Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1290: CHƯƠNG 1290: GIẢI VÂY GIỮA CẤM CHẾ.

Mấy Âm Hồn không quá mạnh mẽ, bị một kích của Dương Khai, lập tức hóa thành tro bụi. Nhưng hành động này cũng khiến thân ảnh Dương Khai lộ rõ, bốn người kia đều phát hiện ra.

Bốn người đều kinh hãi, vẻ mặt ngưng trọng nhìn về phía này, vừa lúc nhìn thấy Dương Khai đang đứng đó với vẻ hơi bất đắc dĩ, lúng túng.

Trong bốn người, hai nam nhân tự nhiên sắc mặt khó coi, bởi vì bọn họ bị vây trong Cấm Chế, phía ngoài lại có người lấp ló, tự nhiên sẽ sinh lòng nghi kỵ, nghĩ rằng Dương Khai hoạt động ở phụ cận mang mục đích khó lường. Lập tức họ ngừng động tác trên tay, xoay người cảnh giác nhìn chằm chằm Dương Khai, vẻ mặt không mấy thiện ý.

Mà hai nữ nhân kia vừa nhìn thấy Dương Khai lại khẽ ngẩn người, nhưng rất nhanh, Thẩm Thi Đào cùng cô gái thanh tú liền nhận ra người này là Dương Khai.

Tuy rằng hiện tại đã xa cách gần hai năm, nhưng Thẩm Thi Đào sao có thể quên được nam nhân đã mang đến cho nàng lợi ích to lớn? Lúc này nàng lộ vẻ mặt mừng rỡ, giơ bàn tay ngọc hô lên: - Thì ra là Dương tiểu ca!

Cô gái thanh tú kia cũng mỉm cười với Dương Khai, nụ cười ngọt ngào, xinh đẹp vô cùng.

Dương Khai cảm thấy đau đầu, nhưng không thể không giả vờ ngạc nhiên, nghi hoặc hỏi: - Cô nương là...

Thẩm Thi Đào che miệng cười duyên, đôi mắt đẹp quyến rũ: - Thế nào, Dương tiểu ca không nhận ra ta sao? Ta là Thẩm Thi Đào của Càn Thiên Tông, chúng ta đã từng gặp nhau ở trong Lưu Viêm Sa Địa!

- Lưu Viêm Sa Địa? Hai gã nam nhân bên cạnh Thẩm Thi Đào vừa nghe đã không khỏi biến sắc, lại lần nữa quét mắt nhìn Dương Khai.

Dù sao người có thể từ trong Lưu Viêm Sa Địa còn sống đi ra, không thể xem thường. Hai người bọn họ lúc đó bởi vì đủ loại nguyên nhân, bỏ lỡ cơ duyên tiến vào Lưu Viêm Sa Địa, mỗi khi nghĩ đến đều hối tiếc. Sau này biết được đám người Thẩm Thi Đào từ trong đó chiếm được lợi ích to lớn, lại càng tiếc nuối khôn nguôi. Tuy nhiên bọn họ biết về Lưu Viêm Sa Địa cũng chỉ qua lời Thẩm Thi Đào miêu tả mà thôi. Giờ này lại gặp được một võ giả từ trong Lưu Viêm Sa Địa an toàn trở về, tự nhiên không khỏi chú ý nhiều hơn.

Bất quá đợi khi nhận ra Dương Khai chỉ có tu vi Thánh Vương nhị tầng cảnh, một người trong hai người thầm bĩu môi khinh thường, rồi không còn chú ý nhiều nữa, dường như cảm thấy Dương Khai có thể còn sống trở ra hẳn chỉ hoạt động ở tầng thứ nhất mà thôi.

Mà nam nhân tu vi thấp một chút kia thì lại có vẻ tinh thần phấn chấn, đôi mắt sáng rực, ngược lại cảm thấy rất hứng thú với Dương Khai.

Tu vi của hắn ngang bằng với Dương Khai, đều là Thánh Vương nhị tầng cảnh, tự nhiên trong lòng nảy sinh ý muốn so sánh.

Thấy Thẩm Thi Đào tỏ vẻ rất quen thuộc với mình, Dương Khai càng thấy phiền phức. Lần trước lúc gặp nữ nhân này, Dương Khai đã biết nàng rất phiền toái, nhưng không nghĩ tới mình còn đánh giá thấp nàng, với mức độ quen biết sơ qua trước đây, mà người ta nhiệt tình như vậy, Dương Khai cũng chỉ có thể cười ha hả nói: - Thì ra là Thẩm cô nương, ta nhớ ra rồi!

- Cuối cùng là nhớ người ta! Ta còn tưởng rằng Dương tiểu ca thật là quý nhân hay quên, không coi ai ra gì, hì hì... Thẩm Thi Đào dường như dáng vẻ rất vui vẻ, bị vây khốn trong Cấm Chế, vậy mà cũng cười duyên không ngớt, làm cho ba người kia đều rất kinh ngạc.

Nghe nàng nói như vậy, Dương Khai cũng chỉ đành cười đáp lại.

Cười một hồi, bỗng nhiên Thẩm Thi Đào chớp đôi mắt đẹp nhìn Dương Khai dịu dàng hỏi: - Đúng rồi, Dương tiểu ca sao lại đến nơi này?

- Vô tình lạc vào đây, cảm thấy nơi này có chút cổ quái nên tò mò tiến vào xem xét, nhưng không ngờ nghe bên này có chút động tĩnh... trước chưa vội hiện thân, còn xin chư vị đừng lấy làm lạ! Dương Khai khẽ ôm quyền, giải thích.

- Vô tình xâm nhập... Thẩm Thi Đào cười tủm tỉm, liếc Dương Khai một cái đầy ẩn ý. Tuy rằng nàng không hoàn toàn tin tưởng lời nói này của Dương Khai, nhưng nàng cũng không hỏi nhiều, chỉ là đảo mắt một vòng nói: - Thiếp xin mạo muội, có thể nhờ Dương tiểu ca giúp một việc không?

- Giúp việc gì? Dương Khai da đầu tê dại, lập tức biết phiền phức đã tới rồi.

- Tiểu ca có thể nhờ vị đồng bạn bên ngoài kia công kích tầng Cấm Chế này. Nó có tính chất phản chấn, chúng ta ở bên trong thật sự là không thể ra tay thoải mái, nhưng theo ta nghĩ nếu công kích từ bên ngoài, hẳn sẽ không có vấn đề gì!

Dương Khai chần chừ một lát, quay đầu nhìn Dương Viêm, nàng nhìn hắn khẽ gật đầu.

Dương Khai lúc này mới gật đầu nói: - Đương nhiên là được!

Thẩm Thi Đào gương mặt xinh đẹp rạng rỡ vui mừng, vội vàng nói: - Vậy thì cảm tạ Dương tiểu ca, chờ sau khi chúng ta thoát vây sẽ tự mình tạ ơn tiểu ca nhiều hơn!

- Chỉ là tiện tay mà thôi, Thẩm cô nương không cần nghĩ nhiều! Dương Khai phất tay áo ra hiệu bảo bốn người đứng xa một chút, lúc này mới lấy ra Bách Nhạc Đồ, triệu hồi từng hư ảnh ngọn núi ném về phía tầng Cấm Chế kia.

Hắn không dùng Thánh Nguyên của bản thân, chủ yếu là không muốn lộ quá nhiều trước mặt người ngoài. Bách Nhạc Đồ chỉ là Bí Bảo, cho nên người ngoài cũng không thể thông qua việc hắn ra tay mà nhìn thấu điều gì.

Từng hư ảnh ngọn núi khí thế ầm ầm như vạn quân giáng xuống. Quả nhiên đúng như Thẩm Thi Đào suy đoán, Cấm Chế phản chấn kia chỉ nhằm vào những người bị vây khốn bên trong, công kích từ bên ngoài cũng không gặp phải tình huống tương tự.

Mà dưới công kích của Dương Khai, tầng kết giới năng lượng hình bán nguyệt kia rất nhanh liền rơi vào tình thế nguy cấp, lung lay sắp đổ, màu sắc từ từ nhạt dần, chưa đầy thời gian một chén trà sẽ bị phá vỡ.

Thẩm Thi Đào cùng cô gái thanh tú kia thấy vậy, cũng không khỏi vẻ mặt vui mừng khôn xiết, dù sao bốn người bọn họ bị vây khốn ở chỗ này đã hai ngày, tuy rằng vài ngày nữa cũng có thể mạnh mẽ phá vỡ Cấm Chế này, nhưng bây giờ có người hỗ trợ tự nhiên là còn gì tốt hơn, cũng tiết kiệm thời gian dừng lại lâu ở nơi quỷ quái này.

Mà võ giả nam tính Thánh Vương tam tầng cảnh kia bỗng nhiên thấp giọng hỏi một câu: - Thẩm cô nương, người này nàng quen thuộc lắm ư?

Thẩm Thi Đào nghe vậy, trầm ngâm một lát, thành thật lắc đầu nói: - Không quen thuộc lắm, chỉ là ở trong Lưu Viêm Sa Địa gặp qua hai lần mà thôi, tuy nhiên người này rất thú vị!

- Rất thú vị? Gã võ giả kia khẽ sửng sốt, không hiểu câu đánh giá này của Thẩm Thi Đào có thâm ý gì, hắn đang định hỏi cho rõ, bất chợt nam nhân thoạt nhìn tinh thần phấn chấn kia lại nói: - Đào tỷ, tỷ nói trước đây hắn cũng đi vào Lưu Viêm Sa Địa ư?

- Đúng vậy, ta biết hắn chính là ở trong Lưu Viêm Sa Địa... Ồ... không ngờ hắn đã là Thánh Vương nhị tầng cảnh... Lần trước lúc gặp hắn, hắn chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh đấy, xem ra quả nhiên hắn có chút cơ duyên rồi! Thẩm Thi Đào đôi mắt đẹp sáng ngời, dường như phát hiện điều gì đó kỳ lạ.

- Thánh Vương nhất tầng cảnh vậy mà cũng dám đi vào Lưu Viêm Sa Địa, quả nhiên là không biết trời cao đất rộng! Gã võ giả lúc trước nói chuyện kia bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, lộ vẻ khinh thường, nói: - Tên này có thể còn sống đi ra, quả nhiên là vận khí tốt, có lẽ lúc đó hắn cũng chỉ hoạt động ở tầng một vòng ngoài mà thôi!

Không biết tại sao, người này dường như rất coi thường Dương Khai, mặc dù mới lần đầu tiên gặp mặt, lại cố tình ra sức đánh giá thấp hắn ở trước mặt Thẩm Thi Đào.

Thẩm Thi Đào lại mỉm cười, lắc đầu nói: - Hắn cũng không phải hoạt động ở tầng thứ nhất vòng ngoài, hắn đã xông qua được tầng thứ nhất đấy, lúc ta gặp hắn là ở tầng thứ hai!

- Hắn có thể xông qua được tầng thứ nhất ư? Võ giả nam tính kia lộ vẻ mặt kinh ngạc kêu lên. Dù sao trước đây hắn nghe người ta nói qua, khu cực nóng ở tầng thứ nhất Lưu Viêm Sa Địa tuy rằng không phải rất khó vượt qua, nhưng ít nhiều cũng có chút hung hiểm, rất nhiều võ giả Thánh Vương nhị tầng cảnh Thánh Nguyên không tinh thuần, chuẩn bị không đủ đều bị ngăn cản, mà tên nam nhân vốn chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh này có năng lực gì mà vượt qua được?

Hắn đầy vẻ không thể tin.

- Dĩ nhiên, lúc đó Lục Oánh sư muội cũng có ở đó, không tin, huynh có thể hỏi nàng ấy mà xem! Thẩm Thi Đào khi nói chuyện, chỉ tay về phía cô gái thanh tú đứng bên cạnh.

Cô gái thanh tú được gọi là Lục Oánh liên tục gật đầu, tỏ ý lời Thẩm Thi Đào nói không sai.

- Bất quá... Uông sư huynh có câu nói không sai, vận may của hắn quả thật không tệ! Thẩm Thi Đào cười nói đầy ẩn ý.

- Vận may? Võ giả họ Uông nghe vậy, chậm rãi lắc đầu, - Vận may cũng không phải là thực lực, chẳng lẽ Thẩm sư muội chưa nghe nói qua có câu: vật cực tất phản sao? Nếu như phàm chuyện gì cũng dựa vào vận may, thì chúng ta cũng chẳng cần tu luyện nữa!

Thẩm Thi Đào lộ ra vẻ mặt không đồng tình, thấy vậy, võ giả họ Uông quay đầu nhìn về phía nam nhân kia hỏi: - Thẩm sư đệ, ngươi nói lời sư huynh nói có đạo lý không?

- À... sư huynh nói có đạo lý! Nam nhân cùng họ với Thẩm Thi Đào kia, nhìn qua gương mặt cũng có vài phần tương tự, nghe vậy gật đầu thật mạnh, trả lời không chút chậm trễ. Tuy nhiên hắn lại cười tủm tỉm nhìn Dương Khai, rồi quay về phía Thẩm Thi Đào hỏi: - Đào tỷ, chẳng lẽ người này chính là người tỷ từng nhắc tới lần trước?

- Đúng vậy!

Thẩm Thi Đào khẽ gật đầu.

- Thì ra chính là hắn, nói như vậy, phải kết giao với hắn một phen! Hắn rõ ràng đã sớm biết tin tức về Dương Khai từ Thẩm Thi Đào, mà còn giống như Thẩm Thi Đào, cảm thấy rất hứng thú với Dương Khai.

Thấy bộ dáng hai người như vậy, võ giả họ Uông khẽ hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Mà ở bên ngoài, Dương Khai khẽ nhíu mày, thần sắc vẫn lạnh nhạt.

Bên trong mấy người nói chuyện tuy rằng rất thấp giọng, nhưng với Thần Thức cường đại của hắn, sao có thể không nghe thấy? Nội dung mấy người nói chuyện đều bị hắn nghe không sót một chữ, lúc này trong lòng thầm than khổ, cảm thấy quả thực không nên quá hiếu kỳ mà chạy tới đây. Hiện tại chẳng những bị người sai khiến làm lao động chân tay, còn thu hút sự chú ý của một người khác.

Bất quá, bốn người này xuất hiện ở đây, có lẽ cũng là có chuyện quan trọng khác, nếu không cũng không xuất hiện ở loại địa phương quỷ dị này. Đến lúc đó chưa chắc đã muốn dây dưa với mình, nói không chừng bọn họ còn ước gì mình sớm rời đi thì hơn.

Nghĩ như vậy, Dương Khai lập tức thoải mái hơn nhiều, chuyên chú thúc giục uy lực Bách Nhạc Đồ, tiếp tục ném về phía Cấm Chế kia.

Sau thời gian một chén trà, kèm theo hư ảnh một ngọn núi to lớn giáng xuống, tầng Cấm Chế vây khốn bốn người Thẩm Thi Đào cuối cùng cũng đạt tới cực hạn, phát ra tiếng vang giòn tan rồi từng tấc rạn nứt ra.

Thấy vậy, Dương Khai liền thu lại các hư ảnh ngọn núi, thu Bách Nhạc Đồ vào trong cơ thể, đứng tại chỗ chờ đợi.

Bốn người Thẩm Thi Đào đều vẻ mặt tươi cười bước ra, tiến về phía Dương Khai.

Đợi đi tới gần, một làn gió mang theo hương thơm ập tới, khiến tâm tình người ta sảng khoái, Thẩm Thi Đào cười nói: - Làm phiền Dương tiểu ca ra tay giải vây, thiếp thật sự vô cùng cảm kích!

- Thẩm cô nương sao lại nói thế, chỉ là chút chuyện nhỏ, không đáng nhắc tới! Dương Khai vội vàng xua tay, đang định hàn huyên đôi câu rồi lập tức rời đi, dư quang khóe mắt lại thấy Dương Viêm không nói một lời vọt ra ngoài, ở ngay chỗ Cấm Chế vừa bị phá vỡ dò tìm gì đó...

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!