Nói vậy, lễ vật Đại Diên ban tặng quả thực không hề nhỏ!
– Dương sư đệ cứ việc yên tâm, viên Thiên Huyễn Lưu Ly này khác với viên mà ta đã dùng, không có độc tính, chỉ cần Dương sư đệ cẩn thận luyện hóa sẽ không có vấn đề gì. Cái này coi như là thù lao mà Đại Diên đã hứa với Dương sư đệ trước đó. Trên người Đại Diên không có vật gì quý giá, bao nhiêu năm tích lũy cũng đã vì lần trừ độc này mà tiêu hao hết sạch, mong rằng Dương sư đệ không từ chối. Nàng cũng không nói cho Dương Khai biết, chỉ một viên Thiên Huyễn Lưu Ly này mà nàng đã mất hơn hai mươi năm khổ cực vận dụng Thiên Huyễn Lưu Ly Công mới có thành quả như vậy. Dù nàng hiện tại đã có chút thành tựu, nhưng nếu không có mấy năm tích lũy thì tuyệt nhiên không thể làm được.
Dương Khai bật cười, nói: – Phần thù lao này ta vô cùng hài lòng, Đại Diên cô nương đã có lòng rồi.
Nói rồi, Dương Khai liền thu viên Thiên Huyễn Lưu Ly kia lại. Nhận thấy âm khí trong Âm Trì đã tiêu tán phần lớn, trở lại trạng thái bình thường, Dương Khai liền nói: – Nếu sự việc nơi đây đã xong xuôi, chúng ta xin cáo từ.
– Được, đã chậm trễ vài ngày như vậy, Dương Viêm cô nương chắc hẳn cũng đang sốt ruột chờ đợi. Đại Diên mỉm cười, tiễn Dương Khai trở lại phòng ở. Dường như bởi dung mạo và thân thể đã khôi phục như xưa, mỗi động tác của nàng đều toát lên vẻ quyến rũ khó cưỡng, hoàn toàn khác biệt so với trước, khiến Dương Khai thầm thấy kỳ lạ.
Chẳng bao lâu, hai người liền trở lại căn phòng trên tầng thượng. Sau khi mỗi người tách ra, Dương Khai liền ngồi xuống trong phòng.
Lấy viên Thiên Huyễn Lưu Ly ra thưởng thức một hồi, ánh mắt Dương Khai lóe lên tinh quang, dường như nghĩ tới chuyện tốt đẹp nào đó, khẽ mỉm cười. Đúng lúc này, cửa phòng liền bị đẩy ra, Dương Viêm trong bộ áo bào đen xuất hiện trong phòng.
– Sự việc đã xong xuôi rồi sao? Dương Viêm lên tiếng hỏi.
– Ừ.
– Xong rồi thì đi thôi. Dương Viêm dường như có chút nóng nảy, nàng cũng không hỏi rốt cuộc Đại Diên mời Dương Khai đi theo là có mục đích gì.
– Đã xảy ra chuyện gì vậy? Dương Khai nhướng mày.
– Thật ra cũng không có chuyện gì, chỉ là muội cảm thấy chỗ này không nên ở lâu. Tiểu Tiểu đã ở bên đó bảy tám ngày rồi, nên đón nó trở về, nếu không e rằng nó quá tham lam sẽ xảy ra chuyện không hay.
Dương Khai suy nghĩ một lát, cảm thấy lời nàng nói có lý, lập tức gật đầu: – Được, qua đêm nay chúng ta sẽ rời đi.
Dù vẫn còn ở trong Thiên Huyễn Phong, nhưng Dương Khai vẫn có thể thông qua thần niệm dò xét tình hình bên ngoài. Giờ này bên ngoài đang tối, hiển nhiên không tiện rời đi, chỉ có thể chờ đến bình minh.
Sau khi bàn bạc xong, Dương Viêm liền trở về phòng mình nghỉ ngơi.
Suốt đêm không lời, đợi đến sáng hôm sau, Dương Khai lập tức cáo biệt Đại Diên. Dù Đại Diên hết sức nhiệt tình mời Dương Khai ở lại thêm vài ngày, đồng thời cũng muốn cùng hắn trao đổi kiến thức luyện đan, nhưng giờ phút này Dương Khai đang có tật giật mình, làm sao còn có tâm tư tiếp tục lưu lại? Sau một hồi đùn đẩy qua lại, Đại Diên đành phải đồng ý, đồng thời tự mình tiễn hắn và Dương Viêm ra khỏi dãy núi Thái Thanh.
Trên đường đi, Đại Diên nói cho Dương Khai biết, chờ mấy tháng nữa sau khi nàng khôi phục hoàn toàn, sẽ bắt đầu trùng kích Phản Hư Cảnh. Một khi thành công, nàng nhất định sẽ tới Long Huyệt Sơn để nói lời cảm tạ!
Dương Khai thoải mái đồng ý.
Đang lúc hai người trò chuyện, bên trong dãy núi Thái Thanh bỗng nhiên truyền ra một tiếng nổ vang trời. Ngay sau đó, một cột sáng phát ra hàng vạn ánh hào quang bỗng phóng thẳng lên cao, tựa như chọc thủng cả bầu trời. Dù ba người đang ở cách xa mấy ngàn dặm, nhưng vẫn có thể nhìn thấy cột sáng rất rõ ràng.
– Lưu Ly Sơn! Đại Diên ngưng trọng nhìn cột ánh sáng, thốt lên. Vị trí phát ra cột sáng rõ ràng là từ Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn. Nhìn tình hình này, có lẽ vì nguyên nhân nào đó mà trận pháp bố trí xung quanh Lưu Ly Sơn đã bị kích hoạt. Trận pháp bị phá vỡ khiến thần quang Lưu Ly từ Lưu Ly Sơn tự động bộc phát.
Sắc mặt Dương Khai khẽ đổi, hắn và Dương Viêm liếc nhìn nhau, lập tức liên tưởng đến vô vàn sự việc. Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, vẻ mặt Dương Khai liền trở lại bình thường, cất tiếng:
– Lưu Ly Sơn của quý tông có phải đã xảy ra vấn đề gì rồi không?
– Ừm, không biết là thế nào, dường như cấm chế bị phát động. Dương sư đệ, vốn dĩ ta còn muốn tiễn đệ thêm một đoạn đường, nhưng hiện tại không thể rồi. Đây chính là Thiên Huyễn Lưu Ly Công, ta phải lập tức chạy tới xem xét. Đệ và Dương Viêm cô nương hãy bảo trọng!
– Nếu quý tông xảy ra đại sự như vậy, Đại Diên cô nương nên mau chóng đi xem xét. Đến đây cũng đã ra khỏi dãy núi Thái Thanh rồi, đoạn đường kế tiếp ta cùng Dương Viêm tự mình đi là được. Dương Khai khẽ gật đầu nói.
– Được, chờ ngày khác ta tới Long Huyệt Sơn sẽ cùng đệ tâm sự nhiều hơn. Đại Diên cười áy náy, ngay sau đó, thân thể mềm mại của nàng nhoáng lên một cái, hóa thành một luồng ánh sáng, lấy tốc độ cực nhanh bay trở về theo đường cũ.
Chờ cho bóng nàng đã khuất hẳn, Dương Khai mới kéo tay Dương Viêm, khẽ quát: – Đi!
Hai người đồng thời lấy ra Tinh Toa, trong phút chốc đã biến mất. Dù không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng Dương Khai phán đoán nhất định có liên quan đến chuyện tốt mà Thạch Khổi đang làm. Do vậy, làm sao hắn còn muốn tiếp tục dừng chân ở nơi này nữa chứ?
Dù sao đêm qua khi thu Thạch Khổi trở lại cũng đã phát sinh chút chuyện ngoài ý muốn.
Cũng may là đã qua một ngày. Nếu không, xảy ra chuyện như vậy ngay lúc đó, hắn và Dương Viêm muốn rời khỏi Lưu Ly Môn sẽ vô cùng khó khăn. Có Đại Diên bảo vệ, hắn sẽ không lo lắng bị tổn thương ở Lưu Ly Môn. Nhưng ngộ nhỡ bị lộ ra chút dấu vết nào đó, Lưu Ly Môn tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Đến lúc đó, cho dù có Đại Diên ra mặt cũng không thể giải quyết được.
Cùng lúc đó, tại Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn, mấy chục vị cường giả Phản Hư lưỡng, tam tầng cảnh đang lăng không bao vây bốn phía. Trong đó, chỉ riêng cường giả Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong đã có tới hơn mười người, mỗi người đều thần quang nội liễm, khí thế kinh người.
Một nửa số cường giả đang di chuyển xung quanh Lưu Ly Sơn, không ngừng đánh ra từng luồng thánh nguyên tinh thuần, rót vào một vị trí trên lồng năng lượng của một cấm chế vô danh. Lồng năng lượng được nhiều thánh nguyên rót vào như vậy liền không ngừng phập phồng lớn nhỏ, âm ỉ truyền ra lực áp chế, muốn ngăn chặn thần quang Lưu Ly của Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn phóng lên cao. Một nửa số người còn lại đều âm thầm vận chuyển thánh nguyên, vẻ mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm Thiên Huyễn Lưu Ly Sơn, sẵn sàng ra tay.
– Đã xảy ra chuyện gì! Một thanh âm bỗng nhiên vọng lại. Ngay sau đó, một lão giả thân hình gầy yếu, mái tóc bạch kim, trên mặt có ba chòm râu dài chợt bất ngờ xuất hiện tại vị trí cách Lưu Ly Sơn nghìn trượng.
Rất nhiều cường giả Phản Hư Cảnh vừa thấy lão giả liền vội vã ôm quyền: – Bái kiến Môn chủ!
Lão giả này, không ngờ chính là Môn chủ Lưu Ly Môn, Cung Tinh Hà.
Cung Tinh Hà chỉ phất tay một cái, ra hiệu cho mọi người không cần đa lễ. Lúc này, ông mới đưa ánh mắt về phía hai võ giả Phản Hư tam tầng cảnh, một nam một nữ đang vội vã bay tới từ cách đó không xa.
Nam nhân kia tuổi trạc trung niên, khí thế hiên ngang. Dù không đoán được tuổi cụ thể là bao nhiêu, nhưng từ đôi mắt tỏa ra sự từng trải đã chứng tỏ người này cũng không còn trẻ. Nữ nhân còn lại là một mỹ phụ trung niên, eo thon mềm mại, dáng điệu thướt tha.
Hai người đi tới trước mặt Cung Tinh Hà, đồng loạt hành lễ.
– Mã trưởng lão, Đỗ trưởng lão, mấy năm nay hai vị luôn canh giữ nơi đây, có biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Cung Tinh Hà vẻ mặt nghiêm trang nhìn hai người hỏi.
Nam nhân họ Mã và mỹ phụ họ Đỗ liếc nhìn nhau. Nam nhân họ Mã ôm quyền đáp: – Khởi bẩm Môn chủ, sự việc là thế này. Đêm qua không biết tại sao, Đỗ trưởng lão đột nhiên cảm nhận được cấm chế ở một nơi nào đó trong lòng đất Lưu Ly Sơn dường như có chút dấu hiệu suy yếu. Vì vậy, nàng liền ra lệnh cho Toản Sơn Thú đào xuống để điều tra. Tuy nhiên, khi hai chúng ta đi tới, không biết vì sao lại lập tức mất đi dấu vết của Toản Sơn Thú, bất kể dùng cách nào cũng không thể liên lạc được với nó. Chúng ta ở đó cho tới tận hôm nay. Ngay vừa rồi, thần quang Lưu Ly bỗng nhiên bộc phát, hai chúng ta phán đoán cấm chế ở một nơi nào đó trong lòng đất chắc chắn đã bị hư hại, nếu không nhất định sẽ không phát sinh chuyện như vậy.
– Cấm chế hư hại sao? Cung Tinh Hà nhướng mày, trầm giọng nói: – Sự việc như vậy đã hơn trăm năm chưa từng phát sinh. Cứ cách mấy năm chúng ta đều tu bổ trận pháp một lần, làm sao lại có thể hư hại được chứ?
– Điều này... Nam nhân họ Mã chần chừ một hồi, cũng không biết nên đáp lại thế nào.
Thấy biểu hiện của hắn như vậy, Cung Tinh Hà biết có hỏi cũng chẳng được gì, liền nhìn sang mỹ phụ nói: – Đỗ trưởng lão, Toản Sơn Thú chỉ có một con thôi sao?
Mỹ phụ trung niên cười khổ: – Trái lại, Toản Sơn Thú không phải chỉ có một con. Chỉ có điều, con có thể chịu được thần quang Lưu Ly để tiến gần cấm chế trong Lưu Ly Sơn lại chỉ có một, những con khác đều không thể chịu đựng được. Dù sao, những yêu thú này là do chúng ta mua từ Vạn Thú Môn để trông coi Lưu Ly Sơn. Phía Vạn Thú Môn cũng không nói ra toàn bộ phương pháp bồi dưỡng và sai khiến yêu thú cho chúng ta.
– Nói vậy, bây giờ chúng ta không có cách nào để tra xét cấm chế dưới Lưu Ly Sơn sao? Lập tức, Cung Tinh Hà liền lộ ra vẻ không vui.
Nam nhân họ Mã và mỹ phụ họ Đỗ đều cúi đầu im lặng.
– Chúng ta vẫn không biết được nguyên nhân sao? Cung Tinh Hà lại gặng hỏi.
Vẻ mặt hai vị trưởng lão Lưu Ly Môn càng trở nên lúng túng hơn.
Thấy tình hình như vậy, một vị trưởng lão khác ở bên cạnh liền lên tiếng:
– Dù không biết cấm chế này bị hư hại có phải do con người gây ra hay không, nhưng việc quan trọng nhất trước mắt là phải khống chế thần quang Lưu Ly bộc phát. Nếu không cứ để như vậy, trận pháp bên trong có thể sẽ bị phá vỡ, đến lúc đó chúng ta có thể sẽ mất đi tòa bảo sơn này. Mặt khác, chúng ta nên điều tra toàn bộ Lưu Ly Môn xem gần đây có người lạ nào đến đây không. Nếu quả thật là do người làm ra, thì chỉ có thể là người ngoài làm mà thôi.
– Không sai! Lập tức có người liền phụ họa theo.
Cung Tinh Hà trầm ngâm một lúc, nhìn về phía trưởng lão vừa phân tích xong, gật đầu nói: – Chuyện tra xét người ngoài giao cho ngươi đi làm. Hiện tại, những người bên ngoài đến Lưu Ly Môn tạm thời giữ lại, tuy nhiên cũng không nên làm khó bọn họ. Nếu quả thật là bọn họ gây nên, vậy nhất định là chúng muốn nhắm vào Thiên Huyễn Lưu Ly rồi. Hừ, ta sẽ chờ xem, rốt cuộc là kẻ nào có lá gan lớn như vậy, lại dám động thổ trên đầu thái tuế!
– Vâng! Vị trưởng lão kia nhận lệnh, lập tức lui xuống.
Cách đó không xa, Doãn Tố Điệp nghe được động tĩnh liền chạy đến. Nghe vậy, nàng cười hì hì rồi đuổi theo vị trưởng lão kia, dáng vẻ như muốn bẩm báo chuyện gì đó.
Mà ở bên này, một thiếu phụ khác, dáng người uyển chuyển, ăn mặc như thiếu nữ, hướng về phía Cung Tinh Hà nói: – Môn chủ tạm thời bớt giận. Thật ra, muốn dò xét cấm chế trong lòng đất, ngoại trừ Toản Sơn Thú ra, còn có một biện pháp khác.