Trên đời này, chỉ có nơi đó mới có thể sản sinh ra loại quái kiệt kinh thiên động địa như vậy, thế nên vào phút cuối cùng, Mạnh Hồng Lượng mới kinh hãi đến thế.
Trước kia từng nghe đồn người ở nơi đó hành sự lạnh lùng vô tình, nay xem ra cũng không hẳn là vậy, ít nhất thì người tên Dương Khai này cũng rất tốt.
Xem ra lời đồn thế gian quả nhiên không thể tin hết.
Chuyện về Hỏa Diệu Tinh Tủy, Dương Khai không hề đề cập, Hoàng Hi Nhiên cũng không hỏi tới, hai người lòng dạ biết rõ.
Đối với Hoàng Hi Nhiên mà nói, có thể báo thù rửa hận đã là mãn nguyện lắm rồi, sao hắn còn dám được voi đòi tiên, hỏi đến Hỏa Diệu Tinh Tủy mà Dương Khai đã đoạt được chứ? Dù sao đó cũng được xem là chiến lợi phẩm của hắn.
Đợi cho bóng dáng Dương Khai khuất hẳn, Hoàng Hi Nhiên mới vội vã nhặt mấy chiếc nhẫn không gian rơi vãi trên mặt đất lên, lấy đan dược và thánh tinh ra rồi nhanh chóng rời đi, chuẩn bị tìm một nơi kín đáo để trị thương, nhân tiện xem có thể liên lạc được với những đồng môn khác để nhờ hộ pháp hay không.
Năm ngày sau, Dương Khai xuyên qua khu cực nóng, bỗng nhiên đi tới một khu vực có thiên địa linh khí vô cùng nồng đậm. Khu vực này hoàn toàn không có sóng nhiệt hầm hập, cũng chẳng có lửa độc từng giây từng phút xâm thực thân thể, khắp tầm mắt đều là cỏ cây xanh biếc, hương hoa thơm ngát, chim muông líu lo, không khí tràn ngập sức sống, quả thực chính là chốn bồng lai tiên cảnh.
Khu thiên tài địa bảo!
Dương Khai tinh thần phấn chấn, biết rằng cuối cùng mình cũng đã vượt qua khu cực nóng ở tầng thứ nhất để tiến vào tầng thứ hai, khu thiên tài địa bảo.
Lưu Viêm Sa Địa quả thật cổ quái, mỗi một tầng đều khác nhau một trời một vực, nhưng tại nơi giao thoa giữa các tầng lại ngăn cách hoàn hảo khu thiên tài địa bảo và khu cực nóng, khiến sóng nhiệt và lửa độc không thể nào thẩm thấu qua được chút nào.
Sau khi chia tay Hoàng Hi Nhiên của Cực Đạo Môn, suốt năm ngày tiếp theo, Dương Khai vẫn một mực lên đường.
Càng đi sâu vào trong, hắn cũng gặp được võ giả của vài thế lực, những võ giả này kết thành từng đội, không làm gì khác ngoài việc chém giết Hỏa Linh Thú trong khu cực nóng, nhân tiện tìm kiếm một vài linh dược thuộc tính hỏa. Tất nhiên, nếu có khoáng thạch trân quý như Hỏa Diệu Tinh thì càng tốt.
Về cơ bản, võ giả của mỗi một thế lực lớn khi tiến vào đây đều có quá nửa dừng chân tại khu cực nóng để làm công việc này, những người còn lại mới có thể đi vào khu thiên tài địa bảo tìm kiếm linh thảo linh dược, mà người có tư cách tiến vào đều là tinh anh trong tinh anh của từng môn phái.
Nhìn qua có vẻ không công bằng, những người tư chất kém, thực lực thấp thì phải vất vả chiến đấu ở bên ngoài, còn người có tư chất tốt, thực lực cao thì lại có thể an nhiên tầm bảo. Nhưng thế sự vốn là như vậy, người càng có tư chất tốt, thực lực cao, đãi ngộ lại càng sung túc.
Đây cũng chính là cái đạo lý kẻ giàu càng giàu, người nghèo lại càng nghèo.
Muốn có tài nguyên tốt, trước tiên phải nâng cao thực lực của bản thân.
Dương Khai một đường đi tới vẫn bình an vô sự, không đụng phải kẻ phiền toái nào như Mạnh Hồng Lượng, ngoại trừ việc bị những võ giả khác nhìn với ánh mắt kỳ lạ, mọi chuyện đều tốt đẹp.
Những võ giả kia thấy cảnh giới Dương Khai thấp kém, hơn nữa lại đơn độc đi lại trong khu cực nóng, chỉ cho rằng người này không biết sống chết, hầu hết mọi người đều ôm thái độ xem kịch vui. Nhưng cá biệt có một thiếu nữ thanh tú xa lạ chạy tới, khuyên hắn mau quay trở lại, đừng tự tìm đường chết.
Người khác có ý tốt, Dương Khai cũng khách sáo vài câu. Thiếu nữ kia thấy Dương Khai vẫn cố chấp tiến vào trong, cũng không phí lời thêm nữa, chỉ lắc đầu thở dài, thầm nghĩ trên đời này thật sự có kẻ ngốc không sợ chết.
Vốn chỉ mất khoảng mười ngày là có thể đi hết khu cực nóng, nhưng vì gặp phải mê trận và sơn cốc kỳ quái nên bị trì hoãn, khiến Dương Khai phải mất gần một tháng.
Giờ này chắc chắn đã có không ít người tiến vào khu thiên tài địa bảo. Ngược lại, Dương Khai cũng không vội vàng, hắn thả thần thức ra dò xét, thong dong tìm kiếm linh thảo linh dược.
Ngụy Cổ Xương đã nói, trong khu thiên tài địa bảo này, mặc dù không có những thứ như Hỏa Linh Thú, nhưng lại có không ít yêu thú tồn tại, cho nên phải hết sức cẩn thận.
Liên tiếp mấy ngày, Dương Khai đều không gặp một ai.
Thu hoạch cũng không lớn, không biết là do bị người khác nhanh chân đến trước, hay là nơi đây vốn dĩ đã như vậy. Dù sao cũng có nhiều người đã đi qua, hơn nữa, hắn cũng đã từng thấy qua sự trù phú của Huyền Không đại lục, do vậy hy vọng trong lòng Dương Khai cũng dần dần giảm bớt.
Tài nguyên thiên nhiên ở Huyền Không đại lục mới thực sự là phong phú, khắp nơi đều có linh thảo linh dược, linh thảo Hư cấp, Hư Vương cấp nhiều không đếm xuể.
Dược liệu thu hoạch được tại khu thiên tài địa bảo đại đa số đều là cấp Thánh Vương trung, thượng phẩm, cũng có một phần là Hư cấp. Thu hoạch như vậy đối với bất kỳ người nào khác mà nói đều vô cùng lớn, nhưng đối với Dương Khai lại chẳng thấm vào đâu.
Hắn cũng chưa tìm được vài loại dược liệu mình cần.
Đợi sau khi Lưu Viêm Sa Địa đóng cửa, hắn muốn luyện chế cho nhóm người Vũ Y một ít đan dược tăng cường thực lực, dù sao thực lực của bọn Vũ Y và Dư Phong cũng quá thấp.
Một ngày nọ, Dương Khai đang đi trên đường, bỗng nhiên hít hít mũi mấy cái, sắc mặt trở nên kỳ lạ.
Hắn ngửi được một mùi hương quen thuộc, đó là một loại dược hương rất đặc biệt, mang theo vị chua cay thoang thoảng.
Là mùi hương của Thúy La Thảo! Hai mắt Dương Khai sáng ngời.
Thúy La Thảo chính là một trong những mục tiêu chuyến đi này của hắn. Trên U Ám Tinh không phải là không có Thúy La Thảo, mà là một khi xuất hiện sẽ lập tức bị các thế lực lớn tranh đoạt không còn một mống, bởi vì đây chính là dược liệu chủ yếu để luyện chế Ngưng Hư đan.
Tuy rằng luyện đan sư cấp bậc cao nhất trên U Ám Tinh chỉ là Hư cấp hạ phẩm, nhưng bọn họ cũng có thể thử luyện chế Ngưng Hư đan. Mười lò đan dược nói không chừng có thể luyện thành công một lò, đó cũng là tỷ lệ để có thể sinh ra một cao thủ Phản Hư Cảnh.
Chính vì nguyên nhân này, cho nên ở nơi giao dịch căn bản không thể mua được Thúy La Thảo, đó là một trong những dược liệu được tranh mua nhiều nhất.
Dương Khai muốn có được, cũng chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào chuyến đi Lưu Viêm Sa Địa lần này mà thôi.
Chỉ có điều, không ngờ hắn lại thật sự phát hiện ra.
Loại mùi chua cay thoang thoảng này chỉ có Thúy La Thảo mới có thể tỏa ra, mà từ độ nồng đậm của mùi hương, số lượng có vẻ không ít, nếu không mùi hương cũng không thể nào lan xa như vậy.
Tinh thần Dương Khai phấn chấn, không cần vận dụng thần thức, lập tức men theo hướng dược hương mà lao đi.
Khoảng nửa canh giờ sau, Dương Khai cuối cùng cũng đến nơi. Hắn không vội vã đi nhổ Thúy La Thảo, mà ẩn giấu khí tức, quan sát xung quanh.
Bởi vì hắn biết, nơi có Thúy La Thảo tồn tại, tỷ lệ rất lớn sẽ có một vài loại yêu thú đặc biệt xuất hiện.
Hắn quyết định trước tiên phải xem nơi này có dấu vết của yêu thú hay không.
Nhìn về phía bên kia, Dương Khai liền hết sức kinh ngạc, không thể che giấu được sự mừng rỡ.
Bởi vì trong một khoảng đất phía đó, lại có tới hơn mười cây thảo dược đã có trên bảy chiếc lá xanh biếc.
Mọc ra bảy chiếc lá có nghĩa là những cây Thúy La Thảo này đã có ít nhất năm trăm năm tuổi, thuộc loại linh thảo đã hoàn toàn trưởng thành. Vào tay Dương Khai, chính là hơn mười viên Ngưng Hư đan.
Mà cách hơn mười cây Thúy La Thảo không xa, còn có một sơn động cao hơn đầu người, từ trong động tỏa ra mùi tanh hôi thoang thoảng, còn có một vài vết trườn nhẵn bóng.
Thấy vậy, Dương Khai biết ngay yêu thú canh giữ Thúy La Thảo này là gì.
Ngân Giác Điện Mãng!
Ngân Giác Điện Mãng là yêu thú cấp bảy hoặc cấp tám, khi phát triển tới cực hạn có thể hóa giao, đó chính là yêu thú cấp chín. Hơn nữa Ngân Giác Điện Mãng rất thích mùi vị chua cay này của Thúy La Thảo, cho nên mới lựa chọn nơi này để sinh sống.
Những tin tức này đều do Dương Khai đọc được trong các điển tịch mà Tông Ngạo ở Vũ Bộc Tinh đưa cho, bằng không hắn cũng không thể biết được nhiều loại thảo dược trong Tinh Vực như vậy.
Bất kể là yêu thú cấp bảy hay cấp tám, Dương Khai đều không quá để tâm, hắn tin với tốc độ của mình, sau khi hái được Thúy La Thảo có thể nhanh chóng rời khỏi.
Thần thức đảo qua sơn động, hắn liền phát hiện bên trong có hai con Ngân Giác Điện Mãng, hơn nữa đều đã đạt đến cấp tám!
Hai con yêu thú sống ở chỗ này không biết đã bao nhiêu năm, có thể phát triển đến cấp tám cũng chẳng có gì lạ.
Tuy nhiên điều khiến Dương Khai chú ý chính là, ở nơi này không ngờ không chỉ có một mình hắn, mà còn có hai võ giả khác đã nhanh chân đến trước.
Hai người kia hiển nhiên cũng biết trong sơn động kia có thứ không thể trêu chọc, cho nên mặc dù đến sớm hơn Dương Khai, nhưng bọn họ cũng không dám manh động, dường như đang thương lượng nên làm thế nào để hái được những gốc Thúy La Thảo kia.
Biện pháp tốt nhất hiển nhiên chính là một người đi nhử rắn ra khỏi hang, dùng kế điệu hổ ly sơn, người còn lại phụ trách hái linh thảo.
Nhưng hai người này đều chỉ có tu vi Thánh Vương nhị tầng cảnh, đối mặt với một con Ngân Giác Điện Mãng thì không có gì đáng nói, đánh không lại còn có thể chạy. Nhưng nếu đồng thời đối phó hai con thì hết sức nguy hiểm, cả hai đều không ai nguyện ý đối mặt với hiểm nguy, cho nên mới chậm chạp như vậy.
Nhưng không đợi họ thương lượng xong, một nam nhân mặc trang phục màu đen ở cách đó không xa đã thản nhiên đi ra, rồi nhanh chóng phóng tới gần hơn mười cây Thúy La Thảo.
Hai người kia đồng loạt ngẩn ra, lúc này mới biết có người muốn đoạt bảo.
Nam nhân mặc trang phục màu đen kia dường như không ý thức được nguy cơ đang tiềm ẩn, trên mặt còn nở nụ cười mừng rỡ.
Sau phút ngẩn người, hai người kia cũng không kìm chế được nữa, bất kể người này có thể hái được Thúy La Thảo hay không, một khi hắn đã dám đả thảo kinh xà thì với thực lực của hai người bọn họ cũng đừng hòng đoạt được.
Hai người kia liền vội vã phóng ra ngoài.
Dương Khai nhướng mày, sau khi nhìn thấy động tác của hai người kia, tốc độ dưới chân hắn liền nhanh hơn mấy lần, trong nháy mắt đã tới ngay phía trước hơn mười cây Thúy La Thảo.
Nhanh như chớp, hắn liền hái hơn mười cây Thúy La Thảo vào tay, rồi ném thẳng vào nhẫn không gian.
Cho đến lúc này, hai con Ngân Giác Điện Mãng trong sơn động kia mới bị kinh động, một tia sáng màu xanh đậm từ trong động bất chợt phóng vút ra, đánh thẳng vào phần bụng của Dương Khai.
Cùng lúc đó, một đầu rắn to như mặt bàn từ trong hang thò ra, cặp mắt rắn hình tam giác xanh lè đang lạnh lẽo nhìn Dương Khai chằm chằm, lưỡi rắn liên tục thụt ra nuốt vào, trên đầu nhô ra một đoạn sừng màu bạc tỏa ra điện quang lập lòe.
Ầm ầm! Ngân Giác Điện Mãng kéo theo thân thể to lớn từ trong sơn động chui ra, khí thế mạnh mẽ, việc Dương Khai hái Thúy La Thảo rõ ràng đã chọc giận nó.
Không chỉ như thế, một con Ngân Giác Điện Mãng khác cũng theo sát phía sau, trườn ra ngoài.
Dương Khai nhanh chóng lách người, tránh khỏi công kích của tia chớp màu xanh, đang định chạy trốn, chợt nghe thấy một tiếng gầm lên:
- Không muốn chết thì để lại Thúy La Thảo!
Vừa dứt lời, một đầu hổ do thánh nguyên ngưng tụ thành, mang theo khí thế uy phong lẫm liệt, nhe nanh múa vuốt cắn thẳng về phía Dương Khai.
Đồ đã vào tay làm gì có chuyện trả lại? Dương Khai biết hai người này đã quá vội vàng, nếu không cũng chẳng tùy tiện lao ra như vậy. Thân hình hắn lại khẽ lay động, dễ dàng tránh khỏi đầu hổ công kích.
Mà đầu hổ kia, sau khi đánh hụt lại hết sức trùng hợp đâm trúng thân hai con Ngân Giác Điện Mãng đang trườn ra khỏi hang. Sau một tiếng hổ gầm, trên thân hai con Ngân Giác Điện Mãng liền bắn ra tia lửa điện, mặc dù không bị thương, nhưng chúng đã bị công kích kia chọc giận.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang