Không lâu sau, Dương Khai đi đến cuối con đường, nơi tận cùng là một nhà đá nhỏ.
Với tâm thế tùy duyên, Dương Khai bước vào trong.
Hiện tại hắn đã khẳng định, lối đi này, tất thảy đều do kẻ đó bố trí, bởi vì nhà đá này rõ ràng là do người xây dựng nên.
Hắn cẩn thận tiến vào, tụ tập Thánh Nguyên, sẵn sàng ra tay, đề phòng bất trắc trong nhà đá. Nhưng khi bước vào mới phát hiện, bên trong không một bóng người, thậm chí không có bất kỳ vật phẩm đáng giá nào, ngoài một cái bệ đá ra thì không còn gì khác.
Dương Khai nhíu mày, đi vài vòng trong nhà đá, tra xét kỹ càng hồi lâu, nhưng vẫn không phát hiện chỗ nào kỳ lạ. Giống như phá giải mê trận, đi qua hang đá kia, liền chỉ có thể tiến vào nhà đá này, rồi chờ đợi cái chết.
Lại vận dụng Diệt Thế Ma Nhãn, vẫn không có thu hoạch.
Chỉ là Dương Khai phát hiện trên bệ đá kia có một hạt giống to cỡ hạt đậu.
Cầm lên xem, hạt giống có màu huyết hồng, bên trong lộ ra khí tức quái dị, khí tức này giống hệt những loài cỏ dại bên ngoài khi bùng phát sinh cơ.
Không biết hạt giống này đã để ở đây bao nhiêu năm, nhưng Dương Khai vẫn có thể cảm nhận sinh cơ tràn đầy từ nó, nếu gieo xuống, ắt sẽ nảy mầm.
Ngẫm nghĩ, Dương Khai thuận tay cất vào trong Nhẫn Không Gian. Hắn đã phải trả giá hai giọt Kim Huyết, phá vỡ mắc xích yếu ớt của mê trận, thật vất vả mới đến được đây, không thể trở về tay trắng.
Hạt giống này coi như một chút an ủi cho hắn.
Tiếp theo, Dương Khai lại khám xét nhà đá hồi lâu, rốt cuộc xác định chỗ này không có đường ra.
Chẳng lẽ muốn mình trở về theo đường cũ, đi sâu vào trong mê trận đó tìm lối ra khác? Nghĩ tới chức năng tự sửa chữa của mê trận, Dương Khai liền đau đầu.
Tuy rằng không tình nguyện, nhưng Dương Khai đành phải chấp nhận thực tế tàn khốc, chán nản đi ra ngoài nhà đá.
Nhưng khi hắn bước ra ngoài nhà đá, trước mắt bỗng hoa lên, những bụi cỏ dại điên cuồng vặn vẹo cùng lối đi đá xếp bỗng chốc tan biến hết, trước mắt chỉ nhìn thấy một mảnh không gian màu đỏ.
Giữa không trung, vô số Hỏa Linh Khí như rắn chảy xuôi, dưới chân là mặt đất màu nâu không một ngọn cỏ.
Khu Cực Nóng!
Dương Khai lòng khẽ động, sợ lại rơi vào trong ảo trận kia, lần thứ ba vận dụng Diệt Thế Ma Nhãn. Cuối cùng xác định mình không hề quay lại ảo trận đó, hơn nữa đợi Dương Khai quay đầu nhìn lại, nào còn nhà đá gì, sau lưng hắn là một vách đá, vị trí hắn đang đứng dưới một ngọn núi nhỏ trơ trọi, trơ trụi, tựa như những gì mình gặp phải đều chỉ là ảo giác mà thôi.
Nhưng Dương Khai biết đó không phải ảo giác, bởi vì hạt giống đỏ rực, lúc này vẫn nằm trong Nhẫn Không Gian của hắn.
Mặc kệ thế nào, cuối cùng cũng ra khỏi chỗ quỷ quái đó, Dương Khai thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may là hắn, bị nhốt trong mê trận vẫn có thể tìm tới mắc xích yếu ớt và xé toang nó, đổi lại những Thánh Vương Cảnh khác, một khi rơi vào trong thì ngoài chờ chết sẽ không có đường ra nào khác, trừ khi cực kỳ tinh thông đạo trận pháp.
Tin tức mê trận này vẫn không truyền ra ngoài, không phải bởi vì không có ai đi vào, mà là bởi người đi vào đều không có năng lực truyền tin ra, bọn họ đều chết trong đó, nào còn truyền được tin tức gì. Mê trận này phong tỏa cả không gian, tự nhiên phong tỏa tin tức truyền ra cũng không thành vấn đề.
Cho nên Dương Khai phỏng chừng các thế lực lớn trên U Ám Tinh chỉ sợ cũng không biết sự tồn tại của mê trận.
Chỉ mong Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi, còn có Thường Khởi và Hách An không đi cùng một đường với mình, bằng không bọn họ khó thoát khỏi cái chết.
Dương Khai đang thầm may mắn, bỗng phát hiện cách đó mấy dặm, mấy bóng người lóe lên, hành động vội vàng, hình như đang gấp rút hướng tới nơi nào đó.
Dương Khai ngây người một hồi, sau đó bỗng nhớ ra, mình bị mê trận kia vây khốn nhiều ngày, ưu thế sử dụng Phong Lôi Vũ Dực ban đầu đã sớm không còn, nhóm tinh nhuệ như Ngụy Cổ Xương cùng Đổng Huyên Nhi cũng đã vượt lên trước hắn.
Lấy ra Nguyên Từ Chỉ Châm kiểm tra, Dương Khai phát hiện hướng đi của mấy người kia không phải khu Thiên Tài Địa Bảo.
Hiện tại nóng vội chạy đi cũng không còn ý nghĩa, Dương Khai vốn muốn là người đầu tiên chạy tới khu Thiên Tài Địa Bảo, thừa dịp người bên ngoài chưa đến liền lùng sục một phen, nhưng hắn bị một cái mê trận làm chậm trễ nhiều thời gian như vậy, kế hoạch này cũng tan thành mây khói.
Mà mấy người kia, nhất định là phát hiện thứ gì tốt, bằng không sao lại hành động vội vàng như vậy.
Dương Khai ngẫm nghĩ một hồi, liền quyết định đi theo hướng những người đó.
Theo dấu người trong Lưu Viêm Sa Địa là rất dễ dàng, bởi vì nơi này không có cây cối gì, ngoài đồi núi cùng những gò đất trơ trụi ra thì không có gì nữa. Dù cho lực lượng thần thức bị quy tắc thiên địa chỗ này áp chế rất nhiều, nhưng tầm mắt vẫn có thể bao quát một khoảng xa, không lo bị mất dấu.
Càng đi tới, Dương Khai liền phát hiện có càng nhiều võ giả chạy về phía bên này, hình như mọi người đều nhận được tin tức gì, đang tụ tập về bên đó.
Dương Khai tò mò, nếu không phải thứ cực kỳ quý giá, không thể nào kinh động nhiều võ giả như vậy, dù sao đông hơn một người sẽ sinh ra xung đột, làm không xong sẽ khó giữ được tính mạng.
Ở gần bên cạnh có hai võ giả Thánh Vương Cảnh tầng hai, mặc trang phục thống nhất, Dương Khai không nhận ra là thế lực gì, nhìn mặt ngoài không giống kẻ đại gian đại ác, Dương Khai lập tức chuyển hướng chạy thẳng về phía bọn họ, muốn tìm hiểu tin tức. Nếu không phải thứ tốt gì, hắn cũng lười đi.
Hai người kia phát hiện ra hành động của Dương Khai, không khỏi thầm cảnh giác, trong đó một người trung niên mặt mày dễ nhìn nhíu mày, quan sát Dương Khai, khi phát hiện hắn chỉ là Thánh Vương Cảnh tầng một, liền thở phào.
Thánh Vương Cảnh tầng một, hắn không sợ, cho nên nhanh chóng thu lại cảnh giác.
- Hai vị bằng hữu. Dương Khai đi tới gần bọn họ, cười ôn hòa chắp tay, thần sắc hòa nhã.
Hai người cũng không cự người ngàn dặm, đều khẽ gật đầu, tiếp tục cùng hắn chạy tới, người trung niên hỏi: - Có chuyện gì sao?
- Tại sao mọi người lại chạy về phía bên kia, có phải phát hiện thứ tốt gì? Dương Khai hỏi thẳng.
Người trung niên kia kinh ngạc, cười đáp: - Chúng ta cũng không rõ tình hình cụ thể, đều là đi theo dòng người, nhưng mà vừa rồi nghe người ta nói, bên kia phát hiện một ít Hỏa Diệu Tinh, không biết là thật hay giả.
- Vật liệu Hư cấp thượng phẩm Hỏa Diệu Tinh? Ánh mắt Dương Khai sáng ngời.
- Không sai, xem ra bằng hữu cũng hiểu rõ phân chia cấp bậc nguyên vật liệu. Người trung niên kia kinh ngạc nhìn Dương Khai.
- À, trước kia có nghe qua các tiền bối đã nói. Dương Khai thuận miệng nói bừa, Hỏa Diệu Tinh, đúng là vật liệu không tồi, chẳng những có thể dùng luyện khí, còn có thể cho võ giả thuộc tính hỏa tu luyện, cũng có tác dụng bố trí những trận pháp đặc thù.
Dương Viêm cũng cần thứ này, bản thân Dương Khai thì không quan tâm, nhưng nếu đã đến, đi xem thử cũng không sao. Nếu quả thật có Hỏa Diệu Tinh, vậy thì có thể đào một ít, dù sao vật liệu Hư cấp thượng phẩm không dễ tìm, nhiều khi không phải có tiền là mua được thứ tốt.
Dương Viêm cũng từng phàn nàn, vật liệu dùng bố trí trận pháp có cấp bậc quá thấp, Tiền Thông đưa tới vật liệu dù đều là Hư cấp, nhưng Hư cấp thượng phẩm quá ít, cấp Hư Vương Cấp càng lác đác không mấy.
- Vật tốt thì tốt, nhưng cũng phải có bản lĩnh mà lấy. Không hiểu vì sao, người trung niên này lại nói vậy. - Hiện tại có rất nhiều người đi sang đây, đợi lát nữa sợ là sẽ xảy ra xung đột, bằng hữu nhất định muốn đi qua đó?
Hắn như thấy cảnh giới tu vi của Dương Khai quá thấp, cho nên bóng gió khuyên bảo.
Hắn nói lời này cũng không có ác ý hay ý đồ gì khác, là thật lòng khuyên bảo.
Tâm địa người trung niên này cũng không tệ, Dương Khai thầm nghĩ, chân vẫn không dừng bước, cười nhẹ: - Đi xem thử, dù không thu hoạch được gì, cũng coi như mở mang tầm mắt.
Thấy Dương Khai đã cố ý, đối phương cũng không nói nữa, hắn cùng Dương Khai là bèo nước gặp nhau, có thể khuyên một câu đã là quá mức tốt bụng, nào còn nhiều lời khiến người ta ghét?
Ba người cũng không tự giới thiệu, đều không có ý kết giao.
Không bao lâu, cuối cùng ba người đến nơi, phóng mắt nhìn ra, sắc mặt đều ngạc nhiên.
Ở đằng trước, có một quả đồi lớn, cao mười mấy trượng, rộng chừng trăm trượng. Hiện tại trên đồi có hơn ba mươi võ giả nghe tin chạy tới, bọn họ đang vội vàng đào bới tìm kiếm thứ gì.
Thỉnh thoảng lại có người cười lớn, lấy ra những khối tinh thạch màu đỏ lớn nhỏ ở trong hố mình đào.
Dương Khai thấy rõ ràng, quả thật là Hỏa Diệu Tinh.
Quả đồi này nhìn bình thường, nhưng lại là nơi sản sinh Hỏa Diệu Tinh, thật không biết người đầu tiên làm sao phát hiện ra, mà làm sao tin tức này lại tiết lộ ra ngoài.
Nhưng mà rất rõ ràng, chỗ này đã bị người ta đào bới không chỉ mấy canh giờ, khắp quả đồi toàn là hang hố, ở trong hang, lấp lóe bóng dáng bận rộn của các võ giả.
Có người vui mừng có người buồn, có những võ giả không thu hoạch được gì, chán nản đi chỗ khác tìm tiếp.
Cảnh tượng dù náo nhiệt, nhưng lại không xảy ra xung đột gì, mọi người đều bình yên, tự tìm một chỗ tìm kiếm Hỏa Diệu Tinh, rất yên phận. Tình cảnh mọi người vì Hỏa Diệu Tinh mà giao tranh kịch liệt như Dương Khai tưởng tượng không xảy ra.
- Qua bên kia! Người trung niên đi cùng Dương Khai bỗng nhiên chỉ vào một chỗ không người để ý, cùng đồng môn của mình mau đến đó đào, lấy ra bí bảo của mình để đào bới.
Dương Khai thở dài, chậm rãi đi tới, tìm chỗ không người chú ý, muốn thử vận may.
Lúc này nếu có Thạch Khổi ở đây thì tốt biết mấy, Dương Khai căn bản không cần tốn sức, chỉ cần thả ra Thạch Khổi, Hỏa Diệu Tinh ẩn giấu trong đồi này sẽ có quá nửa lọt vào tay hắn.
Tuy nhiên Thạch Khổi bị Dương Viêm giữ lại để dùng, Dương Khai cũng không mang nó theo.