Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1041: CHƯƠNG 1041: NGƯƠI TỰ NHÌN BÊN NGOÀI ĐI

Ngoài hành cung, Thần Đồ áy náy nói:

- Dương huynh, ta chỉ có thể tiễn huynh tới đây thôi. Thân phận của ta quá nhạy cảm, nếu tiễn huynh đi xa hơn chắc chắn sẽ bị kẻ hữu tâm trông thấy, huynh đi đường cẩn thận.

- Huyết Đồng sẽ đi cùng huynh, trên đường sẽ giải thích mọi chuyện, bảo vệ an toàn cho huynh.

Gia Long vẫy tay, gã võ giả Yêu tộc lần trước đưa Dương Khai đi mua Tinh Toa và khoáng thạch liền bước tới, mỉm cười chào Dương Khai:

- Dương thiếu gia.

- Làm phiền rồi.

Dương Khai biết đây là hảo ý của Thần Đồ nên cũng không từ chối.

- Dương huynh, hẹn ngày tái ngộ!

Thần Đồ nghiêm nghị chắp tay.

Dương Khai đáp lễ lại rồi theo Huyết Đồng ngự sử Tinh Toa bay về phía trước.

Chiến hạm của Thủy Nguyệt Tinh về cơ bản đều dùng để vận chuyển vật tư. Các thế lực lớn trong Tinh Vực thông qua những phân bộ đồn trú của mình ở Thủy Nguyệt Tinh để gửi đủ mọi đơn hàng tới Hằng La Thương Hội, đặt mua một số vật tư tu luyện. Sau khi thương hội chuẩn bị thỏa đáng sẽ dùng chiến hạm đưa vật tư đến Chủ tinh của những thế lực đó trong thời gian quy định để giao nhận.

Trên đường đi, qua lời giải thích của Huyết Đồng, Dương Khai biết được chiến hạm mà lần này hai người chuẩn bị lên sẽ đi tới một tinh cầu tên là Phỉ Thúy Tinh. Phỉ Thúy Tinh là Chủ tinh của một thế lực tên là Liệt Diệm. Thế lực này không mạnh cũng không yếu, xếp hạng trung đẳng trong toàn Tinh Vực, nắm trong tay hai ngôi sao tu luyện, Phỉ Thúy Tinh là một trong số đó.

Tổng thời gian bay khoảng nửa năm, trên đường sẽ đi qua vài ngôi sao tu luyện của các thế lực khác.

- Dương thiếu gia có thể tùy ý lựa chọn dừng lại tại ngôi sao tu luyện nào, hoặc theo chiến hạm về thẳng Phỉ Thúy Tinh cũng được.

Huyết Đồng giải thích.

- Hiểu rồi, đến lúc đó ta sẽ xem sao.

Dương Khai gật đầu.

Theo Huyết Đồng bay suốt một chặng đường, hai người cẩn thận trung chuyển một phen trong pháp trận không gian đã dùng lần trước để tới một thành trì khác, rồi vào một khu vực được các võ giả canh phòng nghiêm ngặt.

Đó là một quảng trường cực lớn, mênh mông không thấy bến bờ. Trên quảng trường, từng chiếc chiến hạm lớn nhỏ đang neo đậu, vô số võ giả bận rộn khuân vác vật tư.

Những thùng vật tư đó tỏa ra dao động năng lượng dày đặc, phần lớn đều là những thứ có cấp bậc cực cao.

Huyết Đồng dẫn Dương Khai đến đây, hắn nhìn đông ngó tây, thầm kinh hãi trước tài lực hùng hậu của Hằng La Thương Hội.

Chỉ riêng mấy chục chiến hạm lớn nhỏ này đã là một khối tài sản kinh khủng, chưa kể số vật tư chất đầy trong đó và vô số võ giả kia.

Đại thế lực quả nhiên là đại thế lực!

Hai người mới đi chưa được bao xa, đã có mấy võ giả Thánh Vương Cảnh từ phía trước bước tới, sát khí lộ rõ, thần sắc cảnh giác nhìn Huyết Đồng và Dương Khai. Một tên trong đó giơ tay quát khẽ:

- Người tới dừng bước!

Huyết Đồng dừng lại, thần sắc không chút bối rối, lấy ra một tấm lệnh bài từ trong không gian giới chỉ đưa qua.

Võ giả đó nhận lấy, kiểm tra cẩn thận một lúc rồi khẽ gật đầu, không hỏi gì thêm, phất tay ra hiệu cho Huyết Đồng và Dương Khai đi vào.

- Thần Đồ thiếu gia đã sắp xếp mọi thứ, chúng ta sẽ đi nhờ chiến hạm của một vị đại nhân mà ngài ấy quen biết.

Huyết Đồng khẽ nói.

Đi giữa quảng trường một lúc, mắt Huyết Đồng chợt sáng lên, chỉ về phía trước.

Ở phía đó, một chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm đang lặng lẽ neo đậu, cửa khoang mở rộng, rất nhiều võ giả đang chuyển vật tư vào trong. Bên ngoài chiến hạm, một nam tử thân hình vạm vỡ chắp tay sau lưng đứng đó, cặp mắt chim ưng lấp lánh thần quang, nét mặt không giận mà uy.

Tất cả những người đang khuân vác vật tư đều bất giác tránh xa lão, có vẻ rất sợ hãi.

Lúc Huyết Đồng và Dương Khai đi tới, ánh mắt lão chợt quét qua, Dương Khai không kìm được nhíu mày, toàn thân có cảm giác đau nhói như bị kim châm.

- Tân Nhuệ đại nhân!

Huyết Đồng bước tới khẽ chắp tay.

- Chính là hắn?

Nam tử được gọi là Tân Nhuệ nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới, khẽ hừ một tiếng:

- Thần Đồ thiếu gia muốn nhờ ta đưa hắn đi?

- Vâng!

Huyết Đồng gật đầu.

- Hắn không phải người của thương hội chúng ta?

Tân Nhuệ nhìn sang.

Huyết Đồng lắc đầu:

- Là bằng hữu của Thần Đồ thiếu gia.

- Hả?

Mắt Tân Nhuệ lộ vẻ khác lạ.

- Thần Đồ mà cũng có bằng hữu, quả là chuyện hiếm thấy. Dẫn hắn đi thì được, nhưng các ngươi hãy nhớ, không được làm xằng làm bậy trên chiến hạm của ta, phải ngoan ngoãn tuân thủ quy củ, bằng không ta sẽ ném hắn vào Tinh Vực, mặc cho hắn tự sinh tự diệt.

- Yên tâm, bằng hữu của thiếu gia sẽ không gây rắc rối đâu.

Huyết Đồng cười cười, không để tâm lời uy hiếp của lão.

Tân Nhuệ bĩu môi:

- Nếu không gây chuyện thì sao Thần Đồ lại sốt ruột sắp xếp cho hắn rời đi như vậy? Nhìn hắn không phải hạng người an phận!

Lão liếc Dương Khai một cái đầy hàm ý, có vẻ đã nhìn ra điều gì đó nhưng không hỏi nhiều, chỉ hừ một tiếng:

- Vào đi!

- Đa tạ!

Huyết Đồng cười đáp, ngoắc tay với Dương Khai, dẫn hắn vào trong chiến hạm.

Bên trong chiến hạm, không ít võ giả đang đi đi lại lại, bận rộn vô cùng.

Huyết Đồng không nói gì, cùng Dương Khai đi dọc hành lang, tìm một gian phòng đủ cho hai người.

- Nếu Dương thiếu gia thấy căn phòng này không vừa ý, ta có thể giúp thiếu gia đổi căn khác.

Huyết Đồng hỏi ý Dương Khai.

Dương Khai đứng cạnh cửa sổ, ngắm phong cảnh bên ngoài qua lớp tinh thể trong suốt, lắc đầu nói:

- Không cần, chỗ này tầm nhìn rộng, lúc buồn chán có thể ngắm cảnh, rất tốt.

- Thiếu gia vừa lòng là tốt rồi.

- Vị Tân Nhuệ đó... có quan hệ gì với Thần Đồ? Sao lão lại giúp hắn?

Dương Khai hỏi.

- Tân Nhuệ đại nhân...

Huyết Đồng nghĩ một lúc rồi đáp:

- Tính ra thì ngài ấy là cậu của Thần Đồ thiếu gia...

- Cậu?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Phải.

Huyết Đồng cười cười.

- Muội muội của Tân Nhuệ đại nhân chính là mẫu thân của Thần Đồ thiếu gia. Hội trưởng và muội muội của Tân Nhuệ đại nhân đã quen biết từ nhiều năm trước, nhưng sau cùng vì nhiều nguyên do mà hai người không thể đến được với nhau.

- Thôi, không cần giải thích nữa, chắc lại là một món nợ tình cảm rắc rối!

Dương Khai khoát tay.

Huyết Đồng cũng cười gượng:

- Vâng, một món nợ không thể tính toán rõ ràng. Nếu Dương thiếu gia không có chuyện gì khác, ta xin phép đi nghỉ trước, một canh giờ nữa, chiến hạm sẽ khởi hành!

- Đi đi!

Huyết Đồng liền cáo lui.

Dương Khai đứng bên cửa sổ, nhìn dòng người bên dưới mà tâm trạng khó tả, trong lòng bất giác dâng lên một cảm giác cô độc.

Tinh Vực rộng lớn, dường như vô tận. Ở đây, hắn chỉ là một kẻ ngoại cuộc, không thân bằng cố hữu, không một điều quen thuộc, đâu đâu cũng là sự xa lạ.

Tất cả những gì thuộc về nơi này dường như cách hắn rất xa, hắn một thân một mình lưu lạc chốn này, bỗng bất giác nhớ đến sự ấm áp của tiểu sư tỷ, nhớ đến sự nhu tình của Tô Nhan, thậm chí còn nhớ đến Yêu Mị Nữ Vương Phiến Khinh La và cả Thu Ức Mộng.

Từng gương mặt quen thuộc lần lượt lướt qua tâm trí, khiến trái tim xưa nay luôn kiên cường của hắn bỗng mềm đi.

Không biết giờ này họ ra sao, có còn bình an không? Không biết họ có gặp khó khăn gì không? Không biết họ có còn nhớ đến mình...

Suy nghĩ của Dương Khai như con thoi, lòng hắn chợt thấy chua xót.

Thế nhưng, khi trong tầm mắt hắn xuất hiện một bóng người, tất cả mọi nhớ nhung và buồn bã đều bị khuấy động, hắn không kìm được nheo mắt, sắc mặt sa sầm.

Giữa quảng trường rộng lớn, có ba người đang đi về phía này. Dẫn đầu là một thanh niên tuấn tú lạ thường, da trắng ngần khiến bất cứ nữ tử nào cũng phải ghen tỵ, mái tóc y xõa trên vai, toát lên vẻ phong lưu phóng khoáng, trên gương mặt luôn nở một nụ cười ấm áp hòa nhã.

Y đi đến đâu, những nữ võ giả đang khuân vác vật tư đều bất giác dừng tay đến đó, tất cả đều si mê nhìn y.

Y đang đi về phía chiến hạm này!

Tuyết Nguyệt!

Dương Khai vội vàng rời khỏi cửa sổ, lao ra khỏi phòng mình, xông vào gian phòng bên cạnh rồi đóng sầm cửa lại.

Huyết Đồng dường như đang tĩnh tọa tu luyện trên giường, thấy Dương Khai đột nhiên tới, không khỏi ngạc nhiên:

- Dương thiếu gia còn có gì cần sai bảo?

Dương Khai nhìn xoáy vào y, gằn giọng:

- Ngươi thành thật nói cho ta biết, có phải Thần Đồ đã bán đứng ta không?

Vẻ ngơ ngác trên mặt Huyết Đồng càng rõ hơn, y nhíu mày hỏi:

- Dương thiếu gia nói vậy là sao?

- Ngươi tự ra ngoài mà xem!

Dương Khai hừ lạnh.

Huyết Đồng đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, không kìm được nheo mắt lại, khẽ kêu lên:

- Tuyết Nguyệt thiếu gia? Sao y lại ở đây?

- Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?

Dương Khai cười nhạt.

- Có phải Thần Đồ đã thông báo cho hắn không?

Huyết Đồng liền nghiêm mặt lại:

- Dương thiếu gia, nếu ngài nghĩ vậy thì quá xem thường Thần Đồ thiếu gia rồi. Thiếu gia thật lòng xem ngài là bằng hữu, sao có thể bán đứng ngài được? Hơn nữa, Tuyết Nguyệt thiếu gia đáng lẽ đã rời khỏi Thủy Nguyệt Tinh vào hôm qua, chính vì vậy, Thần Đồ thiếu gia mới chọn sắp xếp cho ngài rời đi vào hôm nay.

- Rời đi từ hôm qua?

Dương Khai nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Huyết Đồng, không bỏ qua bất cứ thay đổi nào trên vẻ mặt y.

- Phải, Tuyết Nguyệt thiếu gia có nhiệm vụ, lẽ ra phải đi từ hôm qua.

Huyết Đồng gật đầu.

- Hơn nữa cũng có người thấy y lên một chiến hạm khác, rời khỏi Thủy Nguyệt Tinh rồi!

- Vậy sao hắn lại xuất hiện ở đây? Lại còn lên đúng chiến hạm này?

Dương Khai quát trầm.

Huyết Đồng cười khổ:

- Chuyện này ta cũng không biết... Nhưng Dương thiếu gia, Thần Đồ thiếu gia tuyệt đối sẽ không bán đứng ngài đâu, thiếu gia không đời nào làm chuyện như vậy.

Dương Khai nhìn xoáy vào y, một lúc lâu sau mới nói:

- Được, tạm thời ta tin ngươi! Bây giờ có thể xuống tàu được không?

- Như vậy quá mạo hiểm, không khéo sẽ bị y phát hiện.

Huyết Đồng vội xua tay.

- Nếu Tuyết Nguyệt thiếu gia đã lên chiến hạm này, tốt nhất ngài hãy ở yên trên đây, tuyệt đối không được để y phát hiện. Mong là y chỉ đến tìm Tân Nhuệ đại nhân để nói chuyện...

- E rằng mong muốn này của ngươi không thành hiện thực được rồi.

Dương Khai chậm rãi lắc đầu, nghiêng tai lắng nghe. Phòng của hắn và Huyết Đồng cách cửa khoang không xa, nên cho dù không vận dụng sức mạnh cũng có thể nghe thấy vài câu nói chuyện. Từ cuộc đối thoại của y và Tân Nhuệ, Dương Khai đã biết y cũng sẽ đi trên chiến hạm này.

Dương Khai lập tức cảm thấy mọi chuyện thật phiền phức.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!