Trong đại điện, Dương Khai bước đi nặng nề, áp lực như núi đè nặng, trên trán mồ hôi túa ra như tắm, cơ bắp toàn thân căng cứng, gồng mình chống đỡ áp lực tứ phía, trong lòng không ngừng oán thầm.
Tuyết Nguyệt từ trước đến nay cao cao tại thượng, không ai dám vô lễ với nàng, hiển nhiên không hiểu thế nào là họa từ miệng mà ra, khiến hắn cũng bị vạ lây.
Cảm nhận trường khí của Cáp Lực Tạp, một tia hàn quang chợt lóe lên trong mắt Tuyết Nguyệt. Bên hông nàng, một miếng ngọc bội lóe lên quang hoa rực rỡ, từng con dị thú hình thù kỳ dị bỗng chốc lao ra từ đó. Những dị thú này gào thét nhưng không phát ra âm thanh, nhanh chóng quây thành một vòng phòng ngự thần hồn vững chắc quanh Tuyết Nguyệt, ngăn cản đòn tấn công của Cáp Lực Tạp.
Từng vòng gợn sóng lan tỏa, tựa hồ có tiếng vật gì đó bị nghiền nát. Bước chân nặng nề của Tuyết Nguyệt bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng, nàng khẽ ngẩng đầu, nhẹ nhàng tiến bước.
Nhờ vậy, Dương Khai vốn đang đứng bất động cũng không còn cảm thấy áp lực như trước.
Dường như dưới vòng phòng ngự của đám dị thú đó, khí thế của Phân hội trưởng Cáp Lực Tạp lập tức bị tan rã không còn chút nào.
Dương Khai thoáng chốc cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, hắn không khỏi liếc nhìn hông Tuyết Nguyệt, thầm nghĩ, quả nhiên là hậu duệ của Hội trưởng Hằng La Thương Hội, toàn thân đều đeo bí bảo đẳng cấp cực cao!
- Bí bảo thần hồn Hư cấp?
Ngồi trên ghế, Cáp Lực Tạp cũng không khỏi biến sắc nhìn về phía nàng, thu hồi khí thế, vẻ mặt hơi kinh ngạc hiện rõ. Không phải ai cũng có thể sở hữu bí bảo thần hồn cấp bậc này, Cáp Lực Tạp lập tức nhận ra Tuyết Nguyệt có lai lịch bất phàm. Trước khi chưa hiểu rõ thân phận và mục đích của Tuyết Nguyệt, lão không dám lỗ mãng như vừa rồi nữa.
Lão lại liếc nhìn Dương Khai, không mấy để tâm tới hắn, rồi quay sang hỏi Tuyết Nguyệt:
- Cô nương xưng hô thế nào?
Tuyết Nguyệt mỉm cười, điềm nhiên đáp:
- Tuyết Nhi.
Dương Khai không khỏi giật giật khóe miệng, đứng im lặng cách đó không xa sau lưng nàng, ra vẻ hộ vệ.
- Tuyết Nhi cô nương...
Cáp Lực Tạp khẽ gật đầu:
- Vậy xin hỏi cô nương có việc gì không?
Tuyết Nguyệt không đáp, trực tiếp lấy ra tấm lệnh bài ban nãy đưa tới.
Cáp Lực Tạp tiếp lấy, lập tức biến sắc, đứng dậy khỏi ghế, chắp tay hành lễ:
- Hóa ra là người của Tuyết Nguyệt thiếu gia! Tuyết Nhi cô nương thứ lỗi, lão hủ mắt mờ, vừa rồi có mắt như mù, mong cô nương không trách tội!
Nói rồi, lão lại cung kính đem lệnh bài trả lại.
- Phân hội trưởng khách khí rồi.
Tuyết Nguyệt nghênh ngang nhận lấy, nhìn chung quanh, đi thẳng đến chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống.
Cáp Lực Tạp đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt hồ nghi khó hiểu, trầm ngâm một lát rồi hỏi:
- Tuyết Nhi cô nương, khi nào thì Tuyết Nguyệt thiếu gia có thể tới?
- Hắn không đến được nữa.
Tuyết Nguyệt cười hì hì:
- Hắn có một số việc cần xử lý, tạm thời không thể tới được.
- Tuyết Nguyệt thiếu gia không thể đến?
Cáp Lực Tạp ngơ ngác, ngập ngừng hỏi:
- Vậy chuyện ở đây...
Tuyết Nguyệt vênh váo, ngạo nghễ ra lệnh:
- Hắn nói rồi, chuyện ở đây ta toàn quyền quyết định, Phân hội trưởng chỉ cần phối hợp với ta là được rồi.
- Do cô nương toàn quyền phụ trách?
Cáp Lực Tạp không khỏi nhướn mày, tựa hồ có chút không tin tưởng Tuyết Nguyệt:
- Cho lão hủ mạo muội hỏi thêm một câu, Tuyết Nhi cô nương là người như thế nào... của Tuyết Nguyệt thiếu gia?
Tuyết Nhi hé miệng cười, vẻ mặt phong tình đáp:
- Hắn giao chuyện quan trọng thế này cho ta, ngươi nói ta là gì của hắn?
Cáp Lực Tạp không khỏi lộ vẻ mặt bừng tỉnh, ánh mắt nhìn Tuyết Nguyệt lập tức trở nên ám muội hơn rất nhiều. Trong lòng không khỏi cảm khái, thầm nghĩ, Tuyết Nguyệt thiếu gia rốt cục cũng biết động lòng với nữ nhân như những nam nhân bình thường. Trước giờ chưa từng nghe nói Tuyết Nguyệt thiếu gia có ý với nữ tử nào, kể cả nữ nhân dung mạo khuynh quốc khuynh thành đến mấy, y cũng sẽ không để mắt tới.
Rất nhiều lão bối trong thương hội đều lo lắng thay cho Tuyết Nguyệt, không biết liệu thân thể hay tâm lý y có vấn đề gì không.
Giờ xem ra, chỉ là y chưa gặp nữ nhân hợp ý với mình mà thôi!
Chỉ là... Tuyết Nhi cô nương này và Tuyết Nguyệt thiếu gia sao lại có phần giống nhau?
Chắc cô nương này không phải là nghiệt chủng do thói phong lưu của Hội trưởng Ngải Âu đấy chứ? Nếu thật là như thế, vậy quan hệ thật sự giữa nàng và Tuyết Nguyệt thiếu gia há chẳng phải...
Muôn vàn ý niệm lướt qua trong đầu, Cáp Lực Tạp không khỏi toàn thân lạnh toát, biểu cảm càng lúc càng trở nên cổ quái.
- Tuyết Nhi cô nương, thượng cổ...
Cáp Lực Tạp đang định hồi bẩm về tiến triển của một sự việc nào đó, bỗng dưng bị Tuyết Nguyệt giơ tay cắt ngang.
- Ngày mai hãy nói sau, ta mới đến nơi này, đường đi mệt nhọc, nghỉ ngơi một đêm trước đã, việc để sang ngày mai giải quyết cũng không muộn.
Cáp Lực Tạp suy nghĩ một chút, gật đầu đáp:
- Vậy cũng được, vậy ta gọi người đến đưa cô nương đi nghỉ ngơi.
Nói rồi lão quát lớn, chẳng bao lâu sau, thị vệ ngoài cửa đáp lời bước vào. Cáp Lực Tạp dặn dò họ vài câu, rồi khom người tiễn Tuyết Nguyệt ra ngoài.
Dương Khai từ đầu đến cuối chỉ im lặng đi theo sau Tuyết Nguyệt, vẻ mặt đăm chiêu.
Vừa rồi Cáp Lực Tạp tuy chưa nói xong, nhưng hắn xác thực đã nghe được hai chữ “thượng cổ”, khiến hắn không khỏi tò mò, không biết rốt cuộc tinh cầu tu luyện này đã xảy ra chuyện gì mà lại liên quan đến thượng cổ, và cần người như Tuyết Nguyệt đích thân tới xử lý.
Song bất kể là chuyện gì, đều không phải là chuyện nhỏ.
Tuyết Nguyệt không cho Cáp Lực Tạp nói tiếp, hiển nhiên không muốn để Dương Khai nghe thấy điều cơ mật này. Cảm giác thân thiết nàng dành cho Dương Khai không phải là giả, nhưng dù sao đây cũng là cơ mật của thương hội, không thể tùy tiện tiết lộ.
Dương Khai biết hết, nhưng cũng không nói ra.
Bay theo tên thị vệ đó giữa dãy núi chẳng bao lâu, họ đặt chân đến một nơi non xanh nước biếc, cảnh sắc tú lệ. Nơi đây cách xa trung tâm phân hội huyên náo, quả là nơi tốt để nghỉ ngơi.
Đây là một tòa lầu các độc lập, tinh tế nhưng không kém phần đại khí.
Bên ngoài lầu các là cầu nhỏ, nước chảy, có suối nước nóng thiên nhiên. Tuyết Nguyệt vừa tới đây hai mắt liền sáng bừng, chợt nhớ ra đã lâu lắm rồi mình chưa tắm rửa. Mấy tháng qua đi liên tục cùng Dương Khai trong Tinh Vực, trốn tránh ở những tinh cầu chết đầy bụi bặm đó, dù cho hai người tu vi không tệ, thì cũng đã lấm đầy bụi bẩn từ lâu lắm rồi.
Nhìn thấy suối nước nóng thiên nhiên này, nàng bất giác cảm thấy ngứa ngáy khắp người.
Đợi cho thị vệ đi, Tuyết Nguyệt dạo một vòng quanh tòa lầu các tựa núi kề sông này, vỗ tay cười nói:
- Lão Cáp Lực Tạp này rất biết làm việc, sắp xếp cho ta một nơi tốt như vậy, hồi trước đâu thấy lão khôn ngoan đến thế.
Dương Khai nhếch miệng:
- Nếu ngươi cứ sống với hình tượng này, thì sẽ phát hiện ra rất nhiều điều trước kia ngươi chưa từng thấy.
Nghe hắn nói như vậy, Tuyết Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ, rồi gật đầu đồng ý:
- Ngươi nói không sai, một thân phận, một cuộc đời, thật kỳ diệu. Nhưng đáng tiếc, ta không thể sống với dáng vẻ này mãi mãi, đợi xử lý xong chuyện ở đây, ta phải trở về Thủy Nguyệt Tinh khôi phục thân phận Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia.
Chỉ cần tìm tới vị đại sư luyện chế bí bảo đó, nhờ lão giúp Tuyết Nguyệt luyện chế một bí bảo che giấu giới tính, nàng có thể trở lại cuộc sống như trước đây.
- Không nói nữa.
Hình như nàng có vẻ hơi mất hứng, chợt xoay một vòng, váy áo tung bay:
- Ta phải đi tắm, tẩy đi bụi bặm của chuyến đi vừa rồi, ngươi không được nhìn trộm đấy! Nếu bị ta phát hiện ngươi có mưu đồ gì...
Nàng vừa nói vừa nắm chặt nắm tay, huơ huơ trước mặt Dương Khai, rồi đi về phía suối nước nóng bên ngoài.
Bước vào bồn tắm, nàng vừa nhẹ nhàng cởi quần áo, vừa âm thầm cảnh giác Dương Khai.
Dựa vào những quan sát của nàng trong suốt thời gian qua, nàng phát hiện Dương Khai không phải loại thật thà, những chuyện như rình mò chắc chắn hắn làm được.
Cho nên nàng mới cảnh cáo trước.
Nhưng điều khiến nàng cảm thấy bất ngờ là mãi đến khi thân thể đẫy đà mềm mại của nàng chìm vào làn nước hồ nóng hừng hực, vẫn không thấy Dương Khai có bất kỳ động tĩnh nào, như thể hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Nàng hơi kinh ngạc, cho rằng mình đã nhìn lầm Dương Khai, đã hiểu lầm bản tính của hắn, cho rằng hắn thật sự thật thà.
Đang nghĩ như vậy, Dương Khai bỗng nhiên nhảy lên bờ hồ tắm, rơi thẳng xuống hồ, chưa gì quần áo đã cởi bỏ toàn bộ.
Bõm...
Nước văng tung tóe, hồ tắm vốn đã mù mịt sương khói càng thêm mờ ảo, không thể nhìn rõ bất cứ điều gì.
Tuyết Nguyệt nghiến răng, đằng đằng sát khí kêu lên:
- Dương Khai!
Dương Khai tựa người vào vách đá trong hồ, vẻ mặt tùy ý:
- Ta cũng muốn tẩy rửa bụi bặm, hơn nữa, ta đâu có nhìn trộm...
Hắn đang nhìn Tuyết Nguyệt một cách quang minh chính đại.
Tuyết Nguyệt tức giận đến tột độ, chửi rủa hắn là đồ vô sỉ, lưu manh, rúc sâu vào trong nước hồ.
Thân thể hoàn mỹ của nàng phủ một tầng hào quang bảy sắc nhàn nhạt giữa màn sương trắng, không thể nhìn thấy rõ, nhưng lại càng khiến người khác ngứa ngáy trong lòng, không kìm được chỉ muốn tới gần hơn, xem thử tấm thân ẩn dưới hào quang và sương mù đó mê hồn đến mức nào.
- Quan hệ giữa ta và ngươi cũng chỉ thiếu một bước nữa thôi, tắm cùng thì có gì là xấu hổ?
Dương Khai bĩu môi, không hiểu được suy nghĩ của nữ nhân này.
- Không được nói!
Tuyết Nguyệt quát, một dòng thủy tiễn bắn về phía hắn, hắn nghiêng đầu né tránh, thế là tạt vào không khí.
- Ngươi còn nói xằng nói bậy nữa, ta xé miệng ngươi bây giờ.
- Ta đâu có nói xằng nói bậy, toàn là sự thật không mà!
Dương Khai cười quái gở.
Tuyết Nguyệt không đáp lời, chỉ có một chuỗi âm thanh thổi bong bóng vang lên.
Dương Khai cũng không trêu chọc nàng nữa, mà tự do hưởng thụ hơi ấm từ hồ nước.
Một lúc lâu sau, Tuyết Nguyệt lên tiếng:
- Ngày mai ta phải đi xử lý một số việc với Phân hội trưởng Cáp Lực Tạp, không tiện dẫn ngươi theo.
- Ta biết rồi.
- Tu vi của ngươi quá thấp, đi cùng ta chỉ sợ ngươi sẽ gặp nguy hiểm, cho nên...
- Không cần phải giải thích với ta.
Dương Khai lắc đầu:
- Ta tự biết mình, cũng sẽ không đi nghe ngóng chuyện cơ mật mình không nên biết, có nhiều điều, biết càng ít càng an toàn.
- Ngươi hiểu là được rồi.
Tuyết Nguyệt cười điềm đạm.
- Ta đi nghỉ ngơi đây.
Dương Khai nói xong liền đứng dậy, vận chuyển Thánh Nguyên làm bốc hơi sạch nước trên người, khoác áo vào rồi đi lên lầu các.
Nhìn bóng lưng Dương Khai xuyên qua màn sương, trong lòng Tuyết Nguyệt không khỏi trào dâng một sự kích động, muốn đem tất cả mọi chuyện nói cho Dương Khai!
Điều này khiến nàng không khỏi thất sắc, cảm thấy ảnh hưởng của Xích Linh Hồn đối với mình càng lúc càng nghiêm trọng.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang