Trong thức hải của Tuyết Nguyệt, thần hồn thể của Dương Khai tản mát dao động, biến hóa kỳ lạ.
Hắn bắt đầu kiến tạo từng màn ảo ảnh, rót vào biển thức hải của nàng.
Bắt đầu từ thuở nhỏ của nàng cho tới thời điểm hiện tại. Trong huyễn cảnh này, nàng không cần ngụy trang, không cần nở nụ cười xuân rạng rỡ đó, cũng không cần sống với thân phận nam nhân.
Nàng vô ưu vô lự lớn lên trong tình thương của cha mẹ, chung sống hòa thuận với huynh đệ tỷ muội, nàng mặc những bộ y phục xinh đẹp, đeo đồ trang sức tinh xảo, không cần đi học những lễ nghi khô khan, cũng không cần ngày đêm tu luyện, chịu đựng dày vò.
Trong những ảo ảnh này, nàng là cô nương hạnh phúc nhất trên đời, mỗi ngày mang theo vài tỳ nữ đi dạo, ngẫu nhiên lộ ra một thoáng dung nhan tuyệt thế, liền có thể khiến nam nhân cả một tòa thành phải điên đảo.
Trong ảo ảnh, nàng về đến nhà, đem những rắc rối mình gặp phải nói với cha mẹ, cha mẹ vừa an ủi vừa mỉm cười lắng nghe, vui vẻ hòa thuận.
Nàng thậm chí còn gặp một chàng trai làm mình động lòng, chỉ có điều nàng lại ngượng ngùng đứng nhìn từ xa. Mỗi ngày đều để ý đến động tĩnh của người đó, ngại chủ động bắt chuyện với người đó.
Điều làm nàng không ngờ tới là nam tử anh tuấn phóng khoáng đó lại tự tìm đến, vượt qua mọi đối thủ, hoàn thành các yêu cầu hà khắc của cha để cưới được nàng.
Họ thành thân, sống đời phu thê bình dị, dù không có những tháng ngày hào nhoáng, nhưng cũng đồng cam cộng khổ, tôn trọng lẫn nhau.
Con họ từ từ lớn lên, họ cũng dần già đi, cuối cùng hóa thành cát bụi nằm kề nhau, dường như vĩnh viễn không bao giờ tách rời.
Trong những ảo ảnh này, nàng đã được sống một cuộc sống hoàn mỹ, trọn vẹn một kiếp nhân sinh.
Dương Khai hết lần này đến lần khác phóng thích thần thức, dốc sức kiến tạo ảo ảnh, rót vào thức hải Tuyết Nguyệt, chẳng màng thần thức hao tổn cũng không để tâm.
Thời gian trôi qua, thức hải Tuyết Nguyệt vẫn tĩnh lặng như tờ, không có bất cứ động tĩnh gì.
Nhưng trong một thời khắc nào đó, biển thức hải phẳng lặng bỗng dậy sóng, một đám bọt khí hiện lên từ trong đó, vỡ tan rồi lại hóa thành hư vô.
Gió thổi qua, như có một khí tức quanh quẩn nơi chóp mũi Dương Khai.
Dương Khai dừng động tác, quay đầu nhìn lại thì thấy Tuyết Nguyệt đang mỉm cười đứng sau mình, nhìn mình một cách rạng rỡ.
Dương Khai trừng mắt, lập tức thoát ra khỏi thức hải của nàng.
Vừa mở to mắt, Tuyết Nguyệt cũng tỉnh lại, vồ ngay lấy hắn, hét lên:
- Này, làm gì mà chạy như ăn trộm thế?
- Ngươi cũng đã tỉnh, ta còn ở lại đó làm gì? Chờ để bị ngươi tra tấn hay sao? Ở đó ngươi là chủ nhân, ta chỉ là một tiểu võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh, sao dám ở lại.
Dương Khai khẽ hừ lạnh.
Thức hải mỗi người đều do chính họ nắm giữ, cho nên khi hai người tu vi tương đương sẽ không bao giờ đi xâm nhập thức hải đối phương, làm như vậy kẻ thiệt thòi chỉ có mình, chỉ khi chênh lệch xa mới xuất hiện chuyện xâm phạm thức hải kẻ thù, khiến đối phương trọng thương.
- Ta tra tấn ngươi? Sao ngươi lại nghĩ ta sẽ tra tấn ngươi? Nếu ngươi không làm gì sai thì ta tra tấn ngươi làm gì?
Tuyết Nguyệt không buông tha, ánh mắt lóe lên tinh quang.
- Được rồi được rồi, ta thừa nhận, ta tự tiện xông vào thức hải của ngươi, xâm phạm bí mật của ngươi quả là không phải, nhưng ngươi lại không muốn tỉnh lại, ta chỉ có thể dùng hạ sách đó thôi.
Dương Khai vùng khỏi bàn tay nhỏ bé đang giữ chặt mình của nàng.
- Xâm phạm bí mật của ta, ngươi còn dám biện minh?
