Tại sơn các, cánh tay bị đứt của Cáp Lực Tạp vẫn đang rỉ máu. Lão cùng với Lâm Mộc Phong và vị phu nhân kia đang đứng lặng chờ đợi, nét mặt đầy lo âu.
Dương Khai đứng cách bọn họ không xa, thần sắc lãnh đạm, bất động như núi.
Không ai biết hắn đang suy tính điều gì.
Một lát sau, từ trong lầu các bỗng có vài người bước ra. Những người này có đủ nam nữ già trẻ, trên ngực ai nấy đều đeo huy hiệu tượng trưng cho thân phận luyện đan sư.
Đó là huy hiệu hình một chiếc đỉnh, loại huy hiệu thông dụng khắp cả tinh vực này.
Cấp bậc của luyện đan sư được phân chia dựa vào số lượng chân đỉnh trên huy hiệu.
Trên huy hiệu của những luyện đan sư này, số chân đỉnh ít nhất cũng là tám, đây là dấu hiệu của luyện đan sư Thánh Vương cấp.
Thậm chí, có hai lão già còn đeo huy hiệu đỉnh chín chân, đó là biểu tượng cho thân phận luyện đan sư Hư cấp.
Luyện đan sư Hư cấp có địa vị vô cùng cao quý ở Hằng La Tinh Vực. Nhìn khắp Tinh Vực, số luyện đan sư đạt tới trình độ Hư cấp cũng chẳng có bao nhiêu, chỉ khoảng ba đến năm người, đều do một vài thế lực hùng mạnh nhất nắm giữ.
Một thế lực khổng lồ như Hằng La Thương Hội, trên Chủ tinh cũng chỉ có duy nhất một vị luyện đan sư Hư Vương cấp trấn thủ!
Mà mấy người vừa bước ra từ lầu các này chính là hơn mười vị luyện đan sư có tư cách lão làng nhất, tài nghệ cao cường nhất trên Vũ Bộc Tinh.
Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong mời những người này tới chính là để chẩn đoán thương thế cho Tuyết Nguyệt, xem họ có thể tìm ra cách cứu chữa hay không.
Bình thường, những vị luyện đan sư này đều phân tán ở các nơi khác nhau trên Vũ Bộc Tinh, mỗi người có lãnh địa riêng, chuyên trồng dược liệu, luyện chế đan dược để thương hội mang đi tiêu thụ. Thương hội chịu trách nhiệm bảo vệ và cung cấp tài nguyên cho họ, mối quan hệ giữa đôi bên là hợp tác chứ không phải trên dưới. Vì vậy, dù là Cáp Lực Tạp hay Lâm Mộc Phong khi gặp họ cũng phải hết sức lễ phép, không dám có chút bất kính.
Ngày thường không có việc gì, họ cũng chẳng dám quấy rầy những vị đại sư này. Nhưng vì an nguy của Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia, họ đành phải mời tất cả cùng tề tựu về đây.
Thấy họ bước ra, Cáp Lực Tạp và những người khác liền giật mình, vội vàng tiến lên đón tiếp. Lâm Mộc Phong chắp tay nói:
- Chư vị, thương thế của Tuyết đại nhân thế nào rồi? Có cách nào hóa giải không?
Mười mấy người đưa mắt nhìn nhau, dường như có điều khó nói.
Nhìn thấy vẻ mặt của họ, lòng Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong không khỏi chùng xuống, ý thức được chuyện chẳng lành.
- Rốt cuộc là thế nào? - Cáp Lực Tạp vội vàng hỏi.
Mọi người cùng nhìn về phía một lão già đeo huy hiệu đỉnh chín chân. Lão già râu tóc bạc trắng đành phải lên tiếng:
- Hai vị đại nhân, lão hủ đành nói thẳng. Ta cùng mười mấy người sau khi chẩn đoán cũng không thể biết vì sao Tuyết đại nhân lại rơi vào hôn mê. Chỉ biết rằng người đã bị một luồng sức mạnh băng hàn xâm nhập, hiện tại cơ thể đã đóng băng hoàn toàn, không có ý thức tự chủ, chúng ta cũng không thể hỏi được gì.
Cáp Lực Tạp lặng yên lắng nghe.
Lão già lại nói tiếp:
- Các vị không cho chúng ta biết Tuyết đại nhân đã gặp phải chuyện gì, thì làm sao chúng ta cứu chữa được? Chúng ta còn chẳng biết nên luyện chế loại đan dược nào để cứu người nữa.
- Đúng vậy, ít nhất cũng phải cho biết nguyên nhân chứ. - Một vị luyện đan sư Hư cấp khác phụ họa.
- Có như vậy chúng ta mới có thể kê đơn đúng bệnh, luyện chế đan dược để giúp đại nhân tỉnh lại.
Cáp Lực Tạp lộ vẻ mặt vô cùng khó xử.
Chuyện về Huyền Âm Quỳ Thủy vô cùng trọng đại, đó là chí bảo tu luyện có thể khiến bất cứ ai cũng phải thèm khát. Nếu tin tức này bị tiết lộ ra ngoài, rất có thể sẽ chiêu mời các cường giả đến dòm ngó. Trước khi nghĩ ra phương pháp lấy được nó, Cáp Lực Tạp tuyệt đối không dám nói ra bốn chữ “Huyền Âm Quỳ Thủy”.
Nhưng làm vậy lại cản trở việc chẩn đoán của hơn mười vị luyện đan sư. Trong lúc nhất thời, lão vô cùng rối rắm, bất giác đưa mắt nhìn sang Lâm Mộc Phong để cầu cứu.
Lâm Mộc Phong chỉ lặng lẽ lắc đầu.
Cáp Lực Tạp đành gượng gạo nói:
- Chư vị, không phải chúng ta muốn giấu diếm, chỉ là sự việc quá mức quan trọng, chúng ta không dám tùy tiện nói ra.
Nghe ý tứ trong lời lão, mười mấy vị luyện đan sư cũng hiểu ra có những việc họ không nên hỏi tới, bèn không truy vấn nữa. Lão già kia cau mày trầm ngâm một lát rồi nói:
- Nếu đã vậy, xin thứ lỗi cho chúng ta bất lực.
- Chư vị, không thể thử lại lần nữa sao? - Cáp Lực Tạp căng thẳng. - Chư vị là những luyện đan sư xuất sắc nhất Vũ Bộc Tinh, nếu ngay cả các vị cũng không có cách nào, vậy Tuyết đại nhân...
Tuyết đại nhân sống chết ra sao không liên quan nhiều đến lão, điều lão lo lắng là, nếu Tuyết Nguyệt xảy ra chuyện gì bất trắc, cơn thịnh nộ của thiếu gia không phải là thứ mà lão có thể gánh chịu nổi.
Mười mấy vị luyện đan sư đều lắc đầu, tỏ vẻ lực bất tòng tâm.
Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong chỉ biết nhìn nhau cười khổ.
Đúng lúc này, một vị luyện đan sư Thánh Vương cấp bỗng nói:
- Cáp Lực Tạp đại nhân nói chúng ta là những luyện đan sư xuất sắc nhất Vũ Bộc Tinh, thật đã quá đề cao rồi. Chúng ta biết có một người, mà trình độ luyện đan của người này vượt xa tất cả chúng ta. Nếu các vị có thể mời được người đó ra tay... nói không chừng sẽ có một tia hy vọng, may ra tìm được phương pháp hóa giải.
Vừa nghe vậy, lão già kia không khỏi nhướng mày, dường như cũng nhớ ra người đó, liền gật đầu nói:
- Đúng vậy, nếu là người đó thì chắc là có thể.
Những người khác lập tức phụ họa, đều vui lòng thừa nhận người đó chính là luyện đan sư hàng đầu Vũ Bộc Tinh.
Những luyện đan sư này vốn tính tình cao ngạo, giữa những người cùng cấp bậc sẽ không ai chịu thừa nhận người khác giỏi hơn mình. Họ luôn cho rằng mình là luyện đan sư xuất sắc nhất, còn những kẻ khác đều là rác rưởi, thứ họ luyện ra cũng là rác rưởi!
Có thể khiến hơn mười vị luyện đan sư đều đồng lòng công nhận như vậy, chỉ có một lời giải thích duy nhất: cấp bậc của vị luyện đan sư đó cao hơn họ, là một vị luyện đan sư Hư Vương cấp!
Đám người Cáp Lực Tạp hai mắt sáng rực, nhưng rất nhanh sắc mặt lại trở nên chua xót:
- Muốn mời người đó đến... khó, khó lắm. E rằng chúng ta vừa tới bái kiến đã bị đuổi thẳng ra khỏi cửa rồi!
Lâm Mộc Phong khịt mũi:
- Năm năm trước, Lâm mỗ đi gặp người đó, chỉ vì quấy rầy sự thanh tịnh của y mà bị truy sát suốt nửa tháng trời. Cuối cùng vẫn phải đợi lửa giận của y nguôi ngoai mới thoát nạn, ta không muốn bị y đuổi giết thêm lần nữa đâu.
Lão nhắc lại chuyện cũ khiến mấy người kia không khỏi có chút buồn cười, xem ra đều biết ít nhiều về việc này.
- Đó là người thế nào? - Dương Khai cất tiếng hỏi.
Từ lúc những người này nói chuyện, hắn vẫn luôn im lặng, chỉ lạnh lùng quan sát Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong che giấu sự thật. Nghe mười mấy vị luyện đan sư cùng tôn sùng một người như vậy, hắn mới chủ động lên tiếng.
Hơn mười vị luyện đan sư đồng loạt nhìn sang, nhưng không ai trả lời.
Đối với họ, Dương Khai chẳng qua chỉ là một tên nhóc Nhập Thánh Cảnh vắt mũi chưa sạch, căn bản không có tư cách hỏi han, họ cũng chẳng cần phải trả lời hắn.
Nhưng Cáp Lực Tạp lại trầm ngâm nói:
- Đó là một vị luyện đan sư rất lợi hại, đang sống ở Vũ Bộc Tinh, nhưng lại không thuộc về bất kỳ thế lực nào.
- Cũng không thuộc về Hằng La Thương Hội? - Dương Khai kinh ngạc.
Cáp Lực Tạp khẽ lắc đầu.
Sống ngay trên Vũ Bộc Tinh mà lại không thuộc về Hằng La Thương Hội, chỉ có một lời giải thích: Hằng La Thương Hội không dám tùy tiện đắc tội với người này.
- Tuy nhiên, Thương hội và người đó đã có một vài thỏa thuận. Chúng ta cung cấp dược liệu luyện đan cho người đó, cấp cho một lãnh địa ba nghìn dặm. Đổi lại, tất cả đan dược luyện chế ra đều thuộc sở hữu của thương hội chúng ta.
- Lao động miễn phí? - Dương Khai nhướng mày, không hiểu vị luyện đan sư đó đang tính toán điều gì. Nếu tài nghệ luyện đan đã ghê gớm đến vậy, hà cớ gì phải phí công phí sức luyện chế đan dược rồi cung cấp miễn phí cho Hằng La Thương Hội.
Lão hoàn toàn có thể khai tông lập phái, quảng thu môn đồ, nâng cao giá trị bản thân.
- Không thể nói vậy được. Tuy chúng ta không biết lão muốn làm gì, nhưng mọi yêu cầu của lão chúng ta đều cố gắng đáp ứng... Có điều, đan dược lão luyện chế quả thực rất nhiều. Cứ ba tháng, chúng ta lại cho người vận chuyển linh thảo linh dược đến cho lão và thu hồi đan dược đã luyện chế xong. Mỗi lần đều không dưới hai trăm lọ, có lần cao nhất lên tới năm trăm lọ.
Năm trăm lọ!
Một lọ đan dược chứa mười viên, năm trăm lọ chính là năm nghìn viên. Ba tháng luyện chế năm nghìn viên đan dược, con số này khiến tất cả luyện đan sư ở đây đều chấn động mạnh, tự thấy hổ thẹn.
Họ đều là những luyện đan sư được Hằng La Thương Hội bỏ ra cái giá rất lớn để mời về, nhưng nếu bảo họ luyện đan liên tục trong ba tháng không ăn không ngủ, cũng không dám mơ tưởng đến con số năm trăm lọ kinh khủng đó. Đạt được một phần ba số lượng ấy đã là khó, trừ phi chỉ luyện chế những loại đan dược cấp thấp.
- Lão đang ở đâu? - Dương Khai lại hỏi.
- Tiểu huynh đệ muốn đi tìm lão? - Cáp Lực Tạp lập tức hiểu ra ý đồ của hắn.
- Hiện tại chỉ có thể làm vậy thôi. - Dương Khai nhìn Cáp Lực Tạp.
Cáp Lực Tạp trầm ngâm gật đầu:
- Được, ta dẫn ngươi đi!
Dù trong lòng vạn lần không muốn, nhưng sự việc đã đến nước này, Cáp Lực Tạp cũng chỉ có thể cắn răng mà đi.
Dương Khai gật đầu, xoay người lao vào lầu các, bế Tuyết Nguyệt đang hôn mê ra, liếc nhìn Cáp Lực Tạp rồi cùng bay vút ra ngoài.
Nhìn bóng lưng họ biến mất, Lâm Mộc Phong miệng lẩm bẩm:
- Hy vọng Cáp lão sẽ không bị truy sát nửa tháng trời như ta năm đó...
Vị phu nhân bên cạnh cũng có vẻ mặt lo lắng, thầm cảm thấy chuyện này thật khó giải quyết.
Trên đường bay, Cáp Lực Tạp nói sơ qua về vị luyện đan sư cổ quái đó. Lúc này Dương Khai mới biết người này tự xưng là Tông Ngạo, dường như đã đến Vũ Bộc Tinh từ gần trăm năm trước, sau đó ở lại đây chưa từng rời đi.
Người đó và Hằng La Thương Hội đã đạt được một số thỏa thuận, địa vị còn cao hơn cả mười mấy vị luyện đan sư kia.
- Lão yêu cầu chúng ta một lãnh địa ba nghìn dặm, tự mình xây dựng nơi ở trong một sơn cốc. Trong sơn cốc đó, lão phân chia thành từng ô dược điền, gieo trồng rất nhiều dược liệu quý hiếm. Lão ghét nhất là bị người khác quấy rầy khi đang luyện đan. Ngày thường cũng không có ai dám đến gần sơn cốc đó, kể cả người của thương hội đi giao vật liệu cho lão cũng phải tuân thủ nghiêm ngặt chỉ thị, chỉ được đến vào thời gian đã định...
Cáp Lực Tạp sợ Dương Khai trẻ người non dạ, không biết trời cao đất dày, tùy tiện đắc tội với Tông Ngạo, nên trên đường đi đã kể lại rất tỉ mỉ, cho Dương Khai biết địa vị và tính khí quái gở của Tông Ngạo.
Dương Khai càng nghe, vẻ mặt càng trở nên cổ quái.
Hắn cảm thấy hình như mình đã đi qua nơi ở của Tông Ngạo rồi.
Nửa ngày sau, Cáp Lực Tạp chỉ về phía trước nói:
- Thấy sơn cốc kia không? Đó chính là nơi ở của Tông Ngạo.
Dương Khai nhìn về phía trước, không kìm được mà bật cười. Sơn cốc đó rõ ràng chính là nơi hắn đã lĩnh ngộ linh trận đồ cách đây mấy ngày.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay