Dương Khai vốn tưởng rằng mọi chuyện sẽ rất phiền toái, nào ngờ khi kiểm tra khí linh vào lúc này, hắn lại phát hiện nó đang ngủ say trong lò luyện khí. Thương thế tuy vẫn còn, nhưng không nghiêm trọng như Dương Khai tưởng tượng, hơn nữa nó dường như còn đang hấp thu một tia Thái Dương Chân Hỏa, tự mình luyện hóa.
Tia Thái Dương Chân Hỏa đó mắt thường cũng có thể nhìn thấy rõ, nằm ngay trong thân thể khí linh, tựa như một con rắn nhỏ không ngừng du động, mảnh khảnh vô cùng. Mặc cho nó có tả xung hữu đột thế nào, cũng không thể thoát khỏi sự trói buộc của khí linh, đồng thời còn bị hỏa linh lực trong thể nội của khí linh dần dần đồng hóa.
Khí linh vậy mà lại có bộ dạng nhân họa đắc phúc. Điều này khiến Dương Khai vui mừng khôn xiết, dù sao lần này thu Thái Dương Chân Tinh, hai trợ thủ đắc lực đều bị tổn thương, quả thực khiến hắn phiền muộn khôn nguôi. Hiện tại khí linh đã vô sự, Thạch Khổi cũng không có gì đáng lo ngại, Dương Khai tự nhiên cũng trút bỏ gánh nặng trong lòng.
Khí linh biến thành như vậy, tạm thời e là không có cách nào sử dụng lò luyện khí để rèn luyện Long Cốt Long Châu. Dương Khai dứt khoát khoanh chân tĩnh tọa, một mặt điều tức, một mặt kiểm tra thu hoạch của chuyến này.
Ngoài bốn chiếc nhẫn không gian đã đưa cho Dương Viêm, bên trong chứa lượng lớn Thánh Tinh và khoáng vật trân quý, trong bụng Thạch Khổi cũng có rất nhiều thứ tương tự. Ngoài tất cả những thứ này, chính là một ít công pháp bí điển vốn thuộc về Cổ Dương Tông và vô số bí bảo thu thập được trong hang động bí mật kia.
Bí bảo thì không cần phải bàn, đều giao cho Dương Viêm xử lý. Rất nhiều trong số chúng cần phải khôi phục mới có thể sử dụng, hơn nữa, hắn hiện tại cũng không cần thêm bí bảo để tăng cường chiến lực, nên cũng chẳng bận tâm làm gì.
Mà những công pháp bí điển kia, hắn lại có chút hứng thú xem xét. Dù sao Cổ Dương Tông cũng đã tồn tại hơn hai nghìn năm, không hề thua kém hai đại thế lực là Chiến Thiên Minh và Lôi Đài Tông, công pháp bí điển mà Cổ Dương Tông có được chắc hẳn sẽ không quá tệ. Huống chi, những thứ đặt trong hang động bí mật, chỉ sợ rất có khả năng liên quan tới truyền thừa của Cổ Dương Tông nhất mạch.
Qua một hồi kiểm duyệt, Dương Khai âm thầm kinh hãi. Hắn phát hiện quả nhiên như mình phỏng đoán, những công pháp mật điển này, không quyển nào không phải là tinh phẩm, bất kỳ một quyển nào nếu lọt ra ngoài cũng sẽ khiến vô số võ giả khao khát.
Trong đó, có cả một số bí thuật bất truyền của Cổ Dương Tông, cấp bậc cực cao, cũng thâm ảo tinh diệu phi thường. E rằng ngay cả cường giả Phản Hư Cảnh đỉnh phong cũng sẽ phải động lòng vì chúng.
Với căn cơ hiện tại của Dương Khai, tự nhiên không cần lãng phí thời gian và tinh lực để tu luyện những thứ này. Đương nhiên nếu như có thời gian rảnh rỗi, cũng có thể lựa chọn một hai món bí kỹ trong đó để luyện tập một chút.
Như vậy không những có thể tăng cường chiến lực, mà còn có thể gia tăng cơ hội bảo toàn tính mạng khi gặp phải nguy hiểm. Tối thiểu, Dương Khai cũng thực sự có hứng thú đối với một vài bí thuật trong số đó.
Bất quá, nghĩ tới bản thân hiện muốn tu luyện Kim Huyết Ti, lại muốn luyện hóa Long Cốt Long Châu, rồi còn tu luyện lực lượng không gian, cũng có cả Lưu Ly Châu mà Đại Diên tặng đang chờ xử lý, Dương Khai cũng chỉ có thể dập tắt ý niệm này, âm thầm cất giữ những công pháp bí điển này.
Đợi ngày sau dùng đến. Mặc dù không có ý muốn tu luyện, nhưng xem qua những huyền ảo trong mấy bộ công pháp bí điển đó, cũng rất có lợi trong việc khơi gợi cảm hứng cho hắn, đặc biệt trong đó có một bộ công pháp chuyên về luyện thể, có thể khiến Dương Khai thực sự động lòng.
Lần đầu tiên hắn biết được, thì ra trên đời này còn có công pháp chuyên tôi luyện cơ thể, rèn luyện thể chất. Tố chất cơ thể của hắn sở dĩ cường hãn như vậy, một mặt là do trước đây Ngạo Cốt Kim Thân đã sản sinh lượng lớn ma khí, khiến hắn có được một phần tố chất của thân thể ma tộc; mặt khác cũng là bởi vô số cơ duyên gặp được trong những năm qua, mới tạo nên thân thể cường hãn của hắn.
Bất quá nghĩ lại thì, ban đầu lúc mới tu luyện, thu được Ngạo Cốt Kim Thân, hẳn cũng là pháp môn luyện thể, nhưng bộ Ngạo Cốt Kim Thân Quyết do Đại Ma Thần sáng chế không thể nào sánh bằng bí tàng của Cổ Dương Tông.
Không phải là nói tư chất của Đại Ma Thần không đủ, mà là hắn tu luyện đến lúc lâm chung cũng chỉ đạt tới Thánh Vương Cảnh, còn chưa ra khỏi Thông Huyền đại lục. Về kiến thức và kinh nghiệm tự nhiên không thể nào sánh bằng một đại tông môn đã truyền thừa qua biết bao năm tháng.
Bộ công pháp luyện thể này của Cổ Dương Tông, Dương Khai không biết cấp bậc thế nào, nhưng sau một hồi tìm hiểu, cũng có thể biết được cấp bậc không hề thấp, e rằng là một vật báu vô giá.
Công pháp thế này thực sự có thể tu luyện một chút. Với sự tương trợ của một Hư cấp luyện đan sư, luyện chế một vài đan dược tôi luyện thân thể, nghĩ chắc khi tu luyện cũng sẽ đạt được hiệu quả gấp bội, mấy tầng đầu sẽ không tốn quá nhiều thời gian.
Thầm hạ quyết tâm, Dương Khai không nghĩ nhiều nữa, khoanh chân tĩnh tọa tại chỗ, tiếp tục rèn luyện Kim Huyết Ti của mình, đồng thời tranh thủ nghiên cứu những huyền diệu của bộ công pháp luyện thể này.
Thoáng chốc, bảy tám ngày đã trôi qua. Trong lúc ở nơi này, dãy núi nhỏ lại bình yên đến lạ thường, chẳng có bất kỳ biến cố nào xảy ra. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên, nơi đây rất gần Táng Hùng Cốc, bình thường vốn chẳng có ai lui tới.
Nếu như là một hai nghìn năm trước, tình hình sẽ không như vậy. Khi đó, có rất nhiều cường giả đổ về đây tìm kiếm bảo vật, tiến sâu vào Táng Hùng Cốc, khiến nơi đây càng thêm náo nhiệt.
Nhưng hiện tại, Táng Hùng Cốc tuy rằng cũng có người đi vào, nhưng người tới không nhiều. Ngoại trừ nhóm người Thẩm Thi Đào đã có sẵn mục đích từ trước, cũng chỉ có đám tân binh mới bước chân vào đời, muốn xông pha lập nên sự nghiệp hiển hách. Đáng tiếc, những người này đa số đều bỏ mạng trong Táng Hùng Cốc, không thể an toàn trở về.
Một hôm, Dương Khai đang ngồi tĩnh tọa trong thạch phủ, thần sắc khẽ động, ngẩng đầu nhìn về phương xa. Bên đó, một đạo thanh hồng đang cấp tốc tiếp cận nơi này, hơn nữa người tới không hề có ý định ẩn giấu tung tích. Dương Khai nhất thời nhận ra, người điều khiển Tinh Toa tới chính là Thẩm Thi Đào.
Lập tức ổn định Thánh Nguyên trong cơ thể, lặng lẽ chờ đợi. Một lát sau, Thẩm Thi Đào đã bay đến gần sát, bóng người khẽ chuyển, liền đáp xuống trước mặt, cách Dương Khai không xa, mỉm cười nhìn hắn.
Qua bao nhiêu ngày tĩnh tọa, Thẩm Thi Đào hiển nhiên cũng đã hồi phục. Giờ phút này trông nàng ta mặt tựa hoa đào, đôi mắt long lanh sóng nước, cả thân mình toát ra vẻ quyến rũ mê người.
Cơ thể sau khi hạ xuống, còn tỏa ra một mùi hương thoang thoảng phả vào mặt Dương Khai, khiến hắn không khỏi chấn động tinh thần.
- Thẩm cô nương. Dương Khai cũng không có ý định đứng lên, khẽ gật đầu xem như chào hỏi, lông mày khẽ nhướng, nói:
- Trông sắc mặt của Thẩm cô nương, xem ra đã không còn gì đáng ngại nữa rồi?
Thẩm Thi Đào mím môi cười:
- Phiền Dương tiểu ca bận tâm, thiếp không hề bị thương, chỉ là trước đây Thánh Nguyên bị tiêu hao quá nhiều, nay đã hồi phục hoàn toàn.
- Ừm, vậy thì tốt. Không biết Thẩm cô nương tới đây có việc gì? Có phải mọi người chuẩn bị khởi hành không?
- Vẫn chưa. Thẩm Thi Đào khẽ lắc đầu.
- Phàm Lôi lần này bị thương tuy không nặng, nhưng cũng chẳng nhẹ, e rằng buộc phải ở lại thêm vài ngày nữa.
- Vừa hay, ta cũng cần ở lại đây thêm vài ngày nữa.
- Thiếp lần này tới, là để đặc biệt cảm ơn Dương tiểu ca đã ra tay cứu giúp hai lần. Lần đầu tiên thì thôi đi, chúng ta cũng không có gì nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nếu lần thứ hai mà không có tiểu ca, chúng ta e rằng khó có thể sống sót rời khỏi Táng Hùng Cốc. Ơn này thiếp xin ghi lòng tạc dạ, ngày sau nếu Dương tiểu ca có chỗ nào cần đến thiếp, chỉ cần trực tiếp tới Càn Thiên Tông mở lời, thiếp nhất định sẽ không từ chối.
Khi nàng ta nói những lời này, gương mặt nghiêm túc, hiển nhiên vô cùng thành khẩn.
Dương Khai mỉm cười, khoát tay, nói:
- Ta cũng chẳng tốn mấy sức lực, chỉ là giúp chư vị thoát khỏi vòng vây mà thôi. Có thể sống sót ra ngoài, cũng là nhờ thực lực của chư vị không tồi. Con Ngân Tiêu Lôi Thú kia không nắm chắc có thể giết chết chư vị trong tình huống không có cấm chế, nên mới chủ động rút lui.
- Thật sự là như vậy sao? Thẩm Thi Đào nhíu mày, dường như có chút nghi hoặc. Nếu thật sự là như vậy, thì ngay từ đầu Ngân Tiêu Lôi Thú không nên chọc tới bọn họ.
Vậy nên trong mấy ngày nàng ta hồi phục, vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này, quả thực nghĩ không ra tại sao Ngân Tiêu Lôi Thú bỗng nhiên chủ động rời đi.
Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể suy đoán là có liên quan tới Dương Khai. Giờ thăm dò một chút, Dương Khai cũng phủ nhận, khiến nàng ta không khỏi nghi ngờ, liệu việc Ngân Tiêu Lôi Thú rời đi có đúng như những gì Dương Khai nói hay không.
Dương Khai không có ý định nói nhiều về vấn đề này, chỉ thản nhiên đáp:
- Về phần cảm ơn thì không cần thiết. Bước chân ra ngoài, chung quy cũng có lúc gặp phải hiểm cảnh. Mọi người dù sao cũng là người quen biết, giúp đỡ lẫn nhau cũng là lẽ thường tình. Nói không chừng lần tới Dương mỗ gặp chuyện sẽ cần đến sự giúp đỡ của cô nương.
Trên gương mặt xinh đẹp của Thẩm Thi Đào nở nụ cười quyến rũ, ánh mắt mang ý cười, nói:
- Có thể quen biết Dương tiểu ca, quả là phúc phận của thiếp.
- Cô nương vẫn cảm thấy ta là người có nhiều may mắn sao? Dương Khai kinh ngạc bật cười.
- Khúc khích... Thẩm Thi Đào cười duyên một tiếng.
- Tuy nói như vậy không có chứng cứ, nhưng thiếp vô cùng tin tưởng điều này. Nếu không phải nhờ may mắn của tiểu ca, thiếp hiện tại cũng không biết có cơ hội được đứng đây nói chuyện với tiểu ca hay không?
- Thôi bỏ đi, tùy cô nương nhận định. Dương Khai chậm rãi lắc đầu, cũng không giải thích gì nữa.
Thật ra... Thẩm Thi Đào mở miệng, hơi thở thơm mùi đàn hương, bộ dạng ngập ngừng muốn nói lại thôi, vẻ mặt chần chừ. Dương Khai lập tức hiểu rằng nàng ta có điều không tiện mở lời, bèn ra vẻ chăm chú lắng nghe.
Thấy vậy, Thẩm Thi Đào mới chậm rãi cất lời:
- Kỳ thực lần này thiếp tới, một là để cảm ơn, hai là muốn hỏi Dương tiểu ca, liệu có dự tính gia nhập tông môn?
- Gia nhập tông môn? Dương Khai khẽ cau mày, mỉm cười nói:
- Thẩm cô nương không phải muốn ta gia nhập Càn Thiên Tông đó chứ?
- Nói chuyện với người thông minh như tiểu ca quả nhiên không phí công. Thẩm Thi Đào mặt tươi như hoa, gật đầu nói:
- Thiếp đích thực có suy nghĩ này. Dù sao tiểu ca từ trước đến nay vẫn luôn tu luyện một mình, không có thầy giỏi hướng dẫn, càng không có sự che chở của tông môn. Trước mắt có thể không có tình huống gì đáng ngại, nhưng nếu đợi đến khi tu vi tiến thêm một bước, sẽ xuất hiện những tình huống mà Dương huynh không thể ứng phó được.
Dương Khai khẽ gật đầu, biết rằng lời nàng ta nói có lý. Cũng ví như cường giả Phản Hư Cảnh sở hữu Lực lượng của Thế. Trước khi giao thủ với tên võ giả mà Tạ Hoằng Văn dẫn đến, Dương Khai quả thực chưa từng nghe nói về thông tin này, bởi vì hắn không được tiền bối nào chỉ dẫn những điều đó. Nếu như hắn sớm được biết, thì lúc đó đã không đến mức bị động như thế.
Thẩm Thi Đào trông thấy dáng vẻ này của Dương Khai, giống như nhận được sự cổ vũ nào đó, tiếp lời:
- Hơn nữa, tiểu ca đã tu luyện tới Thánh Vương nhị tầng cảnh, xem ra tư chất cũng không hề thấp. Với cảnh giới hiện tại, gia nhập Càn Thiên Tông sẽ không có vấn đề gì.
Nửa năm sau, tại Càn Thiên Tông của chúng ta sẽ có một cuộc thí luyện. Đến lúc đó, sẽ phải đối mặt với việc U Ám Tinh mở ra, bất luận là ai, chỉ cần có thể thông qua cuộc thí luyện này, đều có thể gia nhập tông môn.