Trong Cửu Thiên Thần Kỹ có một chiêu tên là Quân Thiên Dẫn, đây là tuyệt kỹ chuyên dùng thần thức để khống chế thần hồn của người khác. Tuy Cửu Thiên Thần Kỹ chỉ là công pháp của Thông Huyền Đại Lục, nhưng với thần thức hùng mạnh của Dương Khai, khi thi triển ra cũng không sợ khí linh cắn trả.
Mọi chuyện diễn ra nhanh chóng. Dương Khai rút ra một luồng thần hồn căn nguyên của khí linh, phong ấn vào trong thức hải của mình.
Từ đó về sau, hắn có thể tùy ý nắm giữ sự tồn vong của khí linh. Một khi nó nảy sinh bất kỳ lòng dạ bất chính nào, Dương Khai có thể khiến nó hồn bay phách tán ngay lập tức.
Mất đi một luồng thần hồn căn nguyên, khí linh tỏ ra vô cùng bất mãn, không ngừng vỗ cánh kêu gào với Dương Khai. Dương Khai biết tâm trạng nó không tốt nên cũng chẳng so đo, chỉ phất tay thu hồi lớp Hàn Diễm đang bao phủ lò luyện khí. Hiện giờ đã thu phục được khí linh, tất nhiên không cần phải đóng băng vật chứa của nó nữa, tuy rằng việc này không gây tổn thương lớn đến khí linh, nhưng ít nhiều vẫn có chút ảnh hưởng.
Thấy vật chứa của mình không còn bị uy hiếp, khí linh mới bớt đi vẻ căm phẫn, nhưng vẫn mang một bộ dạng kiêu ngạo bất tuân.
Dương Khai suy nghĩ một lát, đưa ngón tay ra, từ đầu ngón tay ép ra một giọt Kim Huyết, nhìn khí linh nói:
- Có muốn không?
Lần trước, Thần Thụ chính vì nuốt hai giọt Kim Huyết của hắn mà lập tức chìm vào giấc ngủ say để tiến hóa, đến nay vẫn chưa tỉnh lại. Kim Huyết có thể trợ giúp Thần Thụ, Dương Khai tự nhiên hiểu được, dù sao trong một giọt Kim Huyết này ẩn chứa một nguồn sinh cơ khổng lồ.
Chỉ là không biết nó có sức hấp dẫn đối với khí linh hay không, nhưng nếu có, vậy thì sau này sẽ càng dễ dàng sai khiến nó hơn.
Ngoài dự liệu của Dương Khai, hắn vốn tưởng rằng sinh cơ dồi dào trong Kim Huyết không có nhiều tác dụng đối với khí linh, nhưng không ngờ sau khi khí linh nhìn thấy giọt Kim Huyết, hai mắt nó lập tức tỏa sáng, hóa thành một luồng hỏa quang vọt tới trước mặt hắn.
Thánh nguyên trong cơ thể Dương Khai theo bản năng vừa khẽ động, nhưng ngay sau đó nhận thấy nó không có ác ý, hắn lại buông lỏng cảnh giác.
Hỏa quang chỉ quấn quanh ngón tay Dương Khai một vòng, giọt Kim Huyết kia liền biến mất không tăm tích, ngay sau đó thân thể khí linh lại hiện ra ở gần đó. Thân thể vốn có chút hư ảo do tổn thương nguyên khí, lúc này lại khôi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chẳng mấy chốc đã tốt hơn nhiều.
Dương Khai nhìn đến ngẩn người!
Hắn ép ra một giọt Kim Huyết, bởi vì đây là thứ quý giá nhất mà hắn có, cũng chỉ mang ý thử một chút, không ngờ lại thật sự có tác dụng với khí linh.
Suy nghĩ một chút, Dương Khai chợt hiểu ra. Mặc dù khí linh không có thực thể, vật chứa sinh ra nó cũng là vật chết, nhưng một khi đã khai mở linh trí, chứng tỏ nó không phải là khí linh tầm thường. Chỉ cần cắt đứt mối liên hệ với vật chứa, lại tìm được một thân thể thích hợp để đoạt xá, nó hoàn toàn có thể trở thành một sinh linh đặc biệt.
Bản thân nó cũng có sinh cơ, Kim Huyết tự nhiên cũng có tác dụng với nó.
Mà sau khi nuốt một giọt Kim Huyết, ngoài việc khôi phục chút nguyên khí ra, khí linh cũng không thay đổi quá nhiều, cũng không có biểu hiện mạnh lên. Hơn nữa, nó còn nghiêng đầu, bay vòng quanh Dương Khai, ra vẻ nịnh nọt lấy lòng, dường như còn muốn xin thêm một giọt Kim Huyết nữa.
Dương Khai không khỏi bật cười, lúc này hắn mới phát hiện, khí linh vừa thu phục này có linh trí thật sự rất cao. Cũng phải thôi, khí linh này tồn tại ít nhất cũng mấy vạn năm, có linh tính như vậy cũng không có gì lạ, nếu không sao hắn lại phải tốn nhiều công sức đến thế.
