Ầm...
Tiếng nổ vang lớn, nắm tay bao phủ Ma diệm đen thui của Dương Khai như đánh phải vật gì đó, lập tức tan tác, cả người hắn cũng bị đánh văng về phía sau.
Trong khoảng không trống rỗng kia, một bóng người mờ nhạt quỷ dị xuất hiện. Ngay lúc Dương Khai lùi lại, tiếng xương cốt gãy vỡ truyền ra, kẻ kia rên rỉ, dường như vô cùng căm tức.
- Là ngươi! Dương Khai khẽ quát, giao đấu một chiêu đã lập tức nhận ra kẻ địch là ai.
Chính là Lục Diệp của Lưu Vân Cốc, kẻ đã sớm rời đi!
Dương Khai tận mắt thấy hắn rời khỏi khe núi, nhanh chóng đi xa, chỉ là không ngờ đối phương đã dùng thủ đoạn gì mà vẫn lén lút ở lại nơi này, lại không ai phát hiện. Sau khi Hồng Chúc Quả chín, hắn lại ẩn nấp trong khe núi, cũng chú ý tới Hồng Chúc Thai giống như Dương Khai.
Không cần nghĩ ngợi nhiều, khẳng định đệ tử Dược Đan Môn cũng đã bị đối phương sát hại.
Dương Khai khiếp sợ thủ đoạn của đối phương, Lục Diệp cũng không khỏi kinh ngạc. Lần này, bóng người mờ nhạt kia không biết đã biến mất từ lúc nào, mà hắn lại đứng trong sương mù đỏ quan sát Dương Khai, một lúc lâu sau mới cất tiếng: - Ngươi thật cổ quái!
Dương Khai cười lạnh: - Ngươi cũng rất cổ quái!
Lục Diệp không thể ngờ một võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh lại có thể sống sót khi bị mình đánh lén, thậm chí giao đấu một chiêu mà vẫn không hề hấn gì. Dương Khai cũng không ngờ Lục Diệp lại có thủ đoạn quỷ dị đến vậy, quả thật khiến người ta khó lòng đề phòng. Nếu không phải thần thức của hắn khác hẳn người thường, kết cục tuyệt đối sẽ không tốt hơn đệ tử Dược Đan Môn đã bị sát hại.
Lúc này, hai người đều kiêng kỵ lẫn nhau, càng tăng thêm quyết tâm phải diệt trừ đối phương.
- Ta không hề gây thù chuốc oán với Lưu Vân Cốc, cũng không đắc tội gì với ngươi, vì sao ngươi lại chú ý tới ta?
Dương Khai hỏi ra điều khó hiểu trong lòng. Vô duyên vô cớ lại chọc phải kẻ địch như vậy, tuy rằng không sợ hắn, nhưng Dương Khai muốn hiểu rõ ngọn nguồn.
- Hừ! Lưu Vân Cốc! Lục Diệp hừ lạnh một tiếng, giọng điệu mơ hồ ẩn chứa sự khinh thường, khiến Dương Khai nghe mà ngây người. Hắn cũng không nói gì nữa, chỉ âm trầm nói: - Chỉ trách ngươi đã lấy thứ không nên lấy! Nếu không phải thế, ngươi quả thật là nhân tài đáng để bồi dưỡng, vượt xa đám phàm phu tục tử ngoài kia.
Sắc mặt Dương Khai cổ quái, mơ hồ cảm thấy giọng điệu của người này ngông cuồng đến mức tận trời. Lục Diệp này làm hắn cảm thấy không giống như Đại Diên đã miêu tả, quả thật là hai người khác nhau.
Hơn nữa, hắn căn bản không biết mình đã lấy thứ gì khiến đối phương để tâm. Ở trong Lưu Viêm Sa Địa, quả thật hắn lấy được không ít vật tốt, có mấy thứ giá trị không kém Hồng Chúc Quả, thậm chí còn vượt qua. Nhưng đối phương không thèm tranh giành Hồng Chúc Quả, rõ ràng không cần linh dược nghịch thiên đó, rốt cuộc là thứ gì đã làm hắn chú ý đến vậy, cứ khăng khăng nhắm vào mình?
Tuy nhiên Dương Khai không có ý muốn hỏi, bởi vì dù có hỏi, với tầm quan trọng của thứ kia đối với hắn, đối phương cũng sẽ không trả lời. Hiện tại ở trong khe núi đầy sương mù đỏ, chỉ có hắn cùng Lục Diệp, nhất định phải có một trận tử chiến.
Xẹt xẹt...
Tiếng động rất nhỏ truyền ra từ sau lưng, cả người Dương Khai lông tơ dựng đứng. Ngay cả hắn đã sớm có chuẩn bị, cũng bị đòn đánh lén khó lòng đề phòng này dọa cho toát mồ hôi lạnh. Không cần nghĩ ngợi nhiều, ngoài thân hắn bùng lên một tầng Ma diệm, đồng thời quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy bên trong sương mù đỏ, một bóng đen quái dị xuất hiện, bàn tay như cây khô, sắc bén như kiếm, đang lén lút đâm tới hắn.
Trường kiếm cuồn cuộn Ma diệm hiện ra, Dương Khai vung Huyền Thiên Kiếm bổ tới. Kiếm mang va chạm bàn tay khô khốc kia, nó liền vỡ vụn, ngay cả bóng dáng mơ hồ bên trong cũng lóe lên rồi biến mất, nhưng kiếm mang của Huyền Thiên Kiếm cũng tan vỡ.
- Thánh nguyên của ngươi thật là lạ, lại có uy lực đến thế, thật không ngờ trên đời lại có Thánh Vương Cảnh như ngươi! Tiếng nói của Lục Diệp lại truyền ra từ sau lưng, kèm theo một tia trêu tức. Ánh mắt Dương Khai co rút, xoay người lại, nhưng thấy đối phương vẫn đứng yên ở đó, dường như bàn tay khô khốc cùng cái bóng đánh lén vừa rồi không phải là chân thân của đối phương.
Đây là thủ đoạn gì?
Trong lòng Dương Khai kinh hãi, không dám khinh thường nữa. Đang chuẩn bị chủ động tấn công, xung quanh bỗng xuất hiện vô số cái bóng mơ hồ, mỗi cái bóng giống hệt nhau, tựa như được khắc từ cùng một khuôn mẫu, ồ ạt lao thẳng về phía Dương Khai. Trong lúc lao tới, chúng ầm ầm bùng nổ những võ kỹ uy lực không kém, toàn bộ đều đẩy thẳng về phía Dương Khai.
Mỗi một chiêu võ kỹ đều là công kích thật sự, không có chút cảm giác hư ảo.
Dương Khai hơi biến sắc, trực tiếp lấy ra chiếc khiên tím bảo vệ quanh thân, đồng thời đánh ra kiếm quang kinh thiên động địa, tạo thành lưới phòng ngự dày đặc.
Xẹt xẹt xẹt....
Kiếm mang quét qua, những cái bóng đều hóa thành hư vô, toàn bộ sát chiêu đánh tới đều bị cản trở. Nhưng những cái bóng đánh tới như vô tận không ngừng, nối nhau xông lên, khiến Dương Khai mỏi mệt đối phó, cảm thấy đau đầu.
Hắn chưa từng thấy thủ đoạn quỷ dị như vậy, cho nên nhất thời không tìm được cách phá giải. Nhưng giao đấu với đối phương một hồi, Dương Khai mơ hồ nhận ra điểm bất thường.
Những bóng người mơ hồ kia, mỗi cái đều mang khí tức Lục Diệp, nhưng không phải là người khác. Chúng nhìn giống như tàn ảnh thân thể Lục Diệp, lại giống phân thân của hắn như có như không, khiến người ta khó nắm bắt.
Lại đánh ra một đạo kiếm mang, ngăn cản những cái bóng đánh tới, Dương Khai tranh thủ khoảng trống, đưa tay lên miệng cắn nát ngón trỏ, một giọt Kim Huyết chảy ra, Dương Khai nhanh chóng bôi lên mắt trái.
Diệt Thế Ma Nhãn tái hiện, một cỗ uy nghiêm vô hình tràn ra. Mắt trái của Dương Khai nhìn thấu, cuối cùng không còn mờ ảo như vừa rồi, trong nháy mắt xuyên thấu sương mù đỏ phong tỏa, nhìn rõ mọi thứ bên trong, những cái bóng mờ ảo xung quanh cũng hiện rõ ràng.
Quả thật là Lục Diệp, mỗi một cái đều mang khí tức Lục Diệp, chỉ có điều dưới thần thông nhìn thấu hư ảo của Diệt Thế Ma Nhãn, những cái bóng này đều hiện ra hào quang màu đỏ bất thường.
Chỉ duy nhất một bóng dáng đằng xa, vẫn luôn bình thường!
Dương Khai lập tức nhìn chằm chằm bóng người này, nếu không ngoài dự đoán, đó mới là chân thân của Lục Diệp, những cái bóng khác đều là do hắn dùng thủ đoạn đặc biệt tạo ra.
- Hả, thiên phú dị bẩm? Lục Diệp toát ra vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn giận dữ, nhìn chằm chằm mắt trái của Dương Khai, dường như đã phát hiện ra thứ gì tốt, trên mặt hắn toát ra vẻ tham lam.
Với kiến thức và lịch duyệt của hắn, tự nhiên nhận ra rằng mắt trái của Dương Khai không phải do tu luyện công pháp hay bí kỹ mà sinh ra, mà là trời sinh đã có. Thần thông trời sinh cực kỳ khó có được, ngay cả hắn, đến giờ cũng chưa từng sở hữu.
Một con mắt màu vàng, tròng mắt hẹp dài vừa nhìn đã biết là bảo vật. Nhìn vào đó một hồi, Lục Diệp lại cảm giác thần hồn trong thức hải rung chuyển không ngừng, mơ hồ có ảo giác như bị hút vào. Hắn vội vàng ổn định tâm thần, mới khó khăn lắm ổn định được thức hải đang chấn động.
Trong lòng vừa kiêng kỵ, sắc mặt hắn lại phấn chấn. Nếu có thể cướp được mắt trái của Dương Khai, vậy hắn tuyệt đối sẽ như hổ thêm vây.
Hắn thật không ngờ, võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh này lại mang đến nhiều điều bất ngờ mừng rỡ đến thế.
Hơn nữa, con mắt của đối phương dường như có thể nhìn thấu hư thực, như vậy tính toán ban đầu của hắn đã không thể thi hành được nữa. Trong lòng khẽ động, các hư ảnh rải rác bên ngoài liền chấn động, hóa thành luồng sáng quay về bản thể.
Ngay sau đó, trên người Lục Diệp bùng nổ lực lượng thần thức khiến người ta kinh hãi, hóa thành gai nhọn đâm thẳng tới thức hải của Dương Khai.
Dương Khai chỉ cảm thấy trong nháy mắt này, phòng ngự thức hải của mình suýt bị phá vỡ. Trong kinh hãi, hắn không dám che giấu điều gì, dốc toàn bộ lực lượng thần thức, hết sức nguy hiểm mới ngăn cản được công kích dữ dội của đối phương.
Tuy rằng khó khăn ngăn cản được, nhưng Dương Khai vẫn cảm thấy choáng váng, thần thức lại bị thương một chút.
Xem ra lúc Hồng Chúc Quả chín, Lục Diệp đánh lén hắn cũng không dùng toàn lực. Tu vi thần thức của người này còn cao hơn hắn một bậc!
Trong nháy mắt choáng váng, Dương Khai đã biết tình hình không ổn, nhanh chóng vung kiếm, từng đoàn Ma diệm bắn ra bốn phía, đột phá sương mù đỏ phong tỏa, đánh thẳng vào hư không.
Bức màn màu đỏ ập xuống, trong bức màn toát ra sát khí cùng tà khí nồng nặc. Tiếng cười khặc khặc của Lục Diệp vang lên bên tai Dương Khai, khiến người nghe khí huyết sôi trào. Hắn muốn thừa lúc Dương Khai chưa kịp chuẩn bị, một lần bắt giữ hắn, sau đó mới khai thác những điều thần kỳ mà Dương Khai đang che giấu.
Dương Khai làm sao có thể cho hắn toại nguyện? Trong lòng khẽ động, những đoàn Ma diệm đánh ra trước đó liền biến thành những chùm sáng màu đen, bắn ra như những mũi tên, đồng loạt tụ tập vào một điểm trên màn sáng đỏ.
- Khống Nguyên Thuật! Sắc mặt Lục Diệp trầm xuống, trở nên khó coi.
Mỗi lần Dương Khai biểu hiện đều khiến hắn kinh diễm. Người mang thiên phú dị bẩm thì không nói làm gì, nhưng thánh nguyên, lực lượng thần thức của hắn, mỗi một thứ đều khác biệt so với người thường. Không ngờ bây giờ còn có thể thi triển ra Khống Nguyên Thuật, thật sự quá nằm ngoài dự liệu của Lục Diệp.
Dù cho Khống Nguyên Thuật của đối phương nhìn còn thô sơ, giống như vừa mới lĩnh ngộ, nhưng nó không phải kỹ xảo mà võ giả Thánh Vương Cảnh có thể nắm giữ được. Chỉ có tu vi lên đến Phản Hư Cảnh, có nhận thức nhất định về Thế, mới có thể làm được điều này.
Dù thế, cường giả Phản Hư Cảnh có thể tiếp tục khống chế thánh nguyên sau khi bắn ra cũng cực kỳ hiếm thấy. Mỗi người đều là những tuyệt thế thiên tài, tương lai nhất định có tiền đồ to lớn.
Khống Nguyên Thuật mà Lục Diệp gọi, chính là do Dương Khai khổ công lĩnh ngộ mấy ngày qua.
Lúc trước hắn vận dụng thánh nguyên đều dựa vào cơ sở võ kỹ, thậm chí đôi khi đánh ra thánh nguyên, có thể trúng đích hay không còn phải xem phản ứng của hai bên và năng lực phòng ngự của đối phương.
Nhưng trong mấy ngày Hồng Chúc Quả chín, Dương Khai lại lĩnh ngộ khống chế thánh nguyên sâu sắc hơn một tầng. Điều này chẳng những cần có nhận thức sâu sắc về thánh nguyên, còn cần có thần thức mạnh mẽ làm hậu thuẫn, bằng không Khống Nguyên Thuật sẽ chỉ là trò cười mà thôi.