Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1099: CHƯƠNG 1099: CƠN PHẪN NỘ CỦA VŨ Y

Chiến hạm lướt đi một hồi lâu giữa tầng mây của U Ám Tinh, cuối cùng mới chậm rãi đáp xuống một quảng trường vô cùng rộng lớn.

Trên quảng trường, đã có người hay tin mà chờ sẵn từ sớm. Vũ Y đứng bên cửa sổ, thấy bên dưới là những gương mặt quen thuộc đang vẫy tay, hò reo không ngớt, không nén được vui mừng mà nhảy cẫng lên:

- Là mấy người Hách An thúc thúc!

Dư Phong cười ha hả:

- Chuyến này chúng ta coi như đã lập đại công, Hách An tiền bối tất sẽ đích thân đến nghênh đón. Tiểu thư, chắc hẳn sau khi trở về ban thưởng sẽ không ít đâu nhỉ?

- Ngươi chỉ biết có thưởng!

Vũ Y lườm y một cái rồi khẽ cười:

- Yên tâm đi, khoáng thạch lần này khai thác được đều là loại khan hiếm, sẽ không thiếu chỗ tốt cho các ngươi đâu.

Nghe nàng nói vậy, đám võ giả gần đó lập tức hoan hô vang dội.

Theo sau một tiếng động nặng nề, chiến hạm đáp xuống quảng trường, cửa khoang từ từ mở ra. Vũ Y dẫn đầu, Thường Khởi theo sát phía sau, một đoàn người trùng trùng điệp điệp như những chiến sĩ khải hoàn trở về, mang đầy vinh quang và thắng lợi, ngẩng đầu ưỡn ngực bước xuống từ chiến hạm.

Lão giả tên Hách An vội vàng tiến lên, sau lưng là mấy võ giả của Hải Khắc gia tộc, lại gần chắp tay thi lễ:

- Tiểu thư đi đường vất vả rồi, chư vị cũng vất vả rồi!

- Đây là việc chúng ta nên làm, Hách An thúc thúc khách sáo quá.

Vũ Y mỉm cười.

- Tiểu thư có thể an toàn trở về, lão hủ cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.

Hách An lộ vẻ lòng vẫn còn sợ hãi. Ai cũng biết đi chiến hạm vào Tinh Vực nguy hiểm đến mức nào, Vũ Y lần này đi suốt một hai năm, rất nhiều người quan tâm đến nàng đều ăn ngủ không yên, Hách An chính là một trong số đó. Lão ân cần nói:

- Mời tiểu thư mau về gia tộc, gia chủ và các vị trưởng lão đều rất lo lắng cho người, nếu họ thấy người bình an vô sự, nhất định sẽ vô cùng vui mừng.

Vũ Y mỉm cười lắc đầu:

- Không vội, chuyển khoáng thạch trên chiến hạm xuống trước rồi về cũng không muộn.

Sắc mặt Hách An hơi cứng lại, nhưng nhanh chóng thu liễm, gượng cười:

- Việc này không cần tiểu thư phải bận tâm đâu, tự khắc sẽ có người xử lý.

Vũ Y đứng tại chỗ suy nghĩ một lát rồi gật đầu:

- Cũng được.

Nói rồi liền quay lại quát lớn:

- Các ngươi hãy giúp chuyển khoáng thạch khai thác được về.

- Vâng!

Đám người Dư Phong dõng dạc đáp lời.

- Không cần, bọn ta tự làm là được rồi.

Một giọng nói đường đột chợt vang lên. Nghe thấy giọng nói này, nụ cười trên mặt Vũ Y lập tức biến mất, thay vào đó là sự căm ghét và cảnh giác tột độ, ánh mắt nàng nhìn sang một bên.

Từ hướng giọng nói vang lên, một đám võ giả đang hùng hổ đi về phía này. Dẫn đầu là một gã thanh niên có thân hình thấp bé đến thảm thương, chỉ cao tới ngực Dương Khai. Tuy lùn, nhưng dáng đi lại nghênh ngang tự đắc, đám võ giả theo sau cũng vênh váo không kém, ánh mắt nhìn về phía này không hề che giấu sự khinh miệt.

- Tạ Hoằng Văn?

Đồng tử Vũ Y co rụt lại, khẽ quát:

- Sao ngươi lại ở đây?

- Tại sao ta không thể ở đây?

Tạ Hoằng Văn cười khà khà.

- Nơi này tuy là quảng trường của Hải Khắc gia tộc các ngươi, nhưng cũng là địa bàn của Ảnh Nguyệt Điện bọn ta, ta muốn đến thì đến. Ừm, chuyến này Vũ Y muội muội vất vả rồi, nghe nói lần này các ngươi đi Tinh Vực, khai thác được không ít khoáng thạch hiếm có nhỉ?

- Liên quan gì đến ngươi?

Vũ Y lập tức cảnh giác.

- Sao lại không liên quan đến ta?

Tạ Hoằng Văn cười lớn, chỉ vào chiến hạm:

- Khoáng thạch trong đó bây giờ là của Ảnh Nguyệt Điện bọn ta rồi. Không có ai nói cho ngươi biết sao?

Sắc mặt Vũ Y lập tức trở nên trắng bệch, đám người Dư Phong cũng lộ vẻ dữ tợn, phẫn nộ không thôi.

Vũ Y quay sang nhìn Hách An, chờ đợi một lời giải thích. Hách An mặt lộ vẻ áy náy, ấp úng một hồi rồi mới thở dài:

- Tiểu thư, về rồi hẵng nói, gia chủ sẽ giải thích với người.

- Giải thích?

Vũ Y cười nhạt, lập tức hiểu rõ ngọn ngành, cõi lòng đang bừng lên lửa giận chợt lạnh ngắt, nàng lạnh lùng nói:

- Để kiếm được số khoáng thạch này, lúc đi chúng ta có trăm người, lúc về chỉ còn lại một nửa. Gia chủ có biết rốt cuộc chúng ta đã gặp phải những nguy hiểm gì không? Họ có biết chúng ta đã bị mấy đợt Hắc Nham thú tấn công? Và họ có biết chúng ta suýt nữa đã không thể trở về, suýt nữa đã bị toàn quân tiêu diệt? Rốt cuộc thì chúng ta liều mạng kiếm số khoáng thạch này về là vì ai? Nay thành công trở về, tại sao chúng ta lại không được hưởng thành quả mà mình vất vả gặt hái? Cái mà chúng ta nhận được chỉ là một lời giải thích thôi sao?

Liên tiếp những lời chất vấn khiến Hách An á khẩu không trả lời được, càng thêm hổ thẹn, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống.

Chẳng những Vũ Y phẫn nộ, toàn thân run rẩy kịch liệt, mà hơn năm mươi võ giả sau lưng nàng cũng tức giận ngút trời, ánh mắt nhìn Tạ Hoằng Văn như tóe lửa, sức mạnh của tất cả mọi người đều âm thầm sôi sục.

Tạ Hoằng Văn vẫn không hề nao núng, trên mặt vẫn là nụ cười mỉm khiến người ta buồn nôn, nhìn đám Dư Phong đầy khiêu khích, như thể chỉ mong họ động thủ để làm to chuyện.

- Tiểu thư, đây là quyết định của gia tộc!

Hách An nghẹn lời hồi lâu, cuối cùng mới khó khăn thốt ra được mấy chữ, nhìn Vũ Y đầy thành khẩn, gần như dùng ngữ khí cầu xin:

- Xin tiểu thư hãy lấy đại cục làm trọng!

Suy cho cùng, Vũ Y cũng không phải là một tiểu cô nương không hiểu chuyện. Dù biết rõ gia tộc đưa ra quyết định này là do bất đắc dĩ, nhưng nàng càng hiểu rõ hơn rằng nếu lúc này không thỏa hiệp, sẽ chỉ mang đến tai họa lớn hơn cho những người sau lưng mình. Hai tay nàng nắm chặt, sự phẫn nộ trên mặt dần chuyển thành bất lực, nàng thở dài nặng nề:

- Ta biết rồi.

- Tiểu thư!

Dư Phong trầm giọng quát, như có lời muốn nói.

- Đi về! Phần thưởng của các ngươi sẽ không thiếu đâu, cho dù gia tộc không thưởng, ta cũng sẽ cho các ngươi!

Vũ Y hung hăng trừng mắt nhìn y.

Hai mắt Dư Phong như muốn lồi cả ra, cuối cùng cúi đầu suy sụp.

Tiếng vỗ tay nhè nhẹ vang lên, Tạ Hoằng Văn nãy giờ đứng xem kịch hay cất tiếng cười lớn:

- Sớm đã nghe danh Vũ Y muội muội giỏi cai quản thuộc hạ, hôm nay vừa gặp, quả nhiên danh bất hư truyền. Nhiều nam nhân như vậy lại nghe lệnh một nữ nhân như ngươi, ca ca xin khâm phục!

- Ai là muội muội của ngươi? Ngươi là ca ca của ai?

Vũ Y nhìn y đầy căm ghét.

- Tạ Hoằng Văn, ta cho ngươi biết, khoáng thạch trên chiến hạm này đã thấm đẫm máu của tộc nhân Hải Khắc gia tộc ta, là do chúng ta dùng tính mạng để đổi lấy. Hy vọng các ngươi lấy về, ban đêm sẽ không gặp ác mộng, sẽ không bị oan hồn giày vò!

Tạ Hoằng Văn chợt lạnh mặt, nhưng rồi lại cười bảo:

- Vũ Y, ta biết ngươi không phục, nhưng thế thì sao? Có trách thì chỉ trách gia tộc của ngươi quá yếu. Ừm, rồi sẽ có một ngày gia tộc của ngươi sẽ mang họ Tạ, ngươi cũng sẽ trở thành nữ nhân họ Tạ. Ta để lại những lời này ở đây, ngươi cứ rửa mắt mà chờ xem.

Nói xong, y cười lớn, phất tay:

- Đi chuyển khoáng thạch, kẻ nào cản, giết không tha!

Lũ võ giả sau lưng tên nào tên nấy cũng khí thế hùng hổ, nối đuôi nhau đi vào chiến hạm.

- Về!

Vũ Y không muốn nhìn bản mặt đê tiện của y thêm nữa, lạnh lùng dẫn mấy chục võ giả rời đi theo một hướng khác.

Khổ cực cả một hai năm, phiêu bạt trong Tinh Vực, số khoáng thạch trải qua bao gian khổ mới thu thập được, vừa về tới U Ám Tinh đã rơi vào tay kẻ khác. Đối với tất cả mọi người, việc này là một sự hành hạ và hủy hoại tinh thần.

Bầu không khí vô cùng áp lực, Dương Khai nhìn thấy rõ con ngươi của họ đã đỏ ngầu, đó là sắc thái của sự điên cuồng. Hắn tin rằng lúc nãy chỉ cần một mệnh lệnh của Vũ Y, họ sẽ bất chấp tất cả mà tấn công Tạ Hoằng Văn, để bảo vệ thành quả lao động vất vả của mình.

Dương Khai vốn định tới U Ám Tinh sẽ cáo từ Vũ Y, nhưng bây giờ thật sự không phải thời cơ tốt, mà không nói lời nào đã đi cũng chẳng hay, đành bất đắc dĩ đi cùng họ.

Suy nghĩ một lúc, hắn đến cạnh Dư Phong, khẽ nói:

- Tên Tạ Hoằng Văn đó có thù với tiểu thư nhà ngươi à?

Dư Phong vẫn chưa nguôi giận, nghe vậy liền giương cặp mắt đỏ ngầu nhìn hắn:

- Không, chỉ là mấy năm trước hắn muốn cưới tiểu thư, bị tiểu thư từ chối, từ đó thẹn quá hóa giận, ôm hận trong lòng, cứ nhắm vào gia tộc bọn ta.

- Kẻ đó lợi hại lắm sao?

- Hắn thì là cái thá gì?

Dư Phong khinh thường.

- Nếu không có Ảnh Nguyệt Điện che chở, ta có thể giết hắn bất cứ lúc nào! Chỉ là cha hắn là một nhân vật quan trọng của Ảnh Nguyệt Điện, nên mới ngông cuồng như vậy. Còn Hải Khắc gia tộc ta chỉ là một thế lực ngoại vi của Ảnh Nguyệt Điện, hắn có ức hiếp đến đâu cũng chẳng ai đứng ra chủ trì công đạo... Tiểu tử ngươi hỏi nhiều vậy làm gì, đúng là tò mò. Ta cảnh cáo ngươi, chớ có tranh giành Vũ Y với ta, bằng không ta đánh cho đến mẹ ngươi cũng không nhận ra!

Dương Khai ngạc nhiên, phì cười một tiếng:

- Yên tâm, ta sẽ không tranh với ngươi đâu, ừm, ta có rất nhiều nữ nhân rồi.

Mắt Dư Phong lồi cả ra, nhìn Dương Khai từ trên xuống dưới như nhìn thấy sinh vật lạ:

- Thật không đó, chỉ dựa vào ngươi mà cũng có nhiều nữ nhân theo, ngươi lấy gì mà bảo vệ cho họ?

Dương Khai nhún vai, cũng không nhiều lời.

Dư Phong như phát hiện ra đại lục mới, hứng khởi chạy về phía trước, đi song song với Vũ Y, làm bộ thần bí, cũng không biết đang nói gì.

Một lát sau, Vũ Y quay đầu lại nhìn Dương Khai, khẽ nhíu mày, vẻ mặt như không thể tin nổi.

Sắc mặt Dương Khai tối sầm, biết tên Dư Phong này đã bán đứng mình rồi. Có điều bị y giở trò như vậy, tâm trạng của Vũ Y dường như cũng khá hơn một chút, gương mặt cau có cũng dần giãn ra, thậm chí còn thoáng hiện một nét cười khó phát hiện.

Trang viên của Hải Khắc gia tộc cách quảng trường nơi chiến hạm neo đậu không xa, chỉ khoảng năm mươi dặm, chẳng bao lâu họ đã đến nơi.

Vũ Y tất nhiên phải cùng Hách An và Thường Khởi đi gặp các nhân vật quan trọng của gia tộc để nghe họ giải thích. Những người còn lại thì lao thẳng vào trong trang viên rồi giải tán, nhanh chóng biến mất dạng, không biết đã đi đâu.

Chỉ còn lại Dư Phong và Dương Khai ngơ ngác nhìn nhau.

Dư Phong gãi đầu, phiền não nói:

- Ừm, tiểu thư nói phải chiêu đãi ngươi tử tế, nhưng ta nghĩ đi nghĩ lại, không biết nên chiêu đãi kiểu gì, lão tử không có kinh nghiệm về mặt này!

Dương Khai bật cười:

- Cứ tự nhiên đi, ta đi dạo quanh là được rồi.

- Vậy thì tùy ngươi, lão tử cũng đang rảnh rỗi. Ừm, nội trang thì đừng vào, đó là nơi ở của bổn gia trong tộc. Cứ đi dạo ở ngoại trang là được rồi, nếu thấy chán quá thì cách đây hai trăm dặm có Thiên Vận Thành, ngươi có thể tới đó dạo chơi.

- Được.

Dương Khai gật đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!