- Kim Huyết thì không có, nhưng có thứ này.
Dương Khai thuận tay ném tới một vật, chính là một khối Hỏa Tinh Thạch lớn bằng hạt đậu.
Kim Huyết quá quý giá, Dương Khai tự nhiên sẽ không thỏa mãn khẩu vị của khí linh, còn viên Hỏa Tinh Thạch này là hắn lấy được từ Hỏa Linh Thú bậc sáu, hiện tại trong nhẫn không gian của hắn vẫn còn rất nhiều, đương nhiên sẽ không đau lòng.
Khí linh vừa thấy Hỏa Tinh Thạch liền hóa thành hỏa quang cuốn lấy nó, đợi khi nó hiện hình trở lại, Hỏa Tinh Thạch đã biến mất không thấy đâu.
Nó chép chép miệng, dường như vẫn chưa hài lòng lắm.
Cũng giống như bất kỳ ai vừa được ăn một bữa sơn hào hải vị, sau đó lại phải ăn cơm canh đạm bạc, cũng sẽ có biểu hiện như vậy.
- Được rồi, ngươi vào trong vật chứa đi, ta cũng nên rời khỏi nơi này.
Dương Khai không cho nó thêm thứ tốt nào nữa, hiện giờ hắn vẫn chưa hoàn toàn thu phục được khí linh này, chỉ vì thần hồn cấm chế mới khiến nó buộc phải nghe lời mình. Không giống như Thần Thụ, Dương Khai đối với nó không chút keo kiệt.
Nghe Dương Khai hạ lệnh, khí linh cũng không lập tức tuân theo, mà kêu lên một tiếng, sau đó hóa thành hỏa quang bay vòng quanh bốn cây cột đá trong thạch thất.
Dương Khai nhíu mày, thông qua mối liên kết đặc thù với khí linh, cuối cùng cũng hiểu được ý của nó, chần chờ hỏi:
- Lại muốn rút lấy Địa Tâm Hỏa?
Khí linh lượn một vòng rồi bay xuống, hiển nhiên là Dương Khai đã nói đúng.
- Được.
Dương Khai cũng không do dự, giơ tay đánh ra Thánh nguyên, rót vào trong bốn cây cột đá, khởi động đại trận bên trong thạch thất. Trong phút chốc, Địa Tâm Hỏa cuồn cuộn được rút ra từ Địa Tâm Hỏa Trì, không ngừng rót vào lò luyện khí.
Khí linh lóe lên, trực tiếp hóa thành hỏa quang chui vào lòng đất, không biết nó định làm gì.
Dương Khai thật sự không sợ nó chạy trốn, chưa nói đến việc còn có thần thức cấm chế, vật chứa của nó vẫn còn ở đây.
Một lát sau, sắc mặt Dương Khai biến đổi, tập trung nhìn vào lò luyện khí. Cũng không biết khí linh đã động tay động chân gì ở bên dưới, Địa Tâm Hỏa được rút ra lập tức trở nên hung mãnh gấp mấy lần, khiến cho cấm chế bên trong thạch thất mơ hồ có dấu hiệu không chịu nổi.
Toàn bộ lực lượng của Địa Tâm Hỏa đều bị lò luyện khí hấp thu, khiến nó chấn động không ngừng, dường như có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Đồng thời, trên thân lò luyện khí, những đường phù văn lưu chuyển, những sợi năng lượng tựa như xiềng xích trói buộc tự nhiên xuất hiện.
Dương Khai cũng sững sờ.
Hắn đã từng gặp những sợi năng lượng này, chính là hơn một tháng trước, lúc khí linh truy đuổi hắn, ở bên ngoài lối đi đã xuất hiện loại năng lượng này. Khi đó, chính năng lượng này đã xoắn nát thân thể khí linh, giúp hắn có cơ hội trốn thoát.
Giờ nó lại xuất hiện, Dương Khai lập tức hiểu ra vấn đề.
Thì ra lò luyện khí này đã bị người ta đặt cấm chế, khóa chặt trong thạch thất này.
Nói như vậy, chẳng phải khí linh đã ra đời từ mấy chục ngàn năm trước sao? Chủ nhân của lò luyện khí đã dùng thủ đoạn này để khóa nó lại, không cho khí linh thoát ra. Bằng không, với bản lĩnh của khí linh, nó hoàn toàn có thể mang theo lò luyện khí rời khỏi Địa Tâm Hỏa Trì, căn bản không cần phải nằm chết dí ở đây, hiu quạnh suốt mấy chục ngàn năm.
Sau khi hiểu rõ chuyện này, Dương Khai cười khổ, xem ra muốn lấy đi lò luyện khí, trước tiên còn phải phá bỏ tầng cấm chế này.
Khẳng định khí linh này không có cách nào phá giải, nếu không nó đã sớm bỏ chạy, chứ không bị nhốt ở nơi này.
Chưa được khí linh kia giúp gì, lại còn phải bỏ sức ra làm không công cho nó. Dương Khai thầm kêu xui xẻo.
Một luồng hồng quang lóe lên từ mặt đất, khí linh lại hiện ra, nhìn cấm chế trên lò luyện khí mà không ngừng kêu to. Dương Khai cũng hiểu ý, không chần chờ nữa, xông lên phía trước, liên tục đánh ra Hàn Diễm, công phá những sợi xiềng xích năng lượng kia.
Loại cấm chế này dù được bố trí vô cùng cao minh, cũng rất chắc chắn, nhưng dù sao cũng là vật chết, mà Hàn Diễm của Dương Khai lại tương khắc với nó, cho nên việc phá giải cũng không quá khó khăn.
Nửa ngày sau, những sợi xiềng xích năng lượng không ngừng bị Hàn Diễm đóng băng, cuối cùng cũng dần dần nứt vỡ.
Khí linh vẫn chờ đợi bên cạnh thấy vậy, kêu to một tiếng, trong giọng nói toát ra niềm vui sướng vô bờ, rồi chui tọt vào trong lò luyện khí.
Vật chứa cùng khí linh thoáng chốc hợp lại làm một, một cỗ hỏa linh khí kinh thiên động địa ầm ầm bùng phát khiến Dương Khai đột nhiên biến sắc.
Giờ hắn mới hiểu được, trước đây hẳn là do khí linh bị tầng cấm chế này trói buộc nên mới không thể phát huy toàn bộ thực lực. Bằng không, lúc đó ai thắng ai thua thật đúng là khó nói.
Cũng may mắn có cấm chế trói buộc, giúp hắn có cơ hội thu phục khí linh, về điểm này, hắn phải vô cùng cảm tạ chủ nhân của lò luyện khí.
Trong lúc hắn còn đang kinh ngạc, chiếc lò luyện khí to lớn chậm rãi bay lên không trung, sau đó xoay tròn, rồi nhanh chóng thu nhỏ lại.
Rất nhanh, lò luyện khí khổng lồ giờ chỉ còn nhỏ bằng lòng bàn tay, trông vô cùng tinh xảo.
Tia sáng lóe lên, lò luyện khí liền bay đến trước mặt Dương Khai, từ trong lò, một cái bóng lửa đỏ rực hiện ra, lóe lên rồi biến mất.
Dương Khai hít sâu một hơi, cầm lấy cái lò tinh xảo trước mặt, cất vào trong nhẫn không gian.
Hắn không bỏ lò luyện khí vào trong không gian Hắc Thư. Dù sao trong không gian Hắc Thư có nhiều vật trân quý, mà khí linh vừa nhìn cũng biết không phải là hạng hiền lành. Nếu để nó vào trong đó, Dương Khai không yên tâm, không chừng còn bị mất đồ.
Sau khi thu lò luyện khí, Dương Khai gỡ lấy tám viên đá phát sáng khảm trên vách đá, cũng thuận tay ném luôn vào nhẫn không gian, lúc này mới thản nhiên đi ra ngoài thạch thất.
Không cần phải ở lại nơi này nữa, cả Địa Tâm Hỏa Trì và thạch thất đều bị hắn càn quét sạch sẽ, toàn bộ vật có giá trị đều đã thuộc về hắn.
Ở lại nữa cũng chỉ lãng phí thời gian.
Dương Khai nhanh chóng đến lối ra dưới đáy, nhìn lên cửa ra ở tít trên cao, thầm thấy khó xử.
Từ chỗ này tới cửa ra ít nhất cũng mấy ngàn trượng, hơn nữa Địa Tâm Hỏa Trì thỉnh thoảng sẽ phun trào dung nham, cứ thế trèo lên sẽ có chút phiền phức, nói không chừng còn gặp phải nguy hiểm.
Ngẫm nghĩ một hồi, ánh mắt Dương Khai sáng lên, lại lấy ra lò luyện khí.
Hắn còn nhớ, vừa rồi hình như khí linh có thể bay, mặc dù chỉ là bay lượn trong thạch thất, nhưng dường như không chịu ảnh hưởng của pháp tắc thiên địa nơi này.
Trao đổi một phen, Dương Khai mừng rỡ không thôi, quả nhiên khí linh có thể bay thẳng ra ngoài. Hắn không chần chờ nữa, để nó chở mình.
Một lát sau, trên mặt đất tầng thứ năm, một cột sáng đỏ rực bùng lên, ở bên dưới, hai tay Dương Khai tràn ngập Hàn Diễm, nắm lấy hai chân của khí linh, vọt ra ngoài.
Vừa thoát khỏi Địa Tâm Hỏa Trì, khí linh liền kêu to một tiếng, tựa như được tái sinh, liền muốn giương cánh bay cao.
Nào biết, nó chỉ mới bay lên được mười trượng, thân hình liền bị một lực vô hình kìm hãm, ầm ầm rơi xuống, nện xuống đất mặt mày xám xịt.
Dương Khai thấy vậy, lập tức hiểu ra khí linh không phải là không chịu ảnh hưởng của pháp tắc thiên địa, mà là ảnh hưởng nhỏ hơn nhiều so với mình, nhưng vẫn không thể bay quá cao.