Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1134: CHƯƠNG 1134: QUÁ ĐỖI DỄ DÀNG

Trận pháp của Dương Viêm vừa khởi động, Dương Khai lập tức nhận ra vận số của Từ gia đã tận.

Sương mù mịt mờ dày đặc bao phủ phạm vi nghìn trượng, tuy tầm nhìn của hắn cũng bị hạn chế, thậm chí thần thức cũng như sa vào vũng lầy, nhưng ít nhất hắn vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng đám người Từ gia.

Nhưng mười mấy Thánh Vương tam tầng cảnh của Từ gia thì ai nấy đều kinh hoàng, rõ ràng hắn đứng cách họ không xa, nhưng họ lại như không hề phát hiện ra, cảnh giác hoảng sợ nhìn khắp phía, thậm chí có mấy người còn chạy tán loạn như ruồi không đầu, nhanh chóng tiến đến ngay cạnh Dương Khai.

Giọng Dương Viêm chợt vang lên bên tai, Dương Khai khẽ nhếch môi cười: "Biết rồi."

Vừa dứt lời, một đám mây lửa đen kịt bất chợt vút ra, tựa hỏa long gào thét, lao thẳng tới một vị trưởng lão Từ gia gần nhất.

Vị trưởng lão đó vẫn đang trong trạng thái mơ hồ, tuy cảnh giác vạn phần, nhưng đến khi đám mây lao đến tận trước mặt, lão mới phát giác, toàn bộ Thánh Nguyên trong cơ thể liền bùng phát, hung hăng giáng xuống đám mây lửa.

Nhưng Thánh Nguyên của lão trút vào trong mây lửa mà không thể làm giảm chút uy lực nào, ngược lại còn như đổ thêm dầu vào lửa, khiến thế lửa vốn đã mãnh liệt càng thêm hung hãn, tựa một cự long nuốt chửng lão.

"Lửa đen..." Trước khi chết, vị trưởng lão đó gào lên một tiếng kinh hoàng.

Từ những võ giả Từ gia chạy thoát về, lão biết được Từ Chí Thâm đã bị chính loại lửa đen này thiêu chết, hơn nữa uy lực của thứ lửa này đến cả Bách Nhạc Đồ cũng không thể ngăn cản.

Sức lão không bằng Từ Chí Thâm, cũng không có bí bảo lợi hại như Bách Nhạc Đồ, làm sao có thể chống cự?

Ngay sau đó, vị trưởng lão Từ gia này biến thành một thi thể cháy đen, bộ bảo giáp cấp Thánh Vương trung phẩm mặc trên người hoàn toàn không phát huy được tác dụng phòng ngự nào.

"Ngũ trưởng lão, xảy ra chuyện gì vậy?"

Cách lão ba trượng, một gã trung niên kêu lên. Hắn rõ ràng nghe thấy tiếng kêu của Ngũ trưởng lão, nhưng đợi đến khi hắn lên tiếng hỏi, Ngũ trưởng lão lại không trả lời.

Một nỗi bất an dâng trào, hắn quay người lại, chợt thấy một thanh niên đứng sau lưng mình, nhìn hắn cười lạnh, nụ cười đó đầy mỉa mai và khinh thường.

"Là ngươi!" Hắn vừa nhìn liền nhận ra Dương Khai, không chút do dự liền rút cây roi bí bảo của mình ra, quất liên tiếp về phía Dương Khai.

Dương Khai chậm rãi lùi lại một bước, điều khiến gã kinh hãi tột độ là chỉ với một bước nhỏ này, Dương Khai đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt hắn, mấy đợt roi đó quất vào không khí, tựa như hắn vốn chưa từng xuất hiện ở đó.

Bộc phát toàn lực nhưng không đánh trúng mục tiêu, gã trung niên này lập tức cảm thấy khí huyết trong lồng ngực sôi trào, mùi tanh dâng lên tận miệng, lập tức biết có chuyện chẳng lành. Hắn đã bị chính đòn tấn công của mình phản phệ. Chưa kịp định thần, hắn đã cảm thấy cổ bị một bàn tay to lớn nắm lấy, từ bàn tay đó trào ra sức mạnh nóng rực, thân thể lập tức bốc cháy, chỉ kịp gào lên một tiếng thảm thiết rồi bỏ mạng.

Dương Khai vứt thi thể trên tay xuống, quay đầu nhìn sang một cao thủ Từ gia cách mình không xa, ung dung bước tới.

Mấy hơi thở sau, tiếng kêu thảm khốc lại một lần nữa vang vọng.

Đơn giản. Quá đỗi đơn giản!

Tuy Dương Khai biết với công lực hiện tại của mình, kể cả đấu chính diện với một Thánh Vương tam tầng cảnh cũng có thể thắng lợi nhanh chóng, nhưng chắc chắn không thể đơn giản như vậy. Đám người trong trận pháp hình như không nhìn thấy được hắn, hắn chỉ cần tới thu đoạt tính mạng của họ là được.

Đây chính là uy lực của trận pháp? Trận pháp của Cửu Thiên Thánh Địa so với cái này đúng là chẳng khác nào phế vật.

Dương Viêm rốt cuộc có lai lịch gì? Nàng tuổi còn trẻ, sao lại vừa là luyện khí sư Hư cấp, vừa là trận pháp đại sư?

Trước giờ chỉ có chuyện người khác ngạc nhiên về Dương Khai, nhưng lần này Dương Khai thực sự kinh ngạc vì Dương Viêm, hơn nữa nghe Dương Viêm nói, đây mới chỉ là một trận pháp phòng ngự, nếu bố trí xong toàn bộ, thì há chẳng phải hắn không cần động thủ, đám người Từ gia này cũng chết chắc?

Tiểu nha đầu này thật phi phàm, trừ việc hơi nhút nhát, không biết chiến đấu ra, thì các năng lực khác của nàng thực sự là nghịch thiên.

Dương Viêm nhất định là người có bí mật, nhưng Dương Khai cũng sẽ không đi truy cứu ngọn nguồn, đợi đến khi nào nàng muốn nói thì nàng sẽ nói.

Trong trận pháp bao trùm phạm vi nghìn trượng, tiếng kêu la của cao thủ Từ gia vang vọng không dứt, mỗi một tiếng thét là cái chết của một người. Dương Khai chậm rãi bước đi giữa trận pháp sương mù mịt mờ, hắn đi tới đâu, sương mù che khuất tầm nhìn và thần thức đều tự động tách ra, chỉ lối cho hắn tiêu diệt kẻ địch.

Dương Khai biết, đấy là Dương Viêm đang hỗ trợ cho hắn.

Gia chủ Từ gia Từ Chí Khôn lúc này đâu còn vẻ kiêu ngạo khinh người như ban nãy nữa, mặt lão tái xanh, vung vẩy một cây trường côn trong tay, hung hăng đánh tứ phía. Năm cao thủ Từ gia bao quanh lão, không rời nửa bước.

Nhưng bất kể họ tấn công thế nào, sương mù vẫn vần vũ, bao phủ chặt lấy họ.

Sương mù này tuy không gây nguy hại, nhưng mấy người của Từ gia vẫn như những con thỏ bị dọa sợ, mỗi một tiếng kêu vọng về lại khiến họ lạnh toát sống lưng, kinh hồn bạt vía.

Ban đầu, họ còn có thể nghe thấy không ít tiếng gào thét của cao thủ nhà mình, cùng động tĩnh tấn công tứ phía.

Nhưng dần dần, những âm thanh và động tĩnh này cũng dần thưa thớt, sau đó biến mất hoàn toàn.

Một trưởng lão theo sát bên Từ Chí Khôn gọi tên từng cao thủ Từ gia một, nhưng chẳng nhận được một lời đáp lại.

"Họ đều chết hết rồi... Chết hết rồi..." Lão này mặt trắng bệch, không ngừng lẩm bẩm.

Sáu người còn sót lại không kìm được nỗi sợ hãi, toàn thân lạnh toát.

Cái chết không đáng sợ, đáng sợ là cảm giác chờ chết! Kéo đến đây có mười mấy Thánh Vương tam tầng cảnh, là đội quân mạnh nhất của Từ gia, nhưng chính đội quân này lại chết ở đây hơn một nửa.

Mấy người còn sống đến cả thủ đoạn của kẻ địch còn chưa rõ ràng ra sao.

"Ta không muốn ở lại đây, ta phải đi khỏi đây!" Cao thủ Từ gia mới lên tiếng lúc nãy không chịu nổi sự dày vò của nỗi sợ hãi nữa, vừa vung con dao trong tay, chém ra mấy đường sắc nhọn, rồi nhấc chân lao ra ngoài.

"Lưu cung phụng, không được đi!" Từ Chí Khôn hét lên, giơ tay túm lấy lưng Lưu cung phụng, nào ngờ chỉ nắm vào không khí, chỉ một bước mà bóng dáng Lưu cung phụng đã biến mất khỏi tầm mắt lão.

Từ Chí Khôn mặt trầm xuống như nước, biết lão Lưu cung phụng này chắc chắn lành ít dữ nhiều.

Ý nghĩ này chưa dứt, thì cách đó không xa đã vọng lại tiếng thét của Lưu cung phụng, tiếng thét đó ngắn ngủi mà dồn dập, rõ ràng là bị đoạt mạng chỉ trong một đòn.

Trong mắt Từ Chí Khôn trào ra sự phẫn hận khôn cùng và nỗi bất lực rõ rệt. Trong trận pháp này, lão hoàn toàn không phát huy được sức mạnh của mình. Nếu bị giết khi chiến đấu như Tam đệ thì thôi chẳng còn gì đáng nói, không mạnh bằng người thì còn biết làm sao, nhưng chết uất ức thế này thì lại là điều lão không muốn nhìn thấy.

