Suốt đêm không lời, ngày thứ hai, Dương Khai cùng Dương Viêm ra ngoài, nhân cơ hội này dạo quanh Hắc Nha Thành. Dù sao cũng đã tới, chi bằng xem xét nơi đây có sản vật gì đặc biệt, nếu vận khí tốt, biết đâu lại tìm thấy một vài vật liệu hữu dụng.
Cùng Dương Viêm đi dạo chừng một ngày, quả nhiên thu hoạch không nhỏ. Một vài vật liệu rất khó mua hoặc tìm thấy ở Thiên Vận Thành, thì đều dễ dàng tìm thấy ở nơi này.
Về giá tiền tất nhiên không thể sánh với giá ưu đãi của Ảnh Nguyệt Điện đưa ra, nhưng chuyến đi Táng Hùng Cốc đã khiến Dương Khai và Dương Viêm thu hoạch được rất nhiều thánh tinh, vậy nên tự nhiên không để ý tới những điều này.
Dương Viêm ở tại đây, ước chừng đã thu mua vật liệu luyện khí trị giá bốn, năm mươi triệu thánh tinh, nhưng xem ra vẫn còn chưa thỏa chí.
Tuy rằng Dương Khai không nói gì về việc này nhưng chỉ nhìn thôi cũng kinh hãi. Với tốc độ tiêu tiền như thế này của Dương Viêm, lượng thánh tinh thu hoạch được trong chuyến đi này, e rằng khó mà cầm cự được lâu. Nhưng nhìn những vật liệu mà nàng ấy mua, Dương Khai mơ hồ nhận ra nàng ấy dường như đang ấp ủ luyện chế một pháp bảo cực kỳ lợi hại.
Cùng lúc với sự kinh hãi cũng khó tránh khỏi nảy sinh chút chờ mong.
Nếu không phải lo lắng cứ tiếp tục mua như vậy sẽ bị người khác chú ý tới, Dương Viêm khẳng định còn muốn kéo Dương Khai tiếp tục. Dù như thế, Dương Khai cũng có thể phát hiện được, một đoạn đường này có không ít người vô tình hữu ý quan sát hai người, dường như rất hứng thú với họ.
Chuyện này cũng khó trách, hai người nam nữ trẻ tuổi, một ngày tiêu xài mấy chục triệu thánh tinh, ít nhiều cũng sẽ hấp dẫn sự chú ý của những kẻ có ý đồ. Cũng may, những người đó dường như đang mơ hồ kiêng kỵ điều gì đó, cũng không có bất kỳ hành động bất thường nào, chỉ là ẩn nấp ở một bên, âm thầm quan sát.
Đợi tới khi trời chạng vạng tối, Dương Khai và Dương Viêm mới về tới Phi Linh Điện. Vừa bước vào Phi Hoa Tuyết Nguyệt Lâu, Dương Viêm đã vọt thẳng lên tầng ba, e rằng muốn mượn phòng luyện khí nơi đây để thực hiện điều gì đó.
Dương Khai thì một mình tĩnh tọa ở tầng hai.
Khoảng hai canh giờ sau, Dương Khai đột nhiên mở mắt, khẽ cau mày nhìn ra phía ngoài, đồng thời vung tay một cái, cửa phòng vô thanh vô tức mở ra. Ngoài cửa có một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo màu xanh đang đứng, đây chính là một trong hai nữ tỳ của tòa Phi Hoa Tuyết Nguyệt Lâu này.
Nàng ta trước tiên hành lễ với Dương Khai, rồi mới mở miệng, dịu dàng nói: – Công tử, có một vị khách tới thăm, không biết công tử có muốn gặp không?
– Là ai? Dương Khai ngạc nhiên.
– Hắn nói là đồng bạn của ngài. Họ Thẩm!
– Thẩm?
Dương Khai kinh ngạc. Trầm ngâm một lúc rồi nói: – Chỉ có một mình hắn thôi sao?
– Đúng vậy. Nữ tỳ đó nhẹ nhàng gật đầu.
Dương Khai khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉm, không đợi cho nữ tỳ đó hỏi tiếp, liền vung tay lên nói: – Ta biết rồi, bảo hắn đợi một lát, ta sẽ xuống ngay.
Nữ tỳ kia lại hành lễ, thướt tha xoay người bước xuống lầu.
Dương Khai không có lập tức đứng dậy, mà ngồi nguyên tại chỗ, thần quang trong mắt chớp động, trầm tư một hồi, mới đứng lên, đi ra ngoài.
Tại nơi tiếp khách ở tầng một, Thẩm Phàm Lôi khí khái hào sảng ngồi ngay ngắn tại đó, hai hàng lông mày rậm như tằm nằm ngang, đôi mắt lấp lánh thần quang. Tuy rằng hắn trời sinh không phải là kẻ anh tuấn tiêu sái, nhưng lại mang một cỗ khí khái nam nhi, trông vô cùng rắn rỏi, đặc biệt, đôi mắt luôn tràn đầy tinh thần của hắn là điểm thu hút sự chú ý nhất.
Hai nữ tỳ được bố trí tại Phi Hoa Tuyết Nguyệt Lâu liền bị hắn hấp dẫn, thỉnh thoảng liếc trộm một cái, hai gò má ửng hồng.
Mà Thẩm Phàm Lôi hiển nhiên cũng có phát giác được điều này, nhưng giả vờ không hay biết, nghiêm trang ngồi đó. Nhưng từ bộ dạng thỉnh thoảng lại vặn vẹo của hắn, trông có chút như đang ngồi trên đống lửa.
Một hồi lâu, Dương Khai mới từ trên lầu đi xuống, Thẩm Phàm Lôi như được đại xá, khẩn trương đứng dậy, ôm quyền nói: – Dương huynh, mạo muội tới thăm, quấy rầy việc tu luyện của huynh, mong huynh thứ lỗi.
Dương Khai nghe vậy, khẽ kinh ngạc nhìn hắn, khóe miệng cong lên nụ cười, ôn hòa đáp: – Thẩm huynh khách sáo rồi, ta vừa hay cũng đang nhàn rỗi, không có gì đáng ngại.
Nói rồi liền dặn dò hai tỳ nữ chuẩn bị chút trà mang lên.
Nữ tỳ mặc áo xanh lúc trước lên lầu đáp trả một tiếng, liền lui ra chuẩn bị.
Không lâu sau, chẳng những trà nước được bưng lên, mà còn có cả một đĩa linh quả.
Dương Khai không biết Thẩm Phàm Lôi tìm mình là có việc gì, cho nên không tùy tiện hỏi han, mà Thẩm Phàm Lôi không ngờ cũng không có ý định nói thẳng vào vấn đề, mà quanh co nói chuyện phiếm với Dương Khai, không rõ là nói về điều gì.
Nhưng Dương Khai có thể cảm nhận rõ ràng là Thẩm Phàm Lôi có chút không giống với bình thường, sự hiện diện của hai tỳ nữ bên cạnh khiến hắn vô cùng áp lực, luôn phải chú ý từng lời nói, cử chỉ, khiến sức sống và khí khái vốn có của hắn bỗng chốc giảm đi phân nửa. Khi nói chuyện bị gò bó, lời lẽ thường thiếu mạch lạc.
Mỗi khi như vậy, hai tỳ nữ đứng bên cạnh đều cố nhịn cười, khiến Thẩm Phàm Lôi càng thêm lúng túng.
Thấy vậy, Dương Khai bỗng trầm ngâm đôi lát rồi vung tay lên, nói với hai tỳ nữ: – Nơi đây không còn việc của hai người nữa, hãy quay về nghỉ ngơi đi. Nếu có việc, ta sẽ gọi hai ngươi.
Hai nữ tỳ nhìn nhau một hồi, tuy rằng có chút thất vọng, nhưng vẫn ngoan ngoãn vâng dạ, sau đó rời đi với vẻ lưu luyến. Trước khi đi, còn len lén nhìn Thẩm Phàm Lôi với ánh mắt ái mộ.
Dương Khai bật cười khẽ.
Bất quá đợi sau khi hai tỳ nữ rời khỏi, Thẩm Phàm Lôi và Dương Khai ở cùng một chỗ với nhau, hắn thở phào một tiếng rõ ràng, thoắt cái khôi phục trạng thái bình thường, không còn vẻ quẫn bách như ban nãy nữa. Hắn cùng Dương Khai tán gẫu đủ chuyện trời nam đất bắc, khi thì cười ha hả sảng khoái, khi thì biểu hiện nghiêm túc, tranh luận với Dương Khai về những vấn đề khó trong tu luyện, không hề nhượng bộ.
Cứ thế trò chuyện, thoắt cái đã hai canh giờ, trời cũng đã về khuya, mà hắn vẫn chưa có ý định cáo từ, càng không hề đề cập đến nguyên nhân tới đây, khiến Dương Khai bắt đầu cảm thấy sốt ruột.
Chẳng lẽ tên này đã quên mất mục đích tới đây rồi sao?
Vừa nghĩ đến đây, Dương Khai ho nhẹ một tiếng, mở miệng hỏi: – Không biết Thẩm huynh lần này tới tìm ta, có phải là có việc gì không?
Thẩm Phàm Lôi nghe vậy, liền lộ vẻ mặt ngạc nhiên, ngay sau đó vỗ ót một cái, khẽ "a" một tiếng.
Hắn thực sự quên mất rồi!
Dương Khai cười khổ không ngừng, lẳng lặng nhìn hắn, chờ đợi hắn mở lời.
– Kỳ thực cũng không có việc gì lớn, chỉ là chuyến đi Táng Hùng Cốc lần này, Dương huynh đã hai lần ra tay cứu giúp. Nay tới Hắc Nha Thành, ta miễn cưỡng cũng coi như nửa chủ nhà, vậy nên muốn chiêu đãi Dương huynh thật tốt.
– Chiêu đãi? Dương Khai chân mày cau lại.
– Ừ. Thẩm Phàm Lôi gật mạnh đầu. – Nghe nói trong Hắc Nha Thành có một nơi rất thú vị, Thẩm mỗ hâm mộ địa danh này đã lâu, nhưng mãi không có cơ hội tới xem. Nay vừa hay mượn hoa hiến Phật, ta muốn cùng Dương huynh đi mở mang tầm mắt, không biết ý huynh thế nào?
– Nơi thú vị? Dương Khai lập tức nổi hứng thú. – Nơi đó như thế nào?
Thẩm Phàm Lôi sắc mặt bỗng nhiên lộ vẻ lúng túng, nhưng rất nhanh sau đó liền biến mất, cười gian nói: – Cái này Thẩm mỗ còn muốn giấu kín, Dương huynh tới khi đó sẽ biết.
Dương Khai cười như không cười nhìn hắn, trầm ngâm một hồi nói: – Được, nếu như Thẩm huynh đã đặc biệt tới mời, vậy ta cũng sẽ đi mở mang một chuyến, bất quá, có cần gọi Thẩm cô nương cùng đi không?
– Tuyệt đối không thể! Thẩm Phàm Lôi sắc mặt đại biến, cuống quýt xua tay. – Chuyện này tuyệt đối không thể để tỷ ấy biết, nếu không tỷ ấy nhất định sẽ lột da ta! Nếu không phải để thoát khỏi tai mắt của tỷ ấy, ta cũng sẽ không đêm khuya tìm tới đây.
– Ồ? Dương Khai trong lòng khẽ động, bỗng mơ hồ đoán được nơi mà Thẩm Phàm Lôi muốn tới là một nơi như thế nào, ngẫm nghĩ một hồi, lại hỏi: – Vậy còn Uông huynh.
– Uông huynh à, hắn đã đi từ sáng rồi, bảo là tới bái phỏng một vị trưởng bối ở đây, không biết khi nào mới quay lại. Chúng ta không cần đợi hắn làm gì.
Dương Khai nhẹ nhàng gật đầu: – Nếu đã vậy, thì đi thôi.
Thẩm Phàm Lôi thấy Dương Khai đồng ý, liền vô cùng hứng khởi, lập tức đi trước dẫn đường.
Hai người một đường ra khỏi Phi Linh Điện, trực tiếp hòa vào dòng người tấp nập của Hắc Nha Thành.
