Dù trong lòng có chút rung động, Dương Khai vẫn không hề biểu lộ ra ngoài, chỉ hờ hững hỏi:
- Nếu pháp trận không gian của cô nghiên cứu thành công, vậy khoảng cách di chuyển là bao xa?
Dương Viêm phì cười:
- Pháp trận không gian vốn dùng để đột phá giới hạn không gian, chỉ cần có thể định vị chuẩn xác, khoảng cách xa gần tuyệt nhiên không thành vấn đề.
- Không có hạn chế khoảng cách?
Mắt Dương Khai chợt bừng sáng.
Dương Viêm trầm ngâm, nghiêm túc nói:
- Về lý luận là như vậy, song thực tế ra sao thì còn cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng mới có thể xác định... Huynh rốt cuộc có bằng lòng ban tặng hay không đây?
- Tặng!
Dương Khai cười to, phất tay một cách hào sảng. Dù sao thì Không Linh Tinh tại đây nhiều vô kể, dùng cách nào cũng không thể cạn kiệt. Chờ đến lúc các thân bằng hảo hữu của hắn đến đây, thậm chí có thể nhờ Dương Viêm luyện chế cho mỗi người một chiếc nhẫn không gian.
- Đa tạ, huynh quả là người tốt.
Dương Viêm vui tột độ, hận không thể nhào tới hôn Dương Khai một cái. Nàng lập tức chạy sang một bên thu gom tới thu gom lui. Tuy tốc độ của nàng không bằng Thạch Khổi, nhưng chỉ có vật phẩm cất giữ trong nhẫn của mình mới thực sự thuộc về mình được.
Dương Viêm hiểu điều này hơn bất cứ ai.
Dương Khai lại không giống nàng, sự bất ngờ và phấn chấn ban đầu đã qua đi, tâm trạng dần dần trở nên bình tĩnh. Hắn đứng một bên nhìn Thạch Khổi nuốt Không Linh Tinh, nhìn từng tầng tạp chất cuồn cuộn chảy ra từ cơ thể nó, rồi lại bong tróc thành từng mảng.
Bao nhiêu năm bồi dưỡng và chờ đợi, hao phí biết bao khoáng thạch quý giá, nay cuối cùng cũng được đền đáp. Hơn nữa, sự đền đáp từ Thạch Khổi lại kinh người đến vậy, nơi đầu tiên nó phát hiện lại là một quặng Không Linh Tinh khổng lồ!
Theo lý giải của Dương Viêm, nó bẩm sinh đã cực kỳ mẫn cảm với khoáng thạch quý hiếm. Chỉ cần có nó, sau này những khoáng thạch hiếm mà người khác không thể tìm thấy, với Dương Khai lại dễ dàng như trở bàn tay.
Đáng tiếc, hắn chỉ có duy nhất một viên Huyết Tinh Thạch. Nếu có thêm một viên nữa, Thạch Khổi còn lại hẳn sẽ có thể hoàn toàn sống dậy.
Tiếng răng rắc vang lên bên tai không dứt, Dương Viêm hăng hái thu gom đến mức mồ hôi đầm đìa, Thạch Khổi cũng làm việc hăng say không kém, còn Dương Khai thì lại nhàn rỗi.
Nửa ngày sau, Dương Viêm thở hồng hộc chạy tới chỗ Dương Khai, lấy ra một viên thánh tinh để phục hồi nguyên khí. Thấy nàng như vậy, hiển nhiên là còn muốn tiếp tục thu gom khoáng thạch.
- Đáng tiếc thật.
Dương Viêm chợt nói một câu.
- Đáng tiếc gì?
Dương Khai ngạc nhiên.
- Người khác chỉ biết Không Linh Tinh dùng để luyện chế nhẫn không gian, hoặc bố trí trận pháp. Kỳ thực, nó vẫn còn một công dụng khác.
- Ồ? Cô lại biết chuyện gì mà người khác không hay biết nữa sao?
Dương Khai cười. Thời gian ở cạnh Dương Viêm không lâu, nhưng tiểu cô nương này lần nào cũng khiến người ta kinh ngạc. Điều này không liên quan đến tướng mạo hay thân hình của nàng, mà hoàn toàn là bản lĩnh phi phàm của nàng, thế nên Dương Khai cũng không hề coi thường nàng.
- Nó còn có thể dùng để tu luyện.
Dương Viêm lắc lắc đầu.
- Huynh không biết đúng không? Rất nhiều người cũng không hay, ừm, nói đúng hơn là cực ít người biết.
- Không Linh Tinh có thể dùng để tu luyện?
Dương Khai giật mình.
- Nó cũng có thể hấp thụ, tăng cường sức mạnh như thánh tinh sao?
- Đúng vậy, nhưng chúng ta thì không thể. Nó chỉ dành cho một kiểu người đặc thù – những võ giả lĩnh ngộ được không gian chi lực mới có thể dùng để tu luyện, tăng cường kiến giải tự thân về không gian chi lực.
Dương Viêm cứ thế thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không để ý tới vẻ mặt đang dần trở nên cổ quái của Dương Khai.
- Không gian chi lực vô cùng huyền ảo, cũng cực kỳ vô lý, không những khó nhập môn, mà muốn tinh thông lại càng khó khăn bội phần. Các pháp trận không gian hiện còn lưu truyền đều do các võ giả thời thượng cổ dùng không gian chi lực tạo ra. Cách luyện chế nhẫn không gian cũng do họ khai phá, chúng ta chỉ là bắt chước làm theo mà thôi. Ta có thể mạo muội nói rằng, trong toàn bộ Tinh Vực, võ giả biết cách vận dụng không gian chi lực không quá hai mươi người. Và trong số hai mươi người này, người có thể dùng sức mạnh này để kháng địch lại càng hiếm hoi. Này, huynh đang làm gì vậy?
Dương Viêm quay đầu, phát hiện Dương Khai đang cầm trên tay một viên Không Linh Tinh đã được Thạch Khổi tinh luyện. Nàng không kìm được bật cười:
- Đừng nói là huynh định hấp thụ năng lượng Không Linh Tinh đấy nhé? Khỏi cần thử, nếu không lĩnh ngộ được không gian chi lực thì vô phương. Nhưng nếu đã lĩnh ngộ thì có thể làm được. Huynh có biết tại sao người ta nghiên cứu không sâu về không gian chi lực không? Một là họ không biết lợi dụng Không Linh Tinh để tu luyện, hai là vì số lượng Không Linh Tinh quá ít, căn bản không đủ cho họ tu luyện. Tu luyện loại sức mạnh này chẳng khác nào đốt tiền, người thường căn bản không có mà đốt đâu.
Nói rồi, Dương Viêm liền ngậm miệng lại, đôi mắt chợt mở to, kinh ngạc nhìn chằm chằm viên Không Linh Tinh trên tay Dương Khai.
Dường như nàng phát hiện có một luồng năng lượng khó hiểu đang tràn ra từ viên Không Linh Tinh này, sau đó bị Dương Khai hấp thụ vào trong cơ thể.
Nàng tưởng đó là ảo giác, bèn áp lại gần để nhìn kỹ hơn.
Quả thật có năng lượng đang chảy ra từ Không Linh Tinh, nó tựa như dòng suối nhỏ trôi vào cơ thể Dương Khai. Đây tuyệt nhiên không phải là ảo giác!
- Huynh... Thật sự có thể sao?
Dương Viêm hãi hùng.
- Được thật à?
Dương Khai mừng rỡ khôn xiết.
Về mặt nghiên cứu không gian chi lực, hắn luôn dựa vào loạn lưu trong khe nứt không gian. Tuy nhiên, việc nghiên cứu tại đó không những nguy hiểm, mà còn lợi bất cập hại. Kể từ khi rời khỏi Đại Lục Lơ Lửng, hắn không còn làm vậy nữa, bởi hắn phát hiện những kiến giải của mình về không gian chi lực đã chạm đến một ngưỡng nhất định, có tiếp tục cũng vô ích.
Hôm nay nghe Dương Viêm thao thao bất tuyệt một hồi, hắn không kìm được thử một phen, không ngờ hiệu quả lại tốt đến kinh ngạc.
Không Linh Tinh thật sự có thể dùng để tu luyện, tăng cường sự nắm bắt về không gian chi lực.
- Huynh lĩnh ngộ được không gian chi lực?
Dương Viêm không nhịn được nữa, thất thanh kêu lên một tiếng.
- Phải, ta chính là một trong hai mươi người mà cô vừa nhắc đến đấy.
Dương Khai cười khà khà.
- Trời ơi, rốt cuộc huynh là quái vật phương nào vậy?
Dương Viêm thất sắc, nàng chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể gặp được một người như vậy. Dương Khai tinh thông không gian chi lực, điều này còn khó tin hơn cả việc nàng là một luyện khí sư Hư cấp.
- Cũng như nhau thôi, chúng ta đều là những người có bí mật.
Dương Khai khẽ gật đầu:
- Ừm, ta cần tu luyện một lúc. Cô cứ đi thu gom Không Linh Tinh đi, lấy được bao nhiêu thì lấy, đến lúc đó bảo Thạch Khổi tinh luyện cho cô là được.
Nói rồi, Dương Khai không để ý Dương Viêm nữa, nắm chặt Không Linh Tinh bắt đầu tu luyện.
Dương Viêm thất thần một lúc lâu mới khẽ lắc đầu.
Càng tiếp xúc với nam nhân này, nàng càng không thể hiểu thấu hắn.
Nhưng Dương Khai lại không hề đề phòng nàng như vậy, âu cũng khiến Dương Viêm cảm thấy được an ủi. Nàng không quấy rầy hắn nữa, bèn đi đến cạnh Thạch Khổi, cùng nó thu gom Không Linh Tinh.
Năng lượng trong Không Linh Tinh có phần giống với thánh tinh, nhưng đúng như Dương Viêm nói, không phải ai cũng hấp thụ được. Ngay cả Dương Khai, nếu không vận dụng không gian chi lực thì cũng không cách nào lấy được năng lượng từ nó. Nhưng một khi vận dụng không gian chi lực, Dương Khai có thể cảm giác được từ Không Linh Tinh tràn ra một luồng năng lượng vô cùng thần kỳ, chảy vào trong cơ thể mình.
Loại sức mạnh này không giống với thánh nguyên, cũng chẳng có tác dụng gì hữu ích cho cơ bắp. Nhưng khi sức mạnh càng tăng, Dương Khai càng cảm nhận được kiến giải của mình về không gian chi lực càng rõ ràng, càng tinh thông.
Trước đây, khi còn thể nghiệm lĩnh hội trong loạn lưu không gian, chẳng khác nào chèo thuyền ngược dòng, vô cùng vất vả. Có biết bao khó khăn lẩn quẩn trong đầu, tạo thành trở ngại trong suy nghĩ, lúc nào cũng phải hao tâm tổn trí và tốn thời gian chỉ để cảm ngộ những dấu vết nhỏ bé.
Nhưng giờ thì khác, Dương Khai cũng chưa bao giờ có cảm giác như thế này. Bí ẩn không gian chi lực như mở ra một cánh cửa lớn, mặc sức cho hắn bay lượn, khám phá mọi điều cơ mật trong đó.
Hắn chưa bao giờ biết, tu luyện bí ẩn không gian chi lực lại đơn giản đến vậy. Hắn phấn khởi vô cùng, lao đầu vào tu luyện quên ăn quên ngủ, hoàn toàn quên hết mọi chuyện xung quanh.
Song rất nhanh, Dương Khai liền phát hiện ra một vấn đề.
Quả đúng như Dương Viêm nói, tu luyện như vậy thực sự là một hành động cực kỳ phá của.
Không Linh Tinh tiêu hao nhanh hơn thánh tinh rất nhiều. Một viên thánh tinh thượng phẩm, Dương Khai có thể dùng để tu luyện trong hai canh giờ mới hấp thụ hết năng lượng bên trong.
Nhưng một viên Không Linh Tinh lớn bằng nắm tay, đã được tinh luyện đến trình độ Trung phẩm, nằm trong tay hắn chưa tới một canh giờ đã biến mất hoàn toàn.
Vậy thì trong một ngày, hắn phải tiêu hao mười mấy viên Không Linh Tinh đã tinh luyện, tính ra phải tương đương ít nhất mấy trăm nghìn viên thánh tinh thượng phẩm!
Cái giá này ai có thể chịu nổi? Ngay cả một thế lực khổng lồ như Hằng La Thương Hội e là cũng không kham nổi. Nếu tu luyện như thế, sớm muộn gì cũng sẽ phá sản.
May mắn thay có Thạch Khổi phát hiện ra quặng Không Linh Tinh lớn nhường này, cũng may mắn thay có Vũ Y tặng ngọn núi này cho hắn cư ngụ. Dương Khai tự thấy đúng là số đỏ.
Thời gian thấm thoắt trôi qua mười mấy ngày, Dương Khai đã tiêu hao hai trăm khối Không Linh Tinh. Số lượng mà lần trước Thạch Khổi thu gom về đã tụt giảm hơn phân nửa.
Cũng may trong mười mấy ngày này, Thạch Khổi không ngừng khai quật quặng mỏ, đến giờ hang động dưới lòng đất đã lớn hơn gấp mấy lần so với lúc trước.
Cảm nhận được tiếng triệu hồi của Dương Khai, Thạch Khổi lảo đảo đi tới, há to miệng, lại thêm mấy trăm viên Không Linh Tinh đã tinh luyện chất đầy trước mặt Dương Khai.
Dương Viêm không đành lòng nhìn về phía Dương Khai, nàng thấy Dương Khai chẳng khác nào một tên chủ nô độc ác, còn Thạch Khổi là tiểu nô lệ đáng thương, khổ cực thu gom, cuối cùng đều bị Dương Khai trấn lột hết.
Đem hết mấy trăm viên Không Linh Tinh đó bỏ vào Ma Thần Bí Điển, Dương Khai lại tiếp tục tu luyện. Hắn cảm thấy kiến giải của mình về không gian chi lực đã tiến thêm được một bước lớn. Tuy chưa thử xem sao, nhưng hắn phỏng chừng nếu giờ mình xé rách không gian, thì khoảng cách có thể di chuyển chắc chắn không còn ở mức nghìn dặm nữa.
Một ngày nọ, Không Linh Tinh trên tay Dương Khai lại một lần nữa biến mất. Hắn từ từ mở mắt ra, liền nhìn thấy Dương Viêm đang nhìn mình đầy lo lắng. Nàng ngồi im lặng trước mặt hắn, cả người lấm bẩn, hai tay chống cằm, nhìn hắn không chớp mắt.
- Sao không thu gom nữa?
Dương Khai hỏi.
Dương Viêm bĩu môi:
- Ta nhận ra mình không cần phải khổ nhọc đi thu gom nữa, cứ để Tiểu Tiểu làm là được rồi. Nếu ta cần thì chỉ việc đi tìm huynh thôi.
- Tiểu Tiểu?
Dương Khai khẽ nhíu mày.
Dương Viêm chỉ Thạch Khổi đang ra sức gặm Không Linh Tinh, Dương Khai mới hiểu ra nàng đã tự ý đặt tên cho tiểu tử này.
Hắn bèn cười:
- Cuối cùng cô cũng phát hiện ra rồi sao?
- Huynh thoải mái hưởng thụ thành quả lao động của nó, cớ sao ta phải khổ cực chứ?
Dương Viêm đứng dậy, phủi phủi mông:
- Chúng ta đi lên thôi. Không Linh Tinh cứ giao cả cho nó đi, ta còn phải luyện khí nữa.
Dương Khai ngẫm nghĩ rồi gật đầu:
- Cũng được.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa