Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1270: CHƯƠNG 1270: LƯU LY SƠN

Phía trước là một ngọn núi nhỏ cao chừng sáu mươi trượng, cỏ cây không mọc, trơ trọi một màu xám xịt, dường như hoàn toàn được đúc thành từ nham thạch. Ngọn núi nhỏ này nằm lọt thỏm trong sơn cốc, bị những ngọn núi cao lớn hơn nhiều bao quanh. Nhìn thoáng qua, nó chẳng có điểm gì nổi bật.

Nhưng khi Dương Khai dùng thần niệm quét qua, hắn bỗng kinh hãi phát hiện thần niệm của mình như trâu đất xuống biển, một đi không trở lại. Ngọn núi nhỏ kia phảng phất như không hề tồn tại, dùng thần niệm dò xét cũng không mảy may phát giác được điều gì. Không những vậy, bên trong nó còn truyền ra một luồng sức mạnh quỷ dị đến cực điểm, tựa như muốn lôi kéo thần hồn của hắn, khiến hắn có cảm giác kinh hãi như sắp bị nó nuốt chửng.

Vì vậy, thần niệm vừa mới phóng ra, Dương Khai đã vội vàng thu về. Hiện tại, cả ba người đều đứng ở bên ngoài, cách ngọn núi nhỏ mấy ngàn trượng, với vẻ mặt ngưng trọng, nhìn ngắm ngọn núi chí bảo của Lưu Ly Môn.

- Đây chính là Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn của quý tông sao? - Ánh mắt Dương Khai lóe lên vẻ kinh ngạc, cất tiếng hỏi.

- Ừm, đây chính là Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn! Ha ha, khiến Dương huynh chê cười rồi. Thanh danh của Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn quả thực vang dội, nhưng phần lớn thời gian nó đều mang hình dạng này, trông rất tầm thường, không xứng với lời đồn, cho nên rất nhiều vị khách tới đây đều cảm thấy nghe danh không bằng gặp mặt. - Đại Diên mỉm cười, thấp giọng giải thích.

- Phần lớn thời gian? - Dương Khai nheo mắt lại.

- Thiên Huyễn Lưu Ly bản thân vốn dĩ đã có năng lực thần kỳ biến hóa khôn lường, hiện tại cái chúng ta thấy được, e rằng chỉ là một loại hình thái của ngọn Lưu Ly Sơn này mà thôi. - Dương Viêm, người vẫn luôn im lặng, bỗng nhiên chen vào một câu.

Đại Diên kinh ngạc nhìn nàng một cái, gật đầu nói:

- Xem ra, Dương Viêm cô nương đối với Lưu Ly Sơn của chúng tôi hiểu biết không ít. Rất đúng, hình thái tầm thường hiện nay quả thực chỉ là một trong các hình thái của nó. Có những lúc nó sẽ tự mình phát ra vạn đạo hà quang, khiến cho cả ngọn núi đẹp đẽ dị thường, tựa như không phải vật chốn nhân gian. Lại có đôi khi nó còn thay đổi kích thước lớn nhỏ, vô cùng quỷ dị.

- Còn có chuyện như vậy? - Dương Khai nhất thời hứng thú.

Dương Viêm khẽ nhếch môi, cũng không giải thích nhiều, chỉ tùy ý nói một câu:

- Trận pháp các người bố trí ở đây thật bất phàm, là để trấn áp sao?

Đại Diên nghe vậy, nhẹ nhàng gật đầu:

- Ừm, là để trấn áp. Bởi vì Lưu Ly Sơn tuy nằm trong Lưu Ly Môn chúng ta nhưng chúng ta cũng chẳng có cách nào khống chế nó, cho nên chỉ có thể trấn áp nó tại đây. Nếu không, với khả năng biến hóa quỷ dị của nó, không chừng nó sẽ biến thành thứ gì đó khiến chúng ta không tìm thấy được.

Nói tới đây, Đại Diên mỉm cười:

- Được rồi, không thể ở lại đây lâu hơn. Mấy vị sư thúc trông coi Lưu Ly Sơn đã phát hiện ra chúng ta rồi, nếu còn chần chừ, nói không chừng họ sẽ tới hỏi chuyện đấy. Chúng ta đi thôi.

Dương Khai cũng cảm nhận được, từ lúc ba người họ đến đây, đã có mấy luồng thần niệm của cường giả Phản Hư Cảnh từ các hướng khác nhau quét tới. Nhưng chúng chỉ thăm dò một chút rồi thôi, không có hành động nào khác. Vậy nên hắn cũng không cảm thấy bất ngờ.

Đại Diên xoay người, bay về một hướng khác. Dương Khai và Dương Viêm tức thì theo sau. Hai người đưa mắt nhìn nhau, Dương Viêm khẽ gật đầu, Dương Khai cũng đáp lại bằng ánh mắt đã hiểu.

Xem ra, trận pháp ở đây chính là để ngăn cản Thạch Khối. Chỉ cần đến được Thiên Huyễn Phong của Đại Diên, tìm cơ hội thả Thạch Khối ra ngoài là có thể ngồi chờ thu hoạch thành quả. Tuy Dương Khai không hiểu Dương Viêm rốt cuộc cần Thiên Huyễn Lưu Ly để luyện chế thứ gì, cũng không biết chỗ lợi hại của nó ở đâu, nhưng thấy Lưu Ly Môn đối đãi với ngọn núi nhỏ này một cách trịnh trọng như thế, hắn sao không hiểu được giá trị của nó chắc chắn bất phàm.

Trên đường đi, họ lại gặp không ít đệ tử Lưu Ly Môn, nhưng Dương Khai phát hiện một việc rất kỳ quái. Đó chính là những đệ tử Lưu Ly Môn này mỗi khi gặp Đại Diên đều lộ ra vẻ mặt rất phức tạp. Có người kiêng kỵ, có người hoảng sợ, cũng có người đồng tình, đủ mọi loại sắc thái… Hơn nữa, dường như đệ tử nào cũng nhận ra Đại Diên.

Điều này khiến Dương Khai rất chú ý. Dù sao với tính cách của Đại Diên, nàng rất hiếm khi giao thiệp với mọi người. Ấy vậy mà danh tiếng của nàng tại Lưu Ly Môn lại vang dội đến thế, ai ai cũng biết. Lại từ thần thái của những người này mà suy đoán, Dương Khai âm thầm cảm thấy nữ nhân tên Đại Diên này ở trong Lưu Ly Môn e rằng có không ít chuyện xưa.

Bay theo Đại Diên trong dãy núi Thái Thanh chừng nửa canh giờ, ba người mới đến trước một ngọn núi ở phía xa. Nhìn thấy đỉnh núi cao hơn trăm trượng này từ xa, thần sắc vẫn luôn căng thẳng của Đại Diên cuối cùng cũng giãn ra, lộ vẻ nhẹ nhõm như vừa về đến nhà.

Nàng nhiệt tình chỉ vào ngọn núi đó giới thiệu với Dương Khai:

- Đó là Thiên Huyễn Phong, nơi ở của ta. Chỗ ở đơn sơ, mong Dương sư đệ và Dương Viêm cô nương đừng chê cười.

- Đại Diên cô nương khách sáo quá rồi. - Dương Khai cười ha hả, cùng nàng bay về hướng đỉnh núi kia.

Chưa tới nơi, thần niệm của Dương Khai đã quét qua, bỗng phát hiện trên đỉnh núi này không một bóng người, dường như cả Thiên Huyễn Phong chỉ có một mình Đại Diên sinh sống, ngay cả một thị nữ cũng không có.

Không lâu sau, ba người hạ xuống một con đường ván cheo leo bên sườn núi Thiên Huyễn Phong. Con đường này vô cùng chật hẹp, chỉ đủ cho một người đi qua, lại được ghép sơ sài vào vách núi, trông không mấy vững chãi. Người đi trên đó, ván gỗ cũng rung lắc theo, tựa như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Dương Khai và Dương Viêm dĩ nhiên không để tâm chuyện này, vừa đi vừa ngắm phong cảnh xung quanh. Không thể không nói, Thiên Huyễn Phong này tuy vắng vẻ nhưng phong cảnh quả thực tuyệt mỹ, khắp nơi hương hoa thơm ngát, chim hót líu lo, cây cối xanh tươi, nhiệt độ ôn hòa. Hơn nữa, thiên địa linh khí ở nơi này cũng không hề loãng, nếu so với Long Huyệt Sơn thì còn đậm đặc hơn một chút.

Một nơi như thế này ở trong Lưu Ly Môn cũng chỉ được coi là trên bậc trung, vậy thì những đỉnh núi tốt nhất không biết sẽ có quang cảnh thế nào? Dương Khai bất giác nhớ tới tầng thứ tư của Lưu Viêm Sa Địa, nơi di tích của tông môn thượng cổ, nghĩ rằng thiên địa linh khí ở đó hẳn phải nồng đậm hơn nhiều.

Con đường ván không dài, uốn lượn đi lên, chỉ chốc lát ba người đã tới điểm cuối. Trước mặt họ là một vách đá trơn nhẵn như gương, không một chút gồ ghề, dường như đã bị ai đó dùng lợi khí chém ra.

Đến đây, Đại Diên dừng bước. Dương Khai nghi hoặc quan sát bốn phía.

Dương Viêm dường như đã nhìn ra manh mối, thấp giọng nói:

- Nơi này có bố trí trận pháp, kích hoạt vách đá là có thể đi vào. Trận pháp này rất tinh diệu, xem ra là xuất từ tay một vị Trận Pháp Đại Sư nào đó.

Lời nói của Dương Viêm không hề cố ý hạ thấp âm lượng. Đại Diên nghe vậy, quay đầu cười nói:

- Dương Viêm cô nương xem ra rất tinh thông trận pháp. Nếu cô nương không chê, có thể tùy ý nghiên cứu, dù sao Thiên Huyễn Phong của ta cũng chẳng có ai tới, sẽ không làm phiền cô đâu.

Nàng thấy Dương Viêm suốt chặng đường, hai lần chủ động mở miệng đều liên quan đến trận pháp, đương nhiên biết nàng có hứng thú với đạo này. Vì vậy, nàng lập tức thể hiện thiện chí, đây cũng coi như bán cho Dương Khai một cái nhân tình.

Dương Viêm không tỏ rõ ý kiến, cũng không trả lời. Đại Diên cũng không cảm thấy lúng túng, trên tay bỗng nhiên hiện ra một miếng ngọc bội. Sau khi rót thánh nguyên vào trong, nàng liền ném ngọc bội về phía trước.

Một cảnh tượng quỷ dị xuất hiện, ngọc bội hóa thành một luồng sáng xanh, trực tiếp bắn vào vách đá trơn bóng rồi biến mất. Ngay sau đó, trong tiếng ông ông trầm thấp, một bệ đá trơn bóng xuất hiện trước vách núi. Phía sau bệ đá là một thông đạo dẫn thẳng vào lòng núi, bên trong có những điểm sáng lấp lánh, trông không hề tối tăm.

- Dương sư đệ, Dương Viêm cô nương, mời vào. - Đại Diên mỉm cười, tung người đáp xuống bệ đá.

Dương Khai thấy vậy cũng nhảy lên, nhìn vào sâu trong thông đạo, thầm nghĩ có lẽ mình cũng nên để Dương Viêm bày một trận pháp tương tự. Nhưng nghĩ lại, lại cảm thấy có chút thừa thãi, liền lắc đầu cho qua.

Đang lúc Đại Diên chuẩn bị dẫn hai người vào trong lòng núi, thân hình nàng bỗng khựng lại, quay đầu nhìn về phía chân trời xa. Rất nhanh, sắc mặt nàng chợt lạnh đi, gương mặt âm trầm lộ rõ vẻ không vui.

Dương Khai thấy vậy cũng nhìn theo hướng của nàng, vừa lúc thấy một luồng sáng xanh đang bay nhanh về phía này. Rõ ràng là có người đang điều khiển Tinh Toa bay tới. Mà với thần niệm kinh người của mình, Dương Khai chỉ dò xét qua một chút liền biết được chủ nhân của Tinh Toa là ai. Lập tức, trên mặt hắn lộ ra vẻ mặt kỳ quái.

- Dương sư đệ, Dương Viêm cô nương, hai người đợi một chút, có người tới tìm ta rồi. - Đại Diên miễn cưỡng cười một cái, đứng tại chỗ không nhúc nhích, lẳng lặng chờ đợi.

Một lát sau, luồng sáng xanh đã tới ngay trước bệ đá. Người đứng trên Tinh Toa chưa nói đã cười, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc. Người đó trời sinh quốc sắc thiên hương, dáng người uyển chuyển, đôi mắt đẹp câu hồn đoạt phách tựa như muốn hút thần hồn của người khác vào trong, tỏa ra một thứ mị lực vô tận. Kết hợp với tiếng cười vui tai, quả nhiên là cảnh đẹp ý vui, khiến người ta không khỏi sáng mắt lên.

Doãn Tố Điệp! Người đột ngột chạy tới đây không ngờ lại là Doãn Tố Điệp – nữ đệ tử danh tiếng nhất Lưu Ly Môn.

Dương Khai và cô gái này đã từng gặp mặt mấy lần, đương nhiên thoáng cái là nhận ra. Hơn nữa, từ chuyến đi Lưu Viêm Sa Địa có thể thấy, nàng ta và Đại Diên dường như có chút không hợp nhau. Không biết giờ này nàng ta chạy tới đây làm gì.

Hơn nữa, thời điểm nàng ta tới cũng thật trùng hợp. Đại Diên chân trước vừa về tới Thiên Huyễn Phong, chân sau nàng ta đã đuổi tới. Rõ ràng là đã nhận được tin tức gì đó.

Trong đôi mắt xinh đẹp của Doãn Tố Điệp, ánh mắt long lanh như sóng nước, tựa như ẩn chứa ngàn vạn lời muốn nói, đủ để khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải điên đảo. Ánh mắt nàng ta lướt qua người Dương Khai và Dương Viêm trong chốc lát rồi lập tức nhìn chằm chằm vào Đại Diên, nói:

- Sư tỷ, tỷ về rồi à?

Đại Diên cũng không tỏ thái độ tốt đẹp gì, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nói:

- Sao muội lại tới đây?

- Sao muội lại không thể tới? - Doãn Tố Điệp che miệng cười duyên. - Nơi này tuy là Thiên Huyễn Phong, nhưng cũng là sản nghiệp của tông môn. Muội thân là đệ tử hạch tâm xuất sắc nhất của tông môn thế hệ này, ngoại trừ mấy nơi cấm địa, tất nhiên chỗ nào cũng có thể tới. Muội lập tức tới nghênh đón, sợ rằng chậm trễ sẽ làm sư tỷ không vui. Lẽ nào sư tỷ còn muốn trách mắng tiểu muội hay sao?

Nàng ta nói một hồi, trên mặt còn tỏ ra vẻ vô cùng uất ức, thực khiến người ta dễ sinh lòng thương hại, dường như cho dù nàng ta có phạm phải lỗi lầm to lớn đến đâu, cũng khó mà nhẫn tâm truy cứu trách nhiệm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!