Ban đêm ở Hắc Nha Thành xem ra còn náo nhiệt hơn cả ban ngày, số lượng võ giả ra vào cũng nhiều hơn không ít. Mà Thẩm Phàm Lôi hiển nhiên đã chuẩn bị kỹ lưỡng, dẫn Dương Khai xuyên qua hết con đường này tới con đường khác, vô cùng thành thạo.
Chỉ lát sau, đã tới trước một trang viên hết sức bình thường. Trước cửa trang viên, có hai võ giả Nhập Thánh Cảnh, toàn thân mặc áo giáp đen, đôi mắt lạnh lùng đánh giá mọi thứ xung quanh.
Thoạt nhìn qua, nơi này chẳng có gì đặc biệt, dường như chỉ là một trang viên bình thường mà thôi. Nhưng khi Dương Khai phóng thần niệm do thám sâu vào bên trong, lại kinh ngạc phát hiện, bên trong được bố trí rất nhiều cấm chế, khiến hắn căn bản không thể dò xét được tình hình bên trong.
Nhưng thi thoảng lại có vài võ giả nghênh ngang đi vào trong trang viên. Tu vi của đám võ giả đi vào không đồng đều, các loại cảnh giới đều có, nhưng bất luận là ai tiến vào, hai võ giả tựa như thủ vệ ở ngoài cửa này cũng đều ngó lơ, ngay cả hỏi cũng chẳng hỏi.
Điều này khiến Dương Khai vô cùng hiếu kỳ. Không biết nơi này rốt cuộc là loại tồn tại như thế nào, mà lại có vẻ náo nhiệt đến vậy.
Mà đi tới nơi này, Thẩm Phàm Lôi liền không đi tiếp nữa, đôi mắt có thần nhìn vào trong trang viên, trông bộ dạng mơ hồ còn có chút kích động. Dương Khai rõ ràng cảm giác được, nhiệt độ thân thể của hắn dường như tăng lên, hơn nữa tốc độ vận chuyển của huyết mạch cũng gia tăng.
Nghi hoặc liếc hắn một cái, Thẩm Phàm Lôi cười hắc hắc nói: – Đi thôi, tới nơi rồi.
Nói rồi liền nghênh ngang tiến vào, giống như đám võ giả ban nãy. Hai tên thủ vệ quả nhiên không có bất kỳ ý định tra hỏi hay ngăn cản nào, lờ đi như không thấy hai người Dương Khai và Thẩm Phàm Lôi.
Đi vào trong trang viên, xuyên qua con đường nhỏ lát đá tối đen như mực, rồi lại qua một khúc quanh, bỗng nhiên một cỗ khí tức vô cùng náo nhiệt ập tới trước mặt. Trong không gian trôi nổi mùi rượu nồng đậm cùng với hương thơm quyến rũ của nữ nhân, bên tai còn truyền tới hàng loạt tiếng cười duyên dáng, thanh thúy dễ nghe. Đồng thời, còn có tiếng nhạc nhẹ du dương không biết từ đâu truyền tới.
Bên trong nơi này không ngờ lại có một động thiên khác.
Dương Khai ngạc nhiên quan sát, bất ngờ phát hiện, đập vào mắt mình lại là một quảng trường lộ thiên. Hơn nữa trên quảng trường này, có vô số bàn tiệc, trên mỗi bàn, hoặc ít hoặc nhiều đều có khách nhân đang uống rượu mua vui. Mà trong lòng những vị khách này, đều là những nữ nhân quyến rũ, xinh đẹp như hoa đang bầu bạn. Những nữ nhân này, ai nấy đều phóng ra ánh nhìn mê hoặc, khí chất không giống nhau, nhưng có một điểm không ngoại lệ, chính là tất cả đều xinh đẹp dị thường, làn da trắng nõn, dáng người yểu điệu. Họ ăn mặc cũng không mấy giống nhau, có người thì vô cùng hở hang, chỉ có một tấm mành sa mỏng quấn lấy thân, cả thân hình tuyệt mỹ lúc ẩn lúc hiện; có người thì quần áo chỉnh tề, trông giống như thiếu phụ nhà đàng hoàng vậy.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn