay đã thành công rồi, có phải nên làm tròn bổn phận của mình rồi không?
Lão lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Khai, ánh mắt lộ rõ vẻ không vui vì phải chờ đợi quá lâu.
Dương Khai vội vàng gật đầu:
- Vãn bối có thể bắt đầu ngay, ừm, chỉ có điều trước đó, ta muốn đi xem pháp trận không gian kia.
- Tùy ngươi, chỉ cần ngươi có thể tìm được đường rời khỏi đây, làm thế nào cũng không quan trọng. Tuy nhiên ngươi phải nhớ kỹ, nếu không tìm ra phương pháp, lão phu sẽ rút thần hồn của ngươi ra, tra tấn ngươi vĩnh viễn. Khiến lão phu thất vọng, ngươi tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp đâu!
Lão hung hăng uy hiếp một phen, rồi tiện tay đánh một đạo năng lượng hắc ám vào cơ thể Dương Khai, nó lập tức biến mất.
Luồng năng lượng hắc ám kia luồn lách trong cơ thể Dương Khai, chẳng mấy chốc đã hội tụ trên cánh tay hắn, hiện ra một ấn ký hình mặt quỷ dữ tợn.
Trong đó có thần niệm của Quỷ Tổ, lão có thể giám sát nhất cử nhất động của Dương Khai thông qua ấn ký này.
Dương Khai cười khổ lắc đầu, cất bước đi ra ngoài.
Chẳng mấy chốc hắn đã rời khỏi lòng núi, đi tới khoảng đất bằng nơi bố trí pháp trận không gian.
Pháp trận không gian này kể từ lần cuối Quỷ Tổ vận dụng, vẫn bị bỏ không cho đến tận bây giờ. Vô số thánh tinh trong đại trận đã ánh sáng ảm đạm, năng lượng bên trong gần như đã cạn kiệt. Cánh cửa không gian được luyện chế từ mảnh vỡ chiến hạm vẫn đứng sừng sững tại chỗ, trên khung cửa còn bao bọc một lớp Không Linh Tinh mỏng, biến ảo khôn lường.
Dương Khai đã không chỉ một lần lén quan sát pháp trận không gian này, hòng tìm kiếm chút manh mối, tăng cường sự lĩnh ngộ của mình đối với không gian chi lực.
Mãi đến lần này, khi được quan sát ở khoảng cách gần mà không chút kiêng dè, hắn mới phát hiện, Quỷ Tổ tuy không có thành tựu gì về áo nghĩa không gian, nhưng sau ngàn năm nghiên cứu, quả thật lão cũng có những tâm đắc của riêng mình.
Không ngờ lão lại có thể nghĩ đến việc sử dụng Không Linh Tinh để làm chìa khóa mở ra và ổn định thông đạo hư không.
Chỉ tiếc là cánh cửa dùng để hình thành thông đạo được luyện chế từ mảnh vỡ chiến hạm Thánh Vương cấp, đẳng cấp vẫn còn hơi thấp, lượng Không Linh Tinh bao phủ trên khung cửa cũng quá ít, cho nên thông đạo hư không mà Quỷ Tổ mở ra mới hỗn loạn và có thể sụp đổ bất cứ lúc nào như vậy.
Nếu cung cấp cho lão đủ nguyên liệu, lão chắc chắn có thể bố trí thành công một pháp trận không gian ổn định, còn về việc pháp trận đó sẽ đưa họ đến đâu, e rằng chính Quỷ Tổ cũng không biết.
Dương Khai quan sát kỹ càng pháp trận không gian này, tìm hiểu những nghiên cứu của Quỷ Tổ đối với áo nghĩa không gian, biến chúng thành kiến thức của mình, thần thái vô cùng chuyên chú.
Một lát sau, một hồi tiếng bước chân bỗng nhiên truyền tới.
Dương Khai quay đầu nhìn lại, phát hiện tất cả những người còn sống sót trên đại lục này đều đã chạy tới đây.
Thấy Dương Khai đã xuất quan, bọn họ mới vội vã kéo đến.
- Chủ nhân...
Bích Nhã chẳng thèm để tâm đến những ánh mắt khinh miệt xung quanh, tha thiết gọi một tiếng rồi cười tươi như hoa bước đến bên cạnh Dương Khai, sốt sắng nói:
- Chúc mừng chủ nhân công lực đại tăng, thu được cảm ngộ.
Lần này ả thật tâm quy thuận Dương Khai, muốn đi theo hắn, không còn vẻ xu nịnh giả tạo, cho nên nụ cười của ả vô cùng rạng rỡ.
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu.
- Huynh đệ, không sao là tốt rồi, sau này đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa.
Thần Đồ cười ha hả, nhưng sâu trong đôi mắt lại hiện lên một tia nghi hoặc rõ rệt.
Y vẫn không rõ lắm công lực thật sự của Dương Khai. Tuy rằng trong trận tử chiến trên chiến hạm, Dương Khai đột nhiên bùng nổ giết chết một tên Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhưng đó là đánh lén trong chớp mắt, cũng không thể nói lên điều gì.
Thần Đồ vẫn luôn phỏng đoán thực lực thật sự của Dương Khai.
Trước khi Dương Khai bế quan, y không cảm nhận được bất kỳ áp lực nào từ hắn, nhưng mỗi khi ở cạnh Dương Khai, sâu trong nội tâm y lại có một giọng nói gào thét cảnh báo.
Nếu y thật sự giao đấu với Dương Khai, người chết chắc chắn sẽ là y.
Đây là trực giác của một võ giả, nên y luôn cảm thấy Dương Khai vẫn đang che giấu tu vi và thực lực của mình.
Nhưng hiện tại gặp lại, Thần Đồ phát hiện cảm giác uy hiếp trước kia đã hoàn toàn biến mất, bản năng cũng không còn nhắc nhở y nữa.
Thần Đồ vô cùng nghi hoặc, không biết lần bế quan gây ra động tĩnh lớn như vậy của Dương Khai rốt cục là thành công hay thất bại.
Có điều việc tu vi của hắn tăng lên một tầng cảnh giới thì lại rõ như ban ngày.
- Sau này ta sẽ cẩn thận.
Dương Khai cười ha hả.
Hòa Tảo, Hòa Miêu cũng mỉm cười gật đầu với Dương Khai, vui mừng vì thấy hắn bình an. Ngược lại, Nguyệt Hi có chút mất tự nhiên, đứng sau hai đồ đệ, gương mặt lạnh lùng.
Một bên, Lã Quy Trần gượng cười, gật đầu với hắn:
- Tiểu huynh đệ, có một chuyện bọn ta vẫn luôn khó hiểu. Tiểu huynh đệ có thể nói cho bọn ta biết được không?
Dương Khai liếc y một cái, thản nhiên nói:
- Chuyện gì?
Lã Quy Trần nhìn những người xung quanh, trấn tĩnh lại, thấp giọng hỏi:
- Trước kia ngươi nói Quỷ Tổ tiền bối có việc cần nhờ ngươi, rốt cục tiền bối muốn nhờ ngươi giúp đỡ chuyện gì?
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt sáng quắc về phía Dương Khai, mong chờ một câu trả lời.
Bọn họ thực sự không hiểu nổi Dương Khai rốt cục có năng lực gì, chỉ là một võ giả Nhập Thánh Cảnh nhỏ bé mà lại có thể đạt được thỏa hiệp với một cường nhân như Quỷ Tổ.
Quỷ Tổ coi trọng hắn ở điểm nào?
- Lời này ngươi không ngại thì cứ đến hỏi Quỷ Tổ tiền bối, nếu tiền bối muốn nói thì chắc chắn sẽ cho ngươi biết.
Dương Khai khẽ cười.
Lã Quy Trần lập tức tỏ ra lúng túng, không dám nói thêm lời nào.
Y nhìn thấy Quỷ Tổ còn phải trốn, làm sao dám đến hỏi chuyện này, nếu làm lão không vui, chỉ sợ chính y cũng bị bóp chết.
- Tiểu tử, nếu ngươi còn lải nhải với chúng làm lãng phí thời gian, lão phu sẽ cho ngươi biết tay!
Giọng Quỷ Tổ bỗng nhiên vang lên bên tai, có vẻ cực kỳ mất kiên nhẫn. Dương Khai biến sắc, ôm quyền nói:
- Thật ngại quá, đã để tiền bối thúc giục, không nói chuyện phiếm nữa.
Dứt lời, Dương Khai lấy Tinh Toa ra, hóa thành một đạo cầu vồng màu xanh rồi dần dần biến mất.
Cách khoảng đất bằng trên sườn núi vạn dặm, Dương Khai dừng lại.
Thủ đoạn xé rách không gian này hiện giờ chỉ có Quỷ Tổ biết, là một tuyệt chiêu của Dương Khai, cho nên hắn cũng không muốn bộc lộ ra, ít nhất là không muốn bại lộ trước mặt loại người như Lã Quy Trần.
Quan sát xung quanh một lượt, Dương Khai vận chuyển lực lượng, ngưng tụ tại đầu ngón tay, thuận tay xé một cái.
Không gian lập tức bị xé toạc ra một khe nứt. Bên trong khe nứt là một màu đen kịt, lạnh lẽo và hư vô, từng đợt dao động quỷ dị từ đó truyền ra.
Dương Khai không vội chui vào, mà nhìn qua khe nứt, lặng người suy nghĩ.
Trước kia khi hắn xé rách không gian, vết rách giống như bị đao kiếm cắt qua, mép vết rách rất bằng phẳng.
Nhưng giờ đây, hai bên mép vết rách lại có những ngọn Ma diệm đen kịt đang bùng cháy. Ngọn lửa ma quái này lúc nóng lúc lạnh, biến ảo khôn lường, khiến người ta không tài nào nắm bắt được quy luật.
Nó dường như đang đốt cháy cả không gian, khiến vết rách kia không thể tự liền lại được.
Dương Khai lộ vẻ mặt cổ quái.
Hắn không ngờ, sau khi dung hợp hai loại sức mạnh lại sinh ra ngọn Ma diệm vô cùng quỷ dị này.
Xem ra phải xem xét lại bản thân rồi.
Không chần chừ nữa, Dương Khai lách mình vào trong khe nứt, thần niệm vừa động, Ma diệm chợt tắt, vết rách không gian lập tức khép lại.
Giữa loạn lưu không gian, Dương Khai không chút lo lắng, nhìn ấn ký hình mặt quỷ trên cánh tay mình, hắn cười khổ một tiếng.
Quỷ Tổ mưu tính điều gì trong lòng, Dương Khai rõ hơn ai hết.
Sở dĩ lão không giết hắn, mà thúc giục hắn tìm đường rời đi, chính là muốn giám sát động tĩnh của hắn, rình xem hắn xé rách không gian như thế nào, theo dõi hành tung của hắn trong loạn lưu không gian, từ đó tăng cường sự lý giải của bản thân đối với sự huyền bí của không gian.
Lão muốn học trộm thủ đoạn này.
Người như Quỷ Tổ, sao có thể đem tất cả hy vọng đặt cược vào một mình Dương Khai? Chính lão cũng có những toan tính khác
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn