Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1157: CHƯƠNG 1157: TRĨ THẠCH VÀ BA ĐẠI CẤM ĐỊA

Mọi người chỉ cho rằng Dương Khai tiêu tiền như nước, mua những vật hiếm lạ về sưu tầm. Nhưng chỉ có Vũ Y và Dương Viêm mới hiểu rõ, Dương Khai sẽ không vì lý do này mà hành động. Bởi lẽ, khi đệ tử Tụ Bảo Lâu đưa hòn đá đến, biểu lộ của Dương Khai rõ ràng vô cùng kích động, thậm chí còn ẩn chứa một tia cổ quái khó tả.

Một lát sau, một cô gái mặc cung trang của Tụ Bảo Lâu đưa khối đá lạ vào phòng Bính số 13. Dương Khai đưa 15 vạn thánh tinh, say sưa thưởng lãm khối đá này, sau đó mới thu vào nhẫn không gian.

Dương Viêm kề sát lại gần, nhỏ giọng hỏi:

- Huynh biết đây là thứ gì sao?

- Không biết.

Dương Khai lắc đầu.

- Không biết huynh còn mua nó?

Dương Viêm trợn trắng mắt, không biết nói gì cho phải.

- Tuy huynh không rõ nó là gì, nhưng huynh biết công dụng của nó.

Dương Khai trịnh trọng nói. Nếu không biết nó có chỗ dùng, làm sao Dương Khai lại mua nó? Mười lăm vạn thánh tinh thượng phẩm không phải con số nhỏ, dù hiện tại có dư dả cũng không thể phung phí như vậy.

- Huynh có chỗ dùng?

Dương Viêm nhíu mày, bỗng nhiên khẽ hô:

- Huynh có Kỳ Trùng Dị Trĩ?

- Kỳ Trùng Dị Trĩ?

Dương Khai không hiểu nhìn nàng, trong lòng khẽ động, khẽ nói:

- Có phải muội cũng biết tảng đá này để làm gì?

Dương Viêm khẽ gật đầu.

Dương Khai kinh ngạc không thôi. Ngay cả rất đông đại sư giám định của Tụ Bảo Lâu cũng không nhìn ra được lai lịch của tảng đá quái lạ này, ở chỗ này có đông đảo cường giả cũng không nhìn ra dấu vết gì. Dương Viêm mới bao nhiêu tuổi, làm sao lại nhận ra?

Hơn nữa nàng còn là luyện khí sư Hư cấp, lại là đại sư trận pháp, cô nàng này toàn thân đều toát ra vẻ thần bí.

Đã sớm đoán được Dương Viêm là người có chuyện xưa, hiện giờ xem ra quả là thế.

- Rốt cuộc hòn đá này là gì?

Dương Khai nhỏ giọng hỏi, Vũ Y cũng nghiêng tai lắng nghe.

- Trĩ Thạch!

Dương Viêm nói hai từ.

- Nó không có tác dụng với ai, chỉ có thể dùng để bồi dưỡng Kỳ Trùng Dị Trĩ. Đây là thứ rất hiếm, bình thường khó gặp, bên trong tích lũy năng lượng kỳ diệu. Loại năng lượng này không thể dùng để luyện khí, võ giả cũng không thể hấp thu. Nhưng một khi cho Kỳ Trùng Dị Trĩ nằm trên đó, sẽ làm chúng trưởng thành nhanh chóng, cho nên muội mới hỏi có phải huynh có Kỳ Trùng Dị Trĩ.

Dương Khai bừng tỉnh đại ngộ, lập tức hiểu ra vì sao khi khối đá lạ này xuất hiện, đám Phệ Hồn Trùng vẫn luôn ẩn mình trên bảo đảo sáu màu trong thức hải của hắn lại đột nhiên trở nên náo loạn, hưng phấn tột độ.

Phệ Hồn Trùng là dị trùng thượng cổ, tự nhiên coi như một loại Kỳ Trùng Dị Trĩ. Ban đầu Phệ Hồn Trùng được hắn thu phục ở Thông Huyền đại lục, vẫn nằm yên trên bảo đảo sáu màu trong thức hải của Dương Khai, được Lục Thải Ôn Thần Liên nuôi dưỡng.

Năm đó khi mới có chúng, chúng cũng không quá mạnh, chỉ có thể xưng bá trong cảnh giới dưới Nhập Thánh Cảnh. Võ giả Siêu Phàm Cảnh mà bị bọn chúng xâm nhập thức hải, lập tức sẽ chết ngay.

Sau đó trải qua một lần cắn nuốt biến dị quy mô lớn, lại được Lục Thải Ôn Thần Liên nuôi dưỡng nhiều năm, Phệ Hồn Trùng đã mạnh hơn nhiều, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn đối phó được võ giả Nhập Thánh Cảnh. Cường giả Thánh Vương Cảnh có thể thoải mái tiêu diệt chúng. Khi thực lực Dương Khai tăng tiến, đám Phệ Hồn Trùng này dần trở nên vô dụng.

Dương Khai cũng không hề từ bỏ chúng, vẫn tùy ý để chúng sinh sôi nảy nở.

Nếu không phải hôm nay khối Trĩ Thạch này xuất hiện, khiến cho Phệ Hồn Trùng đột nhiên có phản ứng bất thường, thậm chí Dương Khai còn quên mất sự tồn tại của chúng.

Chính vì Phệ Hồn Trùng hưng phấn, Dương Khai mới âm thầm mua lấy Trĩ Thạch.

Bây giờ nghe Dương Viêm giải thích, Dương Khai lập tức hiểu được mình mua được bảo vật quý giá, mười lăm vạn thánh tinh này quả không uổng phí. Nếu như Trĩ Thạch thật sự có thể khiến Phệ Hồn Trùng tiến hóa, thăng cấp nữa, có thể để chúng đối phó Thánh Vương Cảnh, đối phó Phản Hư Cảnh, vậy chúng sẽ có tác dụng rất lớn.

- Huynh có Kỳ Trùng Dị Trĩ gì?

Dương Viêm tò mò hỏi.

- Trở về rồi nói cho muội.

Dương Khai mỉm cười thần bí.

Dương Viêm ánh mắt quái dị nhìn hắn, cũng không nói nữa.

- Mau nhìn kìa, Song Xoa Thứ đã được đưa ra đấu giá!

Bỗng nhiên Vũ Y hưng phấn hô lên. May mà nàng cũng biết không được tiết lộ đây là do Dương Viêm luyện chế, nên không dám gọi thẳng tên Dương Viêm.

Dương Khai cùng Dương Viêm liền nhìn lên đài cao, quả nhiên thấy được Song Xoa Thứ long trọng xuất hiện, mà còn không chỉ một món bí bảo Hư cấp đơn thuần.

Một loạt 12 cô gái mặc kiểu cung nữ, mỗi người nâng một cái khay ngọc, trên mỗi khay ngọc đều đặt một món bí bảo, toàn là Hư cấp hạ phẩm. Quầng sáng lưu chuyển, linh khí tràn ngập, lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

Mỹ phụ Đấu giá sư lại mỉm cười nói:

- Vật đấu giá đợt này, mọi người đều đã thấy rõ. Không sai, chính là 12 món bí bảo Hư cấp hạ phẩm. Các vị ngồi đây cũng hiểu, không bao lâu nữa Lưu Viêm Sa Địa, một trong ba đại cấm địa của U Ám Tinh sẽ mở ra. Đây là thiên đại cơ duyên hiếm gặp trăm năm có một. Muốn vào Lưu Viêm Sa Địa nhất định phải có đủ thực lực, chẳng những phải có đủ thực lực, còn phải có trang bị đầy đủ. Mà 12 món bí bảo Hư cấp hạ phẩm này chính là do Tụ Bảo Lâu cố ý sưu tầm, chuẩn bị cho Lưu Viêm Sa Địa sắp mở ra, nhằm giúp chư vị tăng cường thủ đoạn hộ mệnh và tìm kiếm bảo vật. Số lượng bí bảo Hư cấp trên U Ám Tinh không nhiều, Tụ Bảo Lâu vì sưu tầm 12 món bí bảo này cũng phải hao phí tâm huyết, không ít đệ tử đã phải bỏ mạng...

Mỹ phụ Đấu giá sư thao thao bất tuyệt trên đài cao, Dương Khai nhíu mày, nhìn sang Vũ Y, tò mò hỏi:

- Cái gì là ba đại cấm địa?

Vũ Y hé môi cười:

- Huynh mới đến U Ám Tinh chưa lâu, tự nhiên chưa nghe nói qua. Ba đại cấm địa này đều là những tồn tại hung danh vang dội trên U Ám Tinh, khiến người ta nghe danh đã biến sắc. Chỗ đầu tiên là Lưu Viêm Sa Địa mà cô ta đã nói, diện tích rộng lớn vô ngần, quanh năm bị nhiệt độ cao bao phủ, ngay cả màn hơi nóng bên ngoài cũng không phải sức người có thể chống đỡ. Từng có cường giả Phản Hư Cảnh cậy vào thực lực cường đại, muốn xông vào Lưu Viêm Sa Địa tìm kiếm bảo vật. Thế nhưng, dù thực lực hắn có mạnh đến đâu, chuẩn bị đầy đủ đến mấy, vừa mới đặt chân vào Lưu Viêm Sa Địa liền bị hòa tan, ngay cả bí bảo hộ thân cũng tan chảy thành tro bụi.

- Lợi hại như thế sao?

Dương Khai kinh hãi.

- Phải, đó chỉ là nhiệt độ bên ngoài. Nghe nói đi vào bên trong, ngay cả cường giả Hư Vương Cảnh cũng khó lòng chống đỡ. Tuy nhiên đây chỉ là nghe đồn, trên U Ám Tinh không có Hư Vương Cảnh, không ai biết Hư Vương Cảnh có năng lực đến cỡ nào.

Vũ Y cười duyên.

- Sao nữ nhân kia lại nói Lưu Viêm Sa Địa sắp mở ra?

Dương Khai cau mày. Nếu như Lưu Viêm Sa Địa thật là chỗ đi vào chết chắc, ai lại ngu ngốc tự tìm đường chết? Chẳng lẽ có ai chê mình sống quá lâu sao?

- Bởi vì chỗ đó cứ cách một thời gian, uy lực nhiệt độ cao sẽ giảm mạnh. Thời gian này không cố định, có thể mấy chục năm, có thể là mấy trăm năm. Một khi màn nhiệt độ cao yếu đi, võ giả có thể đi vào trong. Muội đã xem trong điển tịch gia tộc, dường như Lưu Viêm Sa Địa mở ra lần trước đã là chuyện 400 năm trước, cho nên trong đó đã có 400 năm không ai đi vào.

Ánh mắt Dương Khai sáng ngời. Một nơi mà bốn trăm năm không người đặt chân, há chẳng phải ẩn chứa vô số kỳ trân dị bảo sao? Khó trách mỹ phụ Đấu giá sư kia nói đây là thiên đại cơ duyên.

Dương Khai lại biết, có rất nhiều kỳ trân dị bảo đều thích sinh trưởng trong môi trường nóng bức, càng nóng lại càng sinh trưởng mạnh. Nói không chừng trong Lưu Viêm Sa Địa có những thứ đó.

Tuy nhiên điều khiến hắn động lòng không phải những kỳ trân dị bảo kia, mà chính là môi trường nhiệt độ cực cao nơi đó, vô cùng thích hợp để hắn luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy.

Tông Ngạo trên Vũ Bộc Tinh đã từng nói, muốn luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy, nhất định phải tìm được chỗ có nhiệt độ cực cao.

Hắn có hơn 20 giọt Huyền Âm Quỳ Thủy, vật liệu luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy cũng đã thu thập đủ, hiện tại chỉ còn thiếu một nơi thích hợp mà thôi. Lưu Viêm Sa Địa chắc chắn là nơi phù hợp yêu cầu của hắn.

Chỉ cần luyện hóa được một giọt, thực lực của hắn ắt sẽ tiếp tục tăng tiến vượt bậc.

Vũ Y tiếp tục nói:

- Cấm địa thứ hai là Đế Uyển, nghe nói chỗ đó từng là hậu hoa viên của Tinh Vực Đại Đế.

Dương Khai cả kinh:

- Tinh Vực Đại Đế?

- Không sai, một nhân vật truyền kỳ hùng mạnh. Nghe nói ở rất nhiều năm trước, toàn bộ Hằng La Tinh Vực đều nằm trong sự khống chế của một vị Tinh Vực Đại Đế. Đáng tiếc không biết sao, vị Tinh Đế này biến mất, không ai biết hắn đi nơi nào.

Trong lòng Dương Khai nổi sóng. Trước kia hắn có nghe qua lời đồn về Tinh Đế, khi ở Huyền Không đại lục đã nghe Thần Đồ nói qua. Khi đó hắn còn không chú ý, cảm thấy cái gọi là Tinh Đế chỉ là lời đồn thổi hư ảo. Nhưng bây giờ xem ra, có lẽ thật sự có kỳ nhân. Bởi vì ngay cả hành tinh tu luyện hoang vu như U Ám Tinh cũng có truyền thuyết như vậy, chắc chắn không phải lời đồn vô căn cứ.

Tinh Đế đó, quản lý cả một tinh vực, vậy thì lực lượng hùng mạnh đến nhường nào?

Đừng nói Tinh Đế, ngay cả Tinh Chủ, Dương Khai cũng chưa thấy qua, chỉ biết muốn làm Tinh Chủ thì tối thiểu cũng phải có tu vi Hư Vương Cảnh, còn phải mạo hiểm đi dung hợp căn nguyên tinh tú. Một khi thất bại, Hư Vương Cảnh cũng chỉ có một chữ chết.

- Lưu Viêm Sa Địa vẫn luôn tồn tại, chỉ là không ai tiến vào. Nhưng mà Đế Uyển lại ẩn hiện vô tung, không ai biết nó ở đâu, ngẫu nhiên hiển hiện, dẫn tới không ít người đi vào, nhưng không một ai có thể sống sót trở ra. Chỉ có ở những tình huống đặc biệt, Đế Uyển mới có thể ổn định lại, một khi ổn định, vậy sẽ là một hồi thiên đại cơ duyên!

Dương Khai nghe mà tâm tình kích động. Hậu hoa viên của Tinh Đế, khiến người ta vừa nghe đã biết bên trong ẩn chứa vô số kỳ trân dị bảo, dẫn dụ vô số cường giả thèm khát.

- Cấm địa thứ ba là ở trên biển, một hòn U Hồn Đảo, cũng cực kỳ hung hiểm khôn lường. Nếu nói Lưu Viêm Sa Địa vẫn luôn tồn tại, Đế Uyển ngẫu nhiên hiển hiện, vậy U Hồn Đảo lại càng không có dấu vết để tìm kiếm. Không ai thấy nó, cũng không có ai tìm được nó, những ai từng nhìn thấy nó đều đã bỏ mạng.

Vũ Y nói mà âm khí bủa vây, khiến Dương Viêm không khỏi rùng mình, bởi lá gan của nàng ta vốn dĩ rất nhỏ.

- Nếu chưa ai thấy, vậy làm sao người ta biết đó là U Hồn Đảo?

Dương Khai nhíu mày. Trong ba đại cấm địa, hắn cảm thấy chỗ này không đáng tin nhất.

Vũ Y cười nhạt:

- Nếu đã tồn tại, ắt có lý do của nó. Nếu mọi người đều biết đến U Hồn Đảo, vậy nó nhất định là có thật.

Dương Khai không dây dưa thêm về vấn đề này, tuy nhiên Lưu Viêm Sa Địa sắp mở ra lại làm cho hắn rất hưng phấn, không nơi nào thích hợp để luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy hơn nơi đây.

Tông Ngạo đã nói, lúc luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy, chỉ cần ở trong phạm vi chịu đựng của mình, nhiệt độ môi trường càng cao càng tốt. Nhiệt độ càng cao, càng có thể kích phát lực lượng của Huyền Âm Quỳ Thủy.

Đến lúc đó, liệu có nên đi một chuyến hay không? Dương Khai âm thầm tính toán.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!