– Thôi đi, đừng gây chuyện. Xem ra lời hắn nói không phải là giả.
Địch Cơ, nam tử Yêu Tộc kia, chợt lắc đầu. Y cũng không biết đang băn khoăn điều gì, không hề có ý định động thủ với Dương Khai, dõng dạc nói:
– Tiểu tử, ngươi nên thức thời một chút. Bọn ta đã bôn ba nơi đây lâu ngày, chỉ để truy tìm tung tích của vài kẻ, nhưng mãi vẫn không tìm ra. Thánh Nguyên đã tiêu hao quá nhiều, hiện tại không còn lại bao nhiêu. Ngươi đưa cho ta một ít Thánh Tinh và đan dược hồi phục, ta sẽ không làm khó dễ ngươi.
Dương Khai khẽ nhíu mày. Hắn vốn tưởng đám người này muốn ra tay cướp bóc, không ngờ tình hình lại chuyển biến bất ngờ.
Khẽ gật đầu, hắn đáp lại dứt khoát:
– Được!
Dứt lời, Giới Chỉ trên tay hắn lóe lên ánh sáng, hơn nghìn viên Thánh Tinh Thượng Phẩm lập tức bay vụt qua, che phủ cả một khoảng trời.
Khi thấy Thánh Tinh bay tới, ánh mắt của đám người kia đều đỏ ngầu, tranh nhau giành giật. Ai nấy đều thu được đầy túi, mặt mày hớn hở.
Có lẽ bọn họ đã bôn ba giữa Tinh Vực này quá lâu, nếu không, với thực lực của họ, không thể nào chỉ vì một ít Thánh Tinh mà vui mừng đến mức đó.
Dương Khai không khỏi nhớ đến hai tỷ muội Hòa Miêu và Hòa Tảo của Kiếm Minh. Ở Hỗn Loạn Thâm Uyên, hai tỷ muội họ cũng vì dùng sạch Thánh Tinh và đan dược hồi phục mà buộc phải tìm một hang động ẩn náu, tránh né Lực Lượng Tinh Không. Nếu không có Dương Khai tiếp tế, e rằng họ đã bỏ mạng.
Ở quá lâu trong Tinh Không, Thánh Tinh và đan dược hồi phục chính là sinh mạng.
Chứng kiến Dương Khai không hề chớp mắt đã tung ra cả nghìn viên Thánh Tinh Thượng Phẩm, Địch Cơ không khỏi kinh ngạc. Y không ngờ thanh niên này lại giàu có đến vậy.
Có thể tùy tiện ném ra một nghìn viên Thánh Tinh Thượng Phẩm, chứng tỏ trong Giới Chỉ của hắn còn nhiều hơn nữa. Ngay lập tức, Địch Cơ liền động tâm.
Không chỉ riêng y, mấy võ giả vừa nhận Thánh Tinh của Dương Khai cũng lộ ra ánh mắt tham lam, nhìn chằm chằm vào Giới Chỉ trên tay hắn, hận không thể xông tới cướp đoạt.
Vài người đã lén lút dịch chuyển vị trí, sức mạnh âm ỉ chờ bộc phát, chỉ đợi Địch Cơ hạ lệnh là sẽ lập tức lấy mạng Dương Khai.
Vị phu nhân vừa lên tiếng lúc nãy cũng nhìn về phía Địch Cơ, ánh mắt lóe lên tia sáng, chờ đợi sự quyết định của y.
Trong mắt Địch Cơ lướt qua một tia đấu tranh nội tâm, chợt y nhếch miệng cười lớn, nói với Dương Khai:
– Tiểu tử biết điều. Lần này tha cho ngươi một mạng, chúng ta đi!
Cả đoàn người lưu luyến không muốn rời, theo sát sau Địch Cơ. Rất nhiều người không hiểu tại sao y lại bỏ qua một con dê béo bở như vậy: công lực thấp, tuổi trẻ, Thánh Tinh nhiều, không lý nào lại bỏ qua.
Nhưng Địch Cơ đã ra lệnh, họ không thể phản bác, chỉ đành thở dài ngao ngán.
Bọn họ dần đi xa, cho đến khi không còn thấy bóng dáng Dương Khai, vị phu nhân kia mới cất lời:
– Địch Cơ, đây không phải phong cách của ngươi. Ngươi đang lo lắng điều gì?
Địch Cơ hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn lại, phát hiện tất cả mọi người trong đoàn đều đang nhìn mình, dường như muốn y đưa ra lời giải thích. Y bèn quát:
– Kẻ to gan ta gặp nhiều rồi, nhưng tên tiểu tử đó không chỉ to gan, các ngươi toàn lũ đui mù, chẳng lẽ không thấy hắn không hề sợ chúng ta sao? Hắn chỉ có tu vi Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh, tại sao không sợ? Giữa Tinh Vực rộng lớn, hắn đơn thương độc mã, chúng ta muốn giết là giết, chẳng ai hay biết, hắn dựa vào đâu mà không sợ chúng ta?
Có người trầm ngâm, khẽ hỏi:
– Chẳng lẽ bên cạnh hắn có Trưởng Bối khác đang mai phục?
– Vớ vẩn! Cái tên ngu xuẩn như ngươi nên chết sớm, siêu sinh sớm đi! – Địch Cơ giận dữ. – Sống được tới hiện tại đúng là làm khó ngươi rồi.
Tên bị mắng đỏ bừng mặt, không dám phản bác, chỉ lầm bầm vài câu, không ai nghe rõ y nói gì.
Vị phu nhân kia tiếp lời:
– Chẳng lẽ ngươi muốn nói tiểu tử đó có chỗ dựa, căn bản không sợ chúng ta hạ thủ với hắn?
Địch Cơ gật đầu:
– Chắc chắn là như vậy.
– Sao có thể? Hắn chỉ là Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh, chúng ta đông đảo như vậy, nếu động thủ, hắn có thể giết sạch chúng ta sao? – Bà kêu lên không tin.
– Hắn không giết nổi chúng ta, nhưng e rằng chúng ta cũng không giết được hắn. Sau lưng tiểu tử đó nhất định có cao nhân. Có thể hắn có Bí Bảo do Trưởng Bối ban cho. Một khi động thủ, hắn sẽ dùng Bí Bảo bỏ chạy. Đến lúc đó chúng ta chẳng vớt vát được thứ gì, còn rước xúi quẩy vào người. Đợi Trưởng Bối của hắn tới gõ tận cửa, ai mà gánh nổi?
Nghe Địch Cơ phân tích, vị phu nhân kia và những người khác đều chìm vào suy nghĩ. Càng nghĩ càng thấy lời Địch Cơ nói có lý. Nếu trong tay không có chỗ dựa, một thanh niên Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh sao có thể thản nhiên như không khi đối mặt với nhiều võ giả có công lực vượt xa hắn?
– Vậy ngươi còn dám đòi Thánh Tinh của hắn? – Phu nhân nọ nghĩ thông rồi bỗng toát mồ hôi lạnh. – Làm vậy há chẳng phải kết oán với hắn hay sao?
– Không nghiêm trọng đến vậy. – Địch Cơ khoát tay. – Một ít Thánh Tinh mà thôi, nếu hắn đã có Trưởng Bối che chở, tất sẽ không để tâm. Có lẽ hắn cũng biết, ta đang cho chính mình một lối thoát, bằng không cả đoàn người dương oai diễu võ trước mặt hắn cả buổi rồi lại lủi thủi rút đi, còn ra thể thống gì nữa? Không thấy hắn sảng khoái ném Thánh Tinh cho chúng ta sao? Tiểu tử đó là một tên thông minh, hiểu cách đối nhân xử thế. Mẹ nó, lũ thanh niên bây giờ đều khó nhằn như vậy ư? Có còn cho chúng ta ít không gian sinh tồn nữa không?
Phu nhân nhoẻn miệng cười, vuốt ve Thánh Tinh trong tay. Phát hiện tất cả đều là hàng Thượng Phẩm, lập tức biết lời Địch Cơ nói không ngoa. Một tên thanh niên Nhập Thánh Tam Tầng Cảnh, có lượng của cải dồi dào thế này, nhất định là được Trưởng Bối ban thưởng.
– Mặc kệ tiểu tử đó. Kẻ chúng ta cần tìm nhất định đang ẩn nấp gần đây. Ngươi dẫn theo một nhóm, chúng ta chia ra tìm, tìm được thì truyền tin. Làm cho xong việc rồi về sớm, trôi dạt ở đây cả nửa năm, ta thực sự không muốn ở lại thêm chút nào nữa!
– Được. – Phu nhân đó đáp lời, chọn ra một nửa số người từ đội ngũ, tách khỏi Địch Cơ để hành động.
Trên Tinh Toa, Dương Khai vẫn điềm nhiên như không, khúc nhạc đệm vừa rồi không ảnh hưởng gì tới hắn.
Càng hiểu rõ về sức mạnh không gian, việc bỏ chạy càng trở nên thuận lợi. Hiện tại, chỉ cần không gặp Cường Giả Phản Hư Cảnh trở lên, hắn đều không sợ. Cùng lắm là xé rách không gian bỏ trốn, cũng chẳng ai dám đuổi theo vào Loạn Lưu Không Gian.
Có điều, nếu một nghìn viên Thánh Tinh có thể giảm bớt phiền toái, hắn cũng vui lòng.
Thời gian trôi qua, hắn tiếp tục hướng về mục tiêu đã định.
Một ngày nọ, hắn xông vào giữa một biển Thiên Thạch. Nhìn qua, các Thiên Thạch lớn nhỏ nhiều không đếm xuể, lớn thì như núi, nhỏ thì như cái mâm, nối dài không dứt, hội tụ thành một khu vực rộng lớn như biển.
Trong Tinh Không, có rất nhiều biển Thiên Thạch như vậy, che phủ bầu trời. Có những biển Thiên Thạch, cho dù ngự sử Tinh Toa đi qua đó cũng phải mất mấy tháng mới thoát ra được. Thông thường, chúng đều như nước chảy bèo trôi, không có quy luật.
Khi Chiến Hạm di chuyển, họ đều ưu tiên tránh khỏi phạm vi có biển Thiên Thạch. Những Thiên Thạch này không những ảnh hưởng tới tốc độ bay, mà còn mang đến nguy hiểm rất lớn, nhỡ không ổn là khiến Chiến Hạm bị hủy hoại, người mất mạng. Các Đồ Sư ưu tú sẽ căn cứ vào đích đến của Chiến Hạm, khắc ra lộ tuyến thích hợp, để Chiến Hạm đi trên con đường an toàn.
Đến đây, Dương Khai cũng không thể để Tinh Toa tự động di chuyển nữa, vì một khi gặp bất trắc sẽ tông phải Thiên Thạch bay từ phía trước. Hắn không thể không tạm thời bỏ qua chuyện khác, chuyên tâm ngự sử Tinh Toa.
Đi giữa biển Thiên Thạch chi chít đó, qua mười mấy ngày thì tới vị trí trung tâm. Phía trước vẫn là bao la Thiên Thạch, không thấy đâu là điểm cuối.
Dương Khai cũng chẳng hề gấp gáp, dù sao hắn cũng không có việc gì phải vội vã.
Giữa biển Thiên Thạch tối đen, từng điểm sáng chợt lóe lên từ phía trước. Dương Khai nhíu mày, vội vàng thả Thần Thức, kiểm tra khu vực đó.
Từng luồng sóng sinh mệnh mạnh yếu khác nhau truyền đến, kèm theo vài tiếng ẩu đả kịch liệt.