Tuyết Nguyệt hận đến nghiến răng nghiến lợi, hàm răng trắng ngà nghiến ken két.
- Cũng chưa thấy được bao nhiêu.
Dương Khai ngượng ngùng.
Tuyết Nguyệt không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.
- Được rồi, tất thảy bí mật của ngươi ta đều tường tận, vậy thì sao chứ? Chẳng lẽ ngươi dám cắn ta?
Dương Khai tỏ ra vô lại.
- Đồ khốn kiếp!
Tuyết Nguyệt thẹn quá hóa giận, nói xong liền xộc tới cắn vào mu bàn tay Dương Khai không chịu buông, trừng mắt thị uy:
- Ngươi tưởng là ta không dám à?
Dương Khai chẳng để tâm, lại còn cười lớn nói:
- Cắn tay chưa đủ đã, có muốn cắn chỗ khác không? Ta còn có chỗ khác ngon hơn cho ngươi cắn đấy.
Tuyết Nguyệt đỏ mặt, cổ cũng ửng hồng, vội vàng buông tay Dương Khai nói:
- Nằm mơ đi!
Trong ảo ảnh đó, nàng cùng nam nhân mình thích quấn quýt không chia lìa, mọi tư thế ân ái mà nàng có thể tưởng tượng, và cả những điều chưa từng nghĩ đến, đều khắc sâu vào trong đầu.
Cô đã được giáo dục bài bản...
Đương nhiên là nàng biết câu nói đó của Dương Khai là có ý gì.
Dù nàng cũng hiểu đây chẳng qua là ảo ảnh Dương Khai tạo ra cho mình chứ không phải thật, nhưng vẫn không khỏi ngượng ngùng, dù sao cô gái trong ảo ảnh đó chính là vì nàng mà tạo ra, chẳng khác gì chính nàng.
Như thể nàng thật sự là một nữ nhân phóng đãng, không ngừng đòi hỏi, không hề biết thỏa mãn!
- Sao ngươi lại hạ lưu như vậy?
Tuyết Nguyệt dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Dương Khai, dường như không ngờ hắn lại vô sỉ đến vậy.
- Ta nhìn lầm ngươi rồi!
- Nam nữ hoan ái sao lại là hạ lưu?
Dương Khai bĩu môi khinh thường:
- Đợi tới khi ngươi thực sự thử thì sẽ hiểu được sự diệu kỳ của nó.
- Dù như vậy ngươi cũng đâu cần thêm mình vào trong ảo ảnh đó chứ.
Tuyết Nguyệt cười nhạt một tiếng, tựa như đã phát hiện ra bí mật gì đó, nụ cười đầy ẩn ý.
- Trong ảo ảnh đó ngươi cũng thật anh tuấn, chẳng lẽ ngươi mong ta sẽ gả cho ngươi?
- Thôi đi, nữ nhân như vậy ta không chịu nổi.
Dương Khai vội vàng xua tay.
- Cút ra ngoài!
Tuyết Nguyệt trở mặt còn nhanh hơn giở sách, tức đến run người, một cước đá hắn văng khỏi giường.
Dương Khai đứng lên, vẻ mặt thản nhiên phủi quần áo dặn dò:
- Nghỉ ngơi đi, chờ ngươi khôi phục ta có việc muốn nói với ngươi.
Tuyết Nguyệt mặt cứng đờ, dường như hiểu được Dương Khai sẽ nói gì, không nói lời nào, nhắm hai mắt lại.
Ra khỏi phòng, Dương Khai vừa thấy Tông Ngao đang nghiêng người lắng nghe, sau khi nhìn thấy Dương Khai, không ngờ lão cũng chẳng hề ngượng ngùng, mà ngược lại còn mở miệng hỏi:
- Cứu được rồi hả?
- Ừ.
Dương Khai gật đầu.
- Lợi hại đấy.
Tông Ngao giơ ngón tay cái:
- Có điều ngươi ở trong đó làm gì mà ồn ào vậy? Ngươi không phải hộ vệ của nó sao, tiểu tử, lão phu không thể không nói lá gan của ngươi cũng lớn quá đấy, đến nữ nhân của vị Tam thiếu gia Tuyết Nguyệt ngươi cũng dám nhúng chàm, ngươi nhanh chuẩn bị chạy trốn đi, lão phu chúc ngươi không chết quá thảm, nếu tên Tuyết Nguyệt đó mà nổi giận thì toàn bộ Hằng La Tinh Vực đều phải run rẩy.
Có thể là Tông Ngao cô đơn quá lâu, tuổi cao, nhưng lắm lời chẳng kém gì người trẻ, thích hóng chuyện tình cảm của người khác, mỗi khi nhìn thấy cũng như thấy mình trẻ lại mấy chục tuổi.
Thật không biết xấu hổ!
Dương Khai không để ý đến lão, đi ra ngoài tìm Cáp Lực Tạp thuật lại tình hình.
Sau khi nghe tin Tuyết Nguyệt đã tỉnh, Cáp Lực Tạp vui mừng quá đỗi, ôm lấy Dương Khai vẻ mặt cảm kích.
Tuyết Nguyệt tỉnh lại, nỗi lo cuối cùng của bọn họ cũng tan biến, hơn nữa luyện đan đại đạo của Tông Ngao ở Vũ Bộc Tinh cũng tiến thêm một bước, hiện giờ chỉ cần giải quyết xong mối họa Huyền Âm Quỳ Thủy là bọn họ sẽ vạn sự đại cát.
Huống chi chuyện Huyền Âm Quỳ Thủy còn có Tuyết Nguyệt gánh vác, cho dù là Thương Hội có trách tội, bọn họ cũng sẽ chịu chút trừng phạt mà thôi, không nghiêm trọng như họ lo lắng trước kia.
Tin vui liên tiếp ập đến, làm sao bọn họ có thể không vui mừng?
Mấy vị chấp sự tâm trạng rất tốt, cả phân hội đều hân hoan.
Thời gian trôi qua, trong chớp mắt đã qua một tháng.
Tuyết Nguyệt từ sau khi tỉnh lại luôn ở trong phòng không ra ngoài, tin đồn lan ra ngoài là nàng thương thế chưa lành, cần tĩnh dưỡng.
Vết thương bị Huyền Âm Quỳ Thủy tạo ra sớm đã được Ly Hỏa Đan trị liệu, thần hồn cũng không hề tổn thương, đâu cần trị thương làm gì? Tuy đã hôn mê hơn một năm, nhưng với tu vi của nàng, chỉ cần hai ba ngày là có thể bình phục lại.
Nàng làm vậy chỉ là để né tránh Dương Khai.
Trong lòng Dương Khai biết rõ, nhưng lại không có cách nào khác, mỗi khi đi tìm Tuyết Nguyệt đều bị mấy thị vệ Thánh Vương Cảnh đứng ở cửa ngăn lại, mấy người họ cũng không tỏ vẻ khó chịu với hắn, chỉ cười híp mắt nói với hắn đây là mệnh lệnh của đại nhân Tuyết Nguyệt, không được sự cho phép của nàng, bất cứ ai cũng không được bước vào phòng. Thái độ tuy ôn hòa nhưng lời lẽ cự tuyệt lại vô cùng kiên quyết.
Dương Khai hận không thể đánh cho mấy người đó một trận.
Dương Khai mất hứng, Tông Ngao cũng chịu vạ lây.
Huyền Âm Quỳ Thủy bị Dương Khai lấy đi một nửa thì không nói, mấy chục lò đan lớn nhỏ cũng bị hắn lấy mất một nửa, Tông Ngao đau lòng không thôi, nhưng lại không dám làm càn.
Tông Ngao cũng coi như biết giữ chữ tín, thua là thua, không giống như Tuyết Nguyệt, thích dùng quyền thế để áp bức người khác.
Dương Khai còn cố ý thỉnh giáo một phen làm cách nào để luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy, tăng cường công lực bản thân.
Tông Ngao cũng không giấu diếm, nói ra những gì mình biết.
Lúc này Dương Khai mới hiểu được, Huyền Âm Quỳ Thủy tuy là thứ tốt nhưng nếu luyện hóa không đúng cách sẽ mất mạng. Hơn nữa để luyện hóa, vật liệu phụ trợ cũng rất nhiều, và một môi trường cực nóng!
Chỉ có chuẩn bị tốt những thứ đó mới có thể bắt đầu luyện hóa.
Những vật liệu phụ trợ cần dùng đến Dương Khai đều có, không thiếu thứ nào.
Ở Phiêu Phù Đại Lục, hắn thu được rất nhiều dược liệu đẳng cấp cao, Hư cấp, Hư Vương cấp vô số, chủng loại phong phú, mấy thứ đó đều có giá trị cực lớn.
Việc hắn cần làm chỉ là tìm một nơi có môi trường thích hợp là được, theo như Tông Ngao nói, tốt nhất là bên trong núi lửa vạn năm tuổi, vì chỉ có loại nhiệt độ cực cao này mới có thể áp chế được hàn khí của Huyền Âm Quỳ Thủy.
Tuy nhiên Tông Ngao nói tu vi của Dương Khai hiện tại còn quá thấp, muốn luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy ít nhất cũng phải chờ tới sau Thánh Vương Cảnh, bằng không không những luyện hóa thất bại mà còn mất mạng, chẳng được lợi ích gì.
Tuyết Nguyệt né tránh Dương Khai, khiến hắn vô cùng sốt ruột, cũng rất bực bội.
Hôm nay, khi hắn lại đi tới chỗ nàng, mấy tên cao thủ Thánh Vương Cảnh được phái đến canh gác vẫn cười híp mắt chắn ở đó, dùng lời lẽ ôn hòa để ngăn cản Dương Khai.
Dương Khai mặt trầm như nước.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