Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1143: CHƯƠNG 1143: TIỀN THÔNG ĐÃ TỚI

Nhưng căn bản không ai thèm để ý đến lời hắn, Tạ Hoằng Văn thậm chí còn thô bạo tung một cước đạp hắn bay ra:

- Cút!

Thực lực của Tạ Hoằng Văn không cao, nhưng đối mặt với cú đá này, La Khánh lại không dám né tránh, bị đạp lùi lại mấy bước. Hắn vội vàng ổn định thân hình, gấp gáp nói:

- Tạ công tử, Tiền trưởng lão sắp đến rồi, xin công tử chờ một lát, nếu không trưởng lão mà trách phạt, đệ tử không gánh nổi.

- Càn rỡ! - Tạ Hoằng Văn đã bị La Khánh chọc cho nổi giận lôi đình, vẻ mặt hung tợn nhìn hắn: - Ta muốn làm gì chưa đến lượt ngươi khoa tay múa chân, còn dám lôi thôi nữa ta giết ngươi!

La Khánh tái mặt, quả nhiên không dám nói thêm lời nào. Hắn tuy là cường giả Phản Hư Cảnh của Ảnh Nguyệt Điện, nhưng thân thế không đủ vững vàng, căn bản không thể đối đầu với Tạ Hoằng Văn.

Hắn chỉ đành quay người, cất cao giọng nói với Dương Khai:

- Bằng hữu, các vị hãy cố gắng cầm cự thêm một lát, chỉ cần kiên trì một chút nữa là được.

Dương Khai cau mày nhìn hắn đầy khó hiểu, cất giọng hỏi:

- Chúng ta quen biết nhau sao?

La Khánh lắc đầu:

- Không.

Dương Khai cười lạnh:

- Nếu đã không quen biết, cớ sao ngươi lại giúp ta?

La Khánh tỏ ra lúng túng, hắn biết hành động của mình đã khiến Dương Khai nghi ngờ, suy nghĩ một lát rồi giải thích:

- Bằng hữu chưa từng gặp ta, nhưng ta thì đã thấy qua ngài. Tiền Thông trưởng lão đã cho phổ biến hình ảnh của ngài đến tất cả các cửa hàng của Ảnh Nguyệt Điện tại Thiên Vận Thành. Trưởng lão dặn dò rằng nếu chúng ta gặp được bằng hữu thì nhất định phải tiếp đãi chu toàn. Ta tên La Khánh, là hộ vệ của Tụ Bảo Lâu, nên đã từng thấy qua hình ảnh của bằng hữu.

- Tiền Thông?

Dương Khai sững sờ một lúc rồi nhanh chóng hiểu ra ngọn ngành. Chắc chắn là do hai lần giao dịch trước đây đã khiến ông ta để ý đến mình. Cả hai lần đều là những khoản giao dịch khổng lồ, hơn nữa Dương Khai còn bán cho ông ta không ít bí bảo Thánh Vương cấp. Chính vì vậy mà ông ta cảm thấy hắn là một khách hàng tiềm năng.

Dù sao thì luyện khí sư mạnh nhất trên U Ám Tinh cũng chỉ mới là Hư cấp hạ phẩm, những bí bảo Thánh Vương cấp thượng phẩm mà hắn bán ra có giá trị cực lớn, không lo không có người mua, chúng có thể giúp thực lực của một vài võ giả tăng lên một bậc.

Nhưng cũng không đúng, cho dù là vậy, Tiền Thông cũng không cần phải cẩn trọng đến thế, thậm chí hắn còn cảm nhận được một tia lấy lòng trong đó. Không sai, chính là lấy lòng! Ông ta còn cố ý truyền hình ảnh của hắn đến khắp các cửa hàng của Ảnh Nguyệt Điện tại Thiên Vận Thành, dặn dò thuộc hạ nếu gặp phải tiếp đãi chu toàn. Đây không phải lấy lòng thì là gì?

Bản thân hắn vốn đơn thương độc mã, lúc giao dịch với ông ta cũng chỉ là Nhập Thánh tam tầng cảnh, ông ta lấy lòng hắn để làm gì?

Dương Khai không phải kẻ ngốc. Tâm tư tuy không quá sâu sắc nhưng cũng xem như linh hoạt nhạy bén, chỉ phân tích một lát đã hiểu ra mấu chốt vấn đề. Người mà Tiền Thông muốn lấy lòng không phải là hắn, mà là vị đại sư đã luyện chế ra những bí bảo kia!

Nói cách khác, người ông ta thực sự muốn lấy lòng chính là Dương Viêm!

Chỉ có điều, Tiền Thông không biết đến sự tồn tại của Dương Viêm, có lẽ ông ta cho rằng sau lưng hắn có một vị luyện khí đại sư vô cùng lợi hại.

Nghĩ đến đây, Dương Khai khẽ gật đầu, ôm quyền nói với La Khánh:

- Ý tốt của bằng hữu xin tâm lĩnh, nhưng chuyện này không cần phiền đến Tiền Thông trưởng lão, chúng ta có thể tự mình giải quyết.

Hắn không thích nợ nhân tình của người khác, dù Tiền Thông không có ác ý cũng vậy. Một khi đã nợ ân tình, sau này người ta có yêu cầu gì cũng khó lòng từ chối, huống hồ Tiền Thông rõ ràng là có ý đồ với hắn.

Cuộc đối thoại của hai người truyền đến tai những kẻ khác, Từ Chí Bỉnh lập tức mềm nhũn người, ngồi phịch xuống đất. Những người của Từ gia sắc mặt cũng đồng loạt trắng bệch, run lẩy bẩy.

Từ Chí Bỉnh không ngờ La Khánh, người từng chịu chút ân tình của Từ gia mà hắn phải rất vất vả mới mời tới được, lại tạo ra cục diện thế này. Người ta đã có quan hệ với Dương Khai và Tiền Thông trưởng lão, làm sao còn để ý đến Từ gia bọn họ? Sớm biết như vậy, hắn đã chẳng mời La Khánh đến làm gì. Gia chủ và các trưởng lão cung phụng chết thì cũng đã chết rồi, dù sao Từ gia vẫn còn người, huyết mạch chưa tuyệt, vẫn còn cơ hội đông sơn tái khởi. Nhưng bây giờ, con đường sống duy nhất cũng đã bị chính tay hắn dập tắt.

Nực cười nhất là đối phương còn chưa tìm đến diệt môn, bản thân lại tự mình tìm tới báo thù! Giờ khắc này, Từ Chí Bỉnh chỉ hận không thể đâm đầu chết quách ở Long Huyệt sơn cho xong.

Sau khi biết Dương Khai quen biết Tiền Thông trưởng lão, không chỉ người của Từ gia thấp thỏm lo âu như đưa đám, mà tất cả thành viên của Hải Khắc gia tộc cũng đồng loạt toát mồ hôi lạnh. Ba Thanh Nham lại lôi khăn tay ra không ngừng lau mồ hôi trên trán, còn Y Ân thì mặt xám như tro, cơ mặt co giật, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

Cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao mình lại luôn có cảm giác bất an, thì ra là vì chuyện này.

Hắn cứ tưởng rằng đi nhờ con thuyền lớn Tạ Hoằng Văn, Hải Khắc gia tộc sẽ thuận buồm xuôi gió, nhưng Tạ Hoằng Văn thì là cái thá gì trước mặt Tiền Thông?

Hắn cùng lắm chỉ là một tên công tử ăn chơi trác táng, ỷ vào cha mình là chấp sự của Ảnh Nguyệt Điện mà ra ngoài tác oai tác quái, còn Tiền Thông lại là trưởng lão của Ảnh Nguyệt Điện! Ngay cả cha của Tạ Hoằng Văn đứng trước mặt Tiền Thông cũng không dám thở mạnh, huống chi là hắn.

Xong rồi, lần này hoàn toàn xong rồi! Ánh mắt Y Ân trở nên ảm đạm, vô hồn, đôi môi tái nhợt.

Sớm biết như thế, hắn đời nào lại đâm đầu vào chỗ chết đi đắc tội với Dương Khai, thậm chí còn ôm ý định giết chết y? Hải Khắc gia tộc của hắn có vô số cơ hội tốt để kết giao với Dương Khai, nhưng không một ai biết nắm bắt, không một ai nhìn rõ thế cục. Chỉ có đám người Vũ Y và Dư Phong là đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất.

Nhưng bọn họ đều đã rời khỏi gia tộc, không còn được tính là người của Hải Khắc gia tộc nữa!

- Các ngươi đứa nào đứa nấy bày ra cái vẻ mặt đưa đám đó là có ý gì hả? - Tạ Hoằng Văn giận dữ đá Y Ân một cước, lại đạp Từ Chí Bỉnh ngã lăn ra đất, cả người co quắp lại như một con tôm luộc.

Rắc rắc... Đúng lúc này, trận pháp bên ngoài sơn động đột nhiên bị phá vỡ.

Tạ Hoằng Văn mừng rỡ, hét lớn:

- Không tiếc bất cứ giá nào, giết chết tên tiểu tử kia cho ta!

Hai huynh đệ Hồng Chấn sững sờ trong giây lát, nhưng rồi nhanh chóng hiểu ra ý đồ của Tạ Hoằng Văn. Hắn muốn đâm lao phải theo lao, giết chết Dương Khai trước khi Tiền Thông trưởng lão kịp đến.

Nếu Dương Khai còn sống, bọn họ chắc chắn sẽ bị Tiền Thông trưởng lão trừng phạt, thậm chí bị trục xuất khỏi Ảnh Nguyệt Điện. Nhưng nếu Dương Khai chết, dù có bị phạt cũng sẽ không quá nặng.

Dù sao người chết cũng không còn giá trị gì, Tiền Thông trưởng lão chẳng lẽ lại vì một kẻ đã chết mà giết hai cường giả Phản Hư Cảnh như bọn họ sao? Huống hồ trời có sập xuống đã có cha con Tạ Hoằng Văn chống đỡ, bọn họ chẳng qua chỉ là phụng mệnh hành sự mà thôi.

Nghĩ đến đây, hai huynh đệ Hồng Chấn không chút do dự, lao thẳng về phía sơn động, sát khí lạnh thấu xương tỏa ra, ánh mắt nhìn Dương Khai như nhìn một kẻ đã chết.

- Các ngươi dám! - La Khánh kinh hãi, vạn lần không ngờ Tạ Hoằng Văn lại tàn nhẫn và quyết đoán đến thế. Đến khi nhận ra điều bất thường muốn ngăn cản thì đã muộn, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai huynh đệ Hồng Chấn xông tới.

Tạ Hoằng Văn cười lạnh nói:

- Muốn đấu với ta à, ngươi còn non lắm!

Y Ân như cây khô gặp mùa xuân, vẻ mặt lộ rõ nét vui mừng. Hành động của Tạ Hoằng Văn tuy bất ngờ, nhưng lại chính là kết quả mà hắn mong muốn nhất. Điều hắn lo sợ cũng giống như Tạ Hoằng Văn vậy.

Hai huynh đệ Hồng Chấn thân hình nhanh như chớp, người còn chưa tới sơn động mà khí thế cường đại đã ập đến, rõ ràng là muốn một kích tất sát, nhanh chóng kết liễu Dương Khai!

Dương Khai nhìn hai người bọn họ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Ý tứ sâu xa trong nụ cười ấy khiến hai huynh đệ Hồng Chấn bất giác cảm thấy bất an.

- Không ổn, còn có trận pháp! - Hồng Chấn đột nhiên thấy cô gái mặc hắc bào kia kết mấy ấn quyết, lập tức ý thức được có điều chẳng lành. Hắn đang muốn cùng sư huynh nhanh chóng lùi lại thì đã nghe một âm thanh khiến hắn tê tâm liệt phế.

- Mở! - Dương Viêm khẽ quát một tiếng, cảnh sắc trước sơn động tức thì biến đổi nghiêng trời lệch đất. Một tầng sương mù dày đặc che khuất tầm mắt bỗng nhiên lan tỏa, hai huynh đệ Hồng Chấn vừa lọt vào trong sương mù đã lập tức biến mất không còn tăm hơi.

Dương Viêm lại thay đổi thủ ấn, đánh ra vài đạo thánh nguyên. Trong màn sương mù lập tức truyền ra những tiếng va chạm liên tiếp cùng từng luồng năng lượng dao động kịch liệt.

Lần trước người của Từ gia đến, trận pháp do Dương Viêm bố trí chỉ là trận pháp phòng ngự, nhưng mấy ngày nay nàng đã bố trí thêm cả trận pháp công kích vào trong đó.

Chỉ dựa vào những trận pháp này thì không thể giết chết hai cường giả Phản Hư Cảnh, nhưng nếu có thêm Dương Khai tham gia, hai huynh đệ Hồng Chấn tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp.

La Khánh nhìn mà ngây người, đến lúc này hắn mới hiểu tại sao Dương Khai lại nói như vậy. Thì ra người ta thật sự không cần sự giúp đỡ của hắn, đại trận thần diệu kia hoàn toàn có thể vây khốn huynh đệ Hồng Chấn, thậm chí khiến bọn họ bị thương.

Còn về việc giết chết hai cường giả Phản Hư Cảnh, La Khánh không tin Dương Khai có thể làm được. Phản Hư Cảnh và Thánh Vương Cảnh là hai đại cảnh giới hoàn toàn khác biệt, cho dù là võ giả thiên tài đến đâu cũng không thể ở Thánh Vương Cảnh mà vượt cấp chiến thắng Phản Hư Cảnh được.

- Động thủ đi. - Dương Viêm lãnh đạm nói.

Dương Khai gật đầu, thanh trường kiếm cuồn cuộn ma diệm một lần nữa xuất hiện trên tay.

Không đợi hắn tiến vào trận pháp, từ phía xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng hét giận dữ:

- Dừng tay cho ta!

Nghe thấy thanh âm này, thân hình Tạ Hoằng Văn run lên, trên mặt hiện rõ vẻ kinh hoàng.

Tiền Thông đã tới!

Dương Khai khẽ nhíu mày, hắn không ngờ Tiền Thông lại đến nhanh như vậy. Không chút do dự, hắn lao thẳng vào trong trận pháp.

Vừa lọt vào màn sương mù, hắn liền lập tức tán đi ma diệm trường kiếm trên tay, rồi ép ra một giọt Kim Huyết. Bên trong giọt Kim Huyết tỏa ra dao động năng lượng và sinh cơ ngút trời, mặc dù bị trận pháp che giấu nhưng vẫn có một tia khí tức rò rỉ ra ngoài.

Hắn phải tốc chiến tốc thắng trước khi Tiền Thông đến nơi, nếu không một khi ông ta tới kịp, hắn sẽ không thể ra tay được nữa. Nhưng lực lượng "Thế" của cường giả Phản Hư Cảnh thực sự khiến hắn tò mò. Lúc này lại có đến hai tên Phản Hư Cảnh lọt vào trận pháp, chỉ cần giết được họ là có thể hấp thu cảm ngộ của họ đối với thiên đạo võ đạo, nói không chừng còn có thể nhân cơ hội này tìm hiểu được cái gọi là "Thế".

Một khi lĩnh ngộ được những điều này, Dương Khai sẽ như hổ thêm cánh. Cơ hội ngàn vàng như vậy, sao hắn có thể bỏ qua?

Về phần Tiền Thông, Dương Khai cũng không quá để tâm. Chỉ cần ông ta vẫn còn muốn kết giao với vị luyện khí đại sư sau lưng hắn, ông ta sẽ không trở mặt với hắn. Huống chi lần này hắn là người bị ép phải phản kích, không phải vô cớ giết người.

Vì vậy, hắn không chút tiếc rẻ, dùng một giọt Kim Huyết hóa thành một đạo kim quang chói lòa, bắn thẳng về phía hai huynh đệ Hồng Chấn.

Tốc độ của kim quang ban đầu cực nhanh, nhưng ngay sau đó lại như sa vào vũng lầy, tốc độ đột ngột giảm mạnh, run rẩy không ngừng.

Dương Khai biết, đây chính là do "Thế" của hai người kia ảnh hưởng.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!