Chứng kiến Dương Khai dễ dàng bị vây khốn, hỏa điểu kia lộ rõ vẻ đắc ý, khinh miệt. Nó há miệng phun ra một đạo kiếm lửa sắc bén, lao thẳng tới Dương Khai với tốc độ như sấm sét, uy lực vô cùng kinh khủng.
Xem ra, nó muốn nhân cơ hội này đoạt lấy tính mạng của Dương Khai.
Rắc rắc...
Hàng trăm tấm Hạo Thiên Thuẫn bảo vệ Dương Khai bỗng chốc vỡ vụn. Tấm khiên màu tím cũng chỉ ngăn cản được trong khoảnh khắc, màn sáng tím bên ngoài mờ đi, dường như sắp mất hết linh tính, rồi lập tức bị đánh bay sang một bên, rơi xuống đất.
Trong chớp mắt, kiếm lửa đã đánh tới trước mặt Dương Khai, hắn đứng trước nguy cơ ngàn cân treo sợi tóc.
Đúng lúc này, một lưỡi đao đen như mực bay ra phía trước Dương Khai. Lưỡi đao này dường như xé rách không gian, im hơi lặng tiếng, không hề có dao động năng lượng, quỷ bí vô cùng.
Không Gian Nhận!
Dương Khai biết rằng với thần thức và thủ đoạn Thánh Nguyên của mình, hắn không thể đối kháng với khí linh này. Không ngờ nó lại biết cách sử dụng lò luyện khí kia để chiến đấu, điều này nằm ngoài dự liệu của Dương Khai.
Bản thân khí linh đã vô cùng khó dây dưa, giờ này nó còn khởi động lô đỉnh đã thai nghén ra mình, độ hung hãn càng tăng vọt một bậc. Nếu tiếp tục đấu với nó, chẳng khác nào tự tìm cái chết!
Cho nên Dương Khai không hề do dự mà dùng đòn sát thủ của mình.
Hắn rất có lòng tin vào Không Gian Nhận. Tuy thủ đoạn khí linh sử dụng phi phàm, trời sinh đã tinh thông pháp tắc hỏa hệ, nhưng lực lượng không gian lại vượt trội hơn hẳn. Về mặt pháp tắc không gian, Dương Khai cũng có nhiều thể ngộ, dù chưa đạt được thành công lớn, đối phó với một con khí linh cũng không thành vấn đề.
Quả nhiên, sau khi Không Gian Nhận đỡ kiếm lửa, khe nứt không gian vặn vẹo một hồi, bị linh khí hỏa hệ mạnh mẽ làm chao đảo, không thể ổn định, rồi nhanh chóng biến mất. Nhưng trước khi biến mất, nó cũng đã nuốt kiếm lửa vào trong khe nứt hư không.
Nguy cơ của Dương Khai được giải trừ trong phút chốc.
Không đợi khí linh có thêm động tác gì, từng đạo Không Gian Nhận thành hình, một nửa lao thẳng về phía khí linh, một nửa xoay quanh người Dương Khai. Lực lượng trói buộc Dương Khai như bị chém đứt ngay lập tức, giúp hắn lấy lại tự do.
Khi có thể thúc giục Thánh Nguyên, Dương Khai liền lui về sau, hai tay giơ lên, một đạo Không Gian Nhận dài một thước đã bay ra. Nó cắn nuốt quầng sáng màu đỏ chắn ở thông đạo, đục ra một lỗ hổng. Lỗ hổng tuy nhỏ, nhưng đủ để Dương Khai vượt qua.
Ngay sau đó, Dương Khai đã vọt vào thông đạo dài đến mấy trăm trượng, sau lưng truyền đến tiếng rít phẫn nộ của khí linh.
Đối phương hiển nhiên là bị Không Gian Nhận làm cho trở tay không kịp, không có thời gian chú ý tới việc Dương Khai định rút lui.
Dương Khai cũng không mong đợi rằng Không Gian Nhận có thể giết chết khí linh. Linh khí hỏa hệ do đối phương thúc giục tinh thuần vô cùng, Không Gian Nhận hiện tại cũng không thể cắn nuốt hoàn toàn. Việc bất ngờ đánh úp khiến đối phương trở tay không kịp, tạo cơ hội cho hắn chạy trốn, điều này đã khiến Dương Khai vô cùng hài lòng.
Trong tình cảnh hiện tại, phải nhanh chóng rời khỏi Địa Phế Hỏa Trì, tìm chỗ khác luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy, chờ đến khi thực lực tăng lên, nếu còn có thời gian, quay lại xử lý nó.
Không ngoài dự đoán của Dương Khai, hắn vừa chạy chưa tới trăm trượng, con chim lửa kia đã chặn đứng toàn bộ Không Gian Nhận, ngay lập tức sau lưng hắn truyền tới khí tức nóng rực.
Dương Khai tranh thủ nhìn lại, lập tức hoảng hốt.
Từ sâu trong thông đạo, khí linh biến thành một quầng sáng đỏ, đuổi sát không buông, hoàn toàn không muốn thả hắn đi.
Cả thông đạo đều nóng rực vô cùng, bản thể của hỏa điểu chưa tới, hỏa linh khí nồng đậm đã tràn ngập, vách đá bốn phía thông đạo đều bị hòa tan.
Dương Khai không dừng bước, tốc độ nhanh hơn mấy lần. Nhưng so với loại khí linh trời sinh vô thực thể này, tốc độ còn chưa đủ. Cửa ra đã hiện rõ trước mắt, nhưng khoảng cách giữa mình và khí linh lại càng ngày càng gần, trong mắt Dương Khai lóe lên vẻ tàn nhẫn. Khi hắn đang định xoay người cho khí linh một kích, sau lưng lại truyền đến tiếng kêu của hỏa điểu.
Trong tiếng kêu kia chứa sự phẫn nộ và không cam lòng, cùng lúc đó, linh khí hỏa hệ tràn ngập trong thông đạo như thủy triều rút, nhanh chóng thu về.
Dương Khai kinh ngạc, lần nữa quay đầu lại, mắt lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, chẳng những không chạy, ngược lại còn dừng bước, hứng thú nhìn về phía bên kia.
Tại chỗ cách hắn 50 trượng, hỏa điểu vỗ cánh thật mạnh, nhưng lúc này, trên người nó lại có từng nhánh năng lượng như xiềng xích. Phù văn khắc trên xiềng xích có vẻ là một loại cấm chế, bao phủ toàn thân hỏa điểu, trói chặt lấy nó.
Nó chỉ kêu vài tiếng, xiềng xích kia lại càng trói chặt, siết mạnh vào thân thể.
Vẻ không cam lòng trong mắt nó càng thêm nồng đậm, nhưng kèm theo một tiếng nổ vang, thân thể nó nổ tung, biến thành từng điểm sáng rồi biến mất.
Bị tiêu diệt ư? Dương Khai nhíu mày, sau một hồi suy ngẫm, vội vàng thả ra thần niệm, dò xét vào trong thạch thất.
Bên trong thạch thất, lò luyện khí vốn lơ lửng đã rơi xuống. Khắp nơi yên tĩnh, khôi phục thành trạng thái lúc Dương Khai mới vào. Nhưng hình vẽ trên lò luyện khí vẫn còn, chỉ có điều khác với lúc trước, con chim kia dường như nóng nảy bất an, không ngừng muốn bay ra khỏi lò luyện khí, nhưng lại không có cách nào thoát khỏi.
Trong lòng Dương Khai xác định, khóe miệng khẽ nhếch, nở nụ cười.
Thì ra thứ kia không thể rời khỏi lò luyện khí quá xa, một khi cách xa, nhất định sẽ bị lò luyện khí kéo về. Điều này cũng khó trách, dù sao hỏa điểu là khí linh của lò luyện khí, giữa hai thứ tất nhiên sẽ có mối liên hệ mật thiết.
Xác định khí linh không thể làm gì được mình, lúc này Dương Khai mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi lạnh trên trán.
Trận chiến vừa rồi thật sự là lần hung hiểm nhất hắn từng gặp. Cho dù lần trước giao chiến với cao thủ Phản Hư Cảnh mà Tạ Hoằng Văn đưa tới, hắn cũng ứng phó thành thạo, hoàn toàn không có ưu sầu về tính mạng, dù sao lúc đó còn có trận pháp của Dương Viêm phụ trợ.
Nhưng lần này bị khí linh ép phải chiến đấu với nó ở trong thạch thất, Dương Khai ngoại trừ không dùng Diệt Thế Ma Nhãn, gần như đã ra hết thủ đoạn, cuối cùng vẫn phải chật vật chạy trốn.
Chỉ có hắn mới có thể thoát khỏi khí linh kia, nếu đổi thành những người Thánh Vương Cảnh khác tới đây, tám chín phần sẽ bỏ mạng tại chỗ.
Đứng ở trong thông đạo điều tức một lát, Dương Khai suy xét, nếu khí linh kia không thể đuổi theo ra khỏi thạch thất, vậy hắn cũng không cần rời khỏi Địa Phế Hỏa Trì. Đây là một chỗ tốt rất khó được, môi trường phía ngoài tầng thứ năm dù không tệ, nhưng so sánh với chỗ này thì đúng là kém xa một trời một vực, hoàn toàn không thể sánh bằng.
Gian thạch thất này Dương Khai không dám đi vào nữa nhưng hắn có thể đi vào gian thạch thất còn lại ở tầng đáy.
Dương Khai không tin nơi đó cũng có khí linh, những thứ này có thể sinh ra là vì may mắn tày trời, tuyệt đối không có khả năng xuất hiện con thứ hai.
Nếu thật sự xuất hiện, Dương Khai đành phải lên trên một tầng, bỏ qua tầng đáy này.
Nghĩ như vậy, Dương Khai xoay người đi ra ngoài, không bao lâu liền rời khỏi thông đạo, đặt chân đến vách động bên phải.
Giống như vách động trước, thông đạo của vách động này cũng dài mấy trăm trượng, sau khi xuyên qua thông đạo, hắn tiến vào một gian thạch thất rộng rãi.
Tuy rằng cảm thấy sẽ không có con thứ hai xuất hiện, Dương Khai vẫn không dám khinh thường quá mức. Hắn đứng ở cửa thông đạo dò xét một phen, sau khi phát hiện lò luyện khí cấp Hư Vương ở giữa thạch thất đã bị thiêu hủy mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngay cả lò luyện khí cũng bị hủy diệt, hiển nhiên không có khả năng sinh ra khí linh.
Lúc Dương Khai nhìn lướt qua đống khoáng thạch và tài liệu luyện khí có linh khí dồi dào kia, ánh mắt lập tức sáng lên, vội vã vọt tới kiểm tra từng thứ.
Quả nhiên đại nạn không chết tất có hạnh phúc cuối đời, hắn không ngờ trong gian thạch thất cuối cùng này lại chất đống nhiều tài liệu luyện khí như vậy.
Hơn nữa cấp bậc cũng rất cao, tối thiểu là Hư cấp, trong đó hơn phân nửa là cấp Hư Vương, các loại khoáng thạch quý hiếm, kim loại ngũ hành, còn có tài liệu từ thân thể yêu thú, rực rỡ muôn màu, làm người nhìn hoa cả mắt.
Tuy nhiên, số vật liệu này tuy nhiều, nhưng một số thứ bởi vì thời gian quá lâu mà không thể sử dụng được nữa.
Dương Khai chọn lựa, thu lại những vật liệu có thể dùng, không thể dùng thì mặc kệ. Lúc này hắn mới hài lòng vỗ nhẹ tay, tiếp tục quan sát gian thạch thất này.
Bố cục gần như giống thạch thất bên trái, ở giữa có một lò luyện khí cao mấy trượng, bốn phía vách đá được khảm mấy quang cầu màu trắng, tản ra ánh sáng êm dịu.
Nhưng quang cầu ở trong này ít hơn, chỉ có bốn mà thôi, cũng không có tám như ở gian kia, xem ra địa vị của chủ nhân thạch thất này không bằng chủ nhân thạch thất bên trái.
Dương Khai không truy cứu đến cùng việc này, tìm bốn thạch đôn, rót Thánh Nguyên vào từng cái, đóng trận pháp trong thạch thất.
Chờ đợi một hồi lâu, hắn mới đi tới trước lò luyện khí đã bị hỏng, không hề khách khí thu vào nhẫn không gian.
Tuy lò luyện khí này bị hỏng, nhưng dù sao vẫn là cấp Hư Vương, mang về để Dương Viêm nhìn xem có thể chữa trị hay không. Nếu được thì lấy ra dùng một chút, không được thì cũng không sao.
Lúc trước hắn đã thu thập vài lò luyện khí cấp Hư Vương bị hư hại.
Sau khi thu lò luyện khí vào, ở giữa thạch thất có một mảnh đất trống. Trên đất trống khắc một pháp trận độc lập, diện tích tuy nhỏ nhưng phức tạp khó hiểu vô cùng. Dương Khai không tinh thông đạo trận pháp, nhưng ra ra vào vào mấy trăm gian thạch thất, đóng nhiều trận pháp như vậy, cũng có thể hiểu rõ trận pháp này dùng để chuyển hóa hỏa lực tinh thuần trong Địa Phế Hỏa Trì cho lò luyện khí sử dụng.
Hơn nữa thạch đôn ở bốn phía cũng có tác dụng rất lớn, cấm chế được kích hoạt bởi bốn thạch đôn sẽ khác với khi chỉ có một cái, lượng Địa Tâm Hỏa thu được cũng hoàn toàn bất đồng, giữa chúng có quan hệ tỉ lệ thuận.
Điều này làm Dương Khai rất hài lòng, thầm cảm thấy cao nhân bố trí thủ đoạn này thật sự không giống người thường.
Thời gian trì hoãn đã đủ lâu, Dương Khai không muốn kéo dài nữa, nhanh chóng vọt tới vị trí ban đầu của lò luyện khí, khoanh chân ngồi xuống.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn