Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1106: CHƯƠNG 1106: LÊN PHẢI THUYỀN GIẶC

Nghe Dương Khai nói chừng ấy cao giai tài liệu đều tùy ý nàng xử lý, hơn nữa có thể tùy ý luyện chế, Dương Viêm lập tức lấy lại tinh thần, đôi mắt nàng bừng lên tinh quang rực rỡ, dùng sức xoa xoa khóe mắt, hít sâu một hơi:

- Ta tuyệt đối sẽ không khiến ngươi thất vọng, tài liệu đến tay ta sẽ không bao giờ bị lãng phí!

- Ta sẽ rửa mắt chờ xem.

- Chừng này tài liệu, ngươi lấy từ đâu vậy? Ngươi cũng đâu mạnh mẽ đến mức có thể đồ sát nhiều Bát cấp yêu thú đến thế.

Dương Viêm lại tò mò hỏi.

- Nhặt được.

Dương Khai thuận miệng đáp.

Cũng coi như là nhặt được, mấy thứ này đều có được nhờ săn bắt yêu thú khi đi cùng đám người Quỷ Triệt, vốn là thuộc về mấy người bọn chúng, chỉ có điều sau khi chúng chết, không gian giới đều rơi vào tay Dương Khai.

- Nhặt được ở đâu? Ta cũng muốn đi nhặt một ít...

Dương Viêm lộ vẻ động lòng, đôi mắt mở to nhìn Dương Khai.

Theo lời dặn dò của Dương Viêm, Dương Khai cầm danh sách nàng đưa, lại một chuyến đến Thiên Vận Thành, mua về vô số khoáng thạch.

Dù sao, luyện khí không chỉ đơn thuần cần bộ phận của yêu thú, các loại khoáng thạch cũng là vật phẩm thiết yếu.

Sau khi lấy được mấy khoáng thạch đó, Dương Viêm lập tức vùi đầu vào đại nghiệp luyện khí, thạch thất của nàng cũng được đóng kín, không muốn bị bất kỳ ai quấy rầy.

Dương Khai có thể cảm nhận rõ, mỗi một ngày, thạch thất của nàng lại truyền ra sóng năng lượng thuộc tính Dương mãnh liệt, nhưng cụ thể tiến triển ra sao, hắn lại không thể dò xét.

Hắn chỉ cần kết quả, thông qua kết quả là có thể phán đoán được bản lĩnh của Dương Viêm.

Những tài liệu Dương Khai lấy ra trước đó, hắn vốn cho rằng không dùng đến, chỉ có thể mang đi bán. Nếu Dương Viêm thật sự có thể luyện chế thành bí bảo, giá trị tất sẽ tăng vọt. Đến lúc đó, bán đi sẽ thu được nhiều Thánh Tinh hơn. Nếu có lỡ hủy đi cũng chẳng sao, dù gì Dương Khai cũng không thiếu.

Liên tiếp một tháng trời yên ả trôi qua, không có Dương Viêm quấy rầy, quãng thời gian này Dương Khai sống vô cùng nhàn nhã. Trận pháp ở Long Huyệt sơn liên tục phát huy tác dụng, nay bầu trời trên cả ngọn núi đã xuất hiện một ít sương mù nhàn nhạt. Sương mù đó là biểu tượng cho sự tụ tập của linh khí, dù chưa dày đặc, nhưng cũng đã khiến Long Huyệt sơn trông giống một linh sơn thực thụ.

Đợi thêm một thời gian nữa, linh khí nơi đây sẽ ngày càng dồi dào, ngày càng nồng đậm.

Vũ Y có ghé đến hai lần, hình như rất không vui vì chuyện trong nhà. Lần nào đến nàng cũng chẳng làm gì, chỉ trò chuyện với Dương Khai để giải tỏa tâm trạng.

Một tháng sau, Dương Khai đang tĩnh tọa tu luyện trong thạch thất, chợt nghe thấy tiếng cánh cửa thạch thất nơi Dương Viêm bế quan luyện khí mở ra. Ngay sau đó, tiếng bước chân dồn dập truyền về phía hắn.

Ngước mắt nhìn lên, hắn thấy gương mặt Dương Viêm ửng hồng, hai tay nắm chặt bộ áo choàng đen rộng thùng thình, vừa thở hổn hển, vừa đứng ở cửa nhìn Dương Khai với ánh mắt hưng phấn, vẻ mặt như muốn nói đã không phụ sự ủy thác.

- Ta có thể vào chứ?

Dương Viêm thò đầu vào, không yên tâm hỏi một câu. Kể từ một lần nàng không mời mà vào, chọc giận Dương Khai, bị hắn túm cổ ném ra ngoài, Dương Viêm không dám tùy tiện bước chân vào thạch thất này nữa.

Dương Khai gật đầu, không khỏi có chút mong chờ:

- Luyện chế xong rồi sao?

Dương Viêm chỉ cười, thần thần bí bí:

- Ngươi nhắm mắt lại đi, ta cho ngươi một bất ngờ!

Nói hết ra rồi thì còn gì là bất ngờ nữa? Dương Khai tỏ vẻ kỳ quái, nhưng vẫn nhắm mắt lại theo lời nàng.

Ngay sau đó, hắn liền biến sắc, bởi trong thạch thất, đột nhiên nổi lên từng luồng sóng năng lượng thuộc về bí bảo Thánh Vương cấp. Mở bừng mắt ra, hắn thấy Dương Viêm đang vênh váo chỉ vào mấy bí bảo bày ngay ngắn trước mắt.

- Tài liệu và khoáng thạch ngươi đưa, ta không hề lãng phí, tất cả thành quả đều ở đây, tổng cộng có bốn kiện bí bảo Thánh Vương cấp.

Dương Viêm khoanh chân ngồi xuống, cầm một kiện bí bảo dạng Lang Nha Bổng như dâng bảo bối, nói:

- Giới thiệu với ngươi, cái này luyện chế từ răng của Bát cấp yêu thú Lôi Vân Báo phối hợp với khoáng thạch. Số khoáng thạch đó được luyện theo thể dài, thuận tiện dung hợp với hộp sọ của Lôi Vân Báo. Răng của nó sắc bén và chắc chắn, ta đã luyện thành gai trên bí bảo. Loại bí bảo thô kệch này hợp với người cao lớn, cầm nó trong tay ắt sẽ oai phong lẫm liệt. Ừm, nó là một kiện bí bảo Thánh Vương cấp hạ phẩm!

Nói xong, nàng đưa Lang Nha Bổng cho Dương Khai.

Dương Khai nhìn kỹ một lượt, khẽ gật đầu. Có thể thấy, Dương Viêm đã tận dụng hết tác dụng của tài liệu, luyện chế bí bảo này vô cùng tốt. Chỉ cần nó tìm được chủ nhân thích hợp, thì không khó để phát huy uy lực.

- Thanh chủy thủ này ta tôi luyện từ sừng của Xích Hỏa Bích Viêm Tê. Bản thân Xích Hỏa Bích Viêm Tê đã có một số tác dụng rất đặc biệt, dùng để phá trừ các loại cấm chế kết giới là quá tốt. Bởi vậy, tác dụng của nó không phải dùng để giết địch, mà là vật phẩm thiết yếu lúc nguy cấp. Ta nghĩ hẳn sẽ có rất nhiều người muốn mua. Đúng rồi, nó cũng là một kiện bí bảo Thánh Vương cấp hạ phẩm.

Rồi lại cầm một cái khác lên:

- Cây roi này luyện chế từ vòi của Kim Cang Long Giáp Trùng, là thứ khó luyện chế nhất. Hễ bất cẩn là có thể làm hỏng cả tài liệu. Cũng may là ta động thủ. Nếu là luyện khí sư khác, giờ chắc kẻ đó phải khóc ròng rồi. Thứ này hợp với nữ tử. Ngươi đã có được cái vòi đó, thì chắc cũng biết điểm đáng sợ của Kim Cang Long Giáp Trùng. Ta cho ngươi biết, một khi bị cây roi này quất trúng, thì không chỉ da thịt bị thương, mà gân cốt cũng sẽ bị tổn hại nghiêm trọng. Thêm mấy nhát nữa, đến xương cũng có thể gãy rời. Đây là một kiện bí bảo Thánh Vương cấp trung phẩm!

Dương Khai lại nhận lấy cây roi đó từ nàng, trút Thánh Nguyên vào quất mấy cái. Trong thạch thất lập tức trùng trùng bóng roi, khiến Dương Viêm sợ xanh mặt, lo Dương Khai lỡ tay quất trúng mình.

Sợ sệt chờ Dương Khai thu cây roi lại, nàng mới hưng phấn cầm kiện bí bảo cuối cùng lên. Động tác rất cẩn thận, như đang cầm một tác phẩm nghệ thuật, ánh mắt đầy si mê.

- Đây là tác phẩm ta đắc ý nhất lần này!

Dương Khai nhìn qua, phát hiện thứ đó chỉ là một đôi cánh nhỏ bằng bàn tay, lấp lánh ánh sáng mê ly, màu sắc biến ảo không ngừng.

Khỏi phải nói, kiện bí bảo này hẳn là luyện từ cánh của Huyễn Vân Điệp, hơn nữa cũng có đẳng cấp cao nhất, Thánh Vương cấp thượng phẩm!

- Tài liệu ngươi cho chỉ có thể luyện đến Thánh Vương cấp trung phẩm, nhưng lần này ta phát huy siêu thường, đã nâng đẳng cấp của nó lên một bậc. Trời ơi, ta muốn luyện chế một kiện bí bảo hình cánh từ lâu rồi, đáng tiếc mãi chẳng tìm được tài liệu thích hợp.

Dương Viêm nâng nó lên, nhìn trái nhìn phải, càng nhìn càng hài lòng. Nàng không đưa cho Dương Khai, vừa nhìn vừa liếc hắn, hàm ý trong mắt đến kẻ mù cũng nhìn ra được.

Dương Khai đưa một bàn tay ra về phía nàng. Lúc này, Dương Viêm mới miễn cưỡng đặt đôi cánh đó vào tay hắn, căng thẳng dặn dò:

- Ngươi cẩn thận chút, đừng có làm hỏng đấy.

- Đây là đồ của ta mà?

Dương Khai nhìn nàng khôi hài.

- Đúng là của ngươi, nhưng là do ta luyện chế. Ta có trách nhiệm bảo vệ sự an toàn cho nó, ngươi đừng có vung tay quá trán như vậy...

- Một kiện bí bảo Thánh Vương cấp thượng phẩm, dễ hỏng vậy sao?

Dương Khai khẽ cười.

Dương Viêm há miệng, cũng không biết định nói gì, bỗng nhiên sửa lời:

- Tuy lúc đi đường có Tinh Toa, nhưng khi chiến đấu, đôi cánh này có thể nâng cao tốc độ cho võ giả, hơn nữa còn có thể phòng ngự lúc khẩn cấp. Thứ này ít nhất cũng đáng ba vạn Thượng phẩm Thánh Tinh. Nếu ngươi mang đi bán đấu giá, thì chỉ được giá cao hơn chứ không thấp hơn, nói không chừng có thể bán được bốn vạn. Thế gian này nhiều kẻ giàu có lắm, thật đáng ghét!

Nàng vừa nói, vừa vung nắm đấm, có vẻ rất sầu não vì sao mình lại nghèo như vậy.

- Ba vạn, ngươi có mua không?

Dương Khai hỏi Dương Viêm.

Dương Viêm cúi gằm mặt.

- Bán cho ngươi đấy.

Dương Khai ném qua cho nàng.

Dương Viêm ngơ ngác đón lấy, sững sờ một lúc mới ngượng ngùng nói:

- Ta không có nhiều Thánh Tinh như vậy...

Mặt nàng đỏ rần.

- Ta biết, ta không bảo ngươi trả đủ ngay, cứ ghi nợ trước đã. Ừm, ta sẽ còn nhờ ngươi luyện khí, ngươi cứ khấu trừ thù lao từ ba vạn Thượng phẩm Thánh Tinh này đi. Khi nào trừ hết thì ngươi tự do, trước lúc đó, ngươi sẽ là luyện khí sư của riêng ta.

- Ba vạn Thượng phẩm Thánh Tinh thù lao?

Dương Viêm giật mình.

- Ngươi có biết kiện bí bảo lần này ta luyện cho ngươi nên thu bao nhiêu không?

- Bao nhiêu?

- Ta chuẩn bị lấy của ngươi một nghìn viên Thượng phẩm Thánh Tinh... Đây là thù lao cả một tháng của ta. Ba vạn, chẳng phải ta phải luyện chế suốt ba mươi tháng, hai năm rưỡi ròng rã không ăn không ngủ sao?

Nàng tái mét mặt, không khỏi có cảm giác như đã lên phải thuyền giặc.

- Hai năm rưỡi chẳng dài, kiểu gì cũng sẽ đến lúc trả hết.

- Nếu không trả hết thì sao?

Dương Viêm gần như sắp khóc tới nơi. Nàng chưa từng có nhiều Thánh Tinh đến vậy, cũng không dám tưởng tượng ba vạn Thượng phẩm Thánh Tinh là khái niệm ra sao nữa.

- Vậy ngươi chuẩn bị lấy thân báo đáp đi.

Dương Khai nhếch mép cười gian, ánh mắt lướt qua thân hình ngạo nghễ của nàng từ trên xuống dưới, gật đầu nói:

- Không tệ, ta vẫn khá hứng thú với kiểu người như ngươi.

Sắc mặt Dương Viêm càng thêm trắng tái, nhìn kiện bí bảo đôi cánh trên tay, nàng muốn đập thẳng vào bản mặt gian tà của Dương Khai, nhưng lại không nỡ.

Suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên nàng nghiêm túc nói:

- Ta hỏi rõ cái đã, ngươi có đủ tài liệu để ta luyện chế không? Nếu đã dùng thù lao của ta để gán nợ, vậy thì ngươi phải liên tục cung cấp tài liệu cho ta mới được. Nếu mấy năm mà ngươi không nhờ ta luyện chế bí bảo, thế thì khi nào ta mới được tự do?

Tiểu nha đầu không hề ngốc!

Dương Khai vốn còn định chứng thực mình là chủ nợ, ai ngờ Dương Viêm trông ngốc nghếch vậy mà bỗng chốc lại thông minh ra.

- Tài liệu thì ngươi không cần lo. Ừm, cầm lấy mấy thứ này đi luyện chế đi.

Dương Khai nói rồi lại lấy ra một đống tài liệu đặt trước mặt Dương Viêm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!