Ba ngày sau, Dương Khai đang chuyên tâm luyện đan, chợt nghe thấy tiếng Dương Viêm phấn chấn hét lên:
- Hợp!
Ngay sau đó, đất trời rung chuyển, núi non lay động, đá vụn trong thạch thất rơi lộp độp xuống đất. Chốc lát sau, mọi thứ lại trở về yên ổn, bên ngoài truyền đến tiếng hoan hô vang trời.
Chuyện gì thế này? Dương Khai nghi hoặc, bèn dọn dẹp lò đan, dược liệu và đan dược vừa luyện xong, tò mò đi ra ngoài.
Mới ra khỏi sơn động, Dương Khai liền thấy hàng chục người đang hớn hở đứng đó, nét mặt rạng rỡ như vừa trải qua một hỷ sự lớn. Ngay cả Vũ Y, người mấy hôm nay luôn mang tâm trạng u ám, cũng nở nụ cười tươi tắn. Còn Dương Viêm thì khỏi phải nói, vẻ mặt đắc ý như thể thiên hạ này duy ngã độc tôn, không ai sánh bằng. Dư Phong đứng bên cạnh tâng bốc không ngớt, khiến Dương Khai không khỏi lắc đầu ngao ngán. Hai kẻ này quả nhiên mặt dày, không biết tự lượng sức mình chút nào.
- Chuyện gì thế?
Dương Khai đứng cạnh Vũ Y hỏi.
- À, Dương Viêm đã bố trí xong trận pháp phòng ngự rồi.
Vũ Y mỉm cười đáp.
- Xong rồi sao?
Dương Khai quay đầu nhìn quanh, phát hiện bên ngoài không có gì đặc biệt, thậm chí có thể nói chẳng khác gì lúc trước. Nhưng ẩn sâu bên trong, Dương Khai lại cảm nhận được vùng đất này có gì đó bất thường, cụ thể là ở đâu thì hắn không thể nói rõ.
Sắc mặt hắn lập tức trở nên ngưng trọng. Hắn phát hiện có vẻ mình đã hơi đánh giá thấp khả năng về trận pháp của Dương Viêm. Trận pháp phòng ngự này của nàng, hắn hoàn toàn không thể nhìn ra chút manh mối nào.
- Dương Viêm, trận pháp phòng ngự này của cô rốt cuộc uy lực ra sao?
Dương Khai giơ tay gọi nàng lại.
- Huynh có muốn vào thử không?
Ánh mắt Dương Viêm chợt lóe lên tia giảo hoạt, khẽ châm chọc:
- Vào đi, ta sẽ cho huynh thấy rõ.
Dương Khai nhìn chằm chằm nàng, một hồi sau mới lắc đầu:
- Nếu ta vào, có phải sẽ rất mất mặt không?
- Vậy thì chưa chắc, chẳng phải huynh rất lợi hại hay sao? Thánh Vương tam tầng cảnh còn giết được, nói không chừng có thể dễ dàng phá được trận pháp của ta đấy?
Dương Viêm lắc đầu, ra vẻ thần bí.
Dương Khai cười cười, chuyên chú quan sát hơn.
Thứ như trận pháp không thể dùng lẽ thường để bàn luận. Đúng là hắn có thể giết chết cường giả Thánh Vương tam tầng cảnh, nhưng một khi rơi vào trận pháp cao thâm nào đó, nói không chừng sẽ lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, thượng thiên vô lộ, nhập địa vô môn.
Tuy Dương Viêm nói có vẻ mâu thuẫn, nhưng ai cũng nhìn ra được sự tự tin của nàng. Dương Khai dám khẳng định, nếu hắn vào, chắc chắn sẽ mất mặt.
Bao nhiêu con mắt đang nhìn vào thế này, còn lâu hắn mới làm chuyện xấu hổ đó.
Thấy Dương Khai có vẻ đang quan sát, Dương Viêm bĩu môi, cũng chẳng bận tâm. Nàng cực kỳ tự tin về trận pháp của mình. Nếu không tinh thông trận pháp, một khi rơi vào đó, công lực có cường đại đến mấy cũng khó lòng xoay chuyển.
Đáng tiếc là thời gian hơi gấp rút, hơn nữa nguyên liệu không đủ, trận pháp vừa bố trí chỉ có thể phòng ngự, không thể giết địch. Nếu có đủ thời gian và nguyên liệu, nàng có thể biến toàn bộ Long Huyệt sơn thành một vùng cấm địa, bất cứ ai không được nàng cho phép mà bước vào phạm vi hai nghìn dặm quanh Long Huyệt sơn đều là những con cừu non chờ đợi bị làm thịt.
Dương Khai rõ ràng không hiểu trận pháp, hắn mà nhìn ra được manh mối gì thì mới lạ, nàng không hề lo lắng chút nào.
Quả thật Dương Khai không nhìn ra được gì. Sức mạnh thần thức xâm nhập vào đó mà như đá chìm đáy biển, không gây ra chút gợn sóng nào, khiến hắn cả kinh. Không gian phía trước tựa hồ có thể nuốt chửng mọi thần thức!
Phải biết là sức mạnh thần thức của hắn không như người thường. Cảnh giới tuy vừa bước vào Thánh Vương Cảnh, nhưng tu vi thần thức tuyệt đối không hề thua kém cường giả Hư Vương Cảnh. Đến thần thức của hắn mà cũng không làm được gì, có thể thấy trận pháp này cao minh đến đâu.
Sắc mặt hắn càng thêm ngưng trọng. Hắn liền quyết định, trích ra một giọt Kim huyết, bôi lên mắt trái.
Từ khi hắn luyện hóa Diệt Thế Ma Nhãn của Đại Ma Thần tới nay, cũng mới dùng qua một lần, còn là dùng khi đối phó với cường nhân của Cốt tộc ở Thông Huyền đại lục. Không ngờ đến nay chỉ vì điều tra trận pháp của Dương Viêm mà phải dùng đến lần nữa.
Kim huyết hòa vào đồng tử, ngay lập tức, mắt trái của Dương Khai hóa thành màu vàng kim. Đó là một sắc vàng kim uy nghiêm, tựa hồ có thể nuốt chửng mọi thần hồn. Dương Viêm và Vũ Y đứng bên cạnh hắn bản năng co rụt người lại, một cảm giác ớn lạnh không tên chợt dâng lên.
Dùng đến Diệt Thế Ma Nhãn, cuối cùng Dương Khai cũng phát hiện được chút ít dấu vết của trận pháp.
Diệt Thế Ma Nhãn là vật mà Đại Ma Thần sinh ra đã có, có thể nói là thần diệu vô cùng, có thể xuyên thủng mọi ảo ảnh, mọi điều phi lý của thế gian. Trận pháp của Dương Viêm quả thật rất kín đáo, cao minh, nhưng cũng không phải không thể tìm ra.
Đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy trong phạm vi gần nghìn trượng quanh vị trí sơn động, có những đường năng lượng mờ ảo đang âm thầm vận chuyển. Loại năng lượng này mắt thường không thấy được, thần thức không phát giác ra, nhưng không qua mắt được Diệt Thế Ma Nhãn.
Từ dòng năng lượng này, Dương Khai cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm tột độ!
Hắn nhìn ra được ít manh mối, không có nghĩa là hắn có thể phá được trận pháp này. Trong lòng kinh hãi, đánh giá về Dương Viêm lại lập tức nâng lên một tầm cao. Hắn phát hiện tiểu cô nương mình mang về đây không chỉ là một bảo bối, mà còn là một báu vật vô giá hiếm có!
- Dương Khai, rốt cuộc huynh có vào hay không đây? Nhanh lên, ta cũng muốn biết uy lực trận pháp của mình đến mức nào.
Dương Viêm thấy Dương Khai im lặng, không kìm được thúc giục.
Dương Khai thu hồi Diệt Thế Ma Nhãn, mỉm cười lắc đầu:
- Ta không muốn tự rước họa vào thân, có điều người thử nghiệm uy lực trận pháp đã tới rồi.
Nói rồi hắn chợt ngẩng đầu nhìn về phương xa.
- Ai tới vậy?
Dương Viêm thắc mắc.
- Người của Từ gia!
Vũ Y sắc mặt trầm xuống, cũng phát hiện ra từ đằng xa có một đoàn người đang nhanh chóng đến gần. Đợi đến khi nhìn rõ mặt người đi đầu, nàng không kìm được kêu lên:
- Gia chủ Từ gia Từ Chí Khôn, Ngũ đại trưởng lão, Tứ đại cung phụng đều đến!
- Thật là ghê gớm.
Dương Khai cười nhạt.
Ân oán giữa hắn và Từ gia nói ra thì quả thực có chút hoang đường. Chẳng qua chỉ là hắn đi Thiên Vận Thành mua bán ít đồ, Dương Viêm bị tên thiếu gia phế vật của Từ gia đùa giỡn, kết cục lại khiến cho mọi chuyện trở nên không thể vãn hồi.
Song nếu đã kết thù, thì hắn cũng không sợ.
- Dương Khai, huynh đừng xem thường mấy người này. Từ Chí Thâm tuy thuộc hàng khá mạnh trong Từ gia, nhưng không phải là lợi hại nhất. Nghe nói gia chủ Từ gia Từ Chí Khôn đã sắp đến Hư Vương Cảnh rồi, chắc chắn lão lợi hại hơn Từ Chí Thâm rất nhiều. Các trưởng lão cung phụng khác cũng đều là Thánh Vương tam tầng cảnh, nhiều người cùng đến tới vậy...
Vũ Y lo lắng nhắc nhở.
Dù nàng biết Dương Khai lợi hại, nhưng dù sao hổ dữ khó địch quần hồ. Lần này Từ gia dốc toàn bộ tinh nhuệ, rõ ràng sẽ không chịu buông tha.
- Ta không xem thường chúng, có điều người của Hải Khắc gia tộc cũng đến rồi, vui đây!
Dương Khai chĩa cặp mắt lạnh tanh về một phía khác.
Phía đó, cũng có một đám người đang bay về phía này, về mặt đội hình thì không hề thua kém Từ gia, đều là võ giả Thánh Vương Cảnh, tam tầng cảnh cũng không ít.
Vũ Y nhìn theo hướng mắt hắn, sắc mặt liền trắng bệch, lẩm bẩm:
- Gia chủ cũng tới...
Người của hai gia tộc này rõ ràng là đã bàn bạc xong rồi cùng tới. Từ gia thì Dương Khai không định bỏ qua cho họ, chỉ là không biết Hải Khắc gia tộc có thái độ thế nào trong chuyện này.
Lần trước Dương Khai đuổi Ba Thanh Nham đi, làm Hải Khắc gia tộc mất mặt, nói không chừng Hải Khắc gia tộc cũng sẽ đứng cùng trận tuyến với Từ gia.
Nếu đúng là vậy, mặc kệ họ có phải là người nhà của Vũ Y hay không, Dương Khai cũng sẽ tuyệt đối không nương tay. Hắn mang ơn Vũ Y, nhưng với Hải Khắc gia tộc thì một chút thiện cảm cũng không có.
Người của hai gia tộc nhanh chóng hội tụ lại, không biết đang thảo luận điều gì mà lại đứng yên tại chỗ, không tiếp tục tiến lên.
Một chốc sau, hai bên tựa hồ đã nảy sinh mâu thuẫn, bắt đầu tranh cãi gay gắt. Gia chủ Từ gia Từ Chí Khôn cáu tiết phất tay áo một cái, dẫn đầu các cường giả Từ gia tiếp tục tiến về phía sơn động, còn người của Hải Khắc gia tộc thì vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Nhìn thấy cảnh này, Vũ Y không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Nàng thật sự không biết nếu gia chủ và các trưởng lão cùng đến, nàng nên làm thế nào. Bất kể ra sao, ta cũng từng là người của Hải Khắc gia tộc. Nay trưởng lão, cung phụng trong tộc đi cùng gia chủ tuy không có ý tốt, nhưng cũng không tiến gần đến đây.
Đây là kết quả mà Vũ Y muốn nhìn thấy.
Cả Dư Phong và hàng chục võ giả đó cũng như trút được gánh nặng, tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều.
- Thanh Nham, ngươi biết rõ sức mạnh của Dương Khai đó nhất, ngươi thấy lần này hắn sẽ có kết cục ra sao?
Gia chủ Hải Khắc gia tộc Y Ân quay sang hỏi Ba Thanh Nham sắc mặt đang tái nhợt.
Mấy ngày trước, Ba Thanh Nham bị Dương Khai đả thương, trở về Hải Khắc gia tộc, các trưởng lão và cung phụng đều kinh ngạc. Họ đã đánh giá cao Dương Khai hết mức rồi, nhưng không ngờ vẫn còn hơi đánh giá thấp khả năng của hắn.
Theo miêu tả của Ba Thanh Nham, tu vi thần thức của Dương Khai không yếu hơn một cường giả Phản Hư Cảnh. Họ không biết rốt cuộc Dương Khai tu luyện bằng cách nào, nhưng điều này càng chứng tỏ, thanh niên này quả nhiên không tầm thường.
Có ý muốn chiêu mộ, nhưng thái độ của Dương Khai vẫn khiến họ vô cùng phẫn nộ. Lần này Từ gia liên thủ với họ, muốn gây chiến với Dương Khai, Y Ân cũng không đưa ra câu trả lời rõ ràng, đến đây mà không tiếp tục tiến lên, chỉ đứng một chỗ chờ đợi diễn biến, xem ra là định khoanh tay đứng nhìn, chưa chắc không có ý tọa sơn quan hổ đấu, chờ đợi ngư ông đắc lợi.
Nghe thấy câu hỏi của Y Ân, thần sắc Ba Thanh Nham liền trầm xuống:
- Tuy hắn rất lợi hại, nhưng thuộc hạ không cho rằng hắn có thể thắng được Từ gia. Vì Bách Nhạc Đồ, những cao thủ lợi hại nhất của Từ gia gần như đều đã tề tựu. Cho dù hắn có thể giết được một hai người, nhưng song quyền nan địch tứ thủ, hắn chắc chắn sẽ phải bỏ mạng.
- Thế thì tốt!
Mắt Y Ân chợt lóe lên tinh quang, lộ vẻ hài lòng.
- Gia chủ, sao chúng ta không đi tiếp? Tên Dương Khai đó chết chắc rồi, hơn nữa thái độ của hắn với tộc ta cũng quá gay gắt, căn bản không cần chiêu dụ. Chúng ta đến đó có thể cho Từ gia nợ thêm món ân tình, nói không chừng còn có thể đợi khi Dương Khai chết cướp lấy Bách Nhạc Đồ!
Trưởng lão tên Ngõa Luân khẽ hỏi.
- Đúng vậy đó gia chủ, lần này Từ gia đã mất Bách Nhạc Đồ. Nếu chúng ta cướp được, cho dù không giữ được, cũng có thể yêu cầu họ một lượng lớn vật tư. Vì Bách Nhạc Đồ, thuộc hạ nghĩ Từ gia chắc chắn sẽ rất rộng rãi.
Cung phụng Hoàng Quyên cũng có vẻ động lòng, cho rằng đây là một mối mua bán không tồi.
- Không lẽ gia chủ muốn chờ họ lưỡng bại câu thương, chúng ta mới đến làm ngư ông đắc lợi chăng?
Có người nhạy bén, nghĩ tới một khả năng cực lớn.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