Giọng nói ngọt ngào của Nữ Đấu Giá Sư vang lên một cách trôi chảy, khiến cho không khí trong phòng đấu giá lại được hâm nóng lên rất nhiều.
Tài phú kinh thiên, công pháp tuyệt đỉnh, bí bảo truyền thế, mỗi một món đều là thứ mà những người ngồi trong nhã gian muốn có.
Nhưng ai cũng biết, lời nàng nói tuy hay nhưng không đáng tin. Chỉ là một tấm bản đồ khiếm khuyết mà thôi, làm sao có thể dựa vào thứ này để tìm đến địa điểm chính xác, tìm hiểu xem ở đó cất giấu cái gì?
Nếu tấm bản đồ khiếm khuyết thực sự có giá trị to lớn, thì cũng sẽ không được lấy ra để đấu giá. Tụ Bảo Lâu có thế lực hùng mạnh, hiển nhiên đã tự mình tổ chức người đi tìm bảo tàng.
Nữ Đấu Giá Sư quan sát sắc mặt của mọi người, biết mục đích của mình đã đạt được, nên không giới thiệu thêm gì nữa, nở nụ cười, nói: – Tấm bản đồ khiếm khuyết này, giá khởi điểm là mười ngàn Thánh Tinh, xin mời chư vị!
Thậm chí nàng cũng không quy định mức tăng giá mỗi lần là bao nhiêu, tất nhiên là để cho mọi người tự do ra giá.
– Mười ngàn! Tuy chỉ là bản đồ khiếm khuyết, nhưng cũng không thể phủ nhận giá trị ẩn chứa trong đó. Hiện tại chưa tìm được những tấm bản đồ khiếm khuyết khác, không có nghĩa sau này cũng không tìm được. Dùng một vạn Thánh Tinh mua lại, biết đâu lại là một cơ duyên to lớn. Do vậy, khi Nữ Đấu Giá Sư vừa dứt lời đã có rất nhiều người báo giá.
Nữ Đấu Giá Sư mỉm cười, nhìn về người ngồi ở số 87 nói: – Vị bằng hữu số 87 này đã ra giá đầu tiên, những bằng hữu khác nếu muốn, xin mời tiếp tục tăng giá!
– Mười hai ngàn!
– Mười lăm ngàn!
Tiếng báo giá liên tiếp vang lên trong đại sảnh, trong nhã gian cũng đã có người báo giá, tuy nhiên mỗi lần báo giá đều tăng lên không nhiều, cùng lắm chỉ tăng thêm hai ba ngàn Thánh Tinh mà thôi.
Giá khởi điểm của bản đồ khiếm khuyết là mười ngàn, dần dần đã tăng lên năm mươi ngàn, tiếp theo là bảy mươi ngàn, tám mươi ngàn...
Sau tám mươi ngàn, không khí trong phòng đấu giá liền lắng xuống, không còn ai tiếp tục báo giá nữa.
Không ai lại điên rồ bỏ ra tám mươi ngàn Thánh Tinh để mua về một tấm bản đồ khiếm khuyết không rõ công dụng, giá trị thực sự của nó chỉ nằm ở việc chứa đựng thông tin mà thôi.
Dương Khai khẽ lắc đầu, đang định trò chuyện cùng Vũ Y, chợt nhận thấy vẻ mặt Dương Viêm có chút khác thường, liền khẽ hỏi: – Sao vậy?
Dương Viêm quay đầu lại nhìn hắn nói nhỏ: – Hình như muội cũng có một tấm bản đồ khiếm khuyết tương tự!
– Cái gì? Dương Khai kinh ngạc hỏi: – Muội chắc chứ?
Dương Viêm gật đầu, thái độ nghiêm túc.
– Tám mươi hai ngàn! Dương Khai không chút chần chừ, lập tức ra giá. Sau khi ra giá xong mới sững sờ, chợt nhớ ra mình không hề có nhiều Thánh Tinh đến thế, không khỏi vô cùng lúng túng.
Giá đã báo ra tất nhiên không thể thay đổi. Nếu thật sự như vậy sẽ bị người của Tụ Bảo Lâu ném ra ngoài, đến lúc đó sẽ xấu hổ mất hết mặt mũi.
Không khí lắng xuống một lúc lâu lại được Dương Khai hâm nóng lên. Nữ Đấu Giá Sư xinh đẹp cũng tươi cười rạng rỡ, nhìn về phía nhã gian bên này cao giọng nói: – Bằng hữu nhã gian Bính số 13 đã ra giá tám mươi hai ngàn, có ai ra giá cao hơn không?
Trong khi vẻ mặt của Dương Khai còn đang lúng túng, phía dưới lại lần nữa vang lên tiếng báo giá, giải vây cho tình thế lúng túng của hắn.
– Một trăm ngàn!
Dương Khai nhanh chóng phát hiện, sau khi người này báo giá, trong nháy mắt đã có vô số luồng thần thức tập trung vào người đó. Kẻ có thể kiên quyết tranh đoạt một tấm bản đồ khiếm khuyết chỉ có hai loại khả năng: một là không bận tâm đến một trăm ngàn Thánh Tinh để đổi lấy một cơ duyên, hai là bản thân hắn còn sở hữu một tấm bản đồ khiếm khuyết khác.
Sau khi ra giá một trăm ngàn, người này cũng cảm thấy có chút không ổn, lập tức cúi thấp đầu, nhưng hình dáng của hắn đã sớm bị người ta nhớ kỹ, bây giờ muốn che giấu cũng đã muộn.
Dương Khai cũng đã nhớ kỹ hình dạng của hắn, đó là một nam nhân trung niên thực lực không cao, cảnh giới chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh mà thôi, nhìn qua cũng không phải là người giàu có gì.
Chẳng lẽ người này cũng sở hữu bản đồ khiếm khuyết? Dương Khai thầm nghĩ.
Dương Khai có thể khẳng định, chẳng những hắn có suy nghĩ như vậy, mà rất nhiều người cũng có ý nghĩ đó. Một khi tên này ra khỏi Tụ Bảo Lâu, e rằng sẽ bị rất nhiều người để mắt, tấm bản đồ khiếm khuyết này hoàn toàn là một mầm họa.
Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai liền âm thầm kinh hãi, may mà người này đã giải nguy cho mình, nếu không, kẻ bị để mắt không phải hắn mà là mình.
Tuy nhiên, không ngờ Dương Viêm cũng có một tấm bản đồ khiếm khuyết như vậy, nếu ghép hai tấm bản đồ khiếm khuyết lại với nhau, không chừng sẽ lần ra chút đầu mối. Dương Khai thầm tính toán, có nên đoạt lấy tấm bản đồ khiếm khuyết từ tay tên kia hay không? Nếu muốn cướp đoạt, phải dùng thủ đoạn gì? Tốt nhất là không nên để người khác phát hiện.
Lỡ như đúng như lời Nữ Đấu Giá Sư nói, bản đồ khiếm khuyết kia chứa đựng thông tin về nơi cất giấu kho báu...
Trên đài cao, âm thanh của Nữ Đấu Giá Sư lần nữa vang lên: – Một trăm ngàn, có ai ra giá cao hơn không? Một trăm ngàn lần thứ nhất... Một trăm ngàn lần thứ hai...
Sau khi lặp lại ba lần mà vẫn không có ai ra giá, cuối cùng, bản đồ khiếm khuyết cũng được trung niên nam tử kia mua với giá một trăm ngàn Thánh Tinh. Tấm bản đồ khiếm khuyết được trao cho hắn, giao dịch hoàn tất.
Sau khi có được bản đồ khiếm khuyết, trung niên nam tử kia lại "như ngồi trên đống lửa", nhất định là bây giờ hắn rất muốn rời khỏi chốn thị phi này. Nhưng hắn cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể miễn cưỡng ngồi yên tại chỗ.
Biểu hiện của hắn như vậy càng khiến cho người khác nghi ngờ hắn có một tấm bản đồ khiếm khuyết khác.
Hội đấu giá còn đang tiến hành, bỗng nhiên một trong hai nữ đệ tử của Ảnh Nguyệt Điện trong phòng Dương Khai chợt lấy ra la bàn bí bảo dùng để truyền tin, sau khi dùng thần niệm tiếp nhận tin tức, liền mỉm cười nói: – Dương công tử, Trưởng lão Tiền đang đợi bên ngoài.
– Mời ông ấy vào. Đúng lúc Dương Khai cũng đang muốn tìm Tiền Thông, không ngờ ông ta lại tự động tìm đến hắn trước.
Nữ đệ tử kia thưa vâng rồi đi tới cửa phòng mở ra, quả nhiên Tiền Thông đang cười híp cả mắt chờ ở bên ngoài.
Bất cứ người nào không tốn quá nhiều công sức đã có thể thu về ba mươi triệu Thánh Tinh cũng sẽ cười toe toét như Tiền Thông vậy. Về chuyện Nhan Bùi tiết lộ thông tin khiến hắn mất đi tiên cơ, Trưởng lão Tiền đã không còn để tâm nữa.
Ba mươi triệu Thánh Tinh này, nếu như Ảnh Nguyệt Điện còn không đấu giá thắng người khác, Tiền Thông cũng không còn gì để nói.
– Dương hiền điệt, Tiền mỗ bận chút việc, đến tận bây giờ mới thoát thân, không tiếp đón được chu đáo, mong hiền điệt đừng trách! Tiền Thông chắp tay, khách khí nói.
– Trưởng lão Tiền quá lời rồi, nếu không có Trưởng lão Tiền can thiệp, chúng ta đã không có tư cách ngồi ở đây rồi. Dương Khai cười ha hả, vừa nói vừa mời Tiền Thông ngồi xuống bên cạnh.
Tiền Thông phẩy tay áo nói:
– Tiền mỗ còn phải đi chủ trì việc đấu giá của Ảnh Nguyệt Điện, không tiện quấy rầy hiền điệt. Lần này cố ý đến đây là để cảm tạ hiền điệt.
– Cảm tạ ta? Dương Khai ngơ ngác không hiểu hắn đang nói gì.
– Đúng vậy, cảm tạ hiền điệt đã tạo cơ hội cho Ảnh Nguyệt Điện chúng ta thu về một khoản lợi nhuận khổng lồ. Đây là chút thành ý của Ảnh Nguyệt Điện, xin hiền điệt chớ từ chối.
Dương Khai không lập tức nhận lấy, mà nhìn Trưởng lão Tiền nói: – Trưởng lão Tiền, có thể nói rõ ràng một chút được không? Quả thật ta không biết mình đã đem lại lợi ích gì cho Ảnh Nguyệt Điện.
Lời nói của Trưởng lão Tiền rất sâu xa, hắn nói rằng đây là tâm ý của Ảnh Nguyệt Điện, cũng có nghĩa hắn không tặng với danh nghĩa cá nhân mà là đại diện cho Ảnh Nguyệt Điện, tự dưng lại đồng ý hưởng lợi từ một thế lực lớn như vậy, Dương Khai cảm thấy không an tâm.
Hơn nữa mấy vật phẩm đấu giá mình đem tới, chỉ có thể nói rằng người được lợi là Tụ Bảo Lâu, còn đối với Ảnh Nguyệt Điện căn bản không có chút lợi ích nào.
Dường như Tiền Thông cũng biết Dương Khai không thích chịu ân tình của người khác, lần trước bản thân ông ấy đã tặng một viên Sắc Vi Đan trị thương cũng bị hắn từ chối, lần này nếu hắn không nói rõ ràng, khẳng định Dương Khai sẽ không nhận chiếc nhẫn không gian này.
Cân nhắc một lúc, Tiền Thông liền nói:
– Chuyện là thế này, khi hiền điệt vừa đem mấy vật phẩm vô giá tới đây để đấu giá, các thế lực đến trước chưa chuẩn bị đầy đủ, bất đắc dĩ, bọn họ chỉ có thể mượn trận pháp không gian của Thiên Vận Thành chúng ta để quay về tông môn gom góp Thánh Tinh. Lão phu thu lộ phí của bọn họ hơi cao một chút, khụ khụ, cho nên khoản lộ phí thu được lần này có công lao của hiền điệt rất lớn. Tuy nhiên dù sao đó cũng là tài sản của Ảnh Nguyệt Điện, lão già ta cũng không dám cho cậu nhiều, chỉ có chút ít này, hiền điệt cũng không nên từ chối nữa.
Dương Khai ngạc nhiên, không ngờ kiểu làm ăn này mà Trưởng lão Tiền cũng nghĩ ra, trong lòng vô cùng kính nể, thầm nghĩ việc này không biết sẽ đắc tội với bao nhiêu người. Chẳng trách vừa rồi hắn thấy người ở nhã gian chữ Giáp, chữ Ất ra vào liên tục, thì ra là đi về gom góp Thánh Tinh.
Giá trị của những vật phẩm đấu giá mình đem tới cao bao nhiêu, trong lòng Dương Khai biết rõ. Lúc này nghe Trưởng lão Tiền nói vậy, hắn lập tức hiểu ra, quả thật là có công lao của mình trong đó.
Dương Khai cũng không từ chối nữa mà thoải mái nhận lấy nhẫn không gian, cười to nói: – Nếu như thế, vậy vãn bối xin không khách khí. Vãn bối còn đang định tìm Trưởng lão Tiền mượn ít Thánh Tinh để xoay sở, bây giờ xem ra không cần nữa rồi.
Quả thật vừa rồi hắn muốn tìm Tiền Thông mượn ít Thánh Tinh, hắn vốn không có ý định tham gia đấu giá, bỗng đâu lại xuất hiện một tấm bản đồ khiếm khuyết khiến Dương Khai nhận ra rằng, lỡ như lúc thật sự xuất hiện thứ mình cần mà lại không có Thánh Tinh để đấu giá, rơi vào hoàn cảnh đó thì thật đúng là bần cùng. Hơn nữa thấy Vũ Y và Dương Viêm hăng hái cổ vũ như thế, Dương Khai cảm thấy đây chính là lúc để các nàng tham dự.
Đúng là nghĩ gì được nấy, Tiền Thông giống như đã biết trước vậy, liền đưa Thánh Tinh tới cho hắn.
Điều này làm cho Dương Khai hết sức mừng rỡ.
Tiền Thông cũng cười nói: – Chỉ cần vật phẩm đấu giá không quá mức quý giá, số Thánh Tinh này cũng đủ cho hiền điệt sử dụng rồi.
Ông ấy không nói rõ là bao nhiêu, Dương Khai cũng không hỏi kỹ. Chuyện như vậy tự hiểu với nhau là được rồi, không nhất thiết phải công khai. Dù sao Tiền Thông cũng đã nói, đó là tài sản của Ảnh Nguyệt Điện, ông ấy có thể làm chủ cho Dương Khai một chút đã là đáng quý lắm rồi.
Đúng lúc này, trên đài đấu giá Nữ Đấu Giá Sư cao giọng nói: – Vật phẩm đấu giá tiếp theo tin rằng mọi người đều sẽ cảm thấy vô cùng hứng thú. Mời các vị bằng hữu chuẩn bị sẵn sàng để đấu giá!
Vừa dứt lời, Dương Khai liền cảm nhận được rõ ràng, không khí trong các nhã gian đã trở nên ngưng trọng. Hiển nhiên bọn họ nghe phong phanh về vật phẩm này, nhưng còn những võ giả trong đại sảnh thì lại không hề hay biết gì, vẫn mong ngóng như thường.
Nữ đệ tử mặc trang phục cung đình phụ trách việc bưng bê vật phẩm đấu giá lần nữa xuất hiện, trên khay đặt một bình ngọc tinh xảo. Nữ Đấu Giá Sư cầm bình ngọc lên, mở nắp, dường như hơi kích động, cao giọng nói:
– Vật phẩm đấu giá lần này là một viên Ngưng Hư Đan!
Quả nhiên, Nữ Đấu Giá Sư vừa dứt lời, toàn trường đã ầm ĩ vì phấn khích, Nữ Đấu Giá Sư xinh đẹp mỉm cười quan sát, phản ứng của mọi người khiến nàng rất hài lòng.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn