Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1253: CHƯƠNG 1253: BÍ THUẬT MA HUYẾT TI: GIAO DỊCH SINH TỬ

Dương Khai hiểu rõ hơn ai hết đạo lý diệt cỏ tận gốc, nếu có thể, hắn muốn diệt luôn cả Đặng Ngưng. Nhưng mà Đặng Ngưng vừa nói dù có chết cũng phải kéo theo Diệp Dương Vinh chết chung, khiến Dương Khai không khỏi động tâm.

Một kẻ ngay cả sống chết của bản thân cũng không cần, vậy thật đáng tin cậy.

Đòi thù lao của Đặng Ngưng cũng chỉ là cái cớ, dù sao hắn không muốn vô cớ ra tay, vừa rồi đánh chết An Chí Dụng, đó là bởi vì người ta công kích trước.

Về phần Đặng Ngưng trả thù lao gì, quý giá hay tầm thường, hắn cũng không quan tâm.

Nào ngờ nghe Dương Khai nói thế, Đặng Ngưng mừng rỡ khôn xiết, suy nghĩ kỹ càng, một lát sau liền trầm giọng cất lời: - Bí thuật Ma Huyết Ti, không biết bằng hữu có hứng thú không!

- Đặng Ngưng! Dương Khai chưa đáp, Diệp Dương Vinh đã điên cuồng gào thét, vẻ mặt tràn đầy không tin nổi. - Ngươi dám truyền bí thuật trong giáo ra ngoài! Ngươi có biết nếu để các trưởng lão biết ngươi dám làm thế, sẽ có kết cục gì?

Đặng Ngưng quay đầu lại, nhìn hắn cười âm lãnh: - Đơn giản là rút hồn lột phách mà thôi, có gì kinh ngạc?

Thái độ dửng dưng liên tục của hắn, cũng làm Diệp Dương Vinh cứng họng.

Đặng Ngưng lại lắc đầu, cười khẩy nói: - Nói lại, chỉ cần Diệp sư huynh ngươi chết ở chỗ này, ai sẽ biết ta truyền ra ngoài bí thuật của bổn giáo?

Sắc mặt Diệp Dương Vinh trắng bệch, thế mới biết Đặng Ngưng hận mình đến cỡ nào, không tiếc vi phạm cấm lệnh Ma Huyết Giáo, dùng bí thuật Ma Huyết Ti dẫn dụ người kia ra tay. Nếu như đối phương thật đồng ý, hắn sẽ không còn đường lui nào, trong lòng nhanh chóng tính toán, vội vàng nói với Dương Khai: - Vị bằng hữu, ngươi đừng dễ tin lời Đặng Ngưng. Bí thuật Ma Huyết Ti của bổn giáo dù uy lực vô song, nhưng không phải đệ tử hạch tâm thì không được tu luyện, hơn nữa ngươi không có tu luyện công pháp Ma Huyết Giáo, bí thuật Ma Huyết Ti đó vô dụng với ngươi. Còn phải nói, ngươi có được loại bí thuật này, cao tầng bổn giáo tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Một khi tin tức tiết lộ, đến lúc đó ngươi trên trời không lối, dưới đất không đường, chắc chắn phải chết!

Vừa nói, trong đầu Diệp Dương Vinh chợt lóe sáng, bỗng nhiên nhớ tới điều gì, sắc mặt càng thêm trắng bệch, run rẩy nhìn Đặng Ngưng: - Thì ra ngươi có mưu đồ quỷ quyệt này!

Đặng Ngưng cười hắc hắc, thấy Diệp Dương Vinh rốt cuộc hiểu được, cũng không che giấu thêm, mà nhìn Dương Khai, nói: - Bằng hữu, ta không biết tên họ huynh, cũng không biết xuất thân của huynh, nhưng hiện tại chỉ cần giết người này, khi bí thuật Ma Huyết Ti bị tiết lộ, đương nhiên huynh cũng sẽ gặp nguy hiểm nhất định, nhưng đối với ta cũng vậy. Một khi chuyện bại lộ, ta sẽ chỉ chịu đựng hình phạt thảm khốc hơn huynh vạn lần, cho nên ta tuyệt đối sẽ không bán đứng huynh, bằng hữu có thể yên tâm ra tay rồi chứ?

Đặng Ngưng tâm tư linh hoạt, như đã sớm nhìn thấu Dương Khai có ác ý muốn diệt trừ tất cả bọn họ, cho nên mới dùng bí thuật Ma Huyết Ti trói buộc bản thân mình với Dương Khai.

Chỉ cần Dương Khai đồng ý, vậy hắn sẽ không thể bán đứng Dương Khai, bởi vì bán đứng Dương Khai thì chẳng khác nào mình cũng chịu chết. Đây cũng là một cách biến tướng để tỏ thiện ý, về phần bí thuật Ma Huyết Ti có ích gì cho Dương Khai hay không, hắn làm sao lại không tính toán điểm này?

Thấy Dương Khai trầm tư, Đặng Ngưng hạ quyết tâm, lại tăng thêm điều kiện, nói: - Bằng hữu nếu còn không vừa lòng, tôi có thể...

- Không cần, bí thuật Ma Huyết Ti là được rồi. Dương Khai ngắt lời hắn, hắn cũng đã nhìn thấu dụng ý của Đặng Ngưng, chẳng qua hắn không quan tâm chút thủ đoạn nhỏ này, Đặng Ngưng được ăn cả ngã về không, hắn cũng không có ý gì.

Thấy Dương Khai gật đầu đồng ý, Diệp Dương Vinh liền mặt xám như tro tàn, Đặng Ngưng lại mừng rỡ khôn xiết.

- Ngươi ra tay đi. Bỗng nhiên Dương Khai thản nhiên nhìn sang Đặng Ngưng, nói.

Đặng Ngưng sững sờ, còn tưởng Dương Khai sẽ hỗ trợ bên cạnh, cũng không hỏi nhiều, vừa xoay mình, khí huyết điên cuồng tuôn trào, huyết quang bùng phát, sau đó cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi, sương máu tựa vật sống, vặn vẹo biến hóa nhanh chóng ngưng tụ thành một cây đoản mâu. Đặng Ngưng một tay cầm lấy cây đoản mâu, thoáng chốc lao tới trước Diệp Dương Vinh, vẻ mặt dữ tợn đâm thẳng tới.

Điều khiến hắn kinh hãi là, rõ ràng Diệp Dương Vinh có thể né tránh, nhưng không hiểu vì sao, trên mặt sư huynh hắn lại hiện lên thần sắc đau đớn tột cùng, Thánh Nguyên ngưng trệ, thân mình cứng đờ không chút nhúc nhích.

Mũi mâu của hắn dễ dàng xuyên thấu trái tim đối phương, đâm ra từ phía sau.

Máu tươi bắn tung tóe, Diệp Dương Vinh lộ vẻ hoảng sợ tột độ, tay nắm chặt cây đoản mâu đang cắm trên ngực, như muốn rút ra, nhưng sức lực toàn thân nhanh chóng trôi đi, trong chớp mắt đã mất hết sinh khí.

Đặng Ngưng vẫn còn ngây người, mãi đến khi thi thể Diệp Dương Vinh rơi xuống đất, phát ra tiếng động nặng nề, mới khiến hắn bừng tỉnh.

Hắn có thể khẳng định, sư huynh đối mặt một chiêu của hắn, sở dĩ không thể chống trả, nhất định là vì thanh niên Thánh Vương Cảnh tầng hai kia đã ra tay thủ đoạn gì.

Đối phương có bản lĩnh như thế?

Đặng Ngưng tự nhận mình cũng không phải quá yếu, nhưng ngay cả người ta ra tay khi nào, làm thế nào cũng không rõ, đã mơ hồ giành được chiến thắng này. Như vậy chẳng phải nếu đối phương muốn xuống tay với mình, chỉ trong chớp mắt đã có thể đoạt mạng mình?

Nghĩ vậy, cả người Đặng Ngưng toát mồ hôi lạnh, không khỏi rùng mình.

Lúc thấy Dương Khai giết An Chí Dụng, hắn liền hiểu đối phương có thể là tinh anh của thế lực nào đó, nhưng đến lúc này, hắn mới hiểu được đối phương quả thật là yêu nghiệt.

Vô vàn suy nghĩ xẹt qua trong lòng, một lát sau, Đặng Ngưng xoay người, sắc mặt bình tĩnh như thường, chỉ có sâu trong đáy mắt ẩn chứa sự kiêng kỵ tột độ, cười lớn đáp xuống, chủ động tới trước mặt Dương Khai, chắp tay hành lễ nói: - Bằng hữu, cám ơn, gặp được huynh trong Lưu Viêm Sa Địa, ta đã cảm thấy huynh phi phàm, giờ đây quả nhiên không sai!

Dương Khai thản nhiên gật đầu, không nói gì.

Không thể đoán được hỉ nộ của Dương Khai, trong lòng Đặng Ngưng không ngừng đắn đo, không biết tính tình người này ra sao, sợ mình lỡ lời làm phật ý đối phương. Trong lúc vội vã, chợt nhớ tới ước định, vội mở nhẫn không gian lấy ra bí điển làm từ da thú, cực kỳ cung kính hai tay dâng lên: - Trên này ghi lại bí thuật Ma Huyết Ti của bổn giáo, nhưng công lao của tại hạ còn nông cạn, chưa có được bí thuật hoàn chỉnh, chỉ là nửa bộ đầu, hơn nữa đây chỉ là bản sao chép, không phải nguyên bản, nhưng tuyệt đối không hề sai khác so với nguyên bản...

Vừa nói, Đặng Ngưng cẩn thận quan sát sắc mặt của Dương Khai.

Dù sao hiện tại hắn đang trả thù lao, không giống với ước định, cho nên vẫn có chút lo lắng.

Dương Khai nhìn hắn, im lặng không nói gì, thu hồi bí điển, thậm chí không thèm liếc nhìn, trực tiếp ném vào nhẫn không gian. Đối với hắn, nửa bộ bí thuật Ma Huyết Ti cũng chẳng khác gì bản hoàn chỉnh, dù sao hắn cũng thật không có ý tu luyện thứ này, cho nên cũng không để ý Đặng Ngưng có che giấu.

Thấy Dương Khai thu hồi bí điển, hơn nữa không có ý định truy cứu, Đặng Ngưng mới thở phào nhẹ nhõm.

- Trong Ma Huyết Giáo các ngươi cho phép đệ tử trong giáo sao chép loại bí thuật này? Dương Khai cười như không cười hỏi Đặng Ngưng.

Đặng Ngưng cười hắc hắc: - Đương nhiên là không cho phép, nhưng mà từ nhỏ ta đã có khả năng ghi nhớ không quên, cho nên... bằng hữu cũng hiểu...

Dương Khai bừng tỉnh đại ngộ, lộ vẻ đã hiểu.

- Còn chưa thỉnh giáo tên họ bằng hữu? Đặng Ngưng nghiêm nghị, trịnh trọng hỏi.

Dương Khai nhíu mày, vẫn xưng báo tên mình.

Đặng Ngưng gật đầu nói: - Tại hạ Đặng Ngưng đệ tử Ma Huyết Giáo, có lẽ Dương huynh đã biết. Ừm, Dương huynh cứ yên tâm, chuyện xảy ra nơi này, trời biết đất biết, chỉ có ngươi và ta biết, tuyệt đối sẽ không có người thứ ba nào biết được. Nếu không Đặng mỗ sẽ gặp tâm ma phản phệ, trọn đời không thể đột phá Phản Hư Cảnh!

Nghe hắn phát ra lời thề độc, Dương Khai kinh ngạc nhìn hắn, lời thề này tuy chỉ thuận miệng thốt ra, nhưng nếu hắn không tuân thủ, sâu trong đáy lòng sẽ sinh ra một tầng chướng ngại, rất có thể sẽ phát tác tâm ma vào lúc đột phá cảnh giới.

Cho nên có thể tin tưởng được.

- Ta không lo, nhưng mà ngươi.... ở đây chết hai đồng môn, chỉ sợ là gặp phiền toái chứ?

Dương Khai liếc nhìn hai thi thể kia.

Đặng Ngưng nghe vậy, vẻ mặt kinh ngạc tột độ, kỳ lạ nhìn Dương Khai, sau đó thử dò hỏi: - Dương huynh lần đầu tiên nghe nói tới Ma Huyết Giáo chúng ta?

- Có ý gì? Dương Khai nhíu mày.

Đặng Ngưng cũng không dám giả vờ thần bí, vội nói: - Xem ra Dương huynh thật sự lần đầu nghe nói Ma Huyết Giáo chúng ta, vậy thì khó trách. Dương huynh yên tâm, bên này chết hai đồng môn cũng chẳng có gì to tát, trong Ma Huyết Giáo chúng ta không cấm đệ tử tự giết lẫn nhau, thậm chí còn khuyến khích, hơn nữa bổn giáo đệ tử đông đảo, chết vài người cũng chẳng đáng kể.

Dương Khai nghe mà trợn tròn mắt.

Quả nhiên thiên hạ rộng lớn, quả nhiên không thiếu kỳ sự, còn có loại tông môn vô tình vô nghĩa như thế? Hơn nữa vẫn còn tồn tại cho đến nay, thật là không thể tin được.

Đặng Ngưng lại như mở van xả, thao thao bất tuyệt: - Bổn giáo cơ bản cứ năm năm một trận loạn nhỏ, mười năm một lần đại loạn. Mỗi lần phân tranh, trong giáo đều là máu chảy thành sông, sẽ chết không ít người, điểm này cực kỳ nổi tiếng khắp U Ám Tinh.

- Vậy vì sao các ngươi vẫn chưa diệt môn? Dương Khai kỳ quái hỏi.

- Dương huynh nói đùa rồi...

Khóe miệng Đặng Ngưng co rút. - Bởi vì công pháp của bổn giáo chính là khuyến khích sát phạt lẫn nhau, hơn nữa sau khi nội đấu, có thể khiến thực lực của những người còn sống sót tăng vọt. Sau mỗi lần nội loạn, bổn giáo đều có vô số đệ tử đột phá gông cùm, thăng cấp cảnh giới tiếp theo, cho nên chuyện diệt môn quả thật không có xảy ra.

Hắn cười rất miễn cưỡng, kiên nhẫn giải thích.

Dương Khai nghe mà đầu óc mơ hồ, cũng lười truy cứu sâu xa, mà hỏi: - Nói vậy, chỗ này là địa bàn của Ma Huyết Giáo các ngươi?

- Phải!

- Vậy rất xa Thiên Vận Thành?

- Thiên Vận Thành? Đặng Ngưng nghe vậy cả kinh, sau đó bỗng nhiên hiểu ra: - Thì ra Dương huynh là đệ tử Ảnh Nguyệt Điện! Khó trách thủ đoạn cao siêu như vậy, tại hạ vô cùng bội phục!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!