Nơi Dương Khai đáp xuống là một ngọn đồi đá, xung quanh chi chít những cột đá cao chót vót, cây to cây nhỏ, cây cao đến mấy chục trượng, cây lại chỉ ngang tầm người. Dưới chân toàn là đá vụn và cát bụi.
Khẽ cảm nhận một chút, Dương Khai không khỏi kinh ngạc. Hắn phát hiện thiên địa năng lượng ở nơi này quả thực vô cùng nồng đậm, thế giới bên ngoài hoàn toàn không thể sánh bằng.
Nếu có thể tĩnh tâm tu luyện ở đây, hiệu quả chắc chắn sẽ cao hơn bên ngoài gấp ba, bốn lần.
Nhưng dù sao nơi này cũng là Truyền Thừa Động Thiên, nào có ai tiến vào đây lại bỏ qua những bảo bối trân quý để đi tu luyện chứ.
Tô Mộc không ở đây! Xung quanh cũng không một bóng người, xem ra lúc tiến vào, tất cả mọi người đều đã bị phân tán ra khắp nơi.
Đang lúc hắn mải mê suy nghĩ, một bóng người chợt xuất hiện cách đó hơn chục trượng. Người này xuất hiện giống hệt Dương Khai, hiện ra giữa không trung ở độ cao vài trượng rồi mới nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Sau khi đứng vững, nàng ta quay sang quan sát xung quanh thì chợt nhìn thấy Dương Khai đang đứng cách đó không xa.
Bốn mắt nhìn nhau, Dương Khai ngạc nhiên:
- Là sư tỷ à!
- Ồ, thật trùng hợp! - Nàng cũng tỏ vẻ vui mừng, vội vàng chạy tới chỗ Dương Khai.
Người này là nữ tử, chính là vị sư tỷ lần trước đã bán hạt giống cho Dương Khai ở chợ Hắc Phong.
Đều là đồng môn, gặp nhau ở đây, âu cũng là duyên phận.
- Chỉ có mình đệ thôi à? - Nữ tử này hỏi.
- Ừ, đệ cũng vừa mới vào. - Dương Khai gật đầu.
- Nhiều người vào cùng lúc đến vậy mà không biết đã phân tán đến những vị trí nào rồi. Chúng ta có nên đợi thêm một lúc, xem xem có còn ai đặt chân đến đây không rồi hẵng hành động không? - Nàng đề nghị.
- Cũng được! - Dương Khai không có ý kiến. Nơi này nguy cơ trùng trùng, thêm một người là thêm một phần sức mạnh, tuy rằng sẽ phải chia sẻ lợi ích, nhưng ở nơi quỷ dị này, bảo toàn tính mạng vẫn là trên hết. Cứ thăm dò tình hình trước, nếu thấy thích hợp thì hành động một mình cũng không muộn.
Hai người thương lượng xong, bèn đứng nguyên tại chỗ chờ đợi.
Không lâu sau, lại có thêm ba người đáp xuống vị trí gần đó. Nhưng trong ba người này chỉ có một là đệ tử Lăng Tiêu Các, hai người còn lại, một người của Huyết Chiến Bang, một người của Phong Vũ Lâu.
Năm người tụ tập lại. Ở nơi đặc biệt này thì không có chuyện quá xem nặng việc phân biệt môn phái, họ vẫn hòa thuận được với nhau.
Lại đợi thêm một lúc, không có ai xuất hiện nữa.
Nữ tử kia lên tiếng:
- Thế này đi, chúng ta vừa đi vừa thăm dò xem có thể tìm thêm những người đi một mình khác không, mọi người thấy thế nào?
Ngữ khí và thần thái của nàng vô cùng tự tin, toát lên một vẻ đẹp hào sảng.
Tất cả đều gật đầu.
Nàng nói:
- Có điều trước tiên, chúng ta phải làm quen với nhau đã, chí ít cũng phải biết công lực của từng người thế nào, như vậy thì khi gặp nguy hiểm, mọi người mới tiện hành động được. Mọi người hãy tự giới thiệu đi, ta nói trước nhé, ta là Lam Sơ Điệp, đệ tử Lăng Tiêu Các, Khí Động Cảnh thất tầng. Còn các vị?
Nói xong, đôi mắt nàng lướt qua bốn người còn lại.
Tên đệ tử Lăng Tiêu Các đó vội vàng nói:
- Đại danh sư tỷ đệ cũng đã nghe qua, hôm nay được gặp mới biết, hóa ra sư tỷ lại là một người xinh đẹp nhường vậy.
Đây rõ ràng là đang tâng bốc, Dương Khai và hai người kia khẽ dè bỉu, tên tiểu tử này rõ ràng là có ý với Lam Sơ Điệp mới vội vàng chen lời như vậy.
Cũng khó trách được, Lam Sơ Điệp dung mạo xinh đẹp, thân hình mỹ miều, nhất là cặp song phong ngạo nghễ trước ngực, dường như không phải vật chốn trần gian, mang một sức hấp dẫn khiến người ta không thể rời mắt. Kẻ nào có được nàng, chỉ cần ngắm nhìn đôi gò bồng đảo ấy thôi cũng đủ đêm ngày triền miên.
Lam Sơ Điệp mỉm cười, nhưng không thèm để ý, chỉ nói: “Các hạ là...”
Người nọ ưỡn ngực hóp bụng, ra vẻ thành thục đáng tin, tiếng nói vang vang:
- Tại hạ Nhiếp Vịnh, đệ tử dưới trướng Đại trưởng lão, Khí Động Cảnh tứ tầng!
Nói xong hắn lại cười:
- Sư tỷ yên tâm, dọc đường nếu có gì nguy hiểm, sư đệ sẽ không ngại vào sinh ra tử để bảo vệ sư tỷ.
- Sư đệ thật có lòng. - Lam Sơ Điệp vẫn nở nụ cười thản nhiên đẹp đến hồn siêu phách lạc, rồi lập tức chuyển ánh mắt qua người khác.
Đó là một gã đàn ông cao to như thiết tháp, lưng dài vai rộng, cao hơn Dương Khai hẳn một cái đầu, tướng mạo thô kệch, trông có vẻ khá chất phác.
Thấy Lam Sơ Điệp nhìn mình, người này mới lên tiếng:
- Ta là Tả An, đệ tử Huyết Chiến Bang, Khí Động Cảnh ngũ tầng.
Nói xong rồi im bặt, dễ nhận thấy hắn không thích nói nhiều.
Lam Sơ Điệp khẽ gật đầu rồi chuyển ánh nhìn qua một nữ tử khác.
Nữ tử này dáng người mảnh khảnh, không cao lắm, dung mạo rất thanh tú, hơn nữa từ đầu đến cuối, trên môi luôn nở một nụ cười có hơi ngượng ngùng e thẹn.
- Tiểu nữ là Đỗ Ức Sương, đệ tử Phong Vũ Lâu. Các vị cứ gọi ta là Đỗ tiểu muội là được, các sư huynh sư tỷ trong lâu vẫn thường gọi như vậy. Tu vi Khí Động Cảnh lục tầng.
Mọi người đều kinh ngạc nhìn cô, khiến vị Đỗ tiểu muội này không khỏi cúi đầu xuống.
Tất cả đều không ngờ rằng, tiểu cô nương trông chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi này lại có công lực Khí Động Cảnh lục tầng, chỉ thấp hơn người có công lực cao nhất là Lam Sơ Điệp một tầng thôi.
- Ừ, thú vị thật. - Lam Sơ Điệp chợt nhếch miệng cười. - Không lẽ lúc vào đây, địa điểm được quyết định theo công lực sao?
Nghe nàng nói vậy, những người khác cũng bắt đầu ngẫm nghĩ, trong bốn người này, Lam Sơ Điệp công lực cao nhất, lần lượt gồm Khí Động Cảnh thất tầng, lục tầng, ngũ tầng và tứ tầng, khoảng cách không lớn mấy, chẳng trách nàng lại suy đoán như vậy.
- Đúng rồi, còn đệ? Khí Động Cảnh tầng mấy? - Lam Sơ Điệp ngước lên hỏi Dương Khai.
Công lực của mấy người này tuy cao hơn Dương Khai, nhưng vì họ không có thần thức, nên trừ phi Dương Khai động thủ, bộc lộ nguyên khí, không thì họ cũng chẳng nhìn ra trình độ của hắn. Hơn nữa, vì mấy người này đều là Khí Động Cảnh, chẳng trách Lam Sơ Điệp nghĩ Dương Khai cũng là Khí Động Cảnh.
Dương Khai nhéo nhéo cái mũi, ngượng ngùng nói:
- Tại hạ Dương Khai, đệ tử Lăng Tiêu Các, Khai Nguyên Cảnh thất tầng!
Tả An quay lại nhìn hắn, ánh mắt có vẻ khinh bỉ, hắn cúi xuống phỉ nhổ:
- Xúi quẩy!
- Đệ chính là Dương Khai? - Lam Sơ Điệp hai mắt sáng lên, kinh ngạc nhìn hắn. Đến cả tên Nhiếp Vịnh kia cũng ngạc nhiên nghi ngờ, nhìn qua nhìn lại, quan sát Dương Khai đến mấy lượt.
- Ừ. - Dương Khai gật đầu, hắn biết qua chuyện lần trước, mình đã nổi đình nổi đám ở Lăng Tiêu Các rồi, nên cũng không giấu giếm gì.
Song, cảm giác nhạy bén của Dương Khai có thể nhận ra, khi nghe tên mình, trong mắt tên Nhiếp Vịnh đó chợt lóe lên vẻ thù địch, khác với Lam Sơ Điệp, ánh mắt đầy hứng thú, như phát hiện được thứ gì đó mới lạ.
Nhiếp Vịnh có ý đối địch, Dương Khai đã dự liệu được rồi, hắn là đệ tử dưới trướng Đại trưởng lão, vậy thì chắc chắn là cùng một phe với bọn Ngụy Trang và Giải Hồng Trần. Lần trước mình đã đắc tội với cả hai tên đó, hắn không có địch ý mới là lạ.
Tuy nhiên, ở trong Truyền Thừa Động Thiên này, Dương Khai đoán hắn sẽ không dám làm loạn, nên cũng chẳng để tâm cho lắm.
Thu hồi ánh mắt, Lam Sơ Điệp vỗ tay nói:
- Được rồi, mọi người đã biết nhau rồi thì chúng ta xuất phát thôi. Không biết các bảo bối ở đây được giấu ở đâu nên ta xin nói trước thế này, lát nữa nếu tìm được thứ gì, mọi người sẽ dựa vào công sức bỏ ra để phân chia. Nếu không phân chia được, thì dùng ngân lượng hoặc vật phẩm khác để trao đổi, được không?
Nhiếp Vịnh liến thoắng gật đầu:
- Lam sư tỷ cứ làm chủ là được.
Dương Khai và Tả An cũng không có ý kiến gì, cả Đỗ Ức Sương cũng vậy.
Lam Sơ Điệp quả nhiên là một cô nương có chủ kiến, chỉ trong một hai câu nói đã thiết lập được địa vị thủ lĩnh trong nhóm năm người này.
Vào lần giao dịch trước với nàng, Dương Khai cũng chỉ biết nàng là người không thích buôn bán lỗ vốn, nhưng bây giờ xem ra, e là nữ tử này là người có dã tâm, không cam chịu khuất phục dưới người khác.
- Vậy thì đi thôi. Ta mở đường trước, mỗi canh giờ đổi một người khác đi tiên phong! - Lam Sơ Điệp liền tiến lên trước, những người khác vội vàng theo sau. Nhiếp Vịnh thì càng áp sát Lam Sơ Điệp, vừa đi vừa tích cực nịnh hót, không tiếc buông ra những lời tán dương, như kẻ không thèm tiền vứt hết cho Lam Sơ Điệp.
Từ đầu đến cuối Lam Sơ Điệp vẫn mỉm cười, thi thoảng đáp lại vài câu, tỏ vẻ ôn hòa, như thế càng khuyến khích cơn cao hứng của Nhiếp Vịnh.
Tả An đi ngay sau y, nghe hết đủ mọi từ ngữ buồn nôn, hắn không khỏi bắn ra ánh nhìn khinh khi.
Dương Khai thì đi sau cùng, chưa được mấy bước thì Đỗ tiểu muội lại cố tình đi chậm lại để đợi Dương Khai, nàng nhẹ giọng nói:
- Huynh đừng để tâm làm gì, cứ cố gắng tu luyện, chắc chắn sẽ đạt đến Khí Động Cảnh.
Dương Khai quay qua nhìn cô:
- Ta có để tâm đâu.
- À. - Đỗ Ức Sương bỗng đỏ cả mặt, cô cứ tưởng Dương Khai mãi không lên tiếng là vì lúc nãy Tả An đã khinh miệt hắn, vốn định an ủi thôi, ai ngờ cô đã nghĩ quá nhiều rồi.
- Ha ha, còn cô, tuổi tác xem ra còn nhỏ hơn ta, sao công lực lại cao đến thế? - Dương Khai có chút thiện cảm với vị Đỗ tiểu muội này, cô tuy là đệ tử Phong Vũ Lâu, nhưng tính tình ôn hòa, con người lương thiện, vốn không quen biết gì nhưng cô vẫn mở lời an ủi.
- Muội đã mười chín rồi, sao có thể nhỏ hơn huynh được chứ? - Đỗ Ức Sương khẽ giọng giải thích.
- Ơ... - Đúng là không nhìn ra được, Dương Khai lúng túng vô cùng.
Một tiểu đội năm người, hai người đằng trước cười cười nói nói, hai người đằng sau nói năng nhỏ nhẹ, còn tên Tả An ở giữa thì đơn độc một mình, khỏi nói hắn khó chịu thế nào rồi.
Cứ đi, đi mãi, Dương Khai chợt phát hiện Dương Nguyên Ấn trong lồng ngực có phản ứng, bèn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Hắn có thể cảm nhận được, ở phía trước cách đó hơn trăm trượng có một vật mang thuộc tính dương, cả đội cũng đang hướng về phía đó, nên cũng không cần nhắc nhở làm gì.
Một lát sau, Lam Sơ Điệp đột nhiên ngạc nhiên kêu lên, Nhiếp Vịnh cũng vội vàng nhìn lên trước, thất thanh nói:
- Dương Viêm Thạch, Âm Nguyên Thạch?
Chỉ thấy đằng trước có một đống đá vụn, hơn nữa đó không phải là đá bình thường, mà tất cả đều là Dương Viêm Thạch và Âm Nguyên Thạch. Những viên đá này giống hệt với loại đá Huyết Chiến Bang bán ở chợ Hắc Phong, đến kích cỡ cũng không khác bao nhiêu.
Mỗi viên đá có giá năm trăm lượng, cả đống đá thế này chắc chắn phải hơn một nghìn viên, quy đổi cũng phải được năm mươi vạn lượng.
Năm người bọn họ ở trong tông môn cũng chẳng phải hạng giàu có gì, nào đã từng thấy qua khối tài sản trị giá năm mươi vạn lượng bao giờ?
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang