Trên bầu trời của một sơn cốc rộng đến mấy trăm ngàn dặm, Dương Khai và Dương Viêm lơ lửng giữa không trung, nhìn luồng âm hàn chi khí đặc sệt đến lạ thường đang cuồn cuộn không ngừng bên dưới, cả hai đều bất giác chau mày.
Dù chưa tiến vào trong, Dương Khai cũng có thể cảm nhận được khí âm hàn này không dễ chống đỡ. Hơn nữa, thỉnh thoảng từ bên trong còn vọng ra những tiếng gió rít gào tựa quỷ khóc sói tru, khiến người ta không rét mà run.
- Muội xác định là chỗ này? – Dương Khai quan sát một hồi rồi quay đầu nhìn sang Dương Viêm.
- Không nhầm được, tuy không biết vị trí chính xác, nhưng ghép hai tấm tàn đồ lại, phương hướng chỉ chính là nơi này.
Dương Viêm vừa nhìn hai mảnh bản đồ trong tay, vừa ngó trái nhìn phải, quả quyết nói.
- Vậy thì phiền phức rồi. – Dương Khai nhíu mày.
Sở dĩ chuyến này hắn dẫn Dương Viêm theo cùng, chính là vì hai mảnh tàn đồ này. Một tấm vốn là của Dương Viêm, Dương Khai cũng không hỏi nàng lấy được từ đâu, còn tấm kia là từ hội đấu giá ở Thiên Vận Thành, sau khi vào Lưu Viêm Sa Địa, Dương Khai đã giết Mạnh Hồng Lượng, đệ tử Khuyết Hợp Tông, mà đoạt được.
Hai mảnh bản đồ này ghép lại, tuy vẫn chưa thể tìm ra manh mối chính xác, nhưng ít ra cũng nhìn ra được đôi chút.
Loại bản đồ cổ xưa này thường ẩn chứa bí mật nào đó, một khi tìm được nơi mà nó chỉ dẫn, nói không chừng sẽ thu được lợi ích to lớn. Hiện tại Long Huyệt Sơn đang thiếu vốn lưu động, Dương Khai lại không cho phép Dương Viêm tiếp tục đấu giá bí bảo, cho nên Dương Viêm nhân chuyến đi đến Lưu Ly Môn lần này, đã đi cùng Dương Khai, tiện thể tìm đến nơi mà bản đồ chỉ dẫn, xem có thể thử vận may một phen, giải quyết cục diện khó khăn trước mắt hay không.
Kiểm tra xong số lượng Thiên Huyễn Lưu Ly mà Thạch Khôi đã cắn nuốt, hai người không dừng lại mà lập tức chạy đến đây. Sau khoảng mười ngày tìm kiếm, cuối cùng họ cũng đến được phía trên sơn cốc khổng lồ này. Gọi là sơn cốc, bởi vì vùng biên giới nơi đây quả thật có núi non trập trùng, tạo thành một vòng bao bọc. Nhưng một sơn cốc to lớn, chiếm diện tích khổng lồ như vậy, Dương Khai cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Thoáng nhìn qua, nơi này tựa như bị một cường giả dùng đại lực đánh cho sụp xuống, hơn nữa bên trong còn tuôn ra khí âm hàn khiến người ta khó chịu. Chỉ cảnh tượng bên ngoài đã như vậy, đủ để tưởng tượng bên trong sẽ nguy hiểm đến mức nào.
- Muội có biết nơi này là đâu không? – Dương Khai lại hỏi. Nếu chỉ có một mình hắn thì không có gì phải sợ. Nhưng hiện tại Dương Viêm cũng đi theo, tuy năng lực tự vệ của nàng xuất chúng, nhưng nếu thật sự gặp phải nguy hiểm quá lớn, Dương Khai cũng không chắc có thể ra tay cứu giúp, điều đó thật khiến người ta lo lắng.
- Không biết, U Ám Tinh quá lớn, muội làm sao biết hết mọi nơi được. Nhưng nhìn trong vòng trăm vạn dặm không có bóng người, có lẽ không phải là nơi tốt lành gì. – Dương Viêm lắc đầu.
Dương Khai bất đắc dĩ, nơi này không phải chốn tốt lành thì vừa nhìn đã biết, đâu cần Dương Viêm phải nói?
Hiện tại muốn tìm người hỏi thăm cũng không thể, bởi từ năm sáu ngày trước, sau khi hai người đi qua một tòa thành nhỏ thì không còn thấy bóng người nào nữa.
- Dù sao cũng đã đến rồi, vào xem thử đi. Có tìm được nơi bản đồ chỉ dẫn hay không còn chưa biết, muội chỉ không muốn lãng phí hai mảnh tàn đồ đã có được mà thôi. – Dương Viêm thấy Dương Khai do dự, không khỏi thúc giục.
Dương Khai nhìn nàng, trầm ngâm nói:
- Được! Nhưng muội phải theo sát huynh, không được rời xa quá ba trượng.
- Biết rồi!
Dương Viêm lè lưỡi, rồi lại kéo chiếc áo choàng đen che kín người hơn.
Hai người không chần chừ nữa, lập tức tiến vào trong sơn cốc.
Vừa vào trong, luồng khí âm hàn nồng đậm từ bốn phương tám hướng ập tới, khiến Dương Khai không khỏi rùng mình. Nhưng ngay sau đó, trong người hắn, thánh nguyên hỏa thuộc tính nóng rực bùng lên, xua tan khí âm hàn, liền khôi phục như thường.
Dương Khai tự nhiên không để tâm đến khí âm hàn này, thể phách cường hãn của hắn đủ để ngăn cản sự xâm thực của nó.
Phóng mắt nhìn ra, nơi đây là một mảnh ẩm ướt hoang vu, trong tầm mắt khó thấy được cây cối, thỉnh thoảng có vài bụi cỏ mọc lên, cũng đều tỏa ra khí tức âm hàn màu đen xỉn khó coi. Tiếng gió rít gào càng thêm vang dội, gió mạnh từ xa thổi đến, quét qua hai người, mang theo một luồng khí lạnh lẽo quỷ dị, dường như có thể tác động thẳng vào thần hồn, khiến người ta khó lòng phòng bị.
- Đi thôi! – Dương Khai gọi một tiếng, dẫn Dương Viêm đi sâu vào trong. Trên đường đi, ngoài hoàn cảnh khó chịu và tiếng gió thổi qua, lại không gặp phải nguy hiểm gì, điều này làm Dương Khai rất bất ngờ, nhưng hắn cũng mừng vì điều đó.
Một ngày sau, hai người đã đi sâu vào ba ngàn dặm, lúc này đang đứng trước một mảnh phế tích, có chút thất thần.
Nơi này vốn có một tòa kiến trúc, nhưng không biết đã sụp đổ từ bao giờ. Năm tháng vô tình trôi qua, nơi đây chỉ còn lại di tích, những bức tường đổ nát cũng bị gió bào mòn, các mảnh đá vụn cũng trở nên nhẵn bóng như gương.
- Ồ? – Bỗng nhiên Dương Viêm như phát hiện điều gì, vội chạy tới trước một bức tường đổ, đi vòng quanh đó.
Dương Khai cũng không ngăn cản, thần niệm của hắn đã dò xét, xung quanh không có nguy hiểm gì.
Một lát sau, Dương Viêm như có điều suy ngẫm mà quay lại.
- Phát hiện ra gì vậy?
- Cấm chế. – Dương Viêm trầm giọng nói. – Xem ra trước kia nơi này là di tích của một tông môn nào đó, chỗ này có dấu vết của cấm chế, nhưng đã sớm bị phá hủy. Có lẽ quãng đường tiếp theo phải cẩn thận hơn, thông thường cấm chế của tông môn sẽ tăng dần từ ngoài vào trong, trước đó chúng ta chưa gặp phải, là vì chưa tiến vào phạm vi của tông môn này.
Nghe nàng nói vậy, Dương Khai liền gật đầu, hỏi:
- Bây giờ đi hướng nào?
Dương Viêm lại lấy ra hai mảnh bản đồ, xem xét kỹ lưỡng, rồi chỉ về một hướng:
- Bên này!
Dương Khai tiếp tục dẫn đường phía trước. Trên đường đi, quả nhiên hai người gặp phải một vài cấm chế và pháp trận còn sót lại, nhưng chúng căn bản không là gì trong mắt Dương Viêm. Nghe nàng nhắc nhở, Dương Khai tránh được thì tránh, nếu thật sự không qua được, liền để Dương Viêm ra tay phá giải.
Những cấm chế pháp trận này, không cái nào có thể cản được Dương Viêm quá ba mươi hơi thở.
Nhưng Dương Khai lại không hề vui mừng, ngược lại thần sắc càng thêm ngưng trọng. Nếu nơi này là di tích của một tông môn, hơn nữa xem tình trạng thì đã tồn tại từ rất nhiều năm trước, vậy mà qua thời gian dài như vậy, cấm chế và pháp trận vẫn còn phát huy tác dụng, đủ hiểu khi đó tông môn này hùng mạnh đến mức nào. Mà một tông môn như vậy, việc bố trí cấm chế pháp trận chắc chắn sẽ không tầm thường.
Mỗi khi Dương Viêm phá giải cấm chế pháp trận, Dương Khai sẽ bảo vệ bên cạnh, đợi nàng phá giải xong thì lại đi trước mở đường, hai người phân công hợp tác, phối hợp vô cùng chặt chẽ.
Lúc này, Dương Viêm vừa phá giải một cấm chế ảo thuật nhỏ, sảng khoái vỗ tay, đang định nói gì đó với Dương Khai thì sắc mặt hắn bỗng trở nên lạnh lẽo. Thân hình hắn lóe lên, xuất hiện trước mặt Dương Viêm, một tay nắm lấy vai nàng kéo ra sau lưng mình, đồng thời tay kia nhẹ nhàng đẩy về phía trước.
Trong lòng bàn tay, ngọn lửa đen kịt bùng lên.
Bàn tay đánh vào hư không, nhưng lại truyền ra một tiếng hét thảm quỷ dị, trong đó như ẩn chứa thần uy khó lường, tựa như một đòn công kích thần hồn, xông thẳng vào thức hải của Dương Khai và Dương Viêm. Nhưng đòn công kích không quá mạnh, không thể xé rách phòng ngự của hai người, đã bị chặn lại bên ngoài.
Dù vậy, sắc mặt Dương Viêm vẫn trắng bệch. Nàng hoàn toàn không nhận ra có nguy hiểm gì, liền bị đánh lén, tự nhiên bị dọa cho một phen kinh hãi.
Đợi khi định thần nhìn lại, nàng bất ngờ phát hiện một cái bóng mờ ảo, gần như không thể thấy được, đang bị Dương Khai nắm chặt trong tay. Ma Diệm tuôn ra, gương mặt vốn mờ ảo của bóng người kia lập tức lộ vẻ thống khổ tột cùng, sau đó bị Ma Diệm thiêu đốt thành hư vô.
- Âm hồn! – Dương Khai và Dương Viêm đồng thanh hô lên, sau đó nhìn nhau, sống lưng không khỏi lạnh toát.
Âm hồn là một tồn tại rất đặc thù, là do sinh linh sau khi chết đi, thần hồn không tiêu tan mà ngưng tụ thành một loại thực thể tựa như sinh linh.
Thông thường, bất kỳ sinh linh nào sau khi thân thể chết đi, thần hồn sẽ không tồn tại quá lâu. Không có thân thể chứa đựng, thần hồn sẽ nhanh chóng tiêu tán trong thiên địa, trở thành một phần của linh khí trời đất. Nhưng nếu dùng bí bảo thích hợp để bảo tồn, hoặc trong thời gian ngắn tìm được thân thể phù hợp để đoạt xá, thì có thể duy trì thần hồn bất diệt.
Nhưng bí bảo có thể chứa đựng thần hồn nào có dễ luyện chế? Việc đoạt xá lại cực kỳ nguy hiểm, sơ suất một chút là có thể bị thần hồn của chủ nhân thân thể cắn nuốt ngược lại. Tựa như năm đó Địa Ma muốn đoạt xá thân thể của Dương Khai, kết quả bị hắn khống chế, cuối cùng buộc phải nghe theo lệnh của hắn, đúng là trộm gà không được còn mất nắm thóc.
Nhưng còn một tình huống khác có thể giữ cho thần hồn không tiêu tán, đó là một môi trường thích hợp.
Tựa như sơn cốc này, chính là một nơi cực kỳ thích hợp. Khí âm hàn nồng nặc, thần hồn ở trong này, tốc độ tiêu tán sẽ chậm lại, nếu có kỳ ngộ, sẽ nhiều năm không tan biến, ngược lại biến thành thứ như âm hồn này.
Đương nhiên, một khi chuyển biến thành âm hồn, thần hồn này cũng sẽ mất đi linh trí, hóa thành hung hồn lệ quỷ chỉ biết hành động theo bản năng.
Âm hồn hình thành dưới tình huống này có tính công kích rất mạnh, bất kỳ vật sống hay sinh linh có thân thể nào đều là kẻ địch trong mắt chúng. Bọn chúng tồn tại ở trạng thái hư ảo, nếu không có bí thuật hay bí bảo thích hợp, sẽ rất khó để tiêu diệt chúng.
Ma Diệm của Dương Khai mang thuộc tính nóng rực, vốn là chí cương chí dương, chính là khắc tinh của những âm hồn này, cho nên một chưởng liền có thể diệt sát. Đổi lại là võ giả khác, sẽ không dễ dàng như vậy.