Bí bảo Bách Nhạc Đồ tuy là vật phẩm chuyên dùng để đơn đả độc đấu, nhưng cũng vô cùng thích hợp khi dùng để đồ sát quần ma.
Tám ngọn núi hư ảo kia thoạt nhìn mờ mịt hư ảo, nhưng mỗi một tòa đều nặng tựa núi lớn. Chẳng cần uy thế gì, chỉ việc nện xuống cũng đã uy lực ngập trời. Sau khi được Dương Khai điên cuồng rót Thánh Nguyên vào trong, hư ảnh ngọn núi đập xuống đã mang theo một tia khí tức Ma Diệm. Trong khoảnh khắc, cả sơn cốc chấn động kịch liệt, vô số Hỏa Linh Thú ùn ùn kéo đến, rồi từng đàn từng đàn tan biến trong hư vô.
Đây là lần đầu tiên Dương Khai vận dụng Bách Nhạc Đồ, chợt nhận ra bí bảo này có tác dụng cực lớn, ít nhất cũng nhanh hơn nhiều so với việc hắn tự tay dùng Huyền Thiên Kiếm hay Tru Thiên Mâu để đồ sát Hỏa Linh Thú. Do đó, hắn lập tức thu trường kiếm Ma Diệm, chuyên tâm phóng thích uy lực của Bách Nhạc Đồ.
"Rầm rầm oành..."
Tiếng vang kịch liệt từ trong sơn cốc truyền ra, vang vọng chói tai.
Cùng lúc đó, ở cùng phương hướng mà Dương Khai tới đây, có một nhóm ba người xuất hiện ở cửa sơn cốc. Trong ba người có hai người là Thánh Vương tam tầng cảnh, một người khác là Thánh Vương nhất tầng cảnh, mà xét theo vị trí ba người đi đứng, thì hai người Thánh Vương tam tầng cảnh lại bảo vệ vị võ giả nhất tầng cảnh đó ở giữa.
Khi đi tới sơn cốc, võ giả đi ở phía trước nhất bỗng nhiên dừng lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh nghi, đầy nghi hoặc nhìn vào bên trong sơn cốc.
Hắn không đi, hai người phía sau tự nhiên cũng đều ngừng lại, đứng ở phía sau võ giả cảnh giác bốn phía. Nhưng thanh niên vóc người thấp bé bị bọn họ bảo vệ ở giữa lại tỏ vẻ thờ ơ, thỉnh thoảng ngó đông ngó tây, dường như hắn không phải đang trải qua hiểm nguy tại Lưu Viêm Sa Địa, mà là đến đây để du ngoạn vậy.
Một mực dò xét ở trước sơn cốc trong khoảng thời gian uống cạn chung trà, ba người không hề có ý tiếp tục đi tới. Thanh niên vóc người thấp bé ấy không nhịn được thúc giục người phía trước: - Tạ Dũng, ngươi cứ nhìn ngó gì mãi thế, mau đi thôi.
Võ giả bị gọi là Tạ Dũng nghe vậy quay đầu đáp lời thanh niên:
- Thiếu gia tạm thời chờ một lát, trong sơn cốc này dường như có điều bất thường.
Nói xong, hắn lại vẫy tay về phía võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh đi sau cùng, đợi đến khi kẻ này đi lên phía trước, hai người bắt đầu cùng nhau dò xét, thỉnh thoảng lại khẽ giọng trao đổi điều gì đó.
Thanh niên kia thấy bọn họ có bộ dáng thận trọng lạ thường như vậy, bất mãn hừ lạnh một tiếng: - Các ngươi chẳng phải là quá cẩn trọng rồi sao! Dọc đường đi tới đây, căn bản không gặp phải nguy hiểm đáng kể nào. Mấy con Hỏa Linh Thú nhảy ra chẳng phải đã bị bản thiếu gia dễ dàng đánh chết sao? Ta thấy Lưu Viêm Sa Địa này căn bản là hữu danh vô thực, bên ngoài đồn thổi nó hung hiểm đến mức nào, rõ ràng chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ, hù dọa kẻ yếu bóng vía, đáng tiếc lại không thể dọa được bản thiếu gia!
Thanh niên này không ngờ chính là Tạ Hoằng Văn trước từng có ân oán với Dương Khai. Ngoài ra, hai võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh tự nhiên cũng là võ giả do Tạ gia phái tới phụ trách hộ vệ hắn.
Tiền Thông trước đây còn đặc biệt nói với Dương Khai, rằng hai võ giả này không phải là người của Ảnh Nguyệt Điện.
Nghe Tạ Hoằng Văn nói như thế, Tạ Dũng và tên võ giả khác liếc nhau, đều thầm lắc đầu. Bọn họ đều biết Tạ Hoằng Văn quen sống an nhàn, căn bản không hề biết thế giới bên ngoài hiểm ác đến mức nào. Hơn nữa, mấy ngày nay quả thật không gặp phải nguy hiểm gì, cho nên Tạ Hoằng Văn mới coi thường nơi này đến thế.
Bọn họ tuy cũng chưa từng đi vào Lưu Viêm Sa Địa, nhưng nếu như nơi đây là một trong ba đại cấm địa của U Ám Tinh, thì chắc chắn nó phải có nét quỷ dị riêng.
Nếu là người khác nói như vậy, hai người căn bản không thèm để ý tới. Coi thường trình độ hung hiểm của chỗ này, nếu sơ suất mà bỏ mạng thì cũng đáng đời. Nhưng bọn họ dù sao gánh vác trọng trách hộ vệ Tạ Hoằng Văn, đến lúc đó Tạ Hoằng Văn lỡ chết bởi vì khinh thường, bọn họ về tới Tạ gia cũng sẽ khó tránh khỏi hậu quả khôn lường.
Võ giả mặt vuông chữ điền cảm thấy cần phải giải thích với Tạ Hoằng Văn một phen, ngẫm nghĩ rồi nghiêm túc nói: - Thiếu gia, nơi này dù sao cũng là chỗ phía ngoài nhất của Lưu Viêm Sa Địa, hơn nữa chúng ta trước đây có thể xem là có vận khí tốt, đụng phải Hỏa Linh Thú đều chỉ là bậc năm bậc sáu, thiếu gia dùng thần uy đánh chết bọn chúng tự nhiên không thành vấn đề.
Tạ Hoằng Văn nghe lời khen ngợi, sắc mặt bất mãn cuối cùng cũng dịu đi nhiều, vẻ mặt kiêu căng tự mãn, cho rằng mình là độc tôn thiên hạ.
Nhưng giọng điệu của võ giả chợt chuyển, nói tiếp: - Nhưng thiếu gia à, ở chỗ này nhất định không thể coi thường, trừ mấy con Hỏa Linh Thú bậc năm bậc sáu chúng ta đụng phải kia, còn có bậc bảy, bậc tám...
Tạ Hoằng Văn nghe đến đó, liếc mắt khinh thường, nhìn chằm chằm vào võ giả mặt vuông chữ điền cười lạnh nói: - Tạ Quân, ngươi chẳng phải là quá coi thường bản thiếu rồi sao. Trên người bản thiếu có nhiều bí bảo, thần thông tinh diệu, chớ nói chi Hỏa Linh Thú bậc bảy, bậc tám, dù là bậc chín thì có đáng gì? Bản thiếu vẫn sẽ dễ dàng đồ sát! Bản thiếu còn đang sợ là không gặp được Hỏa Linh Thú cấp cao này, ngươi tìm mấy con đến đây cho bản thiếu, bản thiếu giết cho ngươi xem!
Hắn tỏ vẻ không thể chờ đợi, muốn chứng minh bản thân mình.
Tạ Dũng và Tạ Quân mặt ngoài thản nhiên không đổi sắc, nhưng trong lòng quả thực chỉ muốn mắng Tạ Hoằng Văn một trận xối xả.
Đã sớm nghe nói Tạ Hoằng Văn là một kẻ ngu ngốc, cho tới bây giờ bọn họ mới phát hiện lời đồn đại bên ngoài quả thực chỉ miêu tả hời hợt sự ngu xuẩn của vị thiếu gia này.
Hắn chỉ là một Thánh Vương nhất tầng cảnh, đừng nói chi giết Hỏa Linh Thú bậc chín, cho dù là bậc bảy bậc tám cũng có thể dễ dàng miểu sát hắn. Buồn cười hắn còn khoác lác như vậy, chẳng lẽ không sợ gió lớn thổi đứt lưỡi sao.
Không thể nói lý lẽ với kẻ ngu xuẩn, Tạ Quân và Tạ Dũng biết thời thế mà phụ họa vài câu, khiến Tạ Hoằng Văn cảm thấy rất hài lòng, cũng không truy cứu việc bọn họ dừng lại ở đây nữa, liên tục gật đầu nói: - Các ngươi yên tâm, chỉ cần lần này có thể giúp cho bản thiếu báo thù rửa hận, sau khi trở về ta nhất định sẽ nói cha ta viết thư cho gia chủ, khi ấy sẽ không thiếu chỗ tốt cho các ngươi.
Mắt Tạ Quân và Tạ Dũng sáng rực, vội vàng gật đầu vâng dạ.
Bọn họ sở dĩ tiếp nhận nhiệm vụ khó nhằn này, chính là vì phụ thân Tạ Lệ của Tạ Hoằng Văn đã hứa rằng sau khi việc thành công, sẽ thù lao cho bọn họ một khoản lớn, mỗi người ba trăm ngàn Thánh Tinh, bằng không ai lại chịu cùng tên Tạ Hoằng Văn này chạy tới Lưu Viêm Sa Địa làm gì chứ?
Hơn nữa, lấy được thứ gì trong Lưu Viêm Sa Địa, gia tộc không cần bọn họ nộp lên trên, lấy được nhiều hay ít đều là của mình.
Mấy tháng trước, lúc nhiệm vụ này truyền tới Tạ gia, vô số đệ tử Tạ gia đều sôi sục, ùn ùn hưởng ứng lời hiệu triệu của gia chủ Tạ gia. Cuối cùng, Tạ Dũng và Tạ Quân đã dùng ưu thế tuyệt đối giành được nhiệm vụ này.
Bọn họ cũng biết Tạ Hoằng Văn muốn tìm ai để báo thù, đó là một người tên là Dương Khai, một võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh.
Theo cách nói của Tạ Hoằng Văn, tên Dương Khai ấy bất học vô thuật, ngông cuồng bá đạo, háo sắc như mạng, ngay cả hắn cũng không đánh lại, chẳng qua là mượn uy thế của Trưởng lão Tiền Thông, ỷ mạnh hiếp yếu mà thôi.
Tạ Dũng và Tạ Quân dĩ nhiên là không tin chuyện hoang đường như vậy. Trên đời này không có Thánh Vương Cảnh nào lại không đánh lại Tạ Hoằng Văn, cho dù là võ giả mới vừa đột phá cảnh giới Thánh Vương Cảnh này, muốn thắng Tạ Hoằng Văn loại phế vật này cũng dễ như trở bàn tay.
Cuối cùng hai người biết được tình hình thực tế từ chỗ Tạ Lệ.
Thanh niên có tên là Dương Khai tuy tu vi cảnh giới thấp, nhưng chiến lực phi phàm, có thể đánh chết võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, cũng có thể gọi là thiên tài võ giả, là tinh anh có thể vượt cấp tác chiến.
Nhưng Tạ Dũng và Tạ Quân cũng là những tinh anh đồng dạng, đối với việc đánh giết loại võ giả như Dương Khai này, hai người có lòng tin tuyệt đối.
- Các ngươi nói, tên rác rưởi đó có khi nào không đi con đường này không? Tạ Hoằng Văn bỗng nhiên hỏi. - Sao chúng ta truy đuổi đã mấy ngày, mà không hề thấy bóng dáng hắn? Có khi nào đuổi sai phương hướng rồi không?
Tạ Dũng toét miệng cười, kiêu ngạo đáp: - Thiếu gia cứ việc yên tâm, hắn chắc chắn đã đi con đường này, không sai được. Chưa từng có ai có thể thoát khỏi thuật truy tung của ta đâu.
Chính vì Tạ Dũng am hiểu thuật truy tung, hơn nữa chiến lực phi phàm, cho nên hắn mới có thể nổi bật tài năng trong rất nhiều đệ tử Tạ gia, thành công tiếp nhận nhiệm vụ này.
Trước đó sau khi xác định vị trí Dương Khai đã tiến vào, ba người liền thông qua truyền tin la bàn mà tập hợp lại, sau đó một đường truy đuổi dấu chân Dương Khai.
- Vậy sao vẫn không phát hiện ra hắn? Tạ Hoằng Văn không hiểu hỏi.
- Bởi vì hắn đã vào trong thung lũng này. Tạ Dũng chỉ về phía trước.
Tạ Hoằng Văn sắc mặt vui mừng: - Thật không?
- Không sai được.
- Vậy còn chờ gì nữa, mau đuổi theo hắn, giết hắn cho ta! Tạ Hoằng Văn sắc mặt hiện vẻ dữ tợn, bỗng nhiên lại lắc đầu nói: - Không, không, không, trước hết hãy khống chế bắt hắn cho ta, bản thiếu trước phải hành hạ giày vò hắn cho thỏa thích. Trực tiếp giết hắn quả thực là quá tiện nghi cho hắn. Ta nhất định phải cho hắn nếm trải mọi khốc hình nhân gian.
- Thiếu gia, chỉ sợ không cần làm điều thừa thãi đó nữa rồi. Tạ Dũng sắc mặt cổ quái.
- Có ý gì? Tạ Hoằng Văn liếc mắt nhìn hắn.
Tạ Dũng mỉm cười: - Hắn vào trong sơn cốc này sẽ mười phần chết chắc! Không cần chúng ta truy đuổi giết hắn nữa, hắn tuyệt đối không thể sống sót rời khỏi thung lũng này. Chỉ sợ hiện tại hắn đã bỏ mạng rồi.
- Tại sao? Ngươi làm sao mà biết được? Tạ Hoằng Văn càng thêm mơ hồ.
Đứng cạnh một bên, Tạ Quân cười cười mở miệng giải thích: - Trước khi tới đây, gia chủ đã ban cho chúng ta một ít tin tức tình báo về Lưu Viêm Sa Địa, trong đó có một hạng mục chính là về sơn cốc này. Hình như là ở lần Lưu Viêm Sa Địa khai mở trước đây, Tạ gia chúng ta có một vị tiền bối cũng đi theo con đường này, nhưng mà sau khi tiến vào sơn cốc chưa đầy một canh giờ, ông ấy chợt phát hiện vô số Hỏa Linh Thú tụ tập trong cốc vây công một đám người. Đám người ấy đều là tinh anh võ giả của các thế lực lớn, nhân số hội tụ lúc ấy ước chừng hơn ba mươi người. Lúc đó tình hình chiến đấu vô cùng kịch liệt, vị tiền bối Tạ gia chúng ta không muốn bị cuốn vào, liền lén lút rút lui khỏi sơn cốc. Sau khi rời khỏi Lưu Viêm Sa Địa tiến hành nghe ngóng, mới biết lúc đó hơn ba mươi võ giả bị vây trong sơn cốc không một ai còn sống sót. Hơn nữa, bọn họ thậm chí còn chưa đến được khu Thiên Tài Địa Bảo.
- Bỏ mạng trong sơn cốc? Sắc mặt Tạ Hoằng Văn hơi biến sắc. Chớ thấy vừa rồi hắn tự thổi phồng dữ dội như vậy, chứ thực sự khi nghĩ đến vô số Hỏa Linh Thú ào ạt tràn đến, hắn vẫn không nhịn được mà sắc mặt trắng bệch.
- Không sai, bọn họ đúng là bỏ mạng trong sơn cốc. Người biết nguyên nhân bọn họ bỏ mạng chỉ có vị tiền bối Tạ gia chúng ta kia. Mà tin tức tình báo về sơn cốc này, ngoại trừ Tạ gia chúng ta, xem ra không ai khác biết được. Tên Dương Khai ấy tiến vào bên trong, tự nhiên là không thể sống sót. Ta vừa rồi cũng bởi vì có chút nghi ngờ, cho nên mới dừng chân không tiến thêm. Nhưng sau khi cùng Tạ Dũng cẩn thận xác nhận lại một phen, phát hiện địa hình nơi đây so với tin tức mà tiền bối Tạ gia chúng ta lưu lại giống nhau y như đúc. Nói cách khác, bốn trăm năm trước, vị tiền bối Tạ gia chúng ta quả thực đã tiến vào sơn cốc này.
Tạ Hoằng Văn nghe lời này, hung hăng vỗ tay một cái, thở dài một hơi: - Đáng tiếc, hắn sao lại chết như vậy chứ? Bản thiếu còn muốn bắt hắn mà.
Hắn vì không thể tự tay đánh chết Dương Khai mà bóp cổ tay thở dài.