Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1056: CHƯƠNG 1056: HUYỀN ÂM QUỲ THỦY

Với tư cách là Phân Hội Trưởng của Hằng La Thương Hội, Cáp Lực Tạp sở hữu tu vi Phản Hư Cảnh tầng thứ ba, là cảnh giới hùng mạnh nhất chỉ sau Hư Vương Cảnh.

Thế nhưng, giờ phút này Cáp Lực Tạp lại vô cùng thê thảm, cánh tay trái của lão đã bị băng phong hoàn toàn. Dù lão có thôi thúc toàn bộ sức mạnh bản thân, cũng không thể hóa giải được luồng băng hàn kia. Ngược lại, luồng băng hàn đó như có linh tính, đang dần lan rộng khắp người lão, sắp sửa vượt qua cánh tay.

Cáp Lực Tạp trợn trừng mắt, trong đáy mắt thoáng qua một tia hoảng sợ và tuyệt vọng. Lão đột nhiên vận chuyển toàn bộ sức mạnh, rống lên một tiếng.

Giữa tiếng gào thét chói tai, cánh tay bị băng phong của lão đột ngột đứt lìa. Máu tươi tuôn ra xối xả, Cáp Lực Tạp mặt trắng bệch, lảo đảo thối lui.

Lão đã tự chặt đứt một cánh tay!

Đồng tử Dương Khai khẽ co rụt lại. Một mặt hắn kinh ngạc trước sự quyết đoán của Cáp Lực Tạp, mặt khác lại khiếp sợ trước năng lượng băng hàn khủng khiếp kia!

Có thể khiến một cường giả Phản Hư Cảnh tầng thứ ba phải tự chặt tay để bảo toàn tính mạng, bất luận năng lượng băng hàn đó là gì, nó cũng sở hữu sức sát thương cực kỳ khủng khiếp. Đó là thứ sức mạnh mà Cáp Lực Tạp không thể nào kháng cự nổi!

Lâm Mộc Phong và phu nhân kia vội vàng lao tới, vừa cầm máu cho Cáp Lực Tạp, vừa nhét đan dược trị thương vào miệng lão.

Mấy võ giả chạy nạn cùng Cáp Lực Tạp thấy ngay cả Phân Hội Trưởng cũng phải làm vậy, đành nghiến chặt răng, rút vũ khí ra chém vào vị trí bị đông cứng. Trong nháy mắt, tứ chi đứt lìa bay tứ tung, máu chảy ròng ròng. Họ đau đớn nửa sống nửa chết, gào rú thảm thiết.

Cáp Lực Tạp khoanh chân ngồi trên mặt đất, lặng yên vận huyền công, ổn định lại thương thế. Lão thở dốc từng ngụm, trên mặt vẫn còn biểu cảm đầy hãi hùng.

“Đó là thứ gì vậy?” Lâm Mộc Phong vội vàng hỏi.

“Huyền Âm Quỳ Thủy!” Cáp Lực Tạp nghiến răng đáp.

“Huyền Âm Quỳ Thủy?” Phu nhân kia thất thanh kêu lên.

“Thật sự là Huyền Âm Quỳ Thủy ư? Di tích thượng cổ đó lại có chí bảo này?”

Ngay cả Lâm Mộc Phong cũng không kìm được tim đập mạnh, lộ thần sắc say mê.

Huyền Âm Quỳ Thủy! Đây là chí bảo cấp Hư Vương Cảnh. Bất cứ võ giả nào chỉ cần luyện hóa thành công một giọt Huyền Âm Quỳ Thủy, sức mạnh sẽ tăng vọt kinh người! Thậm chí nếu tu vi còn thấp, còn có thể trực tiếp đột phá một cảnh giới lớn.

Hằng La Thương Hội lấy việc thương lái làm chính, nhưng nghiên cứu về bảo vật thiên địa thì không một thế lực nào sánh được. Lâm Mộc Phong và phu nhân đó tất nhiên hiểu rõ giá trị cực lớn của Huyền Âm Quỳ Thủy.

Nếu có thể an toàn lấy Huyền Âm Quỳ Thủy từ di tích thượng cổ đó, họ chắc chắn sẽ lập được đại công. Nói không chừng họ có thể nhờ đó mà được điều về Chủ tinh Thủy Nguyệt Tinh, hưởng thụ môi trường tu luyện tốt hơn, được cung cấp đãi ngộ cao hơn!

Song, thứ này cực kỳ hiếm thấy, có yêu cầu vô cùng hà khắc về môi trường sinh trưởng, thời gian sinh trưởng cũng phải trên vạn năm.

Hằng La Thương Hội sở hữu vô số ngôi sao tu luyện, dược tinh, khoáng tinh, võ giả đông như kiến cỏ, thu thập nhiều năm như vậy, cũng chưa từng nhìn thấy chí bảo tầm cỡ như Huyền Âm Quỳ Thủy.

Thế nên vừa nghe Cáp Lực Tạp nhắc tới bốn chữ “Huyền Âm Quỳ Thủy”, bất kể là Lâm Mộc Phong hay phu nhân nọ cũng không kìm được mắt sáng rực, gương mặt đầy phấn chấn.

“Sao dưới lòng đất khu mỏ này lại có Huyền Âm Quỳ Thủy?” Lâm Mộc Phong vẫn không dám tin.

“Có lẽ là vật sở hữu của vị đại hiền nào đó thời thượng cổ, sau cùng để lại đây. Bọn ta phát hiện được từ một chiếc Không Gian Giới Chỉ sắp bị hủy. Huyền Âm Quỳ Thủy đó đột nhiên bộc phát, hủy đi chiếc giới chỉ, tất cả mọi người đều bị đánh trúng.” Cáp Lực Tạp vội vã giải thích, mặt tái xanh. Nhớ lại chuyện trước đó, gương mặt lão không khỏi trào dâng vẻ thoát chết.

Nếu không phải lão nhanh nhạy, thì lần này không chỉ mất đi một cánh tay, mà e là đã bỏ mạng ở đó rồi.

“Tuyết đại nhân đâu?” Dương Khai trầm mặt bước tới hỏi.

Cáp Lực Tạp ngước lên nhìn, thần sắc ảm đạm, thở dài.

Sắc mặt của Dương Khai càng khó coi hơn.

“Không Gian Giới Chỉ đó nằm ngay trên tay đại nhân. Lúc Huyền Âm Quỳ Thủy bộc phát, đại nhân lại đứng ngay tâm điểm của cơn sóng dữ...” Cáp Lực Tạp thở dài nặng nề, không nói tiếp nữa.

Lão cho rằng vị Tuyết đại nhân đó đã chết!

Dù sao thì nàng cũng chỉ có tu vi Thánh Vương Cảnh tầng thứ ba. Đến lão là Phản Hư Cảnh tầng thứ ba mà cũng không ngăn chặn được băng hàn của Huyền Âm Quỳ Thủy ăn mòn, thì Tuyết đại nhân bị tấn công trực diện sao có thể sống sót?

E là đã có một cái chết không thể phục sinh được nữa!

Dương Khai hừ lạnh: “Có bản đồ đường đi dưới đó không?”

“Ngươi muốn làm gì?” Lâm Mộc Phong ngạc nhiên nhìn hắn.

“Cô ta chưa chết!” Dương Khai lạnh lùng lườm lão.

“Ngươi muốn đi cứu đại nhân?” Phu nhân nọ lập tức hiểu ra ý đồ của Dương Khai, chậm rãi lắc đầu khuyên giải: “Chàng trai, đừng kích động. Bị Huyền Âm Quỳ Thủy bắn trúng, đại nhân không còn khả năng sống sót đâu. Nếu ngươi xuống đó e là chỉ nạp mạng vô ích thôi.”

Cáp Lực Tạp cũng nói: “Cấm chế dưới đó trùng trùng, ngươi công lực thấp, căn bản không thể xâm nhập được.”

“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!” Dương Khai kiên quyết đáp lại.

Mấy người của phân hội sững sờ nhìn hắn, không khỏi lộ thần sắc tán dương.

Thân phận của Dương Khai ngoài mặt là hộ vệ của Tuyết Nguyệt. Họ chỉ xem như Dương Khai nóng lòng cứu chủ mới cố kiên trì ý kiến của mình, quyết xông vào đó như thế. Hộ vệ như vậy cho dù công lực có hơi thấp cũng không có gì đáng ngại, hộ vệ quan trọng nhất là lòng trung thành!

Họ lập tức kính nể hắn.

Không Gian Giới Chỉ trên tay Cáp Lực Tạp liền lóe hoa quang, một tấm bản đồ phác thảo xuất hiện trên tay lão. Lão ném cho Dương Khai: “Đây là bản đồ vẽ riêng cho chuyến thăm dò này, để tránh lạc đường. Nếu dùng được thì ngươi cứ cầm đi.”

Dương Khai giơ tay nhận lấy, nhìn sơ qua, không nói gì liền bay thẳng đi. Trong nháy mắt, hắn đã rơi xuống cái hố sâu đó.

“Âu cũng là một tiểu hộ vệ không tồi!” Phu nhân nọ khẽ gật đầu nhìn theo hướng Dương Khai biến mất, giọng tiếc nuối: “E là không còn cơ hội quay về nữa.”

“Hắn không thể không đi!” Lâm Mộc Phong điềm nhiên nói: “Tuyết đại nhân là nữ nhân của Tam thiếu gia. Nếu cô ta chết, thân là hộ vệ, tên thanh niên này cũng không thể sống tiếp.”

Nghe lão nhắc nhở vậy, phu nhân kia liền thất sắc. Cảm giác hưng phấn mà Huyền Âm Quỳ Thủy mang tới không cánh mà bay. Lúc này mới nhớ ra nên hứng chịu cơn lửa nộ của Tam thiếu gia thế nào, lập tức hoang mang bất an.

“Hy vọng có thể lấy công chuộc tội thôi.” Cáp Lực Tạp thở dài nặng nề. Chuyển về Chủ tinh thì lão không mơ tưởng nữa. Tuy phát hiện Huyền Âm Quỳ Thủy cũng là một công lao rất lớn, nhưng nữ nhân của Tam thiếu gia cũng vì đó mà mất mạng. Ai biết Tam thiếu gia có nổi trận lôi đình hay không?

Kết quả tốt nhất cũng chỉ có lấy công chuộc tội, Tam thiếu gia không truy cứu chuyện này, họ vẫn ở lại phân hội, duy trì hiện trạng.

“Lão Cáp, huynh nghỉ ngơi trước đi.” Lâm Mộc Phong trấn an. “Có gì thì đợi huynh hồi phục rồi chúng ta bàn bạc.”

“Cũng chỉ có thể như vậy thôi.” Cáp Lực Tạp gật đầu, nhắm mắt luyện hóa dược hiệu.

*

Dưới hố, Dương Khai hướng thẳng xuống lòng đất.

Cái hố này không biết sâu cỡ nào. Dương Khai rơi xuống cũng qua thời gian một chén trà rồi mà vẫn chưa đáp xuống đất. Ngước lên nhìn, chỉ có một tia sáng héo hắt từ trên truyền xuống, khu mỏ bên dưới tối đen như mực.

Thông đạo tỏa khắp nơi bên dưới lòng đất.

Nơi này vốn là một khu mỏ, khai thác một số khoáng thạch không quý giá mấy. Võ giả của Hằng La Thương Hội đã đào bới tới mức loạn xạ ở dưới lòng đất này.

Mà di tích thượng cổ đó cũng được phát hiện trong quá trình khai thác. Người của phân hội không dám tùy tiện điều tra, bèn phong tỏa nơi này, báo tin cho Chủ tinh.

Lần này Tuyết Nguyệt đến đây chính là để xử lý chuyện ở di tích.

Suốt dọc đường nàng vô cùng cẩn thận, tìm tòi sục sạo theo sau Cáp Lực Tạp. Nói ra thì thu hoạch cũng rất lớn, nhưng ai mà biết một chiếc Không Gian Giới Chỉ lại mang đến nguy hiểm? Thời gian lâu rồi, Không Gian Giới Chỉ sẽ trở nên bất ổn. Lúc thần niệm của Tuyết Nguyệt lần vào trong điều tra, giới chỉ đột nhiên bị hủy, đồ bên trong tung hết ra ngoài. Huyền Âm Quỳ Thủy được cất bên trong cũng vì vậy mà tưới đầy lên người nàng.

Nàng lập tức bất tỉnh nhân sự. Võ giả Hằng La Thương Hội đứng quanh nàng cũng chết như ngã rạ, chỉ có Cáp Lực Tạp công lực mạnh nhất và mấy võ giả đứng xa hơn thì thoát nạn, hớt hải chạy trốn.

Dương Khai ghi nhớ bản đồ đó trong đầu, thần niệm tản ra, đi liên tục trong thông đạo của khu mỏ.

Nửa canh giờ sau, cuối cùng hắn cũng đến được vị trí phát hiện di tích.

Hắn cảm nhận được rất nhiều sóng năng lượng mịt mờ từ phía trước, lập tức biết lời Cáp Lực Tạp không phải là giả.

Trong di tích này cấm chế trùng trùng, ẩn chứa nguy hiểm cực lớn.

Trước đó lúc họ xâm nhập vào đây, đều cố hết sức tránh những cấm chế này ra. Nếu không thể tránh thì mới ra tay hủy hoại hoặc phá giải.

Dương Khai sốt ruột cứu người, nào có thời gian đi phá giải từng cấm chế một?

Thần niệm, tơ niệm đột phá tầng phong tỏa của không gian, xâm nhập vào trong di tích, điều tra tình hình bên trong. Xác nhận một phen, tập trung vào một vị trí nào đó, Dương Khai giơ tay xé không gian.

Đến khi hắn xuất hiện trở lại, đã đứng trên một góc của di tích. Hắn tiếp tục lần mò theo bản đồ của Cáp Lực Tạp, rồi lại xé không gian.

Liên tiếp mười mấy lần, hắn càng lúc càng vào sâu trong di tích, đột nhiên phát giác ra một luồng khí tức sinh mệnh yếu ớt, như ánh nến đung đưa trước mưa gió, có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.

Tuyết Nguyệt!

Ngay vị trí cách hắn chỉ trăm trượng, chỉ có điều do một số chướng ngại vật, Dương Khai không thể nhìn thấy tình trạng cụ thể của nàng, chỉ có thể khẳng định điều duy nhất là nàng chưa chết!

Dương Khai hít sâu một hơi, cố bình tĩnh lại, khoanh chân ngồi xuống, cho một viên đan dược vào miệng, bổ sung sức mạnh thần thức đã tiêu hao.

Sau nửa canh giờ, hắn đứng phắt dậy, xé không gian lần cuối cùng, chui vào khe nứt không gian.

Cách đó trăm trượng, Dương Khai vụt hiện thân.

Hắn lập tức nhìn thấy Tuyết Nguyệt đang nằm trên mặt đất, toàn thân bị băng giá bao phủ. Nàng lúc này tựa như một mỹ nhân đang say ngủ, phong tình vạn chủng, vẻ đẹp hút hồn.

Trong cơ thể nàng, tỏa ra từng luồng hào quang bảy sắc, khiến nàng trông tựa như thần nữ. Hào quang đó không ngừng tranh đấu với băng giá phủ quanh nàng, không cho nó cướp đi sinh khí cuối cùng của Tuyết Nguyệt, và cứ duy trì một trạng thái cân bằng quái lạ.

Song dần dà, hào quang đó như đang dần tối đi.

Không biết nữ nhân này đeo bí bảo loại gì hay tu luyện công pháp gì, mà có thể cầm cự tạm thời cho nàng. Nhưng nếu cứ thế này, không quá nửa ngày, đợi hào quang đó biến mất, Tuyết Nguyệt sẽ chết chắc.

Dương Khai cũng phải bị vạ lây.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!