Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1075: CHƯƠNG 1075: GÁNH VÁC TRÁCH NHIỆM

Dương Khai thực sự không biết làm cách nào mới có thể luyện chế ra Đan Vân.

Lúc luyện chế viên Ly Hỏa Đan cuối cùng kia, tâm trí hắn không một tạp niệm, không hề có áp lực, cũng không có lý do nào để tin rằng mình có thể thành công.

Khi đan thành, Dương Khai cảm nhận rõ ràng sinh mệnh lực của mình đã bị cắt đi rất nhiều, vì vậy đến giờ mới suy yếu không chịu nổi.

Nếu không nhờ Dương Khai sở hữu Ma Thần Kim Huyết, với sinh mệnh lực cực kỳ dồi dào, chỉ riêng khoảnh khắc bị cắt đi sinh khí đó cũng đủ khiến hắn mất mạng ngay lập tức.

Ly Hỏa Đan căn bản không phải là một viên đan dược, nó chính là một sinh mạng!

Bởi vậy hiện tại nó mới có thể bừng bừng sinh cơ, năng lượng dồi dào, khiến Tông Ngạo phải thốt lời khen ngợi.

Dù đã thành công một lần, nhưng nếu bảo Dương Khai luyện chế lại, bất kể thế nào hắn cũng không thể làm được, bởi vì hiện tại hắn đã không còn cảm giác lúc đó, một cảm giác từ trước tới nay chưa từng có.

Khi hắn đem ý nghĩ của mình nói cho Tông Ngạo hiểu, lão mới thở phào nhẹ nhõm. Lão đã tự lừa mình dối người, nghĩ ra một lý do thoái thác để tự an ủi tâm hồn bi thương của mình, rằng Dương Khai có thể luyện chế ra Đan Vân hoàn toàn là do Ý Cảnh cho phép.

Mấy trăm năm nghiên cứu thuật luyện đan còn không bằng một thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi, Tông Ngạo chỉ cảm thấy cả đời này mình đã sống vô dụng, vô cùng xấu hổ và phẫn uất.

Tuy nhiên vẫn còn may là lão chưa chết, nên vẫn còn thời gian tiếp tục nghiên cứu.

*

Tại cung điện của phân hội Hằng La Thương Hội, Dương Khai đưa Tuyết Nguyệt tới, lấy ra viên Ly Hỏa Đan để nàng nuốt vào. Đợi sau khi sinh cơ của nàng vững vàng, hắn mới rời khỏi phòng.

Rẽ vài vòng, hắn liền nhìn thấy đám người Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong đang vây quanh Tông Ngạo, lời nịnh bợ vẫn như trước. Vẻ mặt bọn họ đều đầy vẻ a dua, liên tục tâng bốc Tông lão tuy già nhưng vẫn mạnh mẽ, càng già càng dẻo dai, thủ pháp luyện đan tài nghệ như thần. Đến thứ quý hiếm như Đan Vân, nói luyện chế là luyện chế được, khiến người ta kính trọng và ngưỡng mộ.

Kể cả mấy vị Luyện Đan Sư Hư Vương Cấp khác trong cả Tinh Vực cũng không thể làm được điều này. Bọn họ chỉ có cấp bậc cao hơn Tông Ngạo một chút thôi, hoàn toàn là một đám mua danh chuộc tiếng, trong tay không chút bản lĩnh thực sự, sao có thể so sánh với Tông lão...

Gương mặt già nua của Tông Ngạo đỏ lên, không kiên nhẫn chịu đựng màn nịnh bợ của bọn họ, muốn đuổi đi nhưng lại không dám, đành phải nhẫn nhịn cực kỳ vất vả.

Nhưng đám Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong ngu xuẩn không có chút nhãn lực, tưởng lão đang khoái chí, càng làm trái lương tâm, nịnh nọt tán dương hơn nữa, khiến sắc mặt lão lại càng trở nên khó coi.

Chỉ tới khi Dương Khai nhẹ nhõm đi ra, đám người đó mới dừng việc nịnh nọt lại, đưa ánh mắt quái lạ nhìn hắn. Cáp Lực Tạp thậm chí còn lén lút giơ ngón tay cái lên với Dương Khai, vẻ mặt thán phục, sau đó cùng đám người Lâm Mộc Phong cáo lui.

Bóng lưng hai người toát ra mùi vị như vừa câu kết làm việc xấu nào đó.

Dương Khai ngơ ngác đi tới trước mặt Tông Ngạo, không biết ánh mắt bọn họ nhìn mình rốt cuộc là có ý gì.

"Tiểu tử, việc tốt như vậy ngươi lại để lão phu nhận công sao? Có thể luyện chế Đan Vân, có tỷ lệ Đan Văn đạt đến ba bốn phần mười, riêng bản lĩnh này thôi ngươi đã có thể trở thành Thượng Khách của Hằng La Thương Hội, không ai dám động vào ngươi. Ngươi có thể có được lãnh địa của mình, tôi tớ, tỳ nữ... có thể hưởng thụ đãi ngộ cao nhất. Những gì người ta theo đuổi cả đời ngươi sẽ có được dễ như trở bàn tay. Muốn bồi dưỡng ngươi cũng không phải việc khó, ngươi có thể gặt hái thành quả tốt nhất trong thời gian ngắn nhất. Lão phu nghĩ mãi không hiểu, sao ngươi không nói Ly Hỏa Đan kia là do ngươi luyện chế ra, lại cố tình để lão phu gánh trách nhiệm thay ngươi, dâng tặng công lao hàng đầu này cho lão phu?"

Tông Ngạo nói chậm rãi, bưng một chén trà nhạt nhấp một ngụm.

Phía Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong đều tin rằng viên Ly Hỏa Đan có Đan Vân đó là do Tông Ngạo luyện chế, bởi vì ban đầu Dương Khai đã nói như vậy. Chuyện tới nước này, Tông Ngạo cũng không đi giải thích, tốt hơn là cứ để cho bọn họ tin đó là thật.

Cho nên bọn họ mới khen ngợi Tông Ngạo như vậy.

Dương Khai ngồi bên cạnh lão, tự rót cho mình một chén trà, một hơi uống cạn, cười ha hả nói:

"Tông lão đừng có giấu sự sáng suốt rồi làm bộ hồ đồ. Cây cao gió lớn, đạo lý này ai cũng hiểu. Tiểu tử năm nay tuy mới ba mươi, mặc dù có chút thủ đoạn nhưng tu vi cảnh giới vẫn quá thấp. Những việc tốt trong thiên hạ này tiểu tử ăn không tiêu được. Cũng chỉ có người đức cao vọng trọng, Nhất Đại Luyện Đan Đại Sư như Tông lão mới có thể đứng vững. Người có tin hay không, nếu như người và ta cùng cầm một viên Ly Hỏa Đan có Đan Vân đi tìm Ngải Âu Hội Trưởng, đãi ngộ nhận được sẽ hoàn toàn khác nhau? Người thì sẽ được người đời kính trọng và ngưỡng mộ hơn, Ngải Âu Hội Trưởng sẽ cư xử lễ độ hơn, nói không chừng nếu tâm trạng tốt sẽ thưởng cho người một Dược Tinh để người làm Chúa Tể. Còn ta, lão sẽ giam lỏng ta, sắp xếp các cường nhân đến bảo vệ cho sự an toàn của ta, không cho phép ta rời khỏi lãnh địa một bước, mỗi ngày chỉ cho ta làm bạn với dược liệu. Không khéo đến cả lúc tiểu tử hưởng thụ hoan lạc với mỹ nhân cũng có người đứng ngoài trừng mắt rình..."

"Ha ha ha ha!"

Tông Ngạo nghe xong lời Dương Khai nói, không kìm được cười ồ lên, tưởng tượng ra cảnh tượng buồn cười đó, cười đến vui sướng, không ngừng gật đầu nói:

"Tiểu tử khôn thật, quả nhiên không phải hạng tốt đẹp! Thực không biết ngươi đã trải qua bao nhiêu sóng gió mới có thể suy nghĩ được tới mức như vậy."

"Không có những suy nghĩ này, tiểu tử đã chết sớm rồi!" Dương Khai nhún vai.

"Ngươi nói rất đúng, cây cao thì gió lớn. Những lợi lộc và danh tiếng này lão phu thay ngươi gánh vác, dù sao tài nghệ luyện đan của lão phu đã tăng mạnh, nhận cũng không hổ thẹn!"

Dương Khai hai mắt sáng rực, vội vàng đứng lên chúc mừng:

"Chúc mừng Tông lão, vãn bối luôn bận rộn chuyện Ly Hỏa Đan trong thời gian qua, không phát hiện Tông lão đã tiến một bước lớn trên Đạo Luyện Đan, thực sự đáng chết!"

Sau khi nói xong lại ngồi xuống lo lắng nói:

"Có điều Tông lão, như vậy e rằng người không gia nhập Hằng La Thương Hội cũng không được rồi. Trước kia bọn họ sẽ dung túng người, để người tự do, bây giờ sợ là không được nữa. Nếu ta đoán không lầm, đám người Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong đã đem việc bên này báo tới Thủy Nguyệt Tinh rồi, không bao lâu nữa sẽ có người của Hằng La Thương Hội tới đây."

"Lão phu biết." Tông Ngạo gật đầu. "Lão phu cũng đã tiêu dao ở Vũ Bộc Tinh này cả trăm năm, chỉ cần bọn họ không quấy rầy ta luyện đan thì nói gì cũng dễ. Gia nhập hay không gia nhập cũng chỉ là chuyện trên danh nghĩa. Làm lão phu bực, lão phu vẫn không thể bỏ của chạy lấy người hay sao?"

Trong lòng Dương Khai không khỏi có chút cảm giác áy náy. Con người Tông Ngạo không phải là tốt, tính tình cổ quái thì không nói, lại rất đề cao mình. Dương Khai cũng biết lão trước kia đã từng vài lần động sát khí với mình.

Nhưng dù nói thế nào, lần này đây là lão đã "gánh tội oan". Dù làm danh tiếng của lão có lớn hơn nữa cũng không phải điều Tông Ngạo muốn. Người tài ba thật sự sẽ không để ý tới danh dự, chỉ có kẻ theo đuổi quyền lợi phú quý mới dùng hết sức để trèo cao.

Lần này chính hắn làm liên lụy Tông Ngạo, khiến lão mất đi rất nhiều tự do. Có lẽ lão nể mặt hắn đã truyền thụ Luyện Đan Pháp cho lão nên không có bất kỳ một câu oán hận.

Việc này trong lòng Dương Khai và Tông Ngạo đều biết rõ.

"Tình hình nha đầu đó thế nào rồi?" Tông Ngạo không muốn nói tiếp, bèn lảng sang chuyện khác.

"Độc của Huyền Âm Quỳ Thủy hẳn là đã được giải trừ, sinh cơ vững vàng, chỉ có điều vẫn còn hôn mê. Muốn cô ta tỉnh lại chỉ có cách tìm được Linh Thể Thần Hồn." Dương Khai cau mày nói. Vừa rồi hắn lại điều tra một phen Thức Hải của Tuyết Nguyệt, nhưng không thấy bóng dáng của Linh Thể Thần Hồn đâu, thực sự không biết Linh Thể Thần Hồn của Tuyết Nguyệt đang ẩn giấu ở đâu nữa.

Tông Ngạo cũng cau mày, không nhanh không chậm nói:

"Về lý mà nói, việc nàng bị Huyền Âm Quỳ Thủy gây thương tích là không thể dẫn đến tình trạng này. Không thấy bóng dáng Linh Thể Thần Hồn chắc chắn có nguyên do khác."

Dương Khai chấn động: "Kính xin Tông lão chỉ giáo."

Tông Ngạo lắc đầu: "Ta không biết gì về nàng, làm sao có thể chỉ giáo đây? Nếu ngươi là hộ vệ của nàng, vậy hẳn là ngươi hiểu được có phải trong nội tâm nàng còn gì tiếc nuối hay không? Có nhiều khi một người hôn mê bất tỉnh không có nghĩa là vì bị thương, mà là không vượt qua được ngưỡng cửa trong lòng mình. Chỉ cần vượt qua được ngưỡng cửa đó, nàng tất sẽ thức tỉnh."

Dương Khai ghi nhớ hết những lời này, trên mặt lộ vẻ đăm chiêu. Một lát sau, hai mắt hắn sáng ngời, dường như nghĩ tới điều gì đó.

Tông Ngạo thấy vậy khẽ gật gù.

Tiểu tử này chính là một kẻ thông minh, bản lĩnh lại lớn. Tông Ngạo thực sự nghĩ mãi không rõ, một người như vậy sao lại làm hộ vệ cho người khác.

Thật lâu sau, Dương Khai bỗng nhẹ nhõm hơn hẳn.

"Tìm được nguyên nhân rồi?" Tông Ngạo cười híp mắt hỏi.

"Có ít manh mối nhưng rốt cuộc có phải hay không, phải nghiệm chứng xong mới biết được." Dương Khai cười khà khà, bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện bèn mở miệng hỏi: "Đúng rồi Tông lão, lúc ta vừa tới, sao Cáp Lực Tạp bọn họ lại dùng ánh mắt ấy nhìn ta? Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?"

"Muốn biết không?" Tông Ngạo liếc xéo hắn một cái.

Dương Khai gật đầu.

"Lão phu chỉ nói cho bọn họ biết tiểu tử ngươi tình căn thâm chủng với nha đầu đó, lúc cho uống thuốc cũng nhai nát, mớm tận miệng cho nàng uống." Tông Ngạo nhướng mày nháy mắt, vẻ mặt cần đáng khinh bao nhiêu có bấy nhiêu.

Dương Khai giận dữ: "Chuyện này người cũng không biết xấu hổ mà truyền ra ngoài? Còn có tiết tháo hay không vậy?"

Tông Ngạo hừ một tiếng: "Lão phu thay ngươi gánh trách nhiệm nặng như vậy, còn để thua bao nhiêu thứ tốt về tay ngươi, ngươi tưởng là xong rồi sao? Ngươi hãy đợi Tuyết Nguyệt Tam Thiếu Gia tới Vũ Bộc Tinh rút gân lột da ngươi đi. Ha ha ha, một tiểu hộ vệ mà cũng dám có ý với nữ nhân của Tuyết Nguyệt, thực sự là không biết sống chết. Lão phu mà là ngươi, lo chạy trốn mới là chính đạo!"

Lão vừa cười to vừa thoải mái rời đi.

Lão già sống dai này!

Dương Khai oán hận nhìn bóng Tông Ngạo, lập tức hiểu được ánh mắt đám người Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong nhìn mình sao lại cổ quái như vậy. Trong lòng hắn không còn sót lại chút áy náy nào, chỉ hối hận lúc trước không cược lớn hơn một chút, hẳn là nên đoạt lấy toàn bộ Huyền Âm Quỳ Thủy và số lò đan đó mới phải.

Mấy lão già sống lâu quả thực không có một ai tốt đẹp! Quỷ Tổ là như vậy, Tông Ngạo cũng vậy!

Có điều e là bất kể thế nào, Tông Ngạo không ngờ được nha đầu mà lão gọi, Tuyết Đại Nhân theo cách gọi của Cáp Lực Tạp, căn bản chính là bản thân Tuyết Nguyệt!

Hôn nữ nhân của Tuyết Nguyệt đã là gì? Đến toàn thân Tuyết Nguyệt ta cũng đã nhìn, đã sờ qua rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!