Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1259: CHƯƠNG 1259: KIỂM LẠI THU HOẠCH

Một đoạn xương dài ba xích, tựa như cánh tay trẻ nhỏ, trong suốt như ngọc, vừa nhìn đã biết là vật phi phàm. Còn có một viên châu tròn trịa cỡ trứng bồ câu, bản thân nó vốn không màu, nhưng bên trong lại phong ấn một con tiểu xà màu xanh biếc đang không ngừng du động, trông y như vật sống.

Từ con tiểu xà màu xanh biếc kia tỏa ra dao động linh hồn tuy yếu ớt nhưng lại tràn ngập uy nghiêm.

Viên châu vừa xuất hiện, trong cơ thể Dương Khai liền mơ hồ vang lên một tiếng long ngâm cao vút, đồng thời một luồng uy áp khác cũng từ người hắn lan tỏa ra.

Dương Viêm kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Dương Khai, nhưng rất nhanh, sự chú ý của nàng đã bị đoạn xương trắng cùng viên châu trước mắt hấp dẫn.

Nàng cẩn thận quan sát, nét mặt lần lượt biểu lộ những sắc thái phức tạp, khi thì vui mừng, khi thì nghi hoặc, khi thì chấn động...

Thật lâu sau, nàng mới hít một hơi thật sâu, ngước mắt nhìn thẳng về phía Dương Khai.

- Nhận ra hai thứ này sao? – Dương Khai cảm thấy môi lưỡi khô khốc. Mặc dù chính hắn đoạt được hai vật này, cũng đã cất giữ trong nhẫn không gian một thời gian dài, nhưng mỗi khi lấy ra vẫn không khỏi kích động.

- Vận may của huynh thật kinh người, Long Cốt và Long Châu đều bị huynh đoạt được, không biết huynh đã đi đến những nơi nào trong Lưu Viêm Sa Địa nữa. – Dương Viêm khẽ cắn đôi môi đỏ mọng. Có thể thấy nàng cũng đang vô cùng kích động, chỉ là đang cố gắng kìm nén mà thôi.

- Thật sự là Long Cốt và Long Châu sao? – Dương Khai mừng như điên. Dù khi đoạt được chúng từ mỏ quặng thánh tinh dưới lòng đất, hắn đã có suy đoán, nhưng cho đến khi được Dương Viêm khẳng định, hắn vẫn có chút không dám tin.

- Đúng là Long Cốt và Long Châu không thể nghi ngờ!

Dương Khai không nhịn được toét miệng cười ha hả, vô cùng vui sướng. Dương Viêm dường như cũng lây niềm vui từ cơ duyên nghịch thiên của Dương Khai, cũng ngây ngô cười theo không dứt.

Một lúc lâu sau, đợi Dương Khai bình tĩnh lại, Dương Viêm cũng thu lại nụ cười, lên tiếng hỏi:

- Huynh định xử trí hai thứ này thế nào?

- Có thể luyện chế thành bí bảo không? Vừa hay huynh đang thiếu một món bí bảo công kích! – Dương Khai đã sớm có dự tính, lập tức hỏi lại. Bí bảo công kích bình thường hắn không lọt vào mắt, cho dù là bí bảo Hư cấp thượng phẩm cũng chưa chắc phát huy được uy lực mạnh mẽ của hắn, còn bí bảo cấp Hư Vương thì với thực lực hiện tại lại không thể phát động toàn bộ uy lực. Nhưng bây giờ đã có một đoạn Long Cốt và một viên Long Châu, nếu có thể luyện chế thành bí bảo công kích, sức chiến đấu của hắn chắc chắn sẽ tăng lên một bậc.

Bách Nhạc Đồ tuy không tệ, nhưng khi sử dụng, Dương Khai luôn cảm thấy không quá thuận tay.

- Khó lắm! – Ngoài dự liệu của Dương Khai, Dương Viêm vốn dường như không gì là không thể, nghe hắn hỏi vậy lại chậm rãi lắc đầu.

Điều này khiến Dương Khai đang tràn trề mong đợi lập tức lộ vẻ thất vọng.

- Không phải muội nói không luyện chế được, chỉ là nếu để muội luyện chế, giá trị của chúng sẽ giảm đi rất nhiều.

- Ý muội là sao? – Dương Khai cau mày hỏi.

- Long Cốt là xương của Chân Long, bản thân nó đã ẩn chứa thần thông và uy lực không thể tưởng tượng. Còn Long Châu, nhìn vào màu sắc của long hồn bên trong, đây hẳn là Long Châu của một Chân Long thuộc tính Mộc. Bên trong đoạn Long Cốt này ẩn chứa uy năng gì muội cũng không rõ lắm, nhưng có thể nói, hiện tại nó đã là một món bí bảo phi phàm rồi. Nếu để muội luyện chế sẽ nhiễm phải khí tức của muội, do đó không thể phát huy toàn bộ uy lực của nó. Dĩ nhiên, nếu bây giờ muội là Luyện Khí Sư cấp Hư Vương thượng phẩm thì không cần bận tâm điều này. Đáng tiếc, với trình độ hiện tại của muội, muốn luyện chế nó sẽ rất khó khăn, căn bản không thể luyện hóa hoàn toàn.

- Vậy phải làm sao? – Dương Khai đang hừng hực khí thế chợt như bị dội một gáo nước lạnh, tức thì tỉnh táo lại, hỏi:

- Chờ sau khi muội tấn thăng Luyện Khí Sư cấp Hư Vương thượng phẩm rồi luyện hóa lại được không?

Dương Viêm cau mày, nhất thời không trả lời, dường như đang trầm tư điều gì đó.

Một lúc lâu sau, đôi mắt nàng chợt sáng lên, mỉm cười nhìn Dương Khai nói:

- Thánh nguyên trong cơ thể huynh cũng thuộc tính dương phải không?

- Trước kia thì phải, nhưng giờ thì không. – Dương Khai chậm rãi lắc đầu. Thánh nguyên của hắn sau khi chuyển hóa, thuộc tính của Ma diệm quả thực không thể xác định, biến hóa khôn lường, vô cùng quỷ dị, cho nên câu hỏi này của Dương Viêm thật sự đã làm khó hắn.

- Huynh thúc giục thánh nguyên cho muội xem một chút. – Dương Viêm yêu cầu, đôi mắt đẹp nhìn hắn không rời.

Dương Khai lập tức điều động thánh nguyên, chuyển hóa Ma diệm sang trạng thái nóng bỏng.

Hai mắt Dương Viêm sáng ngời, vỗ tay cười nói:

- Vậy thì không thành vấn đề, xem ra vận may của huynh thật sự rất tốt. Nếu đổi lại là võ giả khác có được đoạn Long Cốt và Long Châu này, e rằng phải chờ muội tấn thăng Luyện Khí Sư cấp Hư Vương thượng phẩm mới có thể ra tay luyện chế. Nhưng thánh nguyên của huynh nóng bỏng như vậy, hoàn toàn có thể tự mình luyện hóa.

- Tự mình luyện hóa? – Dương Khai ngạc nhiên.

- Đúng vậy, tự mình luyện hóa, hơn nữa làm như vậy còn có rất nhiều lợi ích. Với thực lực của huynh bây giờ, tuy không thể luyện hóa hoàn toàn, cũng không thể phát huy hết uy lực của nó, nhưng theo thời gian, cùng với sự tăng tiến thực lực của huynh, đoạn Long Cốt này cũng sẽ ngày càng mạnh mẽ. Đến lúc đó, nó thậm chí có thể trở thành bí bảo tương thông với tính mạng và thần hồn của huynh. – Dương Viêm hưng phấn giải thích.

- Nhưng huynh không phải Luyện Khí Sư, làm sao luyện hóa nó được? – Dương Khai vẫn còn mơ hồ.

- Không cần huynh phải là Luyện Khí Sư, bởi vì bản thân nó đã là bí bảo, căn bản không cần huynh luyện chế lại, huynh chỉ cần tế luyện nó là được. Muội sẽ truyền cho huynh một bộ công pháp tế luyện, sẽ không còn vấn đề gì nữa.

- Như vậy cũng được sao? – Dương Khai vui mừng khôn xiết, trong phút chốc lại phấn chấn trở lại.

- Ừm, hơn nữa huynh còn có cả long hồn Long Châu, nếu có thể luyện hóa long hồn trong Long Châu vào Long Cốt, ha ha... Muội thật khó tưởng tượng được lúc đó đoạn Long Cốt sẽ trở thành dạng gì. – Ánh mắt Dương Viêm sáng rực, thoáng lộ vẻ cuồng nhiệt, dường như đang mường tượng ra viễn cảnh của Long Cốt sau khi được luyện hóa.

Nàng cũng không chần chừ, lập tức truyền thụ phương pháp tế luyện cho Dương Khai.

Dương Khai cẩn thận lắng nghe, tỉ mỉ suy ngẫm, chỗ nào không hiểu liền hỏi lại, Dương Viêm cũng rất kiên nhẫn giải thích cho hắn.

Phương pháp luyện hóa không khó, Dương Khai chỉ tốn hai canh giờ đã ghi nhớ trong đầu, chỉ chờ có thời gian sẽ từ từ lĩnh ngộ, sau khi thấu triệt là có thể ra tay luyện hóa Long Cốt.

Truyền thụ công pháp xong, Dương Viêm ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

- Nếu huynh không vội, muội sẽ cho huynh mượn lò luyện khí. Tuy lò luyện khí của muội không phải loại tốt nhất, nhưng có nó phụ trợ, huynh luyện hóa cũng sẽ nhanh hơn, mài dao không tốn công đốn củi mà.

- Lò luyện khí sao? – Dương Khai nhíu mày, lộ ra vẻ mặt cổ quái, nói:

- Ta cũng có một cái.

- Huynh có lò luyện khí? – Dương Viêm ngạc nhiên, bật cười nói:

- Huynh không phải Luyện Khí Sư, sao lại có lò luyện khí?

- À, là đoạt được trong Lưu Viêm Sa Địa, hơn nữa có vẻ không tầm thường. – Dương Khai vừa nói, vừa lấy chiếc lò luyện khí nhỏ nhắn ra.

Lúc đầu, Dương Viêm thấy chiếc lò luyện khí này vẫn chưa tỏ ra kinh ngạc, chỉ cảm thấy hoa văn quái điểu trên đó hơi kỳ lạ. Nhưng khi nàng đang xem xét phẩm cấp của nó, bỗng nhiên hoa văn quái điểu kia dường như sống lại, chuyển động nhanh trên bề mặt lò, ngay sau đó liền hóa thành một con chim lửa đỏ thẫm bay ra ngoài.

Trong phút chốc, nhiệt độ trong thạch thất tăng vọt, không khí tràn ngập một luồng hỏa linh khí tinh thuần mà nóng rực.

- Khí linh! – Dương Viêm thất thanh kinh hô. Nàng vội đưa tay che miệng nhỏ, đôi mắt đẹp gắt gao dán chặt vào khí linh, vẻ mặt vừa kinh hãi vừa cực kỳ kích động.

Khí linh dường như cũng nhận ra Dương Viêm không có ý tốt, lượn một vòng trên không rồi đậu xuống vai Dương Khai, ba chiếc lông đuôi thật dài rủ xuống sau lưng hắn. Nó vừa dùng mỏ rỉa lông, vừa dùng cặp mắt nhỏ như hạt châu cảnh giác nhìn Dương Viêm, trông vô cùng linh động.

Dương Viêm run rẩy không nói nên lời, ánh mắt tràn đầy thèm muốn.

Nàng chợt nhận ra, Dương Khai không làm Luyện Khí Sư thật quá lãng phí.

Thánh nguyên trong cơ thể hắn phù hợp, thần thức đủ mạnh, lại còn có trợ thủ luyện khí mạnh nhất là Thạch Khôi, bây giờ lại có thêm một lò luyện khí đã sinh ra khí linh, mà lò luyện khí kia vừa nhìn đã biết chắc chắn là phẩm cấp Hư Vương...

Thật tức chết người mà!

Dương Viêm đem bản thân so với Dương Khai, không khỏi cảm thấy nản lòng.

Khí linh này rõ ràng đã bị Dương Khai thu phục, cho dù nàng muốn cái lò luyện khí kia cũng không được. Khí linh một khi đã nhận chủ, sẽ không bao giờ thuần phục người thứ hai, trừ khi chủ nhân ban đầu của nó đã chết.

- Huynh có lò luyện khí như vậy phụ trợ, luyện hóa Long Cốt, Long Châu và long hồn đúng là làm ít công to. – Dương Viêm ảo não nói, đôi mắt đẹp nhìn Dương Khai tràn đầy oán giận.

- Khụ... chuyến này huynh thu thập không ít lò luyện khí, có vài cái đều là cấp Hư Vương đấy.

- Thật sao? – Dương Viêm lập tức phấn chấn.

- Ừm, có điều hình như chúng đều bị hư hại ít nhiều. – Dương Khai vừa nói vừa lấy toàn bộ lò luyện khí thu được ở Địa Phế Hỏa Trì ra, bày thành một đống bên cạnh.

Dương Viêm há hốc miệng, rất lâu không khép lại được. Sau khi lần lượt kiểm tra những lò luyện khí, nàng liền hơi tức giận mắng:

- Đâu chỉ là hư hại ít nhiều, mà là hư hại rất nghiêm trọng, sao tất cả đều bị hỏa linh lực thiêu hủy thế này!

- Còn dùng được không?

- Không biết, muội sẽ cố gắng sửa chữa thử xem. – Dương Viêm vung tay, thu toàn bộ lò luyện khí vào nhẫn không gian của mình.

Tiếp đó, Dương Khai lần lượt lấy ra toàn bộ thu hoạch ở Lưu Viêm Sa Địa, những thứ có thể giao cho Dương Viêm, hắn đều đưa hết cho nàng.

Ví dụ như số Hỏa Tinh Thạch khổng lồ, một khối Hỏa Diệu Tinh Tủy, và một viên Lưu Viêm Phi Hỏa.

Dương Khai tổng cộng chỉ thu được chín viên Lưu Viêm Phi Hỏa, sau khi tặng Dương Viêm một viên, hắn còn lại tám viên. Hắn rất muốn biết, thứ này có thể tăng cường thần thức hỏa của mình hay không.

Mảnh bản đồ không hoàn chỉnh đoạt được sau khi đánh bại Mạnh Hồng Lượng cũng được đưa cho Dương Viêm. Kể từ đó, trên tay nàng đã có hai mảnh bản đồ, tuy vẫn chưa hoàn chỉnh nhưng khi ghép lại cũng có thể nghiên cứu ra một vài manh mối.

Khối tinh thể đoạt được ở tầng thứ sáu, thứ khiến Dương Khai sinh ra ảo giác thậm chí đầu váng mắt hoa, cũng được Dương Viêm nhận ra. Nghe nói đó là một loại bảo bối quý hiếm gọi là Thận Lâu Thạch, nàng cũng tiện tay thu lại, nói rằng đây là vật liệu tốt nhất để bố trí ảo trận.

Ngay cả hai mươi cây trúc xanh mà Dương Khai mất nửa năm chém đổ cũng được giao hết cho nàng, để nàng tự nghĩ cách luyện chế.

✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!