Nơi này mà cũng có người? Dương Khai cảm thấy hơi kỳ quái. Hơn nữa nhìn phía trước, hình như đã xảy ra tranh chấp nào đó, đang liều chiến giao đấu.
Hắn bất giác nhớ đến đám người đã gặp mấy ngày trước. Không trùng hợp đến vậy chứ? Dương Khai đã phiêu bạt giữa Tinh Không nửa năm rồi, cũng không gặp ai, nay gặp lại, rất có khả năng vẫn là đám người đó.
Lần trước, qua lời nói của đối phương, hắn biết họ đang truy kích kẻ thù. Từ tình hình trước mắt, có thể đoán là họ đã tìm ra rồi.
Dương Khai lén lút bay về phía đó, ẩn giấu khí tức. Mấy chốc sau đã tìm tới sau một viên Thiên Thạch, quan sát. Hắn phát hiện suy đoán của mình không hề sai.
Một bên đang đại chiến đích thị là đám võ giả do Địch Cơ cầm đầu đã gặp trước đó. Họ có gần hai mươi người, nhưng giờ chỉ còn lại chưa tới một nửa. Những người khác không rõ tung tích, có điều từ những vết máu đỏ thẫm và tứ chi đứt lìa trên các Thiên Thạch xung quanh, có thể thấy một nửa mất tăm đó e là lành ít dữ nhiều.
Phe đang giao đấu với đám người Địch Cơ cũng chẳng khá khẩm hơn. Ai nấy đều trút hết toàn lực, thở hồng hộc. Đủ loại sức mạnh tinh diệu và uy phong Bí Bảo tỏa sáng. Rất nhiều người còn vừa đấu vừa chửi thề không ngừng.
Cả hai phe đều vô cùng thê thảm, không ngừng có người bị thương, tử vong.
Dương Khai ẩn mình ở một bên, không ai phát hiện ra. Thần Hồn của mấy võ giả tử mạng đều bị hút hết vào Thức Hải của hắn dưới tác dụng của một lực kéo vô hình.
Những người này đều là Cường Giả Thánh Vương Cảnh, rất có ích cho việc cảm ngộ Thiên Đạo Võ Đạo của hắn và nâng cao cảnh giới. Dương Khai khoái chí nhìn, lén di chuyển vào trung tâm chiến trường, đợi để hấp thụ năng lượng Thần Hồn của những người chết đó.
Đám người Địch Cơ đó chẳng phải hạng tốt đẹp gì. Từ thái độ của họ với hắn trước đó là Dương Khai đã có thể nhìn ra. Lúc đó nếu không phải Địch Cơ băn khoăn, thì họ đã động thủ với hắn rồi. Thế nên dù họ có chết hết, Dương Khai cũng chẳng quan tâm.
Mấy người đang giao đấu với Địch Cơ thì Dương Khai cũng không quen biết, chẳng cần phải ra mặt giúp họ.
Dương Khai thích ngồi nhìn hổ đấu, thu lợi Ngư Ông.
Không biết hai phe đã chiến đấu được bao lâu, từ mức độ tiêu hao của họ, có thể thấy ít nhất đã đánh được một hai ngày. Chiến trường cũng không ngừng di chuyển theo các Thiên Thạch.
Dương Khai cũng luôn bám theo, âm thầm cầu nguyện những người còn lại sớm chết sớm siêu sinh.
Thời gian trôi qua, người còn sống càng ngày càng ít. Cả hai bên đều chỉ còn lại năm ba người ít ỏi. Cường Giả Thánh Vương Tam Tầng Cảnh đều không thể tránh khỏi lời kêu gọi của Tử Thần.
Dương Khai lại nhạy bén phát hiện, có một người, cho dù đồng bọn có tử vong, cũng không hề để tâm. Y chỉ bay qua bay lại trên mấy Thiên Thạch đó, kiểm tra từng viên, hình như đang tìm kiếm thứ gì đó.