Trong phòng luyện đan, chỉ có tiếng dược dịch khẽ cuộn trào bên trong lò.
Tông Ngạo ẩn mình trong bóng tối, sợ quấy rầy Dương Khai nên nén cả hơi thở, tim gần như ngừng đập, tựa như một người đã chết.
Lão chăm chú nhìn lò luyện đan, ánh mắt dán chặt vào bóng người đang không ngừng bận rộn phía trước.
Đan dược mới luyện chế được một nửa, dược dịch đang dung hợp dưới tác dụng của lửa thần thức và các loại linh trận, trải qua những biến đổi cốt lõi.
Không hiểu sao Tông Ngạo lại có một cảm giác.
Cảm giác rằng lần luyện đan này của Dương Khai ít nhất cũng có thể sinh ra đan văn.
Cảm giác này trước đây chưa từng có, Tông Ngạo quan sát Dương Khai luyện đan không phải một hai ngày mà đã ngót nghét nửa năm. Tuy tỷ lệ xuất hiện đan văn trong những viên đan dược do Dương Khai luyện chế có phần kinh người, nhưng cũng có lúc thất bại, cuối cùng chỉ có thể thu hoạch một viên Ly Hỏa đan bình thường.
Chưa hề có lần nào xuất hiện tình huống như vậy, khi hắn còn đang luyện chế, lão đã xác định chắc chắn hắn có thể luyện chế ra đan văn!
Đây là đạo lý gì thế này? Tông Ngạo âm thầm kinh hãi, càng cẩn thận quan sát hơn nữa, không chịu bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
Nhưng lão nhìn tới nhìn lui, động tác của Dương Khai vẫn giống như trước kia, không nhanh không chậm, mà ngay cả linh trận khắc ra lão cũng đã nhìn thấy cả trăm ngàn lần, lão có nhắm mắt lại cũng biết bước tiếp theo Dương Khai sẽ làm gì, sẽ khắc linh trận gì.
Điểm khác biệt duy nhất chính là khí thế kia, khí thế tự tin đến cực điểm.
Chính khí thế này đã ảnh hưởng đến phán đoán của lão, khiến đan dược còn chưa ra lò đã xác định được nó có thể sinh ra đan văn.
Đan vân rốt cuộc có thể sinh ra hay không? Thành hay bại chỉ trong một lần này, Tông Ngạo nóng lòng muốn biết đáp án cuối cùng.
Lão không khỏi có chút khâm phục Dương Khai, vì nếu đổi lại là lão ở vào cảnh giới của Dương Khai, nhất định sẽ tâm phiền ý loạn, áp lực như núi đè. Một khi xuất hiện những điều này thì không thể nào toàn tâm toàn ý luyện đan, thất bại là chuyện đương nhiên.
Dương Khai lại không vậy, hắn thản nhiên như không, thần sắc không vui không buồn, giống như đang luyện chế một viên đan dược tầm thường. Động tác trầm ổn, cẩn thận tỉ mỉ, tất cả những gì cần làm hắn đã làm đến cực hạn.
Thời gian trôi qua, Tông Ngạo nóng lòng như lửa đốt.
Trong phòng luyện đan dần dần lan tỏa mùi đan, đấy là dấu hiệu đan dược sắp ra lò.
Nét mặt Dương Khai dường như trở nên ngưng trọng thêm một chút, mỗi một lần khi đan dược sắp ra lò hắn đều cẩn thận gấp trăm ngàn lần.
Lửa thần thức lúc mạnh lúc yếu, từng đạo tơ niệm khắc linh trận trong lò đan. Tất cả các chi tiết đều được hắn làm đến cực hạn.
Trong mắt hắn, trong lòng hắn vẫn trong như gương sáng, không có tạp niệm, mà tới lúc này đến cả lò đan và đan dược sắp thành hình trước mặt hắn cũng đã quên mất rồi.
Trong đầu hắn bỗng nhiên nhớ đến viên đan dược có đan vân ngày trước!
Đó là viên đan dược đầu tiên cũng là duy nhất sinh ra đan vân mà hắn có được, tìm thấy dưới đáy biển cùng với Thánh nữ Thánh địa An Linh Nhi. Tuy cuối cùng đã bị hắn nuốt vào, dược hiệu khổng lồ biến Ôn Thần Liên ngũ sắc thành lục sắc, nhưng khi chưa dùng hắn cũng luôn quan sát đan vân đó, hòng tìm hiểu chút manh mối.
Giờ phút này, đủ mọi ký ức quay cuồng, hắn mơ hồ nắm chắc được điểm mấu chốt.
Những gì trước kia còn tăm tối giờ đã trở nên sáng trong. Hai tròng mắt hắn không khỏi trợn to, hằn lên một thần thái lạ thường.
Bộ linh trận cuối cùng hợp lại và được khắc ra, đánh vào trong lò đan, lửa thần thức của Dương Khai bùng phát toàn diện, đem bộ linh trận luyện vào đan dược vẫn chưa hoàn toàn thành hình.
Thân thể hắn bỗng như bị khoét một lỗ hổng lớn, thánh nguyên và thần thức tuôn trào như hồng thủy vỡ đê, tựa Trường Giang, Hoàng Hà cuồn cuộn trút ra ngoài. Thức hải vốn tràn đầy trong phút chốc đã khô cạn, mực nước giảm xuống tới mức thấp nhất, thánh nguyên khổng lồ cũng tiêu hao không còn một giọt trong nháy mắt.
Mắt Dương Khai chợt tối sầm, suýt nữa ngất đi.
Hắn có cảm giác như sinh mạng cũng bị rút cạn, như mình sẽ chết ngay sau đó.
Mùi đan nồng đậm tràn ra từ lò đan, còn nồng đậm hơn một ngàn tám trăm viên Ly Hỏa đan Dương Khai luyện chế trước đó rất nhiều.
Một âm thanh giòn tan truyền ra từ lò đan, vô cùng vui tai.
Dương Khai nhếch miệng mỉm cười, người cứng đờ ngay tại chỗ.
Tim Tông Ngạo như muốn nhảy ra ngoài, làm gì có chuyện lão không nhìn ra khoảnh khắc dị thường của Dương Khai lúc đan dược sắp hình thành này. Sự dị thường đó làm lão kích động gần như nổi điên.
Lão nghĩ Dương Khai đã thành công.
Nào biết sau đó một lúc lâu, Dương Khai cũng không có động tĩnh.
Nhẹ giọng gọi vài câu không được đáp lại, Tông Ngạo mới cẩn thận đi lên phía trước, lén lút buông thần niệm điều tra, nhìn được một lúc, lão đã không khỏi ngơ ngẩn.
Sắc mặt Dương Khai tái nhợt, như vừa đại chiến một hồi với cường địch, khí tức chìm nổi, khí huyết lực cũng suy yếu đến cực điểm...
Hắn nhắm hai mắt lịm đi, có điều không chết được, chỉ cần vài ngày là có thể bình phục.
Không để ý tới Dương Khai, Tông Ngạo run rẩy chụp lấy lò đan trước mặt hắn, một viên đan dược bay ra được bình ngọc trên tay Tông Ngạo đón được.
Hít sâu một hơi, Tông Ngạo ngưng thần nhìn vào trong bình ngọc.
Vừa nhìn, Tông Ngạo đã không khỏi lộ ra vẻ thất vọng.
Viên Ly Hỏa đan trong bình có bề mặt mượt mà bóng loáng, không có dấu vết gì của đan vân, đến cả đan văn cũng không có.
Thất bại rồi?
Tông Ngạo vẻ mặt phức tạp, khí thế luyện đan vừa rồi của Dương Khai làm lão gần như nghĩ tiểu tử này nhất định có thể thành công, lại không ngờ rằng kết cục lại thê lương như vậy.
Chờ hắn tỉnh lại, phát hiện mình dốc hết tâm huyết luyện chế ra viên Ly Hỏa đan cuối cùng không ngờ chỉ là một viên đan dược bình thường, không biết hắn có lại tiếp tục hôn mê hay không.
Tông Ngạo thở dài một hơi.
Lão đã sống không biết bao nhiêu năm tháng, biết có những lúc mong ước và hiện thực khác xa nhau, lão cũng ít nhiều bồi hồi giữa mộng và thực, nhưng lại bị những gai nhọn trong đó đâm tới mức thương tích đầy mình.
Dương Khai vẫn còn trẻ, có trải nghiệm như vậy cũng không có gì lạ, chỉ có điều đan vân không luyện chế được, hắn lại không chịu tới Thủy Nguyệt Tinh cầu viện, xem ra thực sự là chết đến nơi rồi.
Tông Ngạo không khỏi có chút thổn thức, ở cùng nhau trong thời gian qua, Tông Ngạo tinh tường nhận thức được thiên chất luyện đan ở Dương Khai, lão không đành lòng nhìn thấy một tráng niên như Dương Khai phải chết sớm như vậy. Trong đầu lão đã nghĩ định đợi sau khi Dương Khai tỉnh dậy, lão nên dùng miệng lưỡi kẻ bề trên đến an ủi hắn vài câu như thế nào.
Lúc này hắn cần nhất chính là an ủi và động viên.
Trong lúc đang suy nghĩ, Tông Ngạo bỗng biến sắc.
Lão nhận thấy thiên địa linh khí xung quanh trở nên hơi cổ quái.
Thần niệm thả ra, Tông Ngạo kinh hãi hô to.
Linh khí khổng lồ trong thiên địa chẳng biết tại sao lại đang điên cuồng tụ lại bên này, động tĩnh còn khủng khiếp hơn lúc trước khi Dương Khai tu luyện tạo ra. Trên bầu trời kia, linh khí nồng đậm tồn tại gần như thành thực chất, như con rồng lớn bay lượn giữa chín tầng mây.
Một lực hút khổng lồ bỗng nhiên truyền tới từ bình ngọc trên tay, viên Ly Hỏa đan mới ra lò giống như có được sinh mạng, nhảy lên trong bình ngọc, truyền ra tiếng vang leng keng.
Cự long linh khí đang bay lượn trên trời cao bỗng rít gào lao thẳng xuống, mang theo thiên uy kinh người, oanh kích vào cung điện trăm năm của Tông Ngạo.
Tiếng nổ lớn truyền ra, một nửa cung điện đổ sập trong nháy mắt, mấy chục gian sương phòng biến thành đống đổ nát, các loại vật liệu gỗ đổ ập về phía Tông Ngạo, bị thánh nguyên hộ thể của lão đánh văng ra.
Mắt thường có thể thấy được thiên địa linh khí đang rót vào trong bình ngọc, bình ngọc căn bản không thể chịu đựng được uy áp lớn như vậy, liền trực tiếp vỡ tan.
Tông Ngạo trừng lớn hai mắt, lão có thể cảm nhận rõ ràng cự long linh khí kia đang bị viên Ly Hỏa đan nhỏ bé nuốt chửng. Viên đan dược vừa mới ra lò dường như đã hóa thành một vực sâu không đáy, có bao nhiêu linh khí cũng đều bị nó thôn phệ bấy nhiêu, không hề có giới hạn.
Cuồng phong gào thét bên tai, tầm nhìn mơ hồ, cát đá bay tứ bề, ngàn mẫu dược điền bị phá hỏng không còn nguyên vẹn, Tông Ngạo nhìn những dược liệu trân quý mình bảo quản đang bay múa trong cuồng phong, bị cuốn dập nát.
Da mặt lão co giật, trái tim đang rỉ máu.
Những dược liệu này đều là do lão tự trồng, mỗi gốc dược liệu đều có mồ hôi và máu của lão, giờ một trận gió lốc linh khí quét qua, ngàn mẫu dược điền đều bị cuốn đi, rất nhiều dược liệu bị nhổ tận gốc, những cái còn sót lại cũng đang ngổn ngang giữa cuồng phong.
- Khốn kiếp!
Gương mặt già nua của Tông Ngạo vặn vẹo, không kìm nổi gào lên, giơ nanh múa vuốt trong cuồng phong lại không thể ngăn cản được trận tai nạn này.
Sau nửa canh giờ, tất cả gió êm sóng lặng trở lại.
Giữa đống điêu tàn, Dương Khai vẫn khoanh chân ngồi không động đậy trước mấy chục cái lò luyện đan, vẫn duy trì vị trí cũ, nhưng cung điện của Tông Ngạo đã sập hầu như không còn gì, đến Tuyết Nguyệt đang hôn mê cũng bị vùi sâu dưới đất.
Tông Ngạo chẳng buồn đi lo cho nha đầu đó, trên tay cầm một bình ngọc mới, trong bình ngọc chứa một viên đan, hồn bay phách lạc nhìn ngàn mẫu dược điền, da mặt giật rần rần, không khống chế được.
Ngàn mẫu dược điền bị phá hủy toàn bộ, gần như không còn tồn tại.
Dược liệu sinh trưởng mạnh mẽ lúc trước đã bị tổn hại hơn chín phần, phần còn lại sức sống ảm đạm, bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi.
Lá và quả của hơn mười gốc Thiên Dương quả không biết đã đi đâu, chỉ còn lại thân cây trơ trọi. Chỗ Thiên Dương quả này đợi mười năm nữa là đã có thể dùng rồi.
Nửa mẫu Tước Hà hoa sớm đã không thấy tông tích, ngay cả nửa mẫu đất đó cũng bị thiên uy cày nát nhiều lần, thế đất thấp hơn nửa thước so với trước đó.
Thiên Điệp hoa của lão phu đâu rồi? Tông Ngạo bất lực chuyển động tròng mắt, sao còn có thể nhìn thấy bóng dáng Thiên Điệp hoa được lão quý hơn sinh mạng của mình nữa. Cả vùng đất vốn trồng Thiên Điệp hoa chỉ còn nửa gốc cây trụi lủi lại đó.
Tông Ngạo trợn ngược mắt, suýt ngất đi.
Không nói tới tổn thất ngàn mẫu dược điền này, Tông Ngạo hoảng sợ phát hiện đại trận mình cực khổ nhiều năm để bố trí trong sơn cốc này cũng đã bị phá hỏng hầu như không còn gì, không thể phát huy ra tác dụng cần có nữa rồi.
Trong vòng ngàn dặm, thiên địa ảm đạm, đến một tia linh khí cũng không tồn tại!
Từng tiếng xé gió từ xa nhanh chóng truyền tới. Cáp Lực Tạp, Lâm Mộc Phong còn có cả phu nhân trung niên nọ dẫn theo số đông cường nhân Hằng La Thương Hội nghe động tĩnh mà tìm tới.
Khi bên này phô bày thiên uy, bọn họ cũng phát giác ra, cũng không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, bèn vội vàng đến điều tra.
Đợi khi đến nơi nhìn thử, tất cả mọi người đều trố mắt nghẹn họng, trong nhất thời không dám tin vào hai mắt mình.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