Nỗi lo lắng của Tông Ngạo không phải vô căn cứ. Ngay cả những thế lực lớn khi bồi dưỡng đệ tử trẻ tuổi cũng không bao giờ để họ gánh vác trách nhiệm quá lớn, bởi điều đó hoàn toàn bất lợi cho sự phát triển của thế hệ trẻ.
Nhưng hiện tại, tất cả những gì Dương Khai đang làm rõ ràng đã vượt xa giới hạn chịu đựng của một võ giả ở trình độ như hắn.
Cho dù là võ giả Thánh Vương Cảnh tầng thứ nhất hay thứ hai, qua một thời gian dài, e rằng cũng không thể chịu đựng nổi.
Dương Khai có chết hay không, chẳng có liên quan gì tới Tông Ngạo. Lão ta chỉ quan tâm tới một câu nói ngông cuồng mà trước đây lão đã tự đánh cược với chính mình: liệu lão có thật sự luyện chế ra được Ly Hỏa Đan sinh ra đan vân hay không!
Trong đầu Tông Ngạo có hàng trăm điều không thể tin được, nhưng không thể không ôm một chút kỳ vọng – kỳ vọng Dương Khai thực sự có thể như những gì hắn nói, làm cho lão thua tâm phục khẩu phục.
Đan văn là thứ mà cả đời lão theo đuổi. Vì theo đuổi nó, lão đã từ bỏ địa vị cao quý và những vinh hoa phú quý dễ như trở bàn tay, lựa chọn ở đây để luyện đan. Luyện đan chính là ánh sáng cuộc đời lão. Lão hy vọng tìm thấy được một phương pháp nào đó đáng tin cậy hơn bất kỳ ai, nắm giữ được những thứ hư vô mờ mịt như đan văn hay đan vân.
Cho nên dù chỉ là một tia hy vọng, hay dù là lời nói ngông cuồng của thiếu niên, Tông Ngạo không thể không theo đến cùng. Vì thế, lão ta không hề hy vọng Dương Khai gặp phải bất kỳ điều ngoài ý muốn nào.
Nỗi lo lắng của lão đã trở thành vô ích.
Suốt cả tháng trời, Tông Ngạo không hề luyện đan, mà lặng lẽ ngồi trong cung điện quan sát Dương Khai. Lão kinh hãi phát hiện ra, cơ thể tên tiểu tử này tỏa ra khí huyết lực vượt quá sức tưởng tượng. Lão càng kinh hãi hơn khi thấy năng lượng đủ sức khiến một võ giả Thánh Vương Cảnh nổ tung lại được hắn tiếp nhận dễ dàng, không hề có chút khó chịu nào. Và điều khiến lão chấn động nhất là, sức mạnh của tên tiểu tử đó đang không ngừng tăng lên.
Không những không hề biểu lộ chút khó chịu nào, hắn còn vui vẻ đón nhận. Mỗi ngày tâm trạng đều khoan khoái, khiến Tông Ngạo dường như không dám tin vào mắt mình.
Thời gian trôi qua, xung quanh thân thể của Dương Khai bắt đầu lặng lẽ sáng lên một tầng hào quang màu vàng nhạt. Ban đầu màu sắc vầng sáng chưa rõ nét, nhưng khi linh khí càng đổ vào nhiều hơn, nó càng trở nên rực rỡ.
Linh khí thiên địa nồng đậm, giống như khói sương quanh quẩn bên cạnh hắn, chỉ tụ mà không tán.
Khiến mấy trăm mẫu dược điền của Tông Ngạo đều bị sương mù bao phủ. Các loại thảo dược trong dược điền sinh trưởng nhanh hơn hẳn trước đây.
Với linh khí thiên địa nồng đậm tụ hội như vậy, thảo dược không sinh trưởng nhanh mới là chuyện lạ.
Trong khoảnh khắc, sơn cốc này dường như trở thành nơi có năng lượng thiên địa dày đặc nhất Vũ Bộc Tinh, ngay cả cung điện trên núi của phân hội Hằng La Thương Hội cũng không thể sánh bằng.
Chỉ dựa vào sức lực của một mình hắn, đã thay đổi linh khí thiên địa của một vùng đất rộng lớn như vậy, khiến nơi đây hóa thành một động thiên phúc địa hiếm có. Tông Ngạo sống nửa đời người, cũng chưa từng chứng kiến hiện tượng kỳ lạ đến thế.
- Quái vật gì thế này?
Tông Ngạo suy nghĩ trăm lần cũng không thể giải thích được, chậm rãi lắc đầu, biết mình đã lo lắng thái quá. Sau khi quan sát một tháng mà vẫn không thể hiểu được Dương Khai, Tông Ngạo đi tới phòng luyện đan, kích hoạt mười mấy lò luyện đan, bắt đầu đại nghiệp luyện đan của mình!
Cuối cùng lão cũng hiểu ra, dựa vào mức độ yêu nghiệt của Dương Khai, chắc chắn hắn sẽ không tự hại mình vì tu luyện.
Tông Ngạo nhìn thấy rõ ràng, lão không ngừng nhìn hắn nuốt từng viên đan dược phụ trợ tu luyện, rồi đổi hết viên Thánh Tinh thượng phẩm này đến viên khác trong tay...
Bất luận công lực hiện tại của hắn ra sao, sau này hắn nhất định sẽ trở thành một ngôi sao mới rực rỡ chói lọi trong Tinh Vực!
Tông Ngạo nhận định.
...
Nhân cơ hội ba tháng một lần mang dược liệu đến cho Tông Ngạo, Lâm Mộc Phong đích thân mang mấy chiếc nhẫn không gian đặc biệt giao cho lão.
Trong mấy chiếc nhẫn không gian đặc biệt ấy chứa đầy ắp những dược liệu mà Dương Khai cần. Để cứu chữa Tuyết Nguyệt đang hôn mê, Lâm Mộc Phong đã phải bỏ ra một khoản vốn lớn. Số dược liệu này đều do họ tự bỏ tiền túi ra mua, không thể báo cáo vào sổ sách của Hằng La Thương Hội.
Đủ các loại dược liệu được mua về, tài sản của mấy người họ gần như vơi đi một nửa.
Tông Ngạo cầm lấy nhẫn không gian, lập tức đóng cửa chính cung điện lại, ngay cả tâm trạng mời Lâm Mộc Phong vào ngồi một lát cũng không có.
Lâm Mộc Phong cũng không dám biểu lộ vẻ mặt gì, ngượng ngùng đứng ở bên ngoài, nhìn về phía dược điền có linh khí ngập tràn, ánh mắt rạng ngời.
Xuyên qua trùng trùng điệp điệp năng lượng thiên địa ngăn cách, lão phát hiện ra điểm phi thường của Dương Khai.
Có võ giả Nhập Thánh Cảnh nào có thể tu luyện điên cuồng đến vậy? Nhìn điệu bộ của hắn, rõ ràng đã tu luyện một thời gian dài, nhưng lại không hề có bất kỳ dấu hiệu bất ổn nào. Bất luận thế nào, cường độ thân thể của tên tiểu tử này dường như có chút khác thường.
Xem xét một hồi, Lâm Mộc Phong lặng lẽ rời khỏi, cũng không đi làm phiền Dương Khai.
Mặt trời lặn, trăng lại lên. Dương Khai cứ ngồi trong dược điền, hình ảnh đứa trẻ sau khi nuốt Thiên Linh Quỷ Lan đang tham lam há miệng nuốt chửng linh khí thiên địa. Tụ Linh Thất Thái Kỳ cũng đột nhiên phát huy tác dụng, thu hút phần lớn linh khí thiên địa tụ tập về hướng đó.
Tác dụng của Tuyết Trì Tinh Tủy liên tục được duy trì đến tận hôm nay, chưa từng suy yếu. Tâm cảnh của hắn cũng bắt đầu ổn định như ban đầu, không hề dao động quá lớn.
Đan dược phụ trợ tu luyện hết viên này đến viên khác, mấy trăm viên Thánh Tinh thượng phẩm vỏn vẹn còn lại cũng hoàn toàn cạn kiệt!
Dương Khai chưa từng có một lần tu luyện nào điên cuồng và liên tục như lần này.
Tu vi Nhập Thánh nhị tầng cảnh cứ thế dần dần tăng lên, lực lượng tích trữ trong cơ thể hắn cũng ngày một lớn hơn, hắn dần dần tiếp cận cánh cửa Nhập Thánh tam tầng cảnh.
Cuối cùng cũng có một ngày, bên ngoài cơ thể của hắn bỗng nhiên nổi lên Ma Diệm đen kịt quay cuồng không ngớt, dường như có xu thế bao trùm cả bầu trời, như muốn thiêu đốt toàn bộ khu vực này.
Bên ngoài cung điện, Tông Ngạo lạnh mặt, không nói một lời, đứng từ xa theo dõi sự biến hóa của Dương Khai.
Ma Diệm ngày càng mạnh mẽ. Dần dần, Ma Diệm từ trong cơ thể Dương Khai như phun trào sống động, tụ hợp thành một con cự long. Kim Long trong cơ thể hắn chuyển động, dường như cũng bị kích thích, di chuyển càng ngày càng nhanh.
Một tiếng rồng gầm cao vút truyền ra, Kim Long thoát khỏi cơ thể bay ra ngoài, hòa hợp cùng Ma Diệm, quay cuồng giữa tầng mây.
Cự long đen như mực, dần tách ra thành nhiều điểm kim quang, bao phủ trời đất.
Cự long mở to miệng, phun ra nuốt vào năng lượng thiên địa. Mỗi lần như vậy lại khiến sơn cốc bị sương mù bao phủ trở nên sáng sủa hơn phần nào. Sau vài chục lần, sơn cốc trước đây thò tay không thấy năm ngón tay đã sáng sủa trở lại, năng lượng thiên địa trầm tích trong khu vực này đều bị cự long đen hấp thu đồng hóa.
Lại thêm một tiếng rồng gầm vang vọng, cự long bốc lửa đáp xuống, lao thẳng vào cơ thể Dương Khai.
Dương Khai chấn động, một luồng sóng khí vô hình lấy hắn làm trung tâm, đột nhiên khuếch tán ra bốn phía. Dọc ven đường, cát đá bay tứ tung, cây cối lay động, những gốc cây lớn thô cứng bao bọc xung quanh cũng đều bị nhổ tận gốc, thổi bay về phương xa.
Hắn chậm rãi mở mắt ra, từng điểm thần quang lấp lánh trong mắt, nhiều điểm sáng xung quanh cơ thể hắn nhanh chóng thu lại, biến mất không còn dấu vết.
Nhập Thánh tam tầng cảnh!
Một lần bế quan điên cuồng, khiến cho Dương Khai cuối cùng cũng đặt chân đến cảnh giới Nhập Thánh tam tầng cảnh.
Tu vi như vậy mà ở Thông Huyền Đại Lục thì đã là đỉnh cao nhất. Bất luận là Ma Tôn Trường Uyên, hay Tứ Đại Ma Tướng dưới tay y, hay Mộng Vô Nhai, Sở Lăng Tiêu của Nhân Tộc, hoặc mấy vị Đại Tôn Yêu Tộc như Lôi Long và lão Ngưu, tu vi của bọn họ đều là Nhập Thánh tam tầng cảnh.
Chẳng qua là ở cảnh giới này, giữa bọn họ có sự chênh lệch rất nhỏ mà thôi.
Nhưng hôm nay, Dương Khai cũng thực sự đã đứng cùng ở một tầm cao so với những cao thủ ấy.
Tuy nhiên, phóng tầm mắt nhìn về Tinh Vực, tu vi như vậy thực sự rất khiêm tốn. Nếu không có đường lối, thì về cơ bản không thể nương tựa vào bất cứ thế lực nào.
Những võ giả có tu vi đó ở Tinh Vực nhiều như lông trâu, tuy không phải yếu nhất, nhưng cũng chẳng có gì đáng nói.
- Tiểu tử, xin chúc mừng.
Tông Ngạo đi nhanh tới.
- Chỉ mất ba tháng đã đạt đến Nhập Thánh tam tầng cảnh, tuy là mượn uy lực của dị bảo, nhưng cũng đã vượt quá dự kiến của lão phu. Ta tưởng ít nhất ngươi cũng phải mất năm đến sáu tháng mới đạt tới cảnh giới đó. Xem ra tư chất của ngươi quả thật không tồi.
- Đa tạ Tông lão.
Dương Khai vẫn chưa đứng dậy, thản nhiên gật đầu, không quá kích động, cũng không hề mất tinh thần, dường như tất cả đều rõ ràng rành mạch, như lẽ đương nhiên.
Tông Ngạo kinh ngạc, biết Dương Khai không hề vì thực lực nhanh chóng nâng cao mà nảy sinh bất cứ sơ hở nào. Lão biết đó là công lao của Tuyết Trì Tinh Tủy và cả nghị lực bản thân hắn.
- Tông lão, có tin tức gì từ bên Cáp Lực Tạp không?
Dương Khai hỏi.
- Lần trước Lâm Mộc Phong mang tới mấy chiếc nhẫn dược liệu, nhưng chỉ thiếu duy nhất Long Quy Linh Quả. Nghe nói Cáp Lực Tạp đang sai người lấy về từ dược tinh khác, khoảng một hai tháng nữa mới có thể mang tới được.
Tông Ngạo bình thản nói.
Dương Khai khẽ gật đầu, tuy mối quan hệ với Cáp Lực Tạp không thân thiết lắm, nhưng hắn cũng biết đối phương không dám vì chuyện này mà miễn cưỡng. Việc Long Quy Linh Quả đến chỉ là vấn đề thời gian.
- Ta đi thăm đại nhân của nhà ta.
Dương Khai vừa nói xong liền đứng lên, cũng không hề thu hồi Tụ Linh Thất Thái Kỳ.
Trong sương phòng, Tuyết Nguyệt vẫn như chìm trong giấc ngủ, thần thái điềm tĩnh. Song có lẽ là do lâu quá không có ai đến, người nàng như bị phủ một lớp bụi dày. Nhìn khuôn mặt tuyệt sắc yêu kiều của nàng, Dương Khai mang nước đến, thay nàng lau sạch một phen.
Có thể là do ảnh hưởng của Tuyết Trì Tinh Tủy, khi Dương Khai làm tất cả điều đó, tâm trạng hắn thản nhiên, không có một chút dao động cảm xúc nào, cư xử dường như chỉ là một người xa lạ.
Hắn sớm đã quyết định, đợi lần này sau khi cứu sống Tuyết Nguyệt, sẽ đoạn tuyệt mối quan hệ với nàng ngay lập tức. Cho dù nàng có tìm mình báo thù hay không, Dương Khai cũng không muốn có bất kỳ mối quan hệ nào với nàng nữa.
Cảm giác thân thiết của hắn đối với Tuyết Nguyệt chỉ là sự ép buộc, không giống với Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường, đó là tình cảm lâu ngày nảy sinh, là sự không nhận thức được.
Tin rằng Tuyết Nguyệt cũng như vậy. Theo tính cách của nàng, một khi không có Xích Linh Hồn trói buộc, e là sẽ đòi hạ sát thủ ngay tức khắc để giữ gìn danh tiết, bảo vệ bí mật.
Bất kể là nguyên nhân gì, nàng cũng sẽ không cho phép Dương Khai sống trên cõi đời này. Hai người nhất định sẽ vì mối bất hòa tình cảm này mà trở thành kẻ thù của nhau.
Thu dọn xong hết thảy, Dương Khai lại một lần nữa đi ra ngoài cung điện, ngồi ở vị trí trước đây từng tu luyện, tiếp tục vận chuyển công pháp.
Vừa mới đột phá đến Nhập Thánh tam tầng cảnh, mặc dù có Tuyết Trì Tinh Tủy củng cố tâm cảnh, không ngại tâm cảnh xuất hiện kẽ hở, Dương Khai cũng ổn định lại tu vi của mình trong một thời gian ngắn, tốt nhất là có thể nâng cao hơn nữa trên cơ sở hiện tại.
Hy vọng xa vời của hắn không lớn. Hắn biết rằng trong vài năm bản thân không thể có cơ hội đột phá Thánh Vương Cảnh, chỉ cần tu vi ngày càng tiến bộ, không lãng phí thời gian duy trì của Thiên Linh Quỷ Lan. Nó chỉ có thể duy trì hai ba năm, qua một ngày là bớt tác dụng của một ngày.