Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1226: CHƯƠNG 1226: SỐNG MỘT NGÀY BẰNG MỘT NĂM

Đó là một luồng năng lượng thần hồn ẩn giấu vô cùng hoàn mỹ, thần thức cường đại như Dương Khai mà mãi đến khi đối phương áp sát trước mắt cũng không thể phát hiện. Nếu không nhờ cơ duyên xảo hợp, mượn uy năng của Chiếu Hình Châu, chỉ sợ hắn đã bị đối phương đánh lén thành công.

Ngay khoảnh khắc nhận ra luồng năng lượng thần hồn này, Dương Khai lập tức phản kích.

Nhưng điều khiến hắn thất kinh là, tu vi thần thức của đối phương không ngờ lại không thua kém mình chút nào. Sau khi thần niệm vô hình của hai người va chạm, Dương Khai rơi vào thế yếu, đối phương cũng chẳng khá hơn là bao.

Thế nhưng chuyện vừa xong, Lục Diệp cũng lập tức thu hồi thần niệm, vờ như không có chuyện gì xảy ra, trái lại, tiếng kêu rên của Dương Khai lại thu hút ánh mắt của mọi người.

Tiếp sau đó, Khúc Trường Phong kiếm cớ đuổi người, sắc mặt Lục Diệp lúc này vẫn luôn lo lắng bất định. Sau khi rất nhiều võ giả của các thế lực đều bị đuổi đi, hắn cũng không thể không lựa chọn chủ động rời khỏi. Dù sao võ giả Lưu Vân Cốc đến nơi này chỉ có một mình hắn, Khúc Trường Phong sẽ không nể mặt Lưu Vân Cốc, hắn không đi chỉ là tự chuốc lấy nhục nhã.

"Tên Lục Diệp này có vấn đề!" Dương Khai thầm nhủ: "Nếu không nhờ mấy năm trước cơ duyên xảo hợp chiếm được Ôn Thần Liên, ta tuyệt đối không thể nào có được năng lượng thần thức cường đại như thế. Nhưng loại thiên địa chí bảo như Ôn Thần Liên, trong thiên hạ có thể có mấy cây? Chỉ sợ dù có bảo vật khác tương tự Ôn Thần Liên, cũng không thể nào nằm trong tay một võ giả như Lục Diệp!"

"Tu vi thần thức của tên Lục Diệp kia không ngờ không thua kém mình chút nào, thật khiến người ta kỳ quái."

"Thế lực Lưu Vân Cốc không được xem là mạnh mẽ, trên U Ám Tinh chỉ có thể coi là bậc trung mà thôi, trong tông môn không thể nào có loại công pháp rèn luyện thần thức nghịch thiên như thế. Rốt cuộc tên Lục Diệp này làm thế nào tu luyện lực lượng thần thức của hắn đạt tới trình độ này?"

Trước đó trong động thạch nhũ, Dương Khai không phát hiện tên Lục Diệp này có điểm gì kỳ lạ. Hắn chỉ là một võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh rất bình thường, sau đó lúc ngâm mình trong Tẩy Hồn Thần Thủy, đối phương cũng đi vào, nhưng chút lợi ích chiếm được kia còn chưa đủ để hắn phát sinh biến hóa như vậy.

Vô duyên vô cớ xuất hiện một địch nhân cường đại như vậy, tâm tình Dương Khai phải nói là cực kỳ buồn bực. Thậm chí hắn còn không rõ rốt cuộc mình đã trêu chọc đối phương ở điểm nào.

Nhất định phải tìm cơ hội bắt giết hắn, bất kể đối phương nhắm vào mình có phải là hiểu lầm hay không, bị người như vậy nhìn chằm chằm, bất cứ ai cũng không thể yên lòng.

Đủ loại ý nghĩ quẩn quanh trong đầu, Dương Khai rất nhanh đã đưa ra quyết định. Hắn thở nhẹ một hơi, không nghĩ nhiều về chuyện của Lục Diệp nữa, tiếp tục nhắm mắt cảm ngộ. Vầng mặt trời đỏ thứ hai dâng lên, làm cho mùi trái cây tràn ngập không gian càng thêm nồng đậm. Mà đủ loại thần kỳ ẩn chứa trong mùi trái cây kia cũng mạnh hơn rất nhiều. Tất cả võ giả còn ở lại đều không muốn lãng phí cơ hội khó có này, đương nhiên vui vẻ chịu đựng, ngồi xuống điều tức.

Dương Khai vẫn đắm chìm trong việc lĩnh ngộ cách khống chế thánh nguyên của bản thân. Hắn biết mượn mùi hương của thiên địa chí bảo Hồng Chúc Quả lúc thành thục có thể lĩnh ngộ trong thời gian rất ngắn, cho nên hắn vốn không có ý định tìm hiểu lực lượng pháp tắc không gian cao thâm kia. Chỉ cần có thể trong hai ba ngày ngắn ngủi này lĩnh ngộ thấu đáo cách khống chế thánh nguyên, thì chuyến đi này đã không uổng rồi.

Hắn không biết những người khác sẽ lựa chọn thế nào, nhưng hắn tự nhận lựa chọn của mình là đúng đắn.

Khi vầng mặt trời đỏ thứ hai dâng lên đến giữa trời và không di động nữa, trong sơn cốc lúc này tràn ngập một tầng năng lượng màu đỏ sậm. Đã trải qua hai lần tình huống tương tự, rất nhiều cường giả tự nhiên không thèm để ý, nhưng bọn họ vẫn không thể nén được vẻ kích động và phấn khởi trong lòng.

Năng lượng màu đỏ sậm xuất hiện, có nghĩa là vầng mặt trời đỏ thứ ba sắp dâng lên, rồi sẽ tạo thành kỳ cảnh Tam Dương Khai Thái, cũng đồng nghĩa với việc Hồng Chúc Quả sắp thực sự thành thục!

Không ít võ giả tâm tính nôn nóng không ổn định đã bị chuyện này quấy nhiễu, không thể bình tĩnh ngồi xuống điều tức lĩnh ngộ được nữa, mà đều rối rít mở mắt, căng mắt chú ý hết thảy động tĩnh bên trong sơn cốc, không chịu bỏ lỡ mảy may tình huống nào.

Năng lượng màu đỏ sậm đột ngột xuất hiện, mặt đất nhẹ nhàng run rẩy, rất nhanh, luồng năng lượng kia liền bộc phát, ầm ầm khuếch tán ra bốn phía, mùi thơm trái cây trong không khí một lần nữa nồng đậm gấp ba lần.

Vầng mặt trời đỏ thứ ba ở trước mắt bao người, không phụ lòng mong đợi của mọi người... chậm rãi dâng lên!

Những tiếng xôn xao nho nhỏ vang lên, từng luồng thánh nguyên âm thầm khởi động, có một số người dường như không thể chờ đợi muốn lao xuống.

Lý Ấu Nam của Dược Đan Môn thấy vậy, không ngừng lau mồ hôi trên trán, chẳng nghĩ được nhiều, vội cao giọng hô lớn:

- Chư vị, xin nhất thiết không nên kích động! Kỳ cảnh Tam Dương Khai Thái chưa thành, Hồng Chúc Quả còn chưa xuất hiện, thời khắc này tuyệt đối không nên tranh đấu, một khi quấy nhiễu Hồng Chúc Quả thành thục, thì chúng ta dù muôn lần chết cũng không đủ gánh tội!

Hắn tự cho rằng bản thân mình so với bất kỳ ai ở đây đều am hiểu về bí mật cùng dấu hiệu của Hồng Chúc Quả trước khi thành thục, tự nhiên phải có trách nhiệm lên tiếng nhắc nhở.

Đồng thời trong lòng hắn thầm mắng không dứt, nếu không phải sợ những người này không kiềm chế được mà thật sự động thủ đánh nhau, từ đó quấy nhiễu Hồng Chúc Quả thành thục, hắn mới lười nói những lời này. Bọn họ đánh nhau sống chết có quan hệ gì với hắn đâu, tốt nhất là chết sạch cả đi, như vậy Dược Đan Môn hắn có thể độc chiếm linh quả nghịch thiên này.

Nghe Lý Ấu Nam nói, không ít người đều liếc nhìn hắn với ánh mắt lãnh đạm, thờ ơ. Kẻ cần cảnh giác vẫn cảnh giác, người cần ngưng tụ thánh nguyên vẫn ngưng tụ thánh nguyên.

Bên phía Ảnh Nguyệt Điện, Ngụy Cổ Xương nheo mắt theo dõi, âm thầm cảm thấy vẫn còn một chút thời gian, liền nhắm hai mắt lại tiếp tục cảm ngộ, không hề có biểu hiện kích động thái quá.

Theo thời gian trôi qua, bầu không khí trong sơn cốc nhỏ này càng ngày càng khẩn trương. Đến lúc vầng mặt trời đỏ thứ ba dâng lên được một nửa, rất nhiều võ giả vốn đang ngồi cảm ngộ rốt cuộc cũng không kiềm chế được, rối rít đứng lên, nhìn chằm chằm động tĩnh của mặt trời đỏ. Chẳng những võ giả bình thường như thế, mà mấy nhân tài mới nổi danh xa gần kia, như Ngụy Cổ Xương, Khúc Trường Phong, Phương Thiên Trọng, Doãn Tố Điệp, Đường Dũng Nhất, Khuất Minh Hải... cũng vậy!

Không ai có thể tiếp tục giữ được vẻ lạnh nhạt trước đó. Những người này một mặt vừa chú ý độ cao mặt trời đỏ dâng lên, một mặt vừa thấp giọng nói gì đó với người bên cạnh mình, sắc mặt đầy ngưng trọng nghiêm túc.

- Dương sư đệ vẫn còn đang cảm ngộ! - Đại Diên trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên vẻ cực kỳ kinh ngạc, nhìn Dương Khai vẫn ngồi ở một bên không nhúc nhích, nhưng thánh nguyên trong cơ thể lại sôi trào mãnh liệt.

Bộ dáng này của Dương Khai, rõ ràng là đã cảm ngộ đến chỗ mấu chốt nhất, ngay cả Hồng Chúc Quả thành thục cũng không hề để ý tới.

- Xem ra lần này Dương huynh thu hoạch không nhỏ nha! - Ngụy Cổ Xương cười khổ một tiếng, lại thêm phần hâm mộ Dương Khai. Hắn cũng đã cảm ngộ mấy ngày, nhưng vì thỉnh thoảng còn phải dò xét tình hình của Hồng Chúc Quả, cho nên cũng không lĩnh ngộ được điều gì thực tế, những gì cảm ngộ được đều mông lung mờ ảo, mặc dù có chút lợi ích, nhưng so với Dương Khai thì chênh lệch quá xa.

- Còn có một người cũng đang cảm ngộ! - Đổng Huyên Nhi chuyển đôi mắt đẹp nhìn về phía một sườn núi khác. Trên sườn núi kia, gã nam nhân lạnh lùng của Tinh Đế Môn có tình huống giống hệt Dương Khai, đều khoanh chân bất động, thần sắc không dao động như giếng cổ, duy chỉ có thánh nguyên trong cơ thể là dâng trào dữ dội.

- Chỉ sợ đây chính là chênh lệch giữa chúng ta và bọn họ! - Ngụy Cổ Xương tự lẩm bẩm. Hắn là kỳ tài ngút trời, đã sớm thành danh từ lâu, được xem là ngôi sao mới nổi bật nhất của Ảnh Nguyệt Điện, cùng nổi danh với đám người Phương Thiên Trọng, Khúc Trường Phong, cho nên chưa từng có cảm giác mình chênh lệch bao nhiêu so với người khác.

Thế nhưng từ khi nhìn thấy Dương Khai thi triển đủ loại thủ đoạn, hắn liền mơ hồ nhận ra chỗ thiếu sót của mình. Hiện tại trừ Dương Khai, lại xuất hiện thêm một tên đệ tử của Tinh Đế Môn... Ngụy Cổ Xương không khỏi sinh ra một loại cảm giác nguy cơ.

Hắn biết rằng bản thân mình nếu không nỗ lực, thì U Ám Tinh tương lai, nói không chừng sẽ không có chốn để hắn dung thân!

Cả sơn cốc, mấy chục võ giả đều đứng trên sườn núi, ngưng thần chú ý vầng mặt trời đỏ thứ ba, vì vậy, động thái của Dương Khai và gã đệ tử Tinh Đế Môn kia liền trở nên vô cùng bắt mắt.

Dương Khai còn không có gì, mọi người cũng không biết lai lịch của hắn, mà hắn chỉ là một võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh, còn chưa bị những tinh anh này để vào mắt.

Nhưng gã nam nhân lạnh lùng của Tinh Đế Môn kia từ đầu đến cuối luôn ngồi cảm ngộ, lại khiến mọi người đều âm thầm tức giận. Thậm chí bọn họ không nhịn được hy vọng đối phương cứ tiếp tục cảm ngộ như vậy, tốt nhất là kéo dài đến lúc phân chia xong Hồng Chúc Quả mới hay.

Mọi người mới thật sự cảm nhận được thế nào là sống một ngày bằng một năm.

Vầng mặt trời đỏ thứ ba từ khi xuất hiện, liền chậm như rùa bò, từ từ dâng lên bầu trời, mọi người hận không thể xông lên đẩy cho nó lên cao thật nhanh.

Tình huống như vậy ước chừng kéo dài suốt một ngày, đến khi vầng mặt trời đỏ thứ ba dâng lên tới giữa trời, tụ hợp cùng hai vầng mặt trời đỏ trước đó, tạo thành kỳ cảnh Tam Dương Khai Thái. Ba vầng mặt trời đỏ kia dường như sinh ra cộng hưởng gì đó, bỗng nhiên, ánh sáng đỏ rực rỡ phát ra, chiếu rọi toàn bộ tầng thứ ba của Lưu Viêm Sa Địa, làm cho tất cả võ giả còn lưu lại ở tầng thứ ba đều không tự chủ được nhắm mắt lại trước ánh sáng chói lòa này.

Dao động năng lượng từ trên không trung truyền ra như sóng to gió lớn, chờ đến lúc mọi người mở mắt nhìn lại, ai nấy đều chấn động!

Bởi vì ba vầng mặt trời đỏ đã hợp lại với nhau, hoàn toàn biến thành một vầng mặt trời đỏ lớn hơn. Vầng mặt trời đỏ kia giống như con quay xoay tròn vùn vụt, mỗi một vòng xoay, đều mang theo lực hút khổng lồ không gì sánh kịp.

Linh khí trong trời đất lập tức trở nên hỗn loạn bất thường.

Nhưng lại đồng loạt hội tụ về hướng bên này. Linh khí nồng đậm đến mức ngưng tụ thành thực chất, tạo thành gió lốc điên cuồng rót vào bên trong mặt trời đỏ, mà mặt trời đỏ lại giống như một cái động không đáy, cắn nuốt hết thảy linh khí kia.

Bên phía Dược Đan Môn, thân thể Lý Ấu Nam run rẩy, mở to hai mắt nhìn chòng chọc một màn trước mắt, có chút không thể tự kiềm chế sự kích động của mình!

Giống hệt như trong điển tịch ghi lại, không khác chút nào, quả nhiên là Hồng Chúc Quả chín muồi rồi!

Thời gian trước sau không tới một nén nhang, linh khí thiên địa trong tầng thứ ba Lưu Viêm Sa Địa lại cạn kiệt không còn một tia, trong phạm vi mấy trăm dặm lập tức biến thành vùng đất chết!

Mà vầng mặt trời đỏ kia lại có vẻ càng thêm ngưng thực, giống như một mặt trời nhỏ thực sự treo trên bầu trời.

Bỗng nhiên, nó ngừng xoay tròn, từ cực động đến cực tĩnh, thay đổi chỉ trong nháy mắt.

- Không xong! - Lý Ấu Nam thấy vậy, lập tức kinh hãi toát mồ hôi lạnh, vội vàng tế ra một bí bảo hình chiếc khiên. Cái khiên kia hóa thành một màn sáng, tạo thành một lồng phòng ngự tựa như tầng tầng hơi nước, bao phủ toàn bộ sườn núi nơi mấy người Dược Đan Môn đang đứng, phòng thủ kín không một kẽ hở...

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!