Vốn còn một cao thủ Từ gia cũng muốn lao ra cùng Lưu cung phụng, tuy mới vào đây mới chỉ chốc lát, nhưng lão lại cảm thấy như cả một năm, lão đã chịu quá đủ cái nơi quỷ quái này rồi.

Nhưng khi lão nghe thấy tiếng hét của Lưu cung phụng, lập tức thầm nghĩ may mà ban nãy mình còn do dự, bằng không thì giờ e là mình cũng đã đi theo vết xe đổ của Lưu cung phụng.

"Mọi người không được rời khỏi!" Từ Chí Khôn thân là gia chủ, suy cho cùng vẫn rất nhạy bén, sau chút bối rối ban đầu, lão lập tức hiểu ra điều gì đó.

"Có thể trận pháp này chỉ có thể giam hãm chúng ta, không có lực sát thương, nên chúng ta tuyệt đối không được tách riêng lẻ. Một khi tách ra sẽ bị hạ sát thủ, các ngươi theo ta xông ra ngoài, chắc chắn có thể tìm được lối ra, ta không tin trận pháp này có thể nhốt chúng ta cả đời!"

Họ liền lập tức phấn khởi hẳn lên, nhất tề gật đầu, theo sau lưng Từ Chí Khôn, không dám rời xa lão.

Năm người còn lại của Từ gia len lỏi khắp trận pháp, mười mấy người của Hải Khắc gia tộc đứng nhìn từ xa mà ai nấy cũng mồ hôi như tắm, mặt mày xám ngoét.

Mới ban nãy, họ còn định chờ Dương Khai vô lực kháng cự, họ ra mặt giúp đỡ, âm mưu để hắn báo đáp, nào ngờ chỉ trong thời gian nửa chén trà ngắn ngủi, cục diện đã xoay chuyển.

Tuy họ cũng không nhìn thấy tình hình trong sương mù, nhưng từ những tiếng thét thê thảm đó, cũng đoán ra được sự tình.

Từ gia đã tận số!

Mười mấy Thánh Vương tam tầng cảnh, những trụ cột trong gia tộc, lúc này chỉ còn chưa tới bốn năm người sống sót, chính những người này cũng không biết có thoát ra được hay không.

Hải Khắc gia tộc và Từ gia thực lực tương đương, trận pháp quỷ dị này có thể đối phó người của Từ gia, há chẳng phải nếu võ giả của Hải Khắc gia tộc xâm nhập vào, cũng sẽ như lên trời không lối, xuống đất không cửa hay sao?

Ba Thanh Nham không biết lấy từ đâu ra một cái khăn tay, không ngừng lau mồ hôi trên trán. Cái khăn đó đã ướt sũng, lão lại không hề hay biết, cứ vừa lau vừa không ngừng đổ mồ hôi.

Sắc mặt các trưởng lão, cung phụng đều rất xấu, ai nấy cũng không kìm được sự run rẩy.

Trước giờ họ đều không dám tin, Long Huyệt Sơn của gia tộc mình, trong phạm vi nghìn trượng nhỏ bé này lại trở thành mồ chôn của cao thủ Từ gia. Từ Chí Thâm bị giết đầu tiên tại đây, nay mười mấy võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh của Từ gia cũng nối gót nhau bỏ mạng, Từ gia đã thực sự tận số.

Mặt gia chủ Y Ân trắng nhợt, lão thầm nhủ may mắn, may mà mình tính toán đủ tinh tường, không đồng ý liên thủ với Từ gia. Nếu ban nãy lão đưa các cao thủ của Hải Khắc gia tộc đi cùng để lấy đông hiếp ít, hậu quả e rằng sẽ không hề tốt.

Buồn cười là ban nãy lão vẫn còn nghĩ làm thế nào để kiếm lợi trong cuộc giao tranh này, người ta hoàn toàn không cần lão giúp đã có thể khiến Từ gia chết như ngả rạ, cái lợi lộc này Hải Khắc gia tộc liệu có vớt vát được chút nào không?

Nhưng trận pháp đó thực sự khiến Y Ân phải đỏ mắt!

Bất kể người tạo nên trận pháp này là ai, nếu có thể nhờ nàng bố trí cho Hải Khắc gia tộc, vậy há chẳng phải phòng ngự của gia tộc sẽ kiên cố như thành đồng vách sắt?

"Gia chủ..." Giọng Ngõa Luân có chút run rẩy.

"Chúng ta làm gì đây?"

Y Ân run giọng đáp: "Xem thêm chút nữa, xem thêm chút..." Dù gì thì Hải Khắc gia tộc cũng không có ý làm khó ai, hơn nữa Vũ Y và Dư Phong, cùng mấy chục đệ tử còn đang ở đó, chắc chắn Y Ân sẽ không chủ động tự chuốc lấy phiền toái, thế nên ở lại đây quan sát cũng chẳng sao. Lão rất muốn biết, lần này Từ gia liệu có ai chạy thoát ra không, hay là toàn quân bị tiêu diệt.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!