Thấy Dư Phong như kẻ tiểu nhân đắc chí, Vũ Y trừng mắt:
- Thật đáng xấu hổ, ta hỏi ngươi đi mua nguyên liệu thế nào rồi?
- Dạ, mua được hết rồi, ở đây cả.
Dư Phong nói rồi đưa nhẫn không gian trong tay cho Dương Viêm.
Dương Viêm nhận lấy, thần thức quét qua, gật đầu nói:
- Cũng không tồi, có số nguyên liệu này, cho ta thêm một tháng, ta có thể dùng trận pháp bảo vệ được nơi này, đến lúc đó dù có bao nhiêu người tới cũng chẳng sợ!
Vũ Y và Dư Phong ngạc nhiên nhìn nàng, song rất nhanh, Vũ Y liền lắc đầu, quay qua hỏi Dư Phong:
- Ngươi cầm cái gì vậy?
- Là Ô Khắc thiếu gia mang tới, bảo thuộc hạ giao cho Dương Khai.
Dư Phong giải thích. Lúc nãy khi quay về, y thấy Ô Khắc đang đi tới đi lui bên ngoài sơn động, bèn tới hỏi thử, ai ngờ Ô Khắc lại nhét cái hộp ngọc này vào tay y, chỉ nói Ba Trưởng Lão muốn tặng cho Dương Khai, rồi chạy thẳng một mạch.
- Ba Trưởng Lão sai đường huynh mang tới?
Vũ Y nhíu mày, như chợt nhớ ra điều gì đó, nhìn chằm chằm hộp ngọc:
- Ngươi mở ra ta xem thử.
Dư Phong mở hộp ra, trong sơn động lập tức thoang thoảng hương thơm ngào ngạt.
- Thánh Vương Đan?
Vũ Y và Dư Phong đồng thanh thốt lên. Vũ Y biến sắc, thầm nghĩ gia tộc quả nhiên đã hạ quyết tâm lớn, đến mức đem viên Thánh Vương Đan cuối cùng trong kho tàng ra tặng. Dư Phong thì nuốt nước bọt ừng ực, hai mắt sáng rực.
Ngược lại, Dương Viêm chỉ hờ hững liếc nhìn viên Thánh Vương Đan một cái, rồi lại chuyên tâm vào công việc của mình.
- Cái này là do Ba Trưởng Lão sai đường huynh mang đến thật sao?
Vũ Y khó mà tin được.
- Đúng vậy, nếu không thì thuộc hạ lấy từ đâu ra?
- Xem ra gia tộc có ý muốn kết giao với Dương Khai rồi...
Vũ Y lẩm bẩm, rồi khẽ cười:
- Cũng phải, những người đó chỉ cần không phải là lão hồ đồ, thì đúng là nên kết giao. Có điều chỉ phái đường huynh tới, xem ra vẫn còn điều gì đó khiến họ phải e dè... Thôi, ngươi mang Thánh Vương Đan vào trước đi, lúc này Dương Khai đang cần thứ này.
Nếu là thứ khác, nói không chừng Vũ Y sẽ tự ý quyết định, bảo Dư Phong mang trả lại, nhưng Thánh Vương Đan thì khác.
- Dạ.
Dư Phong cẩn thận đóng hộp lại, rồi đi vào trong.
Đi tới trước thạch thất của Dương Khai, còn chưa kịp cất lời, tiếng Dương Khai đã vọng ra:
- Dư huynh vào đi.
Dư Phong khẽ cười, sải bước đi vào, đưa hộp ngọc trên tay qua, rồi kể lại vì sao mình có được nó.
- Thánh Vương Đan...
Dương Khai cười khẽ nhìn viên đan nhỏ tựa quả nhãn trong hộp ngọc, thân là Luyện Đan Sư, hắn tất nhiên biết rõ công dụng của Thánh Vương Đan.
Đột phá từ Nhập Thánh Cảnh lên Thánh Vương Cảnh, uống một viên Thánh Vương Đan là có thể giúp võ giả củng cố tu vi và tâm cảnh, vì loại đan này chỉ có tác dụng vào đúng thời điểm này, nên nó mới được gọi là Thánh Vương Đan.
Thánh Vương Đan thuộc loại đan dược Thánh Vương cấp trung phẩm, đẳng cấp không quá cao, nhưng nguyên liệu cần dùng lại không hề ít.
Về cơ bản, việc đột phá và củng cố tu vi ở mỗi đại cảnh giới đều có những loại đan dược tương ứng có thể hỗ trợ võ giả. Nhưng vì Dương Khai có Diệt Thế Ma Nhãn, đã hấp thụ được rất nhiều tinh hoa cảm ngộ Thiên Đạo Võ Đạo của võ giả đẳng cấp cao, nên trước giờ hắn chưa từng dùng đan dược khi đột phá hay củng cố, bởi hắn không cần đến chúng.
Hắn không cần, nhưng người khác cần. Với những võ giả khác, loại đan dược này là thứ rất quý giá.
Hải Khắc gia tộc mang đến một viên Thánh Vương Đan, đã nói lên rõ ràng hàm ý lôi kéo trong đó, về điểm này thì Dương Khai biết rõ. Nếu đổi lại là người khác, e là sẽ thực sự có hiệu quả, nhưng họ mang viên đan này tới tặng Dương Khai thì đã tặng nhầm đối tượng rồi.
Bản thân Dương Khai là Luyện Đan Sư, đan dược như vậy chỉ trong thời gian hai nén hương là hắn có thể luyện chế ra được, không gian Hắc Thư của hắn còn có vô số linh thảo linh dược.
Thấy Dư Phong nhìn viên Thánh Vương Đan trên tay mình đầy vẻ thèm thuồng và ngưỡng mộ, Dương Khai đặt viên đan trở lại hộp ngọc, tiện tay ném qua:
- Huynh uống đi.
- Hả?
Dư Phong ngạc nhiên, đón lấy cái hộp, khoát tay nói:
- Không được, đây là vật gia tộc tặng huynh. Hơn nữa loại đan này cực kỳ quý, năm đó, Hải Khắc gia tộc đã thỉnh cầu một vị Luyện Đan Sư luyện chế vài viên loại đan này. Khi tiểu thư đột phá Thánh Vương Cảnh đã từng dùng một viên, theo ta được biết, đây đã là viên cuối cùng rồi.
- Cho huynh uống thì huynh cứ uống đi, ta không cần cái này.
Dương Khai lắc đầu.
- Nhưng ta đột phá Thánh Vương Cảnh cũng đã hai, ba năm rồi, giờ uống cái này thì hiệu quả sẽ giảm đi đáng kể.
Dư Phong không khỏi thấy mình làm phí của trời, lãng phí một viên đan dược quý giá đến vậy.
- Vậy thì cứ tặng huynh đấy, huynh muốn uống hay bán đi thì tùy.
Dương Khai cười bảo.
- Dương Khai thật sự không cần sao? Nếu vậy, ta sẽ khó mà giải thích với gia tộc.
- Không phải huynh và Vũ Y đã rời khỏi gia tộc rồi sao? Còn cần giải thích điều gì nữa?
Dương Khai buồn cười nhìn y.
Dư Phong ngẩn người, vỗ đầu một cái:
- Đúng rồi...
Như vừa nhớ ra mình đã rời khỏi gia tộc, thần sắc y lập tức ảm đạm hẳn đi.
Dương Khai an ủi:
- Hai người rời bỏ Hải Khắc gia tộc chưa chắc đã không phải là chuyện tốt, yên tâm đi, về sau ở chỗ ta, hai người sẽ được tu luyện tốt hơn cả ở Hải Khắc gia tộc.
Dư Phong khách khí nói:
- Vậy xin đa tạ hảo ý của Dương huynh, ta thì sao cũng được, chỉ là tiểu thư... Haiz!
Hiển nhiên là y lo lắng cho Vũ Y hơn, hơn nữa cũng chưa hoàn toàn yên tâm về Dương Khai. Sức chiến đấu của Dương Khai y đã tận mắt chứng kiến, nhưng nếu nói hắn có thể mang đến điều kiện tu luyện tốt hơn, thì Dư Phong vẫn khó mà tin tưởng.
Đợi Dư Phong đi khỏi, Dương Khai nghĩ gì đó rồi truyền đi một đạo thần niệm.
Chỉ mấy chốc sau, Thạch Khôi đã chui từ dưới đất lên.
Bận rộn mấy ngày, nó đã thu nhặt được không ít Không Linh Tinh. Sau khi bảo nó nhả hết Không Linh Tinh ra, Dương Khai liền lệnh cho nó tạm gác chuyện Không Linh Tinh lại, sai nó đi mở thêm một thạch thất khác trong sơn động.
Vũ Y và Dư Phong hiện giờ xem như không chốn dung thân, chỉ có thể sống ở đây. Tai họa này của họ có thể nói là bị liên lụy từ hắn, Dương Khai tất nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
Tốc độ Thạch Khôi mở thạch thất nhanh vô cùng, hơn nữa tư duy của nó đơn thuần. Dương Khai bảo nó mở, nó liền ra sức đào bới, đến khi Dương Khai chợt nhớ ra bảo nó dừng lại, thì cả sơn động đã hoàn toàn biến dạng.
Thạch thất hết gian này đến gian khác nối tiếp nhau, sắp hàng hai bên thông đạo của sơn động. Mỗi một gian đều rộng ngang nhau, không chút khác biệt, cứ như có người dùng thước đo chính xác nhất để đo đạc vậy.
Có khoảng mấy trăm thạch thất như vậy.
Dương Khai đảo thần thức qua, bảo Thạch Khôi tiếp tục đi lấy Không Linh Tinh, rồi không để ý tới nó nữa.
Cùng với lúc củng cố tu vi Thánh Vương Cảnh, Dương Khai cũng đang luyện hóa tấm khiên bí bảo màu tím mà Dương Viêm vừa mới luyện chế xong. Bách Nhạc Đồ của Từ Chí Thâm đã khiến Dương Khai bị thương, mà đó mới chỉ có sáu hư ảnh sơn phong thôi đã có uy thế đến vậy. Nếu lão ta mà tung hết cả trăm ngọn núi ra, e là cả nghìn dặm quanh đây sẽ bị phá hủy hoàn toàn.
Dương Khai khẩn thiết cần một bí bảo phòng ngự.
Ba người Dương Viêm sau khi sắp xếp xong nguyên liệu, cũng bị những thay đổi trong sơn động làm cho giật mình. Mới một hai ngày mà sơn động tự dưng xuất hiện thêm mấy trăm thạch thất giống nhau như đúc, khiến Vũ Y và Dư Phong ngỡ mình đang nằm mơ!
Họ cứ ngỡ là do Dương Khai làm, nhưng lại căn bản không phát hiện bất cứ động tĩnh nào. Chỉ có Dương Viêm là đảo mắt một vòng, nàng biết đây là tác phẩm của Thạch Khôi.
Có thêm thạch thất, Vũ Y và Dư Phong cũng tự chọn cho mình mỗi người một phòng, coi đó là chỗ ở. Dương Viêm lại lấy ra ít Thánh Tinh, bố trí một Tụ Linh Trận nhỏ trong thạch thất của họ, để họ có thể tu luyện tốt hơn, rồi mới bắt đầu lo việc bố trí Đại Trận Phòng Ngự.
Cũng may mà Vũ Y tu luyện Công Pháp hệ Hỏa, tuy không biết Luyện Khí, nhưng có Dương Viêm hướng dẫn, luyện chế một số vật phẩm đơn giản thì nàng vẫn làm được.
Thạch Khôi là kẻ bận bịu nhất, vừa bị Dương Khai sai đi lấy Không Linh Tinh, lại bị Dương Viêm gọi về, bận đến chóng mặt. Việc tôi luyện nguyên liệu thì Thạch Khôi làm nhanh mà lại vô cùng xuất sắc, không nhờ nó thì nhờ ai được?
Dương Viêm tiết kiệm được rất nhiều thời gian và sức lực. Trước giờ nàng chưa bao giờ được hưởng thụ một quá trình Luyện Khí nào tuyệt vời đến vậy. Có một Thạch Khôi làm trợ thủ, nàng chỉ cần định hình nguyên liệu, khắc Linh Trận vào đó là được, căn bản chẳng cần làm những việc khác nữa.
Nửa tháng sau, Dương Khai xuất quan.
Vừa ra khỏi thạch thất, hắn liền cảm giác được bên ngoài có điều gì đó khác lạ.
Nơi này vốn dĩ chỉ có hai người là hắn và Dương Viêm, sau đó lại thêm Vũ Y và Dư Phong, tổng cộng chỉ có bốn người. Nhưng giờ đây, trong sơn động lại xuất hiện thêm ít nhất bốn mươi người.
Có mấy người đang tu luyện trong thạch thất, có người đang giúp việc, cả Long Huyệt Sơn vô cùng náo nhiệt.
Chuyện gì thế này?
Dương Khai ngờ vực đi ra ngoài. Bất cứ ai thấy hắn, cũng đều chào hỏi nhiệt tình. Dương Khai ngạc nhiên phát hiện, những người này hắn đều quen biết, cho dù không biết tên thì cũng đã từng gặp mặt.
Vì họ đều là những người từng đi theo Vũ Y trên chiến hạm trước đây. Lần trước khi bố trí sơn động, họ cũng đã cùng Dư Phong đến giúp đỡ một lần.
- Dương Khai!
Giọng Vũ Y đột nhiên vọng đến. Dương Khai mỉm cười, bước về phía nàng.
Nửa tháng không gặp, khí sắc của Vũ Y đã tốt lên nhiều, nét u sầu trên hai hàng mày đã không còn nữa. Cả người nàng toát lên vẻ thanh xuân hoa lệ, tràn đầy hoan hỉ.
- Những người này...
Dương Khai thắc mắc nhìn nàng.
- Họ đều đến đây để đi theo ta.
Vũ Y nhìn Dương Khai có chút áy náy.
- Họ cũng đã tuyên bố thoát ly gia tộc.
- Hả?
Dương Khai kinh ngạc, hắn không ngờ sức kêu gọi của Vũ Y lại mạnh mẽ đến vậy. Nếu nói có một hai nam tử vì yêu mến Vũ Y mà đi theo nàng, thậm chí vì nàng mà không tiếc rời bỏ Hải Khắc gia tộc thì còn có thể hiểu được. Nhưng ở đây lại có hơn bốn mươi người, hơn nữa có cả nam lẫn nữ. Ngoài việc uy tín và nhân cách của Vũ Y đã chinh phục được họ ra, thì không còn cách giải thích nào khác!
Tự ý rời bỏ một gia tộc không phải là chuyện nhỏ, nhất là khi nhiều người như vậy cùng rời đi. Điều này đồng nghĩa với việc giáng cho Hải Khắc gia tộc mấy chục cái bạt tai cực đau! Không biết cơn giận này Hải Khắc gia tộc có thể nuốt trôi hay không.
- Xin lỗi, ta cũng không ngờ chuyện lại thành ra thế này.
Vũ Y áy náy. Lúc đó nàng tuyên bố thoát ly gia tộc, chỉ vì muốn bảo vệ Dương Khai, cũng vì quá thất vọng với cách làm của gia tộc. Nào ngờ đâu lại vô tình mở ra một tiền lệ, kéo theo hơn bốn mươi người đi theo, khiến nàng trở tay không kịp. Nhưng phần nhiều, nàng lại cảm thấy cảm động.