Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1220: CHƯƠNG 1220: HỒNG CHÚC QUẢ

Một vầng thái dương đỏ rực từ từ dâng lên, khiến tất cả võ giả đã trải qua muôn vàn hiểm nguy để đến được tầng thứ ba này đều phải kinh hãi.

Trên một ngọn núi, năm sáu võ giả Thánh Vương Cảnh mặc trang phục màu vàng đang đứng sau lưng Khúc Trường Phong, ánh mắt tràn đầy kinh hãi nhìn lên vầng thái dương đỏ rực, sau đó thì thầm bàn luận về lai lịch của nó. Vẻ mặt Khúc Trường Phong lại âm trầm bất định, chuyến đi vào Lưu Viêm Sa Địa lần này hắn đã thu hoạch không ít, nhưng dường như vẫn chưa có được thứ tốt thật sự, nhất là một khối Tẩy Hồn Thần Thủy kia, quả thực đã thành vết thương lòng của hắn. Lúc này lại xuất hiện thiên địa dị tượng như vậy, lập tức thu hút sự chú ý của hắn.

Sau khi trầm ngâm một lát, hắn vung tay lên, khẽ quát:

- Đi, tìm hiểu xem rốt cuộc là chuyện gì!

Ngay sau đó, hắn đích thân dẫn mấy tên đồng môn nhanh chóng phóng về hướng vầng thái dương đỏ đang nhô lên.

Trên một vùng bình nguyên khác, cũng có bốn võ giả với thánh nguyên hùng hậu tinh thuần, trong mắt mỗi người đều lóe lên hồ quang điện, bí bảo sử dụng cũng là loại bắn ra lôi điện, uy lực phi phàm.

Lúc vầng thái dương đỏ vừa nhô lên, bọn họ cũng vừa tiêu diệt xong một đàn Hỏa Linh thú đánh lén, một người trong đó thu lại những viên Hỏa Tinh Thạch nằm rải rác trên mặt đất, rồi cùng đồng bọn chậm rãi tập trung quanh một thanh niên mặc trang phục giản dị, dáng vẻ chững chạc.

- Phương sư huynh, đó là thứ gì vậy? – một người hỏi.

Thanh niên mặc trang phục giản dị chậm rãi lắc đầu, thản nhiên nói:

- Đi xem thử là biết ngay. Lưu Viêm Sa Địa xuất hiện cảnh tượng như vậy, có khả năng là kỳ bảo xuất thế.

Nói xong, hắn chắp hai tay sau lưng, thẳng người đi về phía vầng thái dương đỏ. Bước chân của hắn nhìn như không nhanh không chậm, nhưng dưới chân lại ẩn hiện ánh chớp, thân hình quỷ mị, nhẹ nhàng lướt về phía trước, thoáng chốc đã ở ngoài mấy chục trượng.

Trên một tảng đá cao vút, một nam nhân sắc mặt lạnh lùng đang ngồi điều tức lúc này cũng đang chăm chú nhìn về phía vầng thái dương đỏ, sau khi trầm ngâm một lát, lập tức đứng dậy.

Mà ở nơi sâu nhất tầng thứ ba khu cực nóng, một nam nhân trạc hơn ba mươi tuổi đang vất vả chống lại sóng nhiệt và hỏa độc, xem ra đang muốn xâm nhập sâu hơn vào bên trong. Đến khi vầng thái dương đỏ nhô lên, hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua, ngay sau đó trên mặt lộ vẻ kinh hãi xen lẫn mừng rỡ như điên, lẩm bẩm:

- Quả nhiên đã chín rồi... Ha ha ha!

Nói xong, hắn lập tức xoay người, vội vã chạy về hướng vầng thái dương đỏ, dáng vẻ như sợ đến chậm sẽ bị người khác cướp mất thứ tốt.

Rất nhiều sự việc tương tự cũng diễn ra trên khắp tầng thứ ba, những đệ tử tinh anh của các thế lực xông vào đây giờ phút này không một ai không lao về phía vầng thái dương đỏ. Mọi người đều đang suy đoán nguyên nhân tạo thành dị tượng, có phải là do kỳ bảo xuất thế hay không.

Nhưng không chờ bọn họ chạy tới vị trí vầng thái dương đỏ, một cơn gió lốc màu đỏ chợt ập tới, trong cơn gió lốc ẩn chứa một luồng khí vô cùng nóng bỏng, khiến vẻ mặt của tất cả võ giả đều đại biến, vội vàng vận chuyển thánh nguyên ngăn cản.

Ngoài dự đoán của mọi người, cơn gió lốc nhìn qua hết sức mạnh mẽ dữ dội, nhưng sau khi cuốn qua lại không gây ra bất kỳ tổn thương nào. Ngược lại, khắp tầng thứ ba của Lưu Viêm Sa Địa bỗng thoang thoảng một mùi hương thần kỳ.

Đó là một loại hương quả cây, chỉ cần hít vào một hơi liền khiến tinh thần sảng khoái gấp trăm lần, thậm chí còn ẩn chứa một chút lực lượng kỳ lạ không thể nói rõ bằng lời, khiến người ta như đắm chìm vào trạng thái cảm ngộ huyền diệu.

Nhưng không một ai dừng lại để cảm ngộ. Chỉ mới ngửi được mùi thơm đã có hiệu quả như vậy, nếu đoạt được bảo bối kia vào tay, chẳng phải sẽ một bước lên trời hay sao?

Sau khi hương quả cây lan tỏa khắp nơi, vẻ mặt của tất cả mọi người càng thêm phấn chấn, tốc độ càng nhanh hơn.

Tại biên giới hồ dung nham đã khô cạn, nhóm người Dương Khai cũng bị luồng gió lốc màu đỏ cuốn qua. Đợi đến khi ngửi được mùi hương quả cây thần kỳ quanh quẩn bên chóp mũi, Dương Khai chấn động, khẽ quát:

- Linh quả chín rồi!

Cho tới giờ phút này, cuối cùng hắn đã có thể xác định, cảnh tượng thái dương đỏ mọc ở phía đông không phải do bí bảo gì tạo nên, mà là một loại linh quả đã chín.

Bằng chứng tốt nhất chính là mùi hương quả cây tràn ngập trong không khí.

Trong đầu Dương Khai lập tức hiện lên tên một loại linh quả hầu như đã tuyệt chủng. Khi Dương Khai vừa hô lên, gần như cùng lúc, bên kia, Đại Diên cũng kinh ngạc thốt lên:

- Hồng Chúc Quả?

Dương Khai kinh ngạc liếc nhìn Đại Diên, không ngờ một đệ tử xuất thân từ Lưu Ly Môn cũng biết đến loại linh quả nghịch thiên như Hồng Chúc Quả. Theo hắn biết, loại linh quả này gần như đã tuyệt chủng, cho dù ở thế giới bên ngoài cũng chưa từng xuất hiện, chỉ được nghe kể lại tương tự như Ôn Thần Liên hay Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, căn bản không có ai tận mắt nhìn thấy.

Không ngờ Đại Diên lại có thể gọi thẳng tên của nó, điều này khiến Dương Khai thực sự kinh ngạc.

- Hồng Chúc Quả? – Đổng Huyên Nhi có quan hệ tốt nhất với Đại Diên, lúc này cũng hỏi thẳng: - Đó là cái gì?

- Linh quả cấp Hư Vương thượng phẩm! – Đại Diên cắn răng, gằn từng chữ.

Ngoại trừ Dương Khai đã đoán ra, tất cả mọi người đều không khỏi khiếp sợ.

Trên U Ám Tinh không phải là không có linh thảo linh dược cấp Hư Vương, nhưng số lượng cực kỳ thưa thớt, mười mấy năm thậm chí mấy chục năm mới có thể ngẫu nhiên xuất hiện một vài cây, mà cho dù xuất hiện, chín mươi chín phần trăm đều là cấp Thánh Vương hạ phẩm không thực dụng, cấp trung phẩm đã quý hiếm như lông phượng sừng lân rồi.

Vậy mà giờ đây, ở tầng thứ ba Lưu Viêm Sa Địa này, lại xuất hiện một loại linh quả cấp Hư Vương thượng phẩm.

- Nó có tác dụng gì? – Đổng Huyên Nhi tuy cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn hơi run rẩy.

Mấy chữ "cấp Hư Vương thượng phẩm" lọt vào tai, tựa như một cây búa tạ nện mạnh vào đầu nàng.

- Rất nhiều tác dụng. Chỉ riêng trong khoảng thời gian nó chín, tất cả võ giả đều có thể thông qua mùi hương của nó để cảm ngộ một chút pháp tắc thần kỳ, dung hợp vào tu vi bản thân. Tất nhiên, đó không phải là tác dụng quan trọng nhất, quan trọng nhất... nghe nói nếu ăn nó, võ giả sẽ có cơ hội đột phá lên Hư Vương Cảnh!

- Cái gì? – Ngụy Cổ Xương nghe đến đây cũng không thể bình tĩnh được nữa.

Trên U Ám Tinh chưa từng xuất hiện cường giả Hư Vương Cảnh, nếu lúc này có thế lực nào đó chiếm được Hồng Chúc Quả, khiến cho tông môn mình sinh ra một vị Hư Vương Cảnh, chẳng phải là có thể nhất thống cả hành tinh sao?

Là đệ tử hạch tâm nhất, Ngụy Cổ Xương làm sao không biết tầm quan trọng trong đó?

Nếu là việc khác thì thôi, nhưng Ảnh Nguyệt Điện lần này tổn thất thảm trọng, Ngụy Cổ Xương cũng không muốn gây thêm chuyện. Vốn định để ba sư đệ sư muội quay về tầng thứ hai, còn hắn và Đổng Huyên Nhi sẽ tìm kiếm chút cơ duyên ở tầng ba, nhưng nếu Hồng Chúc Quả thật sự có công hiệu kỳ diệu như vậy, thì dù có liều mạng cũng nhất định phải ra tay cướp!

Hơn nữa nhất định phải cướp được!

Một khi thứ này rơi vào tay người khác, nhất là rơi vào tay kẻ địch, Ảnh Nguyệt Điện chắc chắn sẽ tai họa ngập đầu, Ngụy Cổ Xương không thể ngồi yên nhìn chuyện như vậy xảy ra.

- Sư huynh... – Đổng Huyên Nhi khẽ cắn bờ môi đỏ mọng, trong đôi mắt đẹp tràn đầy lo âu nhìn Ngụy Cổ Xương.

Ngụy Cổ Xương sắc mặt trầm ngâm, rất nhanh liền có quyết định, nhìn ba người sư đệ sư muội kia nói:

- Các ngươi vẫn quay về tầng thứ hai đi, chuyện Hồng Chúc Quả các ngươi không nên nhúng tay vào, lần này nhất định sẽ rất hỗn loạn!

- Vậy còn Ngụy sư huynh? – Cô gái có dáng người cao gầy hỏi.

- Ta và Huyên Nhi sẽ đi một chuyến. – Sau khi nói xong, Ngụy Cổ Xương nhìn thoáng qua Đại Diên.

Đại Diên khẽ cười một tiếng:

- Chuyện trọng đại khó gặp thế này, tất nhiên ta cũng muốn đi xem qua, huống chi, nó vẫn còn vài ngày nữa mới chín, vừa hay có thể lợi dụng hương quả cây để dung hợp với tu vi bản thân.

Ngụy Cổ Xương dường như đã sớm biết nàng sẽ nói vậy, nên khi nghe nàng nói liền gật đầu, rồi nhìn về phía Dương Khai, hỏi ý kiến:

- Ý của Dương huynh thế nào?

- Ta cũng đi xem một chút. – Dương Khai hờ hững đáp.

- Tốt, vậy chúng ta đi thôi! – Ngụy Cổ Xương cũng không chần chờ nữa. Trải qua một ngày điều tức, hắn cũng đã khôi phục được bảy tám phần, vừa đi vừa khôi phục tiếp, đến nơi là có thể khôi phục đến đỉnh phong, đến lúc đó dù có phải tranh chấp với người khác hắn cũng không sợ.

Bốn người cùng một đường, cấp tốc lao vùn vụt về phía Hồng Chúc Quả.

Trên đường, Dương Khai như có điều suy nghĩ liếc nhìn Đại Diên, cười nói:

- Đại Diên cô nương dường như rất tinh thông dược lý thì phải?

Nếu không có hiểu biết sâu rộng về dược thảo trong nhiều năm, thì không thể nào nhận ra Hồng Chúc Quả nhanh như vậy. Hơn nữa nhìn dáng vẻ của Đại Diên, nhất định là đã nghiên cứu rất nhiều điển tịch về những loại linh thảo linh quả quý hiếm.

Nghe Dương Khai hỏi vậy, Ngụy Cổ Xương cười lớn nói:

- Dương huynh chưa biết đó thôi, Đại Diên sư muội chẳng những thực lực kinh người, mà còn là Luyện Đan Sư cấp Thánh Vương đó.

- Vậy sao? – Điều này khiến Dương Khai thật sự kinh ngạc, hắn không ngờ cô nàng Đại Diên này lại cùng nghề với hắn, đều là Luyện Đan Sư. Tuy nhiên hắn đã là Luyện Đan Sư Hư cấp, còn đối phương mới chỉ là cấp Thánh Vương mà thôi, cách biệt rất lớn.

Đại Diên nhẹ nhàng đáp:

- Chỉ là Luyện Đan Sư cấp Thánh Vương hạ phẩm thôi, không đáng nhắc tới. Trình độ luyện đan và tu vi của ta đều không xuất chúng. Nhưng ở nơi của Dương sư đệ trước đây, nhất định có rất nhiều Luyện Đan Sư Hư cấp và Luyện Đan Sư cấp Hư Vương phải không?

Dương Khai cười ha hả, biết nàng đã tìm hiểu lai lịch của mình thông qua Đổng Huyên Nhi, cũng không để ý, chỉ chậm rãi lắc đầu nói:

- Luyện Đan Sư Hư cấp quả thật không ít, nhưng Luyện Đan Sư cấp Hư Vương thì... rất hiếm gặp, ta cũng chưa từng thấy qua.

- Thì ra Luyện Đan Sư cấp Hư Vương ở bên ngoài cũng rất hiếm. – Đại Diên lộ vẻ mặt ngạc nhiên.

- Đây là điều đương nhiên, cường giả cấp Hư Vương ở bên ngoài cũng không nhiều.

Đại Diên nghe vậy, miệng há hốc, dáng vẻ như muốn hỏi gì đó rồi lại thôi, cuối cùng vẫn không thể nói ra, điều này làm cho Dương Khai không khỏi nhướng mày. Tuy nhiên, nếu đối phương không hỏi, hắn cũng không cần thiết phải chủ động tìm hiểu, ngộ nhỡ vô cớ tự chuốc lấy phiền phức thì đúng là mất nhiều hơn được.

Quãng đường vài trăm dặm, bình thường đối với bốn người mà nói chỉ mất một lúc là có thể chạy tới, nhưng trong Lưu Viêm Sa Địa, đoạn đường này cũng mất không ít thời gian.

Tuy nhiên, càng đi về phía trước, hương quả cây lại càng nồng đậm trong trời đất, hơn nữa vầng thái dương đỏ cũng đã dần dần nhô cao lên không ít, khoảng mấy chục trượng trên bầu trời.

- Chúng ta phải đẩy nhanh tốc độ lên chút nữa. Lúc Hồng Chúc Quả chín sẽ xuất hiện dị tượng Tam Dương Khai Thái, sau khi Tam Dương Khai Thái xuất hiện nó mới có thể chính thức chín. Thời gian trước đó hết sức quý báu, chúng ta càng đến sớm sẽ càng cảm ngộ được nhiều chỗ tốt. – Đại Diên nhẹ nhàng nói.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